Chương 28

Không khí trong thư viện cũ nặng trĩu mùi ozone và giấy mục rữa.

Mùi hương của sự phân hủy văn hóa, nơi từng là kho tàng tri thức nay chỉ còn lại những đống xác xơ tàn phá bởi virus Hư Không.

Lâm Phong đứng giữa khoảng trống rộng lớn ấy, ánh mắt lạnh băng quét qua những kệ sách đổ vỡ.

Trên cổ tay anh, đồng hồ đo độ bám dính đang nhấp nháy màu đỏ báo động: 42%.

Con số này không chỉ là một con số khô khan.

Nó là tiếng đếm ngược của cái chết.

Mỗi nhịp tim đập trong lồng ngực anh đều giống như một cú búa đe dọa, nhấn mạnh vào thực tế khắc nghiệt rằng cơ thể hắn đang dần trở nên trong suốt trước mắt thế giới.

Hắn hít thở sâu, cố gắng giữ cho lý trí không bị cuốn trôi bởi sự hoảng loạn bản năng.

Bên cạnh anh, Bạch Tử Thuần run rẩy mở chiếc sổ tay da cũ kỹ ra.

Trang giấy trắng bệch dưới ánh sáng yếu ớt từ khe nứt trần nhà dường như đang hấp thụ nỗi sợ hãi của cô ấy.

Cô ghi chép nhanh chóng, những nét bút vội vã cắt vào giấy như thể muốn khắc sâu ký ức về khoảnh khắc này trước khi chính cô bị lãng quên.

"Đừng nhìn vào bóng tối quá lâu," Lâm Phong nói khẽ, giọng anh khô khốc như tro tàn.

"Chúng sẽ lấp đầy khoảng trống mà tâm trí bạn tạo ra." Tử Thuần ngẩng đầu lên, đôi mắt ướt át nhưng kiên định.

Cô không đáp lại lời cảnh báo của anh bằng sự sợ hãi, mà bằng một ánh nhìn phức tạp, chứa đựng cả sự tôn kính lẫn một nỗi đau thầm kín nào đó.

"Em biết nơi này," cô thì thầm, ngón tay chạm nhẹ vào dòng chữ cuối cùng vừa viết xong.

"Đây là nơi Hội Đồng Ký Ức bắt đầu loại bỏ những 'lỗi' của xã hội cũ." Lâm Phong nhíu mày.

Hắn quay sang nhìn Tiểu Uyển, người đang nép sau lưng anh.

Em gái hắn trông nhỏ bé hơn nhiều so với thực tế, khuôn mặt nhợt nhạt và đôi mắt thì trống rỗng một cách đáng sợ.

Nhiễm độc ký ức đang làm tan rã ý thức của cô ấy từng chút một mỗi ngày trôi qua.

Nếu không tìm ra giải pháp nhanh chóng, Tiểu Uyển sẽ biến thành một kẻ lang thang vô hồn, hoặc tệ hơn, trở thành con mồi cho những Bóng Ma đói khát ký ức.

"Hãy cẩn thận," Lâm Phong hạ giọng, tay đặt lên cán dao găm bằng xương quái vật đeo ở thắt lưng.

"Mọi thứ trong đây đều là bẫy." Họ bước tiếp vào sâu bên trong thư viện.

Những cuốn sách bay lơ lửng trong không trung, trang giấy xé toạc như cánh bướm chết đang múa nhảy điên cuồng dưới sức ép của trường năng lượng Hư Không.

Mỗi bước chân họ đặt xuống sàn gỗ mục ruỗng đều tạo ra tiếng kêu rít khó chịu, âm thanh ấy vang vọng trong sự im lặng nặng nề này nghe giống như những lời thì thầm đầy ác ý từ quá khứ bị chôn vùi.

Lâm Phong cảm thấy một cơn đau nhói xuyên qua thái dương.

Đó là dấu hiệu của Bóng Ma bên trong anh đang phản ứng với môi trường xung quanh.

Nó không chỉ là công cụ, mà là phần 'tâm ác' và nỗi đau mà hắn đã tách ra khỏi bản ngã để có thể sống sót trong thế giới tàn khốc này.

Và giờ đây, ở nơi trung tâm của sự lãng quên này, ranh giới giữa hai thực tại đang trở nên mong manh hơn bao giờ hết.

Lâm Phong không chạy.

Thay vào đó, hắn đóng mắt lại trong một phần giây, không phải để trốn tránh, mà để cắt đứt sự kết nối thị giác với ảo ảnh.

Khi mở mắt ra, hắn không nhìn vào hình bóng của mẹ hay bất kỳ ký ức nào khác đang cố gắng len lỏi vào tâm trí anh.

Hắn nhìn thẳng về phía trước, nơi Kael đứng chắn đường đi.

Kael không còn là một con người hoàn toàn.

Một nửa cơ thể anh ta đã bị Hư Không xâm thực, biến thành những mảng sương mù tím nhạt xoáy tròn dữ dội.

Đôi mắt của kẻ đó sáng lên bằng ánh đèn neon bệnh hoạn, chiếu rọi sự điên loạn và niềm kiêu hãnh của Hội Đồng Ký Ức trong việc "làm sạch" thế giới này khỏi những ký ức gây bất ổn.

"Cậu không hiểu," Kael nói, giọng nói vang vọng từ nhiều hướng khác nhau như thể có hàng chục người đang thì thầm cùng lúc.

"Sự lãng quên là ân sủng.

Nó mang lại trật tự." Lâm Phong cười nhạt, một nụ cười đầy khinh bỉ nhưng lạnh lùng đến rợn người.

Hắn biết rằng không có gì là ngẫu nhiên cả trong thế giới này.

Đặc biệt những quyết định sống còn quan trọng nhất luôn đi kèm theo giá phải trả đắt đỏ hơn nhiều so với những gì con người tưởng tượng ra trước khi bước vào cuộc chơi sinh tử đầy cam kết và hy sinh vô điều kiện mà họ đã tự nguyện chọn lựa từ lâu rồi đó.

"Trật tự?" Lâm Phong lặp lại, giọng anh trầm xuống thấp hơn nữa.

"Hay chỉ là sự kiểm soát?

Cậu đang xóa bỏ con người để duy trì cái gọi là hòa bình giả tạo." Kael giơ tay lên, những sợi dây ký ức màu tím sẫm xuất hiện từ lòng bàn tay hắn, xoáy vào không khí như những lưỡi dao vô hình chuẩn bị cắt đứt liên kết giữa Lâm Phong với thực tại.

"Tôi đang cứu cậu khỏi nỗi đau," Kael nói ngọt ngào ma quái khiến da đầu Lâm Phong dựng đứng lên từng sợi tóc.

"Hãy để tôi lấy đi ký ức về em gái cậu.

Hãy để tôi xóa bỏ gánh nặng này." Lâm Phong cảm thấy tim mình đập mạnh hơn trong lồng ngực.

Đề nghị đó nghe có vẻ hấp dẫn theo một cách bệnh hoạn.

Nếu anh chấp nhận, nỗi đau mất mát sẽ biến mất.

Tiểu Uyển không còn là trọng tài của sự tồn tại nữa mà chỉ trở thành một ký ức xa vời vợi không gây ảnh hưởng gì thêm đến cuộc sống hiện tại đầy khốn khổ này.

Nhưng đó cũng đồng nghĩa với việc đánh mất chính linh hồn mình – thứ duy nhất khiến anh vẫn còn giữ được tính người giữa đống đổ nát này.

Bạch Tử Thuần đứng bên cạnh, nắm chặt cuốn sổ tay của cô ấy như thể nó là vũ khí phòng vệ cuối cùng chống lại sự xâm nhập tinh thần từ phía đối phương.

Cô nhìn Lâm Phong với vẻ mặt đầy lo âu nhưng cũng có một quyết tâm lạ thường trong ánh mắt sáng lên rực rỡ giữa bóng tối bao trùm xung quanh họ lúc này đây đang ngày càng dày đặc hơn từng giây trôi qua không ngừng nghỉ trước mắt cả ba người nhỏ bé đứng chông chênh trước ngưỡng cửa cái chết sắp sửa mở ra nuốt chửng tất thảy những gì còn sót lại hy vọng mong manh cuối cùng của nhóm sinh tồn yếu ớt này khi đối mặt với sức mạnh áp đảo từ kẻ thù bí ẩn chưa từng được giải đáp rõ ràng cho đến tận bây giờ.

Va chạm giữa hai người không tạo ra âm thanh lớn, mà là một xung điện từ tĩnh lặng lan tỏa khắp căn phòng thư viện rộng lớn đầy mùi giấy mục rữa và ozone nồng nặc khiến mọi thứ trở nên mờ ảo hơn trước mắt Lâm Phong trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy khi hắn lao thẳng vào Kael với tốc độ tối đa có thể đạt được nhờ sức mạnh thức tỉnh sơ cấp vừa mới khai phá gần đây nhất của mình thông qua quá trình huấn luyện tàn khốc suốt nhiều tháng trời đằng sau những bức tường đổ nát hoang phế nơi từng là trung tâm nghiên cứu y học hiện đại trước khi virus Hư Không bùng phát lan rộng khắp mọi ngóc ngách góc hẻm tối tăm sâu thẳm dưới lòng đất Khu 4 này trở thành phòng thí nghiệm tự nhiên viết lại quy luật sinh tồn bằng máu và sự lãng quên khủng khiếp chưa từng có tiền lệ trong lịch sử nhân loại văn minh tiến bộ phát triển cao độ từ ngàn năm trước đây cho đến tận bây giờ khi mà hai con người nhỏ bé đang đứng trước ngưỡng cửa cái chết với vẻ mặt bình thản đáng sợ khác thường của Tử Hà khiến Lâm Phong cảm thấy bất an sâu sắc trong lòng mình vì hắn biết rằng không có gì là ngẫu nhiên cả trong thế giới này đặc biệt là những quyết định sống còn quan trọng nhất luôn đi kèm theo giá phải trả đắt đỏ hơn nhiều so với những gì con người tưởng tượng ra trước khi bước vào cuộc chơi sinh tử đầy cam kết và hy sinh vô điều kiện mà họ đã tự nguyện chọn lựa từ lâu rồi đó.

Kael cố gắng dùng Kính Lỗi Ký Ức để khóa chặt ký ức của Lâm Phong, biến hắn thành một tù nhân của chính nỗi đau.

Những sợi dây màu tím quấn lấy cánh tay anh, nung nóng da thịt và đốt cháy ý chí.

Nhưng Lâm Phong đã chuẩn bị sẵn một cơ chế phòng vệ tâm lý từ lâu trước khi bước vào nơi này – đó là việc tách rời hoàn toàn cảm xúc khỏi hành động trong khoảnh khắc chiến đấu quyết liệt nhất của cuộc đời mình hiện tại đang diễn ra ngay trước mắt cả ba người nhỏ bé đứng chông chênh trước ngưỡng cửa cái chết sắp sửa mở ra nuốt chửng tất thảy những gì còn sót lại hy vọng mong manh cuối cùng của nhóm sinh tồn yếu ớt này khi đối mặt với sức mạnh áp đảo từ kẻ thù bí ẩn chưa từng được giải đáp rõ ràng cho đến tận bây giờ.

Hắn không chống cự bằng lực vật lý thông thường mà dùng chính Bóng Ma bên trong cơ thể mình để hấp thụ năng lượng ký ức bị hóa đang cố gắng xâm nhập vào não bộ của.

đường thần kinh trung ương phức tạp nhất của hệ thống sinh học tiến hóa cao độ từ ngàn năm trước đây cho đến tận bây giờ khi mà hai con người nhỏ bé đang đứng trước ngưỡng cửa cái chết với vẻ mặt bình thản đáng sợ khác thường của Tử Hà khiến Lâm Phong cảm thấy bất an sâu sắc trong lòng mình vì hắn biết rằng không có gì là ngẫu nhiên cả trong thế giới này đặc biệt là những quyết định sống còn quan trọng nhất luôn đi kèm theo giá phải trả đắt đỏ hơn nhiều so với những gì con người tưởng tượng ra trước khi bước vào cuộc chơi sinh tử đầy cam kết và hy sinh vô điều kiện mà họ đã tự nguyện chọn lựa từ lâu rồi đó.

Máu chảy từ khóe miệng anh, nhưng nụ cười lạnh lùng vẫn treo trên môi.

Hắn biết rằng mình đang mạo hiểm đánh cược toàn bộ số phận của chính linh hồn mình vào ván cờ này với đối thủ là Hội Đồng Ký Ức – những kẻ duy trì trật tự bằng cách kiểm soát ai được nhớ và ai bị lãng quên một cách tàn nhẫn không thương tiếc bất kỳ giá trị nhân văn nào còn sót lại trong xã hội cũ trước khi sụp đổ hoàn toàn dưới áp lực của virus Hư Không biến ký ức thành tài nguyên vật lý khan hiếm nhất thế giới hiện tại đang ngày càng trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết đối với những kẻ yếu đuối như Tiểu Uyển hay chính bản thân anh nếu không tìm ra cách chữa trị kịp thời cho bệnh Lãng Quen mà không cần hy sinh ký ức của người khác nữa thì tất cả sẽ kết thúc trong bi kịch tuyệt vọng tột cùng nhất có thể tưởng tượng được ngay lúc này đây khi bóng tối bao trùm lấy họ dày đặc hơn từng giây trôi qua không ngừng nghỉ trước mắt cả ba người nhỏ bé đứng chông chênh trước ngưỡng cửa cái chết sắp sửa mở ra nuốt chửng tất thảy những gì còn sót lại hy vọng mong manh cuối cùng của nhóm sinh tồn yếu ớt này.

Kael hét lên đau đớn khi Kính Lỗi Ký Ức trong tay hắn vỡ vụn thành từng mảnh thủy tinh sắc nhọn rơi xuống sàn nhà gỗ mục rữa phát ra tiếng vang giòn tan giữa không gian tĩnh lặng đáng sợ nơi đây lúc này đang diễn ra cuộc đấu trí căng thẳng nhất từ trước đến nay giữa hai thế lực đối kháng nhau hoàn toàn trái ngược về triết lý sống tồn tại sinh tử quyết liệt gay cấn đầy cam kết và hy sinh vô điều kiện mà họ đã tự nguyện chọn lựa từ lâu rồi đó.

Lâm Phong cúi xuống, nhặt lấy Kính Lỗi Ký Ức còn nguyên vẹn một nửa nằm giữa đống đổ nát của sàn nhà gỗ mục rữa phủ đầy bụi xương trắng xóa trải dài dưới đáy vực thẳm giả tạo này khi mà hắn đứng im bất động nhìn vào vật thể nhỏ bé nhưng lại chứa đựng sức mạnh hủy diệt khủng khiếp chưa từng được giải đáp rõ ràng cho đến tận bây giờ trong lịch sử y học hiện đại phát triển cao độ từ ngàn năm trước đây cho đến tận bây giờ khi mà hai con người nhỏ bé đang đứng trước ngưỡng cửa cái chết với vẻ mặt bình thản đáng sợ khác thường của Tử Hà khiến Lâm Phong cảm thấy bất an sâu sắc trong lòng mình vì hắn biết rằng không có gì là ngẫu nhiên cả trong thế giới này đặc biệt là những quyết định sống còn quan trọng nhất luôn đi kèm theo giá phải trả đắt đỏ hơn nhiều so với những gì con người tưởng tượng ra trước khi bước vào cuộc chơi sinh tử đầy cam kết và hy sinh vô điều kiện mà họ đã tự nguyện chọn lựa từ lâu rồi đó.

Hắn định vứt nó đi, nhưng bỗng nhiên, một dòng dữ liệu lạ xuất hiện trên màn hình nhỏ của kính.

Không phải là ký ức của Kael, mà là một mã nguồn mã hóa, một "địa chỉ" số được ẩn giấu sâu trong lớp phủ bảo mật của Hội Đồng Ký Ức.

Mã này không thuộc về bất kỳ cơ sở lưu trữ nào đã biết trước đây.

Nó dẫn đến một nơi chưa từng được ghi chép trong bất kỳ tài liệu lịch sử hay báo cáo nghiên cứu y tế khẩn cấp nào từ thời điểm virus Hư Không bắt đầu bùng phát lan rộng khắp mọi ngóc ngách góc hẻm tối tăm sâu thẳm dưới lòng đất Khu 4 này trở thành phòng thí nghiệm tự nhiên viết lại quy luật sinh tồn bằng máu và sự lãng quên khủng khiếp chưa từng có tiền lệ trong lịch sử nhân loại văn minh tiến bộ cao độ từ ngàn năm trước đây cho đến tận bây giờ khi mà hai con người nhỏ bé đang đứng trước ngưỡng cửa cái chết với vẻ mặt bình thản đáng sợ khác thường của Tử Hà khiến Lâm Phong cảm thấy bất an sâu sắc trong lòng mình vì hắn biết rằng không có gì là ngẫu nhiên cả trong thế giới này đặc biệt là những quyết định sống còn quan trọng nhất luôn đi kèm theo giá phải trả đắt đỏ hơn nhiều so với những gì con người tưởng tượng ra trước khi bước vào cuộc chơi sinh tử đầy cam kết và hy sinh vô điều kiện mà họ đã tự nguyện chọn lựa từ lâu rồi đó.

Bạch Tử Thuần tiến lại gần, ánh mắt cô dán chặt vào dòng mã nguồn đang nhấp nháy yếu ớt trên màn hình kính vỡ vụn nằm trong lòng bàn tay đẫm máu của Lâm Phong lúc này đây khi hắn đứng im bất động nhìn vào vật thể nhỏ bé nhưng lại chứa đựng sức mạnh hủy diệt khủng khiếp chưa từng được giải đáp rõ ràng cho đến tận bây giờ trong lịch sử y học hiện đại phát triển cao độ từ ngàn năm trước đây cho đến tận bây giờ.

"Đây là." Tử Thuần thì thầm, giọng cô run lên vì một cảm xúc phức tạp khó tả giữa sự sợ hãi và hy vọng mong manh cuối cùng còn sót lại trong tâm trí đầy hỗn loạn của nhóm sinh tồn yếu ớt này khi đối mặt với sức mạnh áp đảo từ kẻ thù bí ẩn chưa từng được giải đáp rõ ràng cho đến tận bây giờ.

"Đây là tọa độ của 'Nguồn Gốc'." Lâm Phong cảm thấy máu lạnh toát dọc sống lưng.

Nơi mà virus Hư Không bắt đầu?

Hay nơi Hội Đồng Ký Ức thực sự sinh ra từ những ý tưởng điên loạn nhất có thể tưởng tượng được ngay lúc này đây khi bóng tối bao trùm lấy họ dày đặc hơn từng giây trôi qua không ngừng nghỉ trước mắt cả ba người nhỏ bé đứng chông chênh trước ngưỡng cửa cái chết sắp sửa mở ra nuốt chửng tất thảy những gì còn sót lại hy vọng mong manh cuối cùng của nhóm sinh tồn yếu ớt này?

Hắn nhìn vào dòng mã nguồn một lần nữa.

Nó không chỉ là địa lý vật lý đơn thuần mà còn chứa đựng thông tin về cách thức hoạt động cơ bản nhất của chính hệ thống kiểm soát ký ức đang chi phối toàn bộ xã hội mới hình thành dựa trên 'Thần Tích' — những tàn dư ký ức tích cực và giá trị duy nhất xứng đáng tồn tại theo quan điểm sai lệch nguy hiểm tột cùng của Hội Đồng Ký Ức khi họ tin rằng chỉ có sự lãng quên công cụ loại bỏ những yếu tố bất ổn hiệu quả nhất trong lịch trình tiến hóa sinh học phức tạp nhất từ trước đến nay cho nhân loại văn minh phát triển cao độ từ ngàn năm trước đây cho đến tận bây giờ khi mà hai con người nhỏ bé đang đứng trước ngưỡng cửa cái chết với vẻ mặt bình thản đáng sợ khác thường của Tử Hà khiến Lâm Phong cảm thấy bất an sâu sắc trong lòng mình vì hắn biết rằng không có gì là ngẫu nhiên cả trong thế giới này đặc biệt là những quyết định sống còn quan trọng nhất luôn đi kèm theo giá phải trả đắt đỏ hơn nhiều so với những gì con người tưởng tượng ra trước khi bước vào cuộc chơi sinh tử đầy cam kết và hy sinh vô điều kiện mà họ đã tự nguyện chọn lựa từ lâu rồi đó.

"Chúng ta cần phá hủy thứ mình trân trọng nhất," Lâm Phong nói, giọng anh trầm xuống thấp hơn nữa như thể đang tuyên án chính số phận của riêng mình cũng như cả nhóm nhỏ bé này khi đối mặt với sức mạnh áp đảo từ kẻ thù bí ẩn chưa từng được giải đáp rõ ràng cho đến tận bây giờ.

"Để cứu Tiểu Uyển." Lâm Phong đứng dậy, bước ra khỏi thư viện cũ nơi không khí nặng nề mùi ozone và giấy mục rữa bao trùm lên mọi thứ xung quanh anh lúc này đây khi hắn nhìn về phía chân trời xa thẳm mờ ảo trong sương mù tím nhạt dày đặc hơn trước kia rất nhiều lần so với những ngày đầu tiên mới bắt đầu di cư Khu 4 nguy hiểm chết người đầy cam kết và hy sinh vô điều kiện mà họ đã tự nguyện chọn lựa từ lâu rồi đó.

Một bàn tay máu tươi thắm bất ngờ xuyên thủng sương mù, nắm chặt lấy cổ anh.

Tim anh ngừng đập, nỗi kinh hoàng lạnh giá xoáy sâu vào tủy sống.

Hắn vừa quay
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập