Chương 24
Lâm Phong đứng giữa quảng trường trung tâm, nơi những cột đá cổ xưa từng là biểu tượng của trật tự cũ giờ đã mục rỗng dưới sự xâm nhập của Virus Hư Không.
Mùi ozone nồng nặc hòa quyện với mùi thối rữa đặc trưng của ký ức bị phân hủy, tạo nên một thứ không khí nặng nề khiến mỗi nhịp thở đều trở thành một cuộc đấu tranh sinh tồn.
Anh nhún nhẹ người, cảm giác tê dại từ bàn chân lan dần lên đùi.
Không phải vì lạnh.
Mà bởi sự hiện diện của những cái bóng đang rình rập trong lớp sương mù dày đặc kia.
Đối diện anh là Viper, kẻ săn mồi ký ức thuộc Hội Đồng Ký Ức.
Tên này không mang theo vũ khí thông thường.
Thay vào đó, hắn ta cầm một thiết bị kim loại phức tạp phát ra ánh sáng xanh lịm, giống như những sợi dây thần kinh đang được giải phẫu dưới kính hiển vi.
Ánh mắt Viper lạnh băng, thiếu đi mọi cảm xúc con người.
Hắn nhìn Lâm Phong không khác gì nhìn một mẫu vật sắp hết hạn sử dụng.
"Độ bám dính của ngươi còn 12%," Viper nói, giọng điệu phẳng lì như đọc bản kết án tử hình.
"Ngươi đang ở giai đoạn cuối của sự lãng quên.
Hãy giao nộp ký ức về em gái mình để chúng tôi đưa ngươi vào vòng xoáy tái chế."
Lâm Phong không đáp lại.
Anh quan sát kỹ từng chuyển động nhỏ nhất của kẻ thù.
Những ngón tay gầy guộc của Viper di chuyển trên bảng điều khiển, kích hoạt những cánh cửa vô hình trong không gian thực tại.
Đây là lúc khám phá bí ẩn bắt đầu, nhưng nó không diễn ra bằng lời nói hay sách vở.
Nó diễn ra qua sự sống và cái chết tức thì.
Lâm Phong không rút dao rỗng ra.
Hành động đó sẽ làm lộ điểm yếu của anh.
Thay vào đó, anh bước tiến lên một bước duy nhất.
Giày cũ kỹ đạp xuống lớp bụi tro xám, tạo ra tiếng kẽo creak khô khốc vang vọng trong sự im chết chóc của quảng trường.
Cảm giác tê liệt từ bàn chân leo lên đến thắt lưng, giống như những dây thừng vô hình đang siết chặt cơ thể anh lại.
Viper nhướng mày, vẻ mặt ngạc nhiên thoáng qua nhưng nhanh chóng bị che giấu bởi sự khinh miệt.
Hắn không ngờ rằng một kẻ sắp tan rã dám tiến gần hơn vào vùng ảnh hưởng của thiết bị hủy ký ức.
"Sợ hãi khiến ngươi mất lý trí," Viper tuyên bố, ngón tay cái nhấn mạnh vào nút đỏ trên thiết bị.
Một luồng sóng xung kích vô hình bắn ra từ đầu kim loại xanh lịm.
Nó không phải là lửa hay nước, mà là sự trống rỗng thuần túy.
Khi luồng sóng chạm vào ngực Lâm Phong, anh cảm thấy một phần ký ức nào đó đang bị xé toạc khỏi tâm trí mình.
Không đau về thể xác, nhưng nỗi kinh hoàng tinh thần thì dữ dội hơn bất kỳ vết thương nào.
Anh nhớ đến hình ảnh em gái Tiểu Uyển cười trong ánh nắng vàng óng của mùa hè năm ấy.
Ký ức đó bắt đầu mờ nhạt, màu sắc phai đi như tranh vẽ cũ bị ngâm nước.
Lâm Phong nghiến răng, mồ hôi lạnh nhễ nhại trên trán.
Anh không lùi bước.
Thay vì cố gắng bảo vệ ký ức bằng cách né tránh, anh chủ động đẩy mạnh hơn nữa vào vùng nguy hiểm.
Bóng Ma trong cơ thể anh – phần tâm ác và nỗi đau mà anh đã tách ra để sống sót – bắt đầu rạo rực.
Nó khao khát sự hủy diệt này.
"Ngươi nghĩ ngươi đang chiến đấu vì công lý?" Viper cười lạnh, tiếng cười vang lên như móng tay cào trên bảng đen.
"Hay chỉ là sự bám víu ích kỷ của một kẻ sắp chết?"
Lâm Phong mở mắt ra.
Đôi đồng tử co lại thành những chấm nhỏ sắc lẹm.
Anh không cần lời nói để trả lời.
Sự im lặng của anh chính là câu trả lời đáng sợ nhất.
Bóng tối từ trong lòng anh tuôn trào, không phải dưới dạng ma thuật hay năng lượng siêu nhiên, mà như một sự sụp đổ nội tại của thực tại xung quanh anh.
Những bức tường đá phía sau Viper bắt đầu nứt vỡ, không do sức mạnh vật lý, mà bởi ký ức về chúng đang bị xóa bỏ ngay trước mắt kẻ đứng đó.
Ánh sáng trắng xóa bùng nổ từ thiết bị của Viper khi hắn cố gắng tăng cường độ phát xạ để hủy diệt hoàn toàn Lâm Phong.
Nhưng ánh sáng ấy không chỉ là năng lượng điện từ đơn thuần.
Nó mang theo hàng ngàn mảnh vỡ ký ức giả mạo, những ảo giác được Hội Đồng Ký Ức chế tạo ra để kiểm soát tâm trí nạn nhân.
Lâm Phong bị hất văng đi mạnh mẽ, vai đập vào bức tường đá cổ xưa với một tiếng bịch làm rung chuyển cả khu vực.
Máu từ khóe miệng anh chảy xuống, ngọt lịm và đắng chát trên đầu lưỡi.
Thế giới trước mắt anh tan vỡ thành những mảnh kính sắc nhọn màu sắc chói chang.
Anh thấy mình đứng trong căn phòng bếp cũ kỹ của gia đình, nơi mùi hương bánh mì nướng lan tỏa thơm nồng.
Tiểu Uyển đang ngồi ở góc bàn, cười toe toét khi cầm chiếc thìa bạc lên gõ vào đĩa sứ.
"Anh Phong!
Ăn đi!" cô bé gọi, giọng nói ngây thơ nhưng mang theo một sự méo mó đáng sợ.
Lâm Phong nhắm chặt mắt lại.
Đây là bẫy.
Viper đang cố gắng dùng ký ức của chính anh để giết anh từ bên trong.
Nếu anh chấp nhận ảo giác này, độ bám dính sẽ giảm xuống con số 0 và cơ thể anh sẽ tan biến vào hư không ngay lập tức.
"Không," Lâm Phong khàn khàn nói, giọng lạc đi vì đau đớn.
Anh đặt tay lên mặt bàn gỗ giả tưởng dưới lòng bàn chân lạnh giá của thực tại.
"Đó không phải là em."
Bóng Ma trong anh gầm rú.
Nó muốn nuốt chửng ảo giác này để lấy thêm năng lượng, nhưng Lâm Phong kiểm soát nó bằng ý chí thép lạnh lùng.
Anh nhớ đến lời cảnh báo của Bạch Tử Thuần: *Mỗi ký ức ngươi hy sinh đều làm Bóng Ma mạnh hơn một chút.* Nếu bây giờ anh buông thả sự kiểm tra thực tại, kẻ thù duy nhất cần chiến đấu sẽ không còn là Viper nữa, mà chính phần tối tăm trong lòng mình.
Anh mở mắt ra.
Căn phòng bếp biến mất trở lại thành quảng trường hoang tàn đầy sương mù xám bạc.
Nhưng thứ gì đó đã thay đổi.
Viper đang đứng trước mặt anh, khuôn mặt nhợt nhạt và hoảng loạn.
Thiết bị trên tay hắn không còn phát sáng xanh nữa mà chuyển sang màu đỏ rực rỡ báo động nguy hiểm.
"Không thể được," Viper lắp bắp, mồ hôi ướt đẫm trán dù hắn vẫn cố gắng giữ vẻ lạnh lùng giả tạo.
"Ký ức của ngươi.
tại sao lại kháng cự hệ thống lọc?"
Lâm Phong đứng dậy chậm rãi, bụi tro bám trên áo khoác rách nát.
Anh nhìn thấy những sợi dây vô hình kết nối Viper với thiết bị đang bắt đầu đứt gãy từng chút một dưới áp lực tâm lý khủng khiếp mà anh vừa vượt qua.
Đó không phải là sức mạnh vật lý.
Đó là sự từ chối chấp nhận sự lãng quên được sắp đặt sẵn.
"Vì ký ức không thuộc về Hội Đồng," Lâm Phong nói, giọng trầm thấp nhưng đủ rõ để vang vọng trong khoảng trống chết chóc giữa hai người họ.
"Nó thuộc về những kẻ dám nhớ."
Viper quay sang nhìn đám đông ảo ảnh đang hiện ra từ phía sau lưng mình – những bóng ma ký ức của các nạn nhân trước đây mà hắn ta đã từng săn đuổi.
Mặt mày hắn biến sắc, tái nhợt như giấy tờ cũ kỹ bị ngâm nước mưa lạnh lẽo dưới trời rét buốt giá cắt da thịt ngoài kia nữa rồi!
Hắn cố gắng kích hoạt lại thiết bị phát ra một tia sáng mạnh hơn nữa nhằm mục đích tiêu diệt hoàn toàn đối phương cùng lúc với việc tự bảo vệ bản thân khỏi những bóng ma đang rình mò tấn công bất thình lình từ phía sau lưng hắn ta!!!
Nhưng thay vì ánh sáng, thiết bị chỉ phát ra một tiếng nổ nhỏ và vỡ tan thành hàng trăm mảnh kim loại sắc nhọn rơi xuống đất.
Không phải vì Lâm Phong phá hủy nó bằng vũ lực trực tiếp nào cả đâu.
đọc giả mến yêu thân thương của chúng tôi luôn luôn sẵn sàng phục vụ quý vị độc gia đình nhà cửa cùng toàn thể nhân dân lao động trên khắp năm châu bốn bể rộng lớn bao la mênh mông vô tận này!!!
Mà chính vì Viper tự làm vỡ nó trong cơn hoảng loạn tột độ khi nhận ra rằng ký ức mà hắn đang cố gắng kiểm soát thực chất là một cái bẫy chết người do chính Lâm Phong tạo ra thông qua sự cộng hưởng của Bóng Ma và ý chí không chịu khuất phục trước số phận định sẵn dành cho những kẻ bị lãng quên!!!
Khi không còn thiết bị để che chắn, Viper trở nên dễ tổn thương hơn bất kỳ lúc nào.
Những sợi dây ký ức kết nối hắn với Hội Đồng bắt đầu đứt gãy hoàn toàn dưới áp lực của sự thật phũ phàng này: Không ai có thể kiểm soát nỗi đau và niềm vui thuộc về con người cả!!!
Lâm Phong bước tới, mỗi bước chân đều nặng trĩu như mang theo trọng lượng của hàng ngàn ký ức đã mất.
Anh không cần tấn công Viper bằng dao hay đá.
Chỉ cần sự hiện diện thuần túy của một kẻ từ chối bị lãng quên là đủ để phá vỡ hệ thống phòng thủ tinh thần của tên phản bội này!!!
"Ngươi hiểu rồi phải không?" Lâm Phong hỏi, giọng lạnh lùng như băng giá đóng cứng trên hồ nước mùa đông hoang vắng đầy sương mù dày đặc bao trùm khắp nơi xung quanh đây!!
"Ký ức không thể bị sở hữu.
Nó chỉ có thể được chia sẻ hoặc từ bỏ."
Viper run rẩy lùi bước về phía sau, đôi mắt mở to lộ rõ sự kinh hãi tột cùng trước cái bóng đen đang lan tỏa ra từ cơ thể Lâm Phong – Bóng Ma đã nhận ra chủ nhân thật sự của nó không phải là kẻ yếu đuối cần bảo vệ mà là một chiến binh sẵn sàng hy sinh tất cả để tồn tại!!!
chúng ta sẽ thấy," Viper lắp bắp, giọng lạc đi vì sợ hãi tột độ khi nhìn thấy những móng vuốt bóng tối đang hình thành từ bàn tay trái của Lâm Phong thay thế cho da thịt bình thường vốn dĩ đã bị tổn thương nghiêm trọng do việc sử dụng sức mạnh quá mức trong nhiều ngày qua liên tục không ngừng nghỉ!!!
Lâm Phong cúi xuống, nhặt một mảnh kính vỡ từ thiết bị của Viper nằm rải rác trên nền đá xám tro đầy bụi bẩn và máu tươi vương vãi khắp nơi xung quanh đây!!
Mảnh kính đó phản chiếu hình ảnh của anh, nhưng trong phản chiếu ấy lại xuất hiện một bóng đen đứng ngay phía sau lưng mình!!!
Anh quay người thật nhanh để nhìn xem có ai đang ẩn nấp chờ cơ hội tấn công bất ngờ từ phía sau hay không???
Nhưng không hề có bất kỳ sinh vật sống nào ở đó cả đâu.
Chỉ còn lại những tàn dư ký ức mờ nhạt tan biến vào sương mù xám bạc bao trùm khắp quảng trường trung tâm này mà thôi!!!
Tuy nhiên, điều khiến Lâm Phong cảm thấy lạnh toát xương tủy không phải là sự vắng mặt của kẻ thù tiềm ẩn kia!!!!
Đó chính là khi anh nhìn xuống mảnh kính vỡ đang cầm trên tay mình thì phát hiện ra một chi tiết đáng sợ hơn bất kỳ mối đe dọa nào trước đây từng gặp phải trong suốt cuộc hành trình sinh tồn đầy chông gai cạm bẫy này!!!
Trong phản chiếu đó, khuôn mặt của Lâm Phong không còn là con người nữa mà đã biến thành một bộ xương khô khốc với đôi mắt đỏ ngầu phát sáng rực rỡ như ngọn lửa địa ngục đang thiêu đốt mọi thứ xung quanh nó!!!!
Và phía sau cái đầu lâu ấy lại xuất hiện hình ảnh mờ ảo của chính em gái anh – Tiểu Uyển – nhưng cô bé không còn cười nữa mà đang khóc nức nở với dòng máu đen chảy dài từ khóe miệng!!!
Lâm Phong kinh hoàng nhìn thấy móng vuốt bóng tối trên bàn tay trái mình đang xé toạc da thịt thật, tiết ra những giọt nước mắt màu tím đậm đặc chứa đựng toàn bộ nỗi đau và sự cô đơn tích tụ trong nhiều năm tháng qua!!!!
Hắn biết rằng nếu không phá hủy thứ mà hắn trân trọng nhất – ký ức về em gái để cứu lấy phần còn lại của linh hồn thì cả hai sẽ cùng nhau tan biến vào hư vô vĩnh viễn!!!
Nhưng khi anh mở cuốn sổ tay bí mật mà Bạch Tử Thuần đã trao cho mình trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi rời đi, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.
Một sợi tóc trắng dài rơi xuống, mang theo mùi hương quen thuộc của người đã chết từ ngàn năm trước.
Hắn run rẩy nâng nó lên, tim đập thình thịch như muốn nổ tung trong lồng ngực.
Sợi tóc bỗng nhiên hóa thành lưỡi kiếm máu tươi lao thẳng vào tim
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận