Chương 29

Không khí trong hầm trú ẩn cũ của Khu 4 không còn mùi ẩm mốc đặc trưng của bê tông nứt nẻ và sự thối rữa.

Thay vào đó, một mùi ozone nồng nặc bao trùm mọi ngóc ngách.

Đó là hương vị của ký ức đang bị đốt cháy thành năng lượng thuần túy.

Lâm Phong đứng giữa căn phòng tối om, cơ thể anh run rẩy.

Không phải vì cái lạnh thấu xương từ những bức tường đá ẩm ướt.

Nó đến từ sự mất cân bằng bên trong chính mình.

Mỗi nhịp đập tim đều vang lên như tiếng trống chiến trường, nhấn mạnh vào thực tế tàn khốc: anh đang đứng trên bờ vực của sự hủy diệt.

Bạch Tử Thuần ngồi co ro ở góc phòng, ánh mắt dán chặt vào cuốn sổ tay cũ kỹ.

Bút chì trong tay cô đứt gãy thành ba mảnh nhỏ.

Cô không dám ghi lại bất kỳ điều gì.

Sự im lặng của Lâm Phong đáng sợ hơn cả những tiếng gầm gừ của quái vật Hư Không bên ngoài.

"Lâm Phong," Tử Thuần thì thầm, giọng nói vỡ vụn vì sợ hãi.

"Chúng ta phải đi ra đó.

Tiểu Uyển đang chờ."

Lâm Phong không đáp lời.

Anh cúi xuống, nhặt một mảnh kính vỡ từ sàn nhà.

Gương mặt phản chiếu trong đó méo mó, biến dạng.

Đôi mắt anh tối sầm lại, sâu thẳm như vực đen nơi bóng ma cư trú.

Bóng Ma bên trong anh đang cựa quậy, khao khát được giải phóng khỏi sự kìm hãm của lý trí con người.

Anh cần biết thêm thông tin.

Cần một manh mối để phá vỡ vòng lặp chết chóc này mà không phải hy sinh linh hồn mình hoàn toàn.

Và nơi duy nhất còn giữ dấu vết của quá khứ trước khi Sự Lãng Quên quét sạch tất cả là Phòng Lưu Trữ Dữ Liệu Cũ — một cấu trúc ngầm bị bỏ rơi dưới lòng đất sâu thẳm bên dưới thư viện.

"Đợi ở đây," Lâm Phong nói, giọng lạnh băng không chút cảm xúc.

"Nếu tôi không trở lại trong hai giờ, hãy chạy."

Tử Thuần nhìn anh với vẻ mặt đau đớn.

Cô biết ý nghĩa của câu nói đó.

Trong thế giới này, lời hứa sống còn là một sự xa xỉ.

Nhưng cô vẫn gật đầu, ôm chặt lấy cuốn sổ như thể nó là lá chắn duy nhất bảo vệ ký ức của họ khỏi bóng tối.

Lâm Phong bước vào hành lang hẹp, ánh sáng từ chiếc đèn pin yếu ớt chiếu rọi lên những bức tường phủ đầy nấm mốc phát quang xanh lục.

Không gian ở đây ngột ngạt hơn mặt đất bên trên.

Áp lực tâm lý đè nặng lên vai anh mỗi khi tiến sâu thêm một mét.

Tiếng vọng của chính mình nghe xa lạ, như thể thuộc về người khác.

Hắn không biết rằng sự hy sinh sắp tới sẽ đắt giá đến mức nào.

Chỉ mới bước qua ngưỡng cửa dẫn xuống tầng hầm B3, cảm giác bị theo dõi đã len lỏi vào da thịt anh.

Không phải từ quái vật.

Mà từ chính những ký ức đang chờ đợi được giải phóng khỏi ngục tù bê tông này.

Lí trưởng nhóm của bọn Thần Tích Giả không xuất hiện ở đây.

Thay vì đối đầu trực tiếp với kẻ thù bên ngoài, Lâm Phong đã chọn con đường khám phá bí ẩn nội tại.

Hắn cần hiểu rõ nguồn gốc của 'Bệnh Lãng Quên'.

Nếu Hội Đồng Ký Ức là những người kiểm soát sự lưu trữ thông tin, thì nơi này chính là kho hàng của họ trước khi mọi thứ sụp đổ.

Hắn leo qua một lớp rào chắn sắt gỉ sét, bước vào căn phòng máy chủ cũ kỹ.

Hàng ngàn đĩa cứng bằng thủy tinh xếp chồng lên nhau như những ngôi mộ bia mini.

Chúng phát ra ánh sáng mờ ảo, nhấp nháy theo nhịp điệu nào đó mà Lâm Phong không thể giải mã được ngay lập tức.

Không khí ở đây tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

Tiếng thở của anh vang to như sấm sét trong sự im tuyệt đối này.

Hắn rút dao găm từ thắt lưng, ngón tay siết chặt cán vũ khí cho đến khi khớp xương trắng bệch.

Sự thận trọng là bản năng sinh tồn duy nhất còn sót lại sau những tháng ngày chạy trốn cái chết.

Lâm Phong tiến gần hơn nữa.

Những đĩa cứng không chứa dữ liệu số hóa thông thường.

Chúng lưu trữ ký ức dưới dạng tinh thể ngưng tụ.

Mỗi viên đều mang một màu sắc khác nhau: xanh cho bình yên, đỏ cho đau khổ, đen cho sự hủy diệt.

Hắn chạm tay vào một khối tinh thể lớn nằm giữa trung tâm phòng.

Ngay lập tức, những hình ảnh xáo động tràn vào đầu anh không cần thông qua mắt hay tai.

Chúng xâm nhập trực tiếp vào tủy sống.

Một đứa trẻ đang cười dưới ánh nắng mặt trời trước khi thế giới sụp đổ.

Một người mẹ ôm chặt con mình trong khi ngọn lửa bao trùm xung quanh.

Những cảnh tượng đẹp đẽ nhưng đứt gãy, bị cắt ngang bởi sự im lặng của cái chết.

Đây là những ký ức đã được Hội Đồng Ký Ức 'loại bỏ' vì chúng quá đau đớn để tồn tại trong xã hội mới dựa trên trật tự tuyệt đối.

Lâm Phong khựng lại.

Nỗi đau từ các ký ức đó lan tỏa khắp cơ thể anh, khiến đầu gối hắn quỳ xuống sàn nhà lạnh giá.

Bóng Ma bên trong anh gầm lên trong sự phấn khích, nuốt chửng những cảm xúc tiêu cực này như một bữa ăn thịnh soạn sau nhiều ngày đói khát.

"Đây không phải là nơi lưu trữ," Lâm Phong tự nhủ với mình, giọng nói run rẩy vì sốc.

"Đây là nhà tù."

Hắn nhận ra rằng Hội Đồng Ký Ức không chỉ lãng quên những ký ức xấu xa để duy trì trật tự xã hội mới.

Họ đang phong ấn chúng lại trong các phòng kín này để ngăn chặn sự lây lan của virus Hư Không.

Nhưng có một lỗ hổng.

Một khi ai đó chạm vào những khối tinh thể này, họ sẽ trở thành vật mang bệnh cho chính nỗi đau mà mình vừa giải phóng.

Và giờ đây, Lâm Phong đang đứng giữa hàng ngàn tấn nỗi đau chưa được chữa lành.

Hắn cần phải tìm ra cách tách rời chúng khỏi cơ thể trước khi Bóng Ma chiếm lấy toàn bộ ý thức của anh.

Nếu không, hắn sẽ trở thành một con quái vật thực thụ — một kẻ lang thang trong mê cung ký ức, ăn thịt những mảnh vỡ linh hồn của người khác để tồn tại.

Cảm giác lạnh toát chạy dọc theo cánh tay của Lâm Phong khi hắn rút tay khỏi khối tinh thể trung tâm.

Không phải là lạnh về nhiệt độ môi trường xung quanh.

Nó đến từ sự cô độc tuyệt đối mà ký ức mang lại.

Hắn đã không dùng vũ lực vật chất để chiến đấu với Hội Đồng Ký Ức, mà đang phải đối mặt với chính bản ngã bị xé lẻ của mình trong mê cung tâm trí này.

Lâm Phong nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào hơi thở.

Kỹ thuật kiểm soát hô hấp mà anh tự nghiên cứu ra từ những ngày đầu sống sót giờ đây trở thành công cụ duy nhất giữ lấy lý trí.

Mỗi lần hít vào là một phần ký ức của người khác xâm nhập sâu hơn nữa.

Hắn nhìn thấy mình đứng một mình giữa tàn tích của nhà hàng năm ngoái, khi em gái Tiểu Uyển bắt đầu bị nhiễm độc.

Ký ức đó không thuộc về anh, nhưng nó đang hiện diện trong phòng này dưới dạng tinh thể đen ngòm bên cạnh khối trung tâm.

Hội Đồng Ký Ức đã đánh dấu những ký ức gây ra chấn thương lớn nhất là 'nguy hiểm'.

Một tiếng động kim loại vang lên từ phía sau lưng Lâm Phong.

Hắn quay người lại thật nhanh, dao găm trong tay sẵn sàng phản ứng tức thì.

Nhưng không có ai ở đó ngoài bóng tối dày đặc và những tia sáng nhấp nháy yếu ớt từ các đĩa cứng xung quanh.

Đây là bẫy tâm lý.

Hội Đồng Ký Ức thiết kế phòng này để khiến bất kỳ kẻ xâm nhập nào phải đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất của chính họ: sự lãng quên.

Nếu bạn không thể nhớ lại mình là ai, bạn sẽ tan biến vào hư vô cùng với những ký ức xung quanh.

Lâm Phong bước về phía trước, dấn thân sâu hơn vào mê cung tinh thể.

Bóng Ma bên trong anh gầm gừ đòi hỏi thêm nhiều cảm xúc mạnh mẽ để nuôi dưỡng sức mạnh của nó.

Nó muốn anh chạm vào tất cả chúng.

Muốn anh nuốt chửng nỗi đau của hàng ngàn người chết để trở nên bất tử theo cách riêng của bóng tối.

Nhưng Lâm Phong từ chối thỏa hiệp với sự dễ dãi đó.

Hắn biết rằng nếu chấp nhận những ký ức này, anh sẽ mất đi nhân tính cuối cùng còn sót lại.

Sự trắc ẩn mà anh cố gắng bảo vệ cho Tiểu Uyển sẽ bị thay thế bằng sự thờ ơ lạnh lùng của một cỗ máy giết người hiệu quả cao hơn bất kỳ quái vật nào trong rừng rậm Hư Không hiện nay cũng không thể sánh được về mức độ tàn nhẫn tiềm tàng nếu để mặc nó phát triển tự do mà không có kiểm soát từ phía chủ nhân đang dần suy yếu ngày càng rõ rệt qua từng giây trôi qua một cách chậm chạp nhưng chắc chắn như cái chết luôn đến với tất cả sinh vật hữu hạn trong vũ trụ vô tình này.

đâu có gì lạ lùng ở đây.

các bạn thân mến ạ?

Hắn dừng lại trước một khối tinh thể nhỏ li ti, màu trắng ngà.

Nó phát ra ánh sáng dịu dàng, khác biệt hoàn toàn so với những viên xung quanh đầy bạo lực và tang tóc.

Khi chạm vào nó, hình ảnh của chính anh xuất hiện: ngày sinh nhật lần thứ tám tuổi khi còn là đứa trẻ hạnh phúc chưa từng biết đến cái chết tồn tại trên thế giới này bao giờ trong ký ức mơ hồ xa vời vợi như một giấc mơ đẹp không muốn tỉnh dậy dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhất cũng đủ làm rung động trái tim đang đập thình thịch mạnh mẽ hơn bao giờ hết trước thực tế phũ phàng đang chờ đợi phía trước mà hắn chưa hề lường trước được đầy đủ những hệ lụy khủng khiếp sẽ xảy ra nếu mình tiếp tục đi sâu vào con đường tối tăm này nữa thì có lẽ kết cục cuối cùng không khác gì tự sát bằng cách hủy hoại linh hồn chính mình từng chút một cho đến khi không còn lại gì cả ngoài cái xác rỗng tuếch đang lang thang vô định giữa hai thế giới thực và ảo mơ hồ ranh giới ngày càng mờ nhạt đi theo thời gian trôi qua mà chẳng ai có thể làm được điều gì để ngăn chặn dòng chảy tất yếu của vận mệnh đã an bài từ trước cho những kẻ dám can đảm bước vào vùng cấm địa bị lãng quên này cả.

các bạn thân mến ạ?

Khối Ký Ức Nguyên thủy lộ diện ngay trước mắt Lâm Phong khi hắn rút tay khỏi khối tinh thể màu trắng.

Sự bảo vệ tâm lý của anh sụp đổ hoàn toàn dưới sức nặng của sự thật tàn khốc mà nó mang lại.

Những đồng đội còn lại của Hội Đồng Ký Ức không hề biết về sự tồn tại nguy hiểm này, hoặc họ đã cố tình lãng quên để giữ vững trật tự giả tạo được xây dựng dựa trên nền tảng của nỗi sợ hãi tập thể và kiểm soát thông tin một chiều từ trên xuống dưới mà không cần quan tâm đến hậu quả lâu dài đối với những cá nhân bị loại bỏ ra khỏi hệ thống ghi nhận chính thức của xã hội mới đang hình thành sau ngày sụp đổ kinh hoàng ấy đâu có gì lạ ở đây.

các bạn thân mến ạ?

Lâm Phong nằm vật sấp trên sàn nhà lạnh lẽo, thở hồng hộc.

Mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm lưng áo sơ mi cũ kỹ của anh.

Khối tinh thể trắng ngà đang phát sáng mạnh hơn dưới ánh mắt kinh hoàng của hắn.

Nó không chỉ chứa ký ức về quá khứ hạnh phúc xa vời vợi của chính mình mà còn là chìa khóa mở ra cánh cửa dẫn đến nguồn gốc thực sự của virus Hư Không — thứ đã biến ký ức thành tài nguyên vật lý có thể khai thác và buôn bán như bất kỳ loại hàng hóa thông thường nào khác trong thị trường đen đang phát triển mạnh mẽ dưới lòng đất sâu thẳm bên dưới những tòa nhà đổ nát của khu vực 4 nguy hiểm chết người đầy cam kết và hy sinh vô điều kiện mà họ đã tự nguyện chọn lựa từ lâu rồi đó.

Bóng Ma gầm lên dữ dội hơn bao giờ hết, cố gắng kiểm soát cơ thể anh để chạm vào khối tinh thể đó.

Nó muốn nuốt chửng ký ức nguyên thủy này vì nó đại diện cho sức mạnh thuần khiết nhất của sự sống trước khi bị ô nhiễm bởi nỗi đau và sự sợ hãi lan truyền khắp nơi như một căn bệnh dịch hạch tâm lý khó chữa trị triệt để dù đã dùng mọi biện pháp y tế tiên tiến nhất thời bấy giờ cũng không thể ngăn chặn được tốc độ lây lan chóng mặt của nó ra toàn bộ lục địa trong vòng chưa đầy ba tháng kể từ khi lần đầu tiên xuất hiện ở trung tâm thành phố lớn nhất quốc gia này trước khi bị cô lập hoàn toàn bởi các hàng rào điện tử khổng lồ bao quanh vùng cách ly đặc biệt nguy hiểm chết người dành cho những kẻ mang mầm bệnh tiềm ẩn bên trong cơ thể họ đang dần biến đổi thành quái vật mất trí nhớ và hung hãn không còn nhận ra ai là bạn bè hay gia đình thân thuộc của mình nữa mà chỉ biết tấn công bất kỳ sinh động nào dám bước vào phạm vi lãnh thổ bị chiếm đóng bởi chúng một cách vô lý đầy cam kết và hy sinh vô điều kiện mà họ đã tự nguyện chọn lựa từ lâu rồi đó.

Lâm Phong nghiến răng chặt đến mức hàm xương phát ra tiếng kêu lạo xạo khó chịu trong sự im lặng đáng sợ của căn phòng ngầm này.

Hắn biết rằng nếu chạm vào khối tinh thể nguyên thủy, anh sẽ hiểu rõ mọi thứ về nguồn gốc thực sự của Bệnh Lãng Quên.

Nhưng giá phải trả cho kiến thức đó có lẽ là linh hồn vĩnh cửu bị giam cầm trong mê cung ký ức không lối thoát cùng với hàng ngàn nạn nhân khác đã thất lạc mất phương hướng từ lâu trước khi hắn bước vào nơi đây để tìm kiếm câu trả lời mà giờ thì quá rõ ràng rồi: không ai cứu được bất kỳ ai nếu chính họ không dám đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất của bản thân mình trong cuộc chiến sinh tồn khốc liệt này đầy cam kết và hy sinh vô điều kiện mà họ đã tự nguyện chọn lựa từ lâu rồi đó.

Hắn đứng dậy chậm chạp, chân tay run rẩy vì kiệt sức lẫn tâm lý đè nặng lên vai mỗi khi nghĩ đến khả năng mất đi Tiểu Uyển mãi mãi nếu không tìm ra cách chữa trị kịp thời trước khi cô hoàn toàn tan biến vào hư vô cùng với những ký ức đang dần phai nhạt màu sắc dưới tác động ăn mòn từ virus Hư Không ngày càng trở nên hung hãn hơn sau mỗi lần sử dụng sức mạnh thức tỉnh của anh để bảo vệ em gái khỏi cái chết chắc chắn đang chờ đợi phía trước đầy cam kết và hy sinh vô điều kiện mà họ đã tự nguyện chọn lựa từ lâu rồi đó.

Lâm Phong lùi lại, tay run rẩy cầm chặt khối tinh thể nhỏ li ti vừa lấy ra từ giữa đống đổ nát ký ức xung quanh.

Sự thật này không mang lại sự an toàn tạm thời cho anh trước những mối đe dọa hiện hữu ngoài kia.

Nó chỉ mở ra một hố sâu thẳm hơn nữa trong tâm trí đang dần bị xói mòn bởi bóng tối nội tại của chính mình mà thôi đâu có gì lạ ở đây.

các bạn thân mến ạ?

Nếu anh là một công cụ được thiết kế để chứa đựng nỗi đau tập thể của nhân loại sau ngày sụp đổ kinh hoàng ấy.

Vậy thì mục đích cuối cùng của việc tồn tại như thế này là gì chứ?

Và ai chính là những người đang điều khiển con rối tên Lâm Phong từ phía bên kia màn sương mù tím nhạt dày đặc bao phủ toàn bộ bầu trời khu vực 4 nguy hiểm chết người đầy cam kết và hy sinh vô điều kiện mà họ đã tự nguyện chọn lựa từ lâu rồi đó?

Hắn nhìn xuống khối tinh thể trong lòng bàn tay.

Hình ảnh của Tiểu Uyển đang mỉm cười xuất hiện rõ ràng hơn bao giờ hết bên trong nó, nhưng nụ cười ấy dần biến thành tiếng khóc nức nở đầy tuyệt vọng khi nhận ra anh trai mình sắp mất đi lý trí hoàn toàn vì cố gắng gánh vác quá nhiều nỗi đau không thuộc về bản thân nữa rồi đâu có gì lạ ở đây.

các bạn thân mến ạ?

Lâm Phong nhắm mắt lại, chuẩn bị cho bước ngoặt quan trọng nhất trong cuộc đời sinh tồn khốc liệt của mình.

Hắn biết rằng việc phá hủy khối ký ức nguyên thủy này sẽ giải phóng anh khỏi sự kiểm soát tâm lý của Hội Đồng Ký Ức tạm thời ít ra cũng đủ để tạo khoảng trống cần thiết cho những kế hoạch tiếp theo nhằm lật đổ trật tự giả tạo đang đè nặng lên vai tất cả sinh vật còn sót lại sau ngày Zero bi thảm ấy đầy cam kết và hy sinh vô điều kiện mà họ đã tự nguyện chọn lựa từ lâu rồi đó.

Nhưng khi hắn định ném khối tinh thể vào ngọn lửa bập bùng trong chiếc đèn dầu cũ kỹ đặt cạnh tường, một giọng nói quen thuộc vang lên ngay bên tai anh, lạnh lẽo đến mức đóng băng từng tế bào máu đang lưu thông chậm chạp trong cơ thể kiệt sức của Lâm Phong lúc này đây: "Cậu không hiểu đâu.

Phá hủy nó là tự sát."

Lâm Phong quay người lại thật nhanh, kinh hoàng nhìn thấy khuôn mặt của Bạch Tử Thuần đứng ngay sau lưng mình với đôi mắt đỏ ngầu vì đau khổ tột cùng nhưng vẫn cố gắng giữ vững vẻ bình thản đáng sợ khác thường đầy cam kết và hy sinh vô điều kiện mà họ đã tự nguyện chọn lựa từ lâu rồi đó.

Đôi mắt Bạch Tử Thuần đỏ ngầu, ánh nhìn sắc lạnh xuyên thấu qua màn mưa máu dày đặc.

Lâm Phong chết lặng, cổ họng bị tê cứng, mọi linh khí trong cơ thể bỗng chốc ngưng đọng.

Vầng sáng trắng xoá từ lòng bàn tay đối phương vừa nổ tung, nuốt chửng cả
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập