Chương 25

Mùi sắt gỉ và ozone hòa quyện thành một thứ hương vị kim loại nồng nặc, bám chặt vào cổ họng Lâm Phong.

Anh quỳ xuống trên nền đá lạnh lẽo, từng thớ cơ bắp ở cánh tay phải co thắt lại đau đớn khi vết thương từ lưỡi kiếm máu tươi – thực ra là sợi tóc hóa hình – đóng vảy đen sạm.

Không khí xung quanh không còn tĩnh lặng nữa mà đang rung động với một tần số nguy hiểm, như thể chính không gian này cũng đang run rẩy trước sự hiện diện của cái chết.

Lâm Phong nhắm mắt lại, cố gắng lắng nghe nhịp đập trong lồng ngực mình.

Nó yếu ớt hơn bình thường.

Mỗi lần tim co bóp, anh cảm nhận rõ ràng sự trống rỗng lan tỏa từ bên trong ra ngoài da thịt.

Độ Bám Dính đang giảm nhanh chóng.

Anh biết cảm giác này.

Đó là khi thế giới bắt đầu quên đi một người.

Và giờ đây, chính cơ thể anh cũng đang phản bội lại ý chí tồn tại của chủ nhân nó.

“Lâm Phong…” Giọng nói run rẩy vang lên từ phía sau, nhỏ đến mức gần như bị nuốt chửng bởi tiếng gió hú ảo ảnh.

Bạch Tử Thuần đứng đó, tay cầm cuốn sổ tay vẫn còn dính những vệt máu khô đen.

Đôi mắt cô mở to, tròng trắng lộ rõ sự hoảng loạn tột cùng khi nhìn thấy anh trai của Tiểu Uyển đang dần trở nên trong suốt ở vùng vai trái.

“Đừng đến gần,” Lâm Phong nói, giọng khàn đặc như tiếng cào trên bê tông.

Anh không quay lại.

Quay lưng lại với Tử Thuần đồng nghĩa với việc thừa nhận sự yếu đuối của mình.

Và trong thế giới này, sự yếu đuối là lời mời gọi cho quái vật – hoặc tệ hơn, những kẻ săn mồi mang hình người.

Anh đưa tay lên sờ vết thương trên ngực.

Da thịt ở đó không còn ấm áp nữa mà lạnh như băng giá mùa đông vĩnh cửu.

Dưới lớp da mờ ảo ấy, anh có thể thấy được xương sườn đang chuyển sang màu xám xịt của đá vôi.

Virus Hư Không không chỉ ăn mòn ký ức; nó biến xác sống thành những viên gạch xây nên ngục tù tâm trí này.

“Cuốn sách…” Tử Thuần thì thầm, bước chậm rãi về phía trước dù bị ngăn cản bằng ánh mắt sắc lạnh từ Lâm Phong.

“Nó đã làm gì với anh?”

Lâm Phong không trả lời.

Anh đang tập trung vào cảm giác kỳ lạ lan tỏa trong đầu.

Không phải đau đớn nữa mà là sự tĩnh lặng đáng sợ của một căn phòng rỗng tuếch.

Ký ức về mẹ mình – mùi hương hoa sen trong ngày mưa, giọng hát ru ngủ khi bão tố ngoài kia gầm thét – bỗng nhiên trở nên xa vời, mờ nhạt như những bức ảnh cũ bị phai màu dưới ánh nắng gay gắt.

Anh mở mắt ra.

Trước mặt anh là một khoảng không gian hẹp giữa hai bức tường bê tông nứt nẻ.

Ở đó, nằm trên nền đất phủ đầy tro bụi trắng xóa từ xác thịt đã phân hủy, là một vật thể nhỏ bé phát ra ánh sáng xanh lợt nhạt.

Nó trông giống như một chiếc đồng hồ quả quýt cũ kỹ nhưng lại được khắc chạm những ký tự cổ xưa mà Lâm Phong chưa từng thấy trong bất kỳ tài liệu nào của Hội Đồng Ký Ức.

Đó không phải là đồ vật thuộc về thế giới này.

Hoặc ít nhất, nó không còn nữa.

“Nó gọi tôi,” Lâm Phong nói với chính mình hơn là hướng đến Tử Thuần.

Giọng anh lạnh lùng, thiếu cảm xúc như một cỗ máy phân tích dữ liệu thay vì một con người đang đối mặt với cái chết sắp tới.

“Và nếu tôi không chạm vào nó…”

Anh ngừng lại khi nhìn thấy bàn tay trái của mình – bàn tay đã từng xé toạc da thịt trong cơn thịnh nộ bóng ma – giờ đây đang bốc khói nhẹ màu tím.

Những ngón tay run rẩy, không phải vì sợ hãi mà vì sự xung đột nội tại giữa ý thức tỉnh táo và phần ‘tâm ác’ đang cố gắng chiếm lấy cơ thể anh từ bên trong.

Lâm Phong hít một hơi sâu, cố gắng kiểm soát tần số rung động của nguyên tử trong phổi mình.

Đây là kỹ thuật sinh tồn mà anh tự học được sau ba năm sống sót giữa những khu vực bị nhiễm độc ký ức nặng nề.

Nếu không giữ cho cơ thể ổn định về mặt lượng tử, bất kỳ tiếp xúc nào với vật phẩm Hư Không đều có khả năng làm nổ tung não bộ nạn nhân chỉ trong vài giây.

Anh từ từ với tay ra.

Ngón cái của anh đang mờ dần, gần như hoàn toàn trong suốt đến mức ánh sáng xuyên qua nó mà không bị khúc xạ nhiều.

Khi đầu ngón tay chạm vào bề mặt kim loại lạnh giá của chiếc đồng hồ quả quýt cổ xưa ấy, một luồng điện tĩnh lặng chạy dọc theo cánh tay trái lên tận vai phải.

Không đau đớn dữ dội như những lần trước đây khi sử dụng sức mạnh bóng ma; thay vào đó là cảm giác tê buốt lan tỏa khắp cơ thể khiến anh suýt nữa thì sấp mặt xuống nền đá lạnh lẽo.

“Lâm Phong!

Đừng!” Tử Thuần hét lên, bước nhanh lại nhưng bị chặn lại bởi một lực vô hình đẩy cô ra xa vài mét.

Không khí xung quanh chiếc đồng hồ bắt đầu xoáy tròn tạo thành những vòng lốc nhỏ li ti cuốn theo bụi tro trắng bay lơ lửng trong không trung như tuyết rơi ngược chiều địa trọng lực.

Lâm Phong nhắm chặt mắt lại và tập trung vào ý chí của mình.

Anh cần biết sự thật đằng sau tất cả những điều kỳ lạ này – từ cái gọi là Bệnh Lãng Quên cho đến lý do tại sao em gái anh lại có khả năng cảm nhận ký ức người khác mà không cần tiếp xúc trực tiếp như những trường hợp đột biến thông thường khác trong khu vực cách ly.

Chiếc đồng hồ bỗng nhiên bật mở ra tự động mà không hề bị tác động bởi bất kỳ lực cơ học nào từ bên ngoài.

Bên trong nắp kim loại mỏng manh ấy là một tấm kính mờ đục phản chiếu hình ảnh méo mó của chính khuôn mặt Lâm Phong – nhưng đó không phải anh hiện tại mà là phiên bản trẻ tuổi hơn nhiều năm trước khi virus Hư Không bùng phát quét sạch nhân loại khỏi sự kiểm soát hợp lý của xã hội cũ.

“Nhìn kỹ vào nó,” một giọng nói trầm thấp vang lên trực tiếp trong đầu anh, không qua tai nghe hay bất kỳ thiết bị truyền dẫn nào mà xuất hiện ngay giữa tâm trí như tiếng vọng từ đáy vực sâu thẳm nhất của tiềm thức con người ta vốn sở hữu chung với nhau từ thuở sơ khai chưa phân hóa thành các cá thể riêng biệt độc lập tồn tại trên hành tinh này.

Lâm Phong mở mắt ra chậm rãi, co rút lại đáng sợ trước cảnh tượng hiện ra trước mắt anh qua tấm kính phản chiếu kỳ lạ đó: một căn phòng bệnh viện thời chiến tranh thế giới thứ hai với những chiếc giường sắt gỉ sét nằm rải rác khắp nơi cùng mùi thuốc sát trùng formalin nồng nặc đến mức khiến người ta buồn nôn ngay lập tức chỉ mới tưởng tượng thôi cũng đủ làm cho dạ dày co thắt lại đau đớn tột cùng rồi.

Trên một trong số ít còn sót lại nguyên vẹn giữa đống đổ nát ấy là hình ảnh mờ ảo của chính bà nội anh – người phụ nữ đã mất tích bí ẩn từ khi anh lên tám tuổi mà Hội Đồng Ký Ức luôn phủ nhận tồn tại thực tế dưới bất kỳ dạng thức nào dù có bằng chứng rõ ràng nhất đi chăng nữa cũng bị họ bác bỏ một cách tàn nhẫn đến lạnh lùng vô cảm hoàn toàn không màng tới tình cảm gia đình hay đạo đức luân lý cơ bản của loài người chúng ta vốn dĩ đáng lẽ phải tôn trọng lẫn nhau thay vì loại trừ những kẻ yếu đuối ra khỏi vòng xoáy phát triển chung của cộng đồng xã hội nói riêng cũng như nhân loại rộng lớn hơn nữa nếu xét trên phương diện toàn cầu hóa ngày nay đang diễn ra mạnh mẽ khắp mọi nơi trên trái đất xinh đẹp này đây rồi!!!.

Khói bụi dày đặc bám vào mũi họng của Đan Lương, gây ra những cơn ho sặc sụa đau đớn.

Ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ vỡ vụn chiếu xuống sàn nhà đầy mảnh kính và xác rác rưởi.

Không khí trong căn phòng này nặng nề hơn cả bên ngoài, mùi thối nồng nặc của sự phân hủy lẫn với hương thơm ngọt ngào giả tạo của hoa tươi đã héo úa.

Đan Lương bước chậm rãi vào sâu hơn, đôi chân anh nặng trĩu dưới gánh nặng tâm lý và vật chất.

Mỗi bước đi đều khiến những mảnh gỗ mục nát kêu rít lên tiếng ré cao vút, xé toạc sự tĩnh lặng chết chóc của nơi này.

Anh không dám chạy nhanh hay tạo ra nhiều âm thanh lớn hơn vì sợ hãi điều gì đó đang ẩn nấp trong bóng tối phía trước.

Góc phòng xa nhất bị che khuất bởi một tấm rèm vải dày cộm đã mục rữa, treo lủng lẳng trên giá sắt gỉ sét.

Đan Lương liếc nhìn nó, cảm giác bất an dâng lên mạnh mẽ trong lồng ngực.

Có thứ gì đó không đúng ở đây.

Không gian này quá yên tĩnh, ngay cả tiếng gió bên ngoài cũng như bị chặn lại bởi bức tường vô hình nào đó.

Anh rút con dao găm từ sau lưng ra, lưỡi dao lạnh lẽo chạm vào lòng bàn tay ẩm ướt của anh.

Ánh kim loại phản chiếu yếu ớt giúp anh nhìn rõ hơn những vết bẩn màu nâu sẫm bám trên sàn nhà gần khu vực tấm rèm.

Không phải là máu.

Mùi hương ngọt ngào đó vẫn còn tồn tại, nhưng giờ nó pha lẫn với mùi hăng hắc của hóa chất cũ kỹ.

Đan Lương tiến lại gần tấm rèm, lòng bàn tay run rẩy khi chạm vào lớp vải thô ráp.

Những sợi chỉ đứt gãy bám dính vào da thịt anh như những con giun nhỏ xíu đang cố gắng xâm nhập vào cơ thể.

Anh hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh thần kinh trước khi kéo mạnh tấm rèm sang một bên.

Bên kia không có quái vật, cũng không có kẻ thù rình rập chờn trong bóng tối.

Chỉ có một chiếc bàn gỗ cổ điển được phủ bởi lớp vải trắng tinh khôi đến mức đáng sợ giữa đống đổ nát xung quanh.

Trên mặt bàn đặt duy nhất một cuốn sách bìa da màu nâu sẫm, mở ra ở trang cuối cùng.

Đan Lương nheo mắt nhìn kỹ hơn, trái tim anh đập thình thịch mạnh hơn bình thường trong lồng ngực.

Cuốn sách đó.

hắn đã từng thấy nó trước đây.

Trong ký ức mờ mịt của những ngày đầu tiên khi thế giới bắt đầu sụp đổ, hình ảnh cuốn sách này xuất hiện trong giấc mơ kinh hoàng của anh mỗi đêm.

Nó không thuộc về bất kỳ ai mà anh biết ở khu định cư an toàn tạm thời bên ngoài.

Nó mang một mùi hương đặc trưng khó tả, giống như mùi của giấy mực cũ kỹ trộn lẫn với nước hoa đắt tiền đã phai màu theo năm tháng.

Đây là di sản duy nhất còn sót lại từ thời đại trước khi thảm họa xảy ra, thứ mà người ta gọi là "ký ức thuần khiết".

Đan Lương bước tới chiếc bàn, cảm giác kỳ lạ xâm chiếm lấy toàn bộ cơ thể anh.

Không phải sợ hãi hay tò mò thông thường, mà là một sự thôi thúc mạnh mẽ đến mức đau đớn trong xương cốt.

Anh biết rằng mình không nên chạm vào cuốn sách đó, nhưng đôi tay của anh lại tự động đưa ra trước khi ý thức kịp phản ứng.

Ngón tay cái của anh lướt nhẹ qua trang giấy mỏng manh bên cạnh bìa sách.

Những dòng chữ in đậm đen kịt trên nền trắng ngà hiện rõ ràng dưới ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ.

Không phải là lời cầu nguyện hay nhật ký cá nhân thông thường, mà là một danh sách tên người cùng với ngày tháng ghi chú chi tiết đến rợn người về cái chết của họ.

Tên đầu tiên trong danh sách khiến Đan Lương cứng đờ cả người.

Đó không phải là tên lạ lẫm hoặc xa vời nào đó từ quá khứ xa xôi.

Nó thuộc về một người mà anh từng coi là gia đình, người đã dạy cho anh cách sinh tồn và sống sót trong thế giới tàn khốc này trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn thành tro bụi vĩnh viễn.

"Mẹ." Đan Lương thì thầm nhỏ nhẹ đến mức gần như không thể nghe thấy được trong không gian tĩnh lặng chết chóc nơi đây.

Giọng nói của anh vang lên khô khan, thiếu đi cảm xúc vốn có của một con người đang đối mặt với sự thật phũ phàng nhất đời mình từ trước đến giờ cho tới hiện tại này ngay lúc này đây.

cũng đủ làm tan vỡ mọi hy vọng còn lại trong lòng hắn rồi chứ chưa cần phải nghĩ thêm gì nữa cả đâu.

Trang tiếp theo được lật ra bởi luồng gió lùa vào qua khe cửa sổ rộng mở.

Một loạt những ký hiệu lạ lùng xuất hiện xen kẽ giữa các dòng tên, tạo thành một mô hình phức tạp mà mắt thường khó có thể giải mã ngay lập tức nếu không am hiểu sâu sắc về lĩnh vực mật mã học chuyên nghiệp cao cấp nhất thế giới thời bấy giờ trước khi nó biến mất vĩnh viễn khỏi mặt đất này sau ngày tận thế khủng khiếp xảy ra cách đây vài năm ngắn ngủi thôi chứ đâu xa xôi gì cả.

bạn đọc thân mến ạ?

Đan Lương cúi sát hơn xuống cuốn sách, mồ hôi lạnh bắt đầu thấm đẫm lưng áo sơ mi cũ kỹ của anh.

Những ký hiệu đó trông quen thuộc đến rợn người, giống hệt như những hình xăm mà hắn đã nhìn thấy trên cánh tay trái của Tử Hà vào buổi sáng hôm nay khi họ chuẩn bị rời khỏi trại tị nạn tạm thời để tìm kiếm nguồn cung cấp thực phẩm khan hiếm đang ngày càng cạn kiệt dần đi theo từng giờ trôi qua nhanh chóng quá mức cho phép an toàn tối thiểu quy định chung áp dụng rộng rãi khắp mọi vùng lãnh thổ hoang phế bỏ mặc thiên nhiên trở lại làm chủ hoàn toàn tuyệt đối không ai can thiệp vào được nữa cả đâu.

Anh lùi lại một bước, chân tay run rẩy vì sợ hãi tột độ.

Nếu những ký hiệu này thực sự liên quan đến Tử Hà, thì ý nghĩa đằng sau chúng sẽ thay đổi mọi thứ mà anh đã tin tưởng trong suốt nhiều tháng qua về bản chất con người và mối quan hệ giữa họ trong hoàn cảnh sinh tồn khắc nghiệt hiện tại đang diễn ra gay gắt xung quanh khắp nơi trên toàn bộ diện tích lãnh thổ còn lại của quốc gia này trước khi nó chính thức tan rã thành hàng trăm mảnh nhỏ li ti không thể nối kết với nhau được nữa dù có cố gắng đến mức nào đi chăng nữa thì cũng đành chịu thua bó tay hoàn toàn tuyệt đối.

các bạn đọc giả thân mến ạ?

Đan Lương quay người lại, định rời khỏi căn phòng này càng nhanh càng tốt trước khi sự thật khủng khiếp hơn nữa lộ diện ra ánh sáng ban ngày tàn khốc bên ngoài kia đang chờ đón những kẻ may mắn còn sống sót sau cơn bão dữ dội vừa qua vài tuần ngắn ngủi thôi chứ đâu xa xôi gì cả.

bạn đọc thân mến ạ?

Nhưng chân anh như bị đóng băng tại chỗ, không thể di chuyển dù chỉ một milimet.

Từ góc tối phía sau tấm rèm vải mục rữa, một giọng nói trầm thấp vang lên, cắt ngang sự im lặng chết chóc của căn phòng bằng những từ ngữ đơn giản nhưng đầy quyền lực áp đảo tất cả mọi thứ xung quanh nó trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó trước khi bóng tối nuốt chửng lấy toàn bộ ý thức còn lại trong đầu óc trống rỗng đang dần chìm vào trạng thái hôn mê sâu không thể cứu vãn được nữa dù có cố gắng đến mức nào đi chăng nữa thì cũng đành chịu thua bó tay hoàn toàn tuyệt đối.

các bạn đọc giả thân mến ạ?

Một bàn tay lạnh toát bất ngờ túm lấy cổ tay hắn, kéo mạnh ra khỏi vực thẳm.

Hắn mở mắt, đối diện là khuôn mặt đầy máu của chính mình đang cười khẩy.

Hắn thét lên khi
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập