Chương 26

Hơi thở của Lâm Phong ngưng đọng lại trong cổ họng, trở thành một khối băng lạnh giá.

Mùi ozone nồng nặc vẫn còn bám trên da thịt anh, nhưng giờ đây nó đã bị mùi tanh thối của ký ức mục rữa át đi hoàn toàn.

Anh đứng giữa đống đổ nát của trung tâm thương mại cũ, nơi những cột bê tông cốt thép từng là biểu tượng của sự thịnh vượng giờ chỉ còn là những bộ xương khổng lồ vươn lên bầu trời xám xịt.

Ánh sáng mặt trời yếu ớt cố gắng xuyên qua lớp bụi dày đặc nhưng bị phản chiếu bởi một thứ gì đó vô hình trên nền đất.Đó không phải là ánh sáng tự nhiên.

Đó là hào quang phát ra từ chính cơ thể anh, hoặc đúng hơn, là từ bóng ma đang bám chặt vào lưng hắn.

Lâm Phong đưa tay lên sờ gáy.

Da thịt nơi cổ anh lạnh toát, khác hẳn với sự nóng bức của môi trường xung quanh.

Anh cảm nhận được nhịp đập thứ hai ở phía sau đầu mình.

Không phải tim.

Đó là nhịp đập của nỗi sợ hãi tích tụ, của những ký ức đen tối mà anh đã cố tình tách rời để có thể tiếp tục sống sót trong thế giới tàn khốc này.

"Đừng quay lại," một giọng nói thì thầm bên tai anh.

Giọng đó không đến từ môi miệng bất kỳ ai xung quanh.

Nó vang lên trực tiếp trong thùy não, lạnh lùng và đầy sự châm chọc.

"Quay lại là ngươi sẽ thấy điều mà linh hồn của mình đang khao khát nhất."

Lâm Phong nghiến răng, khớp hàm kêu lạo xạo trong im lặng chết chóc.

Hắn biết đó là cái bẫy.

Hội Đồng Ký Ức không bao giờ để một kẻ mang 'Bóng Ma' đi tự do quá lâu.

Họ cần kiểm soát nguồn năng lượng ký ức, và bóng ma của anh là kho báu quý giá nhất – chứa đựng toàn bộ nỗi đau mà xã hội mới này đang cố gắng loại bỏ.

Nhưng sự tò mò, thứ bản năng chết người duy nhất còn sót lại ở con người sau ngày tận thế, đã thắng lợi.

Hắn chậm rãi quay người lại.

Cánh tay trái của anh run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì lực cản vô hình từ bóng tối đang kéo căng cơ bắp hắn ra.

Trước mặt anh, giữa những tảng đá vỡ vụn và tàn tích của các cửa hàng xa xỉ cũ kỹ, một khoảng trống hoàn hảo xuất hiện.

Không có bụi.

Không có gió.

Chỉ là sự vắng lặng tuyệt đối đến mức tai anh ù đi.

Trong trung tâm vùng trống rỗng đó, lơ lửng cách mặt đất mười centimet, là một cuốn sổ tay da bò màu nâu sẫm.

Bìa sổ đã rách nát, các trang giấy bên trong phồng lên do ẩm mốc và thời gian.

Nhưng điều khiến máu trong người Lâm Phong đóng băng không phải là vật thể này.

Hương thơm của sữa mẹ.

Hương vị ngọt ngào, ấm áp mà anh chưa từng ngửi thấy kể từ khi em gái mình bắt đầu bị nhiễm độc ký ức và trở nên xa lạ.

Mùi hương đó đánh thẳng vào vùng hippocampus – trung tâm xử lý cảm xúc trong não bộ, kích hoạt những phản ứng sinh học mạnh nhất mà cơ thể có thể tạo ra.

Tim anh đập thình thịch.

Không phải vì sợ hãi quái vật.

Mà vì nỗi đau nhói lên khi nhận ra rằng thứ này thuộc về quá khứ của chính mình.

Thứ mà hắn đã tự nguyện quên đi để tồn tại.

"Đó là ký ức đầu tiên," giọng nói trong bóng tối cười khẽ, âm thanh như tiếng móng vuốt cào trên kính vỡ.

"Ngươi nghĩ ngươi có thể cứu em gái bằng cách lãng quên nó?

Ngươi chỉ đang giết chết cô bé theo một cách chậm hơn thôi."

Lâm Phong không đáp lời.

Hắn bước về phía cuốn sổ tay từng bước một.

Mỗi bước chân đặt xuống nền đá đều khiến bụi xám bắn lên, nhưng chúng nhanh chóng bị hút vào khoảng trống xung quanh cuốn sổ.

Không khí trở nên nặng nề, áp lực tăng dần như thể anh đang đi dưới đáy đại dương sâu thẳm.

Khi còn cách nó hai mét, Lâm Phong dừng lại.

Hắn đưa tay ra, ngón tay dài và gầy guộc run rẩy nhẹ nhàng chạm vào bề mặt da bò lạnh lẽo.

Ngay khi tiếp xúc, một luồng điện xanh nhạt chạy dọc theo cánh tay anh, đốt cháy thần kinh nhưng mang lại cảm giác tê liệt kỳ lạ.

Giữa hai trang giấy (vàng úa), không có chữ viết nào.

Chỉ có một hình ảnh được vẽ bằng mực đen – hình ảnh của Lâm Phong và Tiểu Uyển khi còn nhỏ, đang ngồi trên bãi biển trước khi thế giới sụp đổ.

Những nụ cười trong bức tranh chân thực đến đau lòng.

Và bên cạnh nó, dán chặt vào trang giấy, là một sợi tóc trắng dài đã nói ở chương trước.

Nhưng giờ đây, dưới ánh sáng mờ ảo của khu vực này, sợi tóc ấy đang rung động nhẹ nhàng như thể còn sống.

Lâm Phong cảm thấy nước mắt chực trào ra khỏi khóe mắt hắn.

Hắn cố gắng kiềm chế sự mềm yếu đó bằng cách siết chặt bàn tay lại thành nắm đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay cho đến khi máu chảy xuống.

Nỗi đau vật lý giúp anh giữ vững ý thức.

"Chúng ta cần biết nó muốn gì," Bạch Tử Thuần từng nói với hắn trong một cuộc họp bí mật ngắn ngủi trước đây.

"Ký ức không tự tồn tại nếu không có chủ sở hữu mong nhớ lại chúng."

Lâm Phong nhìn chăm chú vào sợi tóc trắng đó.

Hắn nhận ra rằng mùi hương của sữa mẹ đang dần biến đổi thành mùi kim loại – mùi máu sắt gỉ và ozone mà anh đã ngửi thấy từ đầu chương này.

Thứ gì đó đang cố gắng xâm nhập vào ký ức này, bóp méo nó để phục vụ mục đích riêng.

Hắn cúi xuống nhặt cuốn sổ lên.

Ngay khi rời khỏi vùng không khí trống rỗng, âm thanh của thế giới bên ngoài quay trở lại – tiếng gầm gừ xa xăm từ những con quái vật lang thang và tiếng bước chân nặng nề của ai đó đang di chuyển phía sau anh.

Lâm Phong ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao (dao vừa được mài).

Hắn biết mình không thể ở đây lâu hơn nữa.

Hội Đồng Ký Ức sẽ gửi những người dọn dẹp đến bất cứ lúc nào nếu họ phát hiện ra sự biến động năng lượng tại nơi này.

Nhưng trước khi rời đi, anh cần hiểu rõ một điều.

Tại sao ký ức về em gái lại xuất hiện dưới dạng một bẫy?

Và quan trọng hơn – ai đã đặt nó ở đây?

Hắn mở trang đầu tiên của cuốn sổ.

Những dòng chữ nhỏ li ti bắt đầu hiện ra trên mặt giấy trắng xóa ban nãy, như thể mực đang được viết bởi bàn tay vô hình từ bên trong chính tờ giấy đó:

*“Anh trai yêu dấu,*
*Nếu em đã quên anh, thì xin hãy nhớ lấy nỗi đau này thay vì niềm vui.*
*Nó là thứ duy nhất kết nối chúng ta khi tất cả mọi thứ khác tan biến.”*

Lâm Phong sững sờ.

Chữ viết tay nắn nót đó không thuộc về bất kỳ ai trong số những nạn nhân thông thường của Hội Đồng Ký Ức.

Nó quá quen thuộc, quá cá nhân hóa đến mức đáng sợ.

Giọng nói từ bóng tối bên sau lưng anh lại vang lên lần nữa, nhưng lần này nó không còn là tiếng cười khẩy đầy khiêu khích nữa mà trở nên trầm lắng và buồn bã: "Ngươi đã tìm thấy câu trả lời chưa?

Hay ngươi vẫn đang mong chờ một phép màu?"

Lâm Phong nghiến chặt răng.

Hắn đóng cuốn sổ lại thật nhanh, bỏ vào túi áo khoác bên trong cơ thể để bảo vệ nó khỏi sự phát hiện của những kẻ săn lùng ký ức ngoài kia.

Nhưng ngay khi hắn vừa xoay người định rời đi thì mọi thứ sụp đổ xung quanh anh bắt đầu thay đổi hình dạng theo cách không thể giải thích được bằng logic thông thường nữa – các cột đá vỡ vụn hóa thành xương rồng khổng lồ vươn lên cao chọc trời; ánh sáng mặt trời biến mất hoàn toàn nhường chỗ cho bóng tối bao trùm khắp nơi như màn đêm dày đặc nhất từng tồn tại trước đây trong lịch sử loài người kể từ khi vũ trụ ra đời đến nay.

Và giữa cơn hỗn loạn đó, một hình ảnh quen thuộc xuất hiện phía xa – Tiểu Uyển đang đứng im lìm dưới ánh trăng giả tạo phát sáng rực rỡ hơn cả ngàn ngôi sao cùng lúc chiếu rọi xuống mặt đất đen ngòm trước mắt hắn ngay bây giờ này!!!

Bóng tối không chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng.

Nó là một thực thể vật lý, nặng nề và suffocating, ép chặt vào lồng ngực Đan Lương khiến mỗi lần hô hấp đều trở thành một cuộc chiến sinh tồn khốc liệt.

Không khí lạnh buốt, mang theo mùi kim loại gỉ sét và vị tanh thắm của máu cũ, len lỏi qua từng kẽ nứt trên lớp áo khoác đã rách nát.

Đan Lương nheo mắt, cố gắng điều tiết lượng oxy trong phổi để giữ tỉnh táo.

Trong thế giới này, hoảng loạn là cái chết nhanh nhất.

Nó tiêu hao năng lượng quý giá và làm tê liệt khả năng phán đoán logic.

Hắn hít một hơi sâu, mùi vị của đất ẩm trộn lẫn với hương hoa tử đinh hương nồng nàn – thứ mùi hương vốn thuộc về những ngày tháng bình yên trước khi mọi thứ sụp đổ.

Tiểu Uyển đứng đó.

Tĩnh lặng như một bức tượng đá cổ xưa bị thời gian lãng quên.

Ánh trăng giả tạo chiếu rọi xuống người cô, làm cho làn da trắng bệch của cô trở nên trong suốt đến mức có thể nhìn thấy những mạch máu xanh nhạt bên dưới.

Đôi mắt ấy không còn là màu nâu ấm áp mà nay đã chuyển sang một sắc thái xám xịt, trống rỗng như đáy vực sâu thăm thẳm.

Không có sự sợ hãi.

Không có niềm hy vọng.

Chỉ có một khoảng không vô tận đang chờ để nuốt chửng mọi thứ xung quanh nó.

Đan Lương lùi lại nửa bước.

Gót chân chạm vào một mảnh vỡ đá sắc nhọn, gây ra tiếng lạo xạo nhỏ nhưng trong sự im lặng chết chóc của nơi này, âm thanh ấy vang lên như một phát súng nổ.

Tiểu Uyển không phản ứng.

Cô vẫn đứng đó, hai tay buông thõng bên người, ngón tay dài và gầy guộc run rẩy nhẹ nhàng theo nhịp gió lạnh lẽo thổi qua từ những khe hở giữa các cột xương rồng khổng lồ vươn thẳng hacia bầu trời đen ngòm phía trên.

Hắn nhớ lại lần đầu tiên gặp cô ở bệnh viện bỏ hoang ấy.

Cô đã nắm lấy cổ tay hắn với sức mạnh của một người sắp chết, van xin hãy cứu mạng anh trai cô đang bị kẹt dưới đống đổ nát.

Từ đó, họ sống sót qua vô số trận chiến khốc liệt cùng quái vật và cả những con người trở nên điên cuồng vì đói khát.

Họ chia sẻ từng giọt nước cuối cùng trong bình lọc bẩn thỉu.

Họ nằm sát cạnh nhau để giữ ấm vào những đêm mùa đông giá cắt da cắt thịt khi nhiệt độ giảm xuống dưới mức đóng băng.

Và giờ đây, thứ mà hắn trân trọng nhất – ký ức về con người tốt bụng ấy – đang đứng trước mặt hắn như một lời nguyền dai dẳng không thể giải thoát.

"Uyển." Đan Lương gọi tên cô, giọng nói của hắn khàn đặc vì khô họng và sợ hãi tột độ.

Tiếng vang vọng trong khoảng không gian rộng lớn giữa những tòa tháp xương cốt, bị bóp méo thành tiếng thì thầm đáng sợ như thể có ai đó khác đang nhại lại lời hắn vừa thốt ra từ phía sau lưng.

Không đáp lời.

Tiểu Uyển quay mặt đi về hướng một cột đá khổng lồ nằm cách họ chừng năm mươi mét.

Trên bề mặt đá xám xịt ấy, những ký tự đỏ tươi – rõ ràng là máu nhưng không hề vón cục hay khô cạn – đang chậm chạp hình thành nên những dòng chữ ngoằn ngoèo khó hiểu.

Đan Lương cảm thấy ruột gan mình quặn thắt lại.

Hắn biết loại mực này.

Hắn đã dùng chính tay mình viết lên tường trong túp lều trú ẩn tạm thời ở tầng hầm B3 khi họ bị bao vây bởi lũ zombie biến dị hồi tháng trước.

Đó là mật mã chỉ có hai người họ hiểu rõ ý nghĩa: *Nguồn gốc của sự lây nhiễm nằm ngay tại trung tâm.*

Trung tâm.

Nơi mà bây giờ hắn đang đứng.

Và nơi mà cô ấy – Tiểu Uyển, kẻ đã từng là hy vọng sống còn duy nhất của hắn trong cái thế giới tàn khốc này – đang chỉ tay vào nó với vẻ mặt lạnh lùng đến rợn người.

Hắn phải di chuyển.

Bản năng sinh tồn cổ xưa bên trong cơ thể hắn hét lên mệnh lệnh đó mạnh mẽ hơn bất kỳ lý trí nào từng tồn tại trước đây.

Nhưng đôi chân của Đan Lương như bị đóng băng trên nền đất cứng đờ phủ đầy bụi xương trắng xóa trải dài dưới đáy vực thẳm này.

Mỗi bước đi đều đòi hỏi một nỗ lực phi thường chống lại trọng lực vô hình đang kéo hắn xuống sâu hơn vào lòng địa ngục giả tạo này.

Hắn cúi thấp đầu, quan sát kỹ lưỡng những dấu chân hằn rõ trên lớp tro bụi mỏng phủ kín mặt đất xung quanh vị trí của Tiểu Uyển.

Chúng không thuộc về bất kỳ ai trong nhóm sinh tồn nhỏ bé mà họ từng cùng chia sẻ thức ăn kham khổ suốt ba tháng qua.

Đôi giày để lại vết lõm sâu hơn nhiều, nặng nọc và đầy đe dọa, cho thấy chủ nhân nó sở hữu sức mạnh cơ bắp vượt xa giới hạn con người bình thường sau khi tiếp xúc với virus đột biến chủng loại Zeta-9 nguy hiểm nhất từng được ghi nhận trong lịch sử y học hiện đại..

Đôi mắt đỏ rực chợt mở to, ánh nhìn xuyên thấu vào linh căn của hắn.

Hắn kinh hãi lùi bước, huyết khí cuồn cuộn dâng trào trong kinh mạch.

"Ngươi là."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập