Chương 23

Không gian xung quanh Lâm Phong đang sụp đổ theo từng mảnh vỡ của ký ức.

Những bức tường bê tông xám xịt không còn vững chãi mà đang chuyển thành sương mù trắng đục, lan tỏa ra mùi của ozone và sự thối rữa của giấy cũ.

Đây là hậu quả trực tiếp khi hắn bước vào vùng cấm — nơi Hội Đồng Ký Ức đã niêm phong những dữ liệu nguy hiểm nhất về nguồn gốc virus Hư Không.

Lâm Phong thở dốc, ngực đập mạnh như tiếng trống chiến trong tĩnh mịch chết chóc.

Anh cúi xuống, ngón tay run rẩy chạm vào cổ chân mình vừa bị bàn tay xác ướp siết chặt.

Máu tươi loang đỏ trên lớp bụi tro xám, nhưng đau đớn không phải từ vết thương vật lý.

Đó là cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khi anh nhận ra: thi thể đó không mang quần áo của thời đại tận thế này.

Nó mặc một bộ vest đen bóng, còn nguyên vẹn bất chấp sự phân hủy của xác thịt bên dưới.

"Bạch Tử Thuần," Lâm Phong gọi khẽ, giọng khàn đặc vì sợ hãi lẫn tò mò tột độ.

"Cô nhìn thấy cái đó chưa?"

Tử Thuần đứng.

cầm chặt cuốn sổ da cũ kỹ như một tấm khiên vô hình.

Ánh mắt cô dán chặt vào đống đổ nát nơi bàn tay xác ướp vừa xuất hiện.

Không khí xung quanh họ nặng trĩu, áp lực lên màng nhĩ khiến tai ù đi.

Những mảnh ký ức trôi nổi trong sương mù bắt đầu quy tụ lại, tạo thành những đường nét mờ ảo của một căn phòng — không phải là căn hộ cũ kỹ mà họ đang đứng, mà là một văn phòng hiện đại, sạch sẽ đến đáng sợ.

"Đừng chạm vào nó," Tử Thuần thì thầm, giọng run rẩy nhưng kiên quyết.

"Lâm Phong, đây không phải là ngẫu nhiên.

chúng ta đã tìm đúng chỗ rồi."

Anh liếc nhìn cô, mắt sắc lạnh như dao cạo.

Sự bình tĩnh của anh bị xé toạc bởi nỗi sợ hãi sâu thẳm trong lòng.

Em gái anh, Tiểu Uyển, đang chờ ở nơi trú ẩn tạm thời với độ bám dính giảm xuống còn 40%.

Mỗi giây trôi qua là một phần ký ức về anh tan biến khỏi đầu cô.

Nếu anh không tìm ra cách chữa trị trước khi mặt trời lặn ngày hôm nay, tên của em sẽ mãi mãi bị xóa sổ khỏi thế giới này.

Lâm Phong hít sâu một hơi dài, cố gắng giữ cho lý trí còn lại chút ít trong cơ thể đang rung lên vì hoảng loạn.

Anh bước chậm rãi về phía đống đổ nát, mỗi bước chân đều dè chừng như đi trên băng mỏng.

Sương mù trắng đục dày đặc hơn khi anh tiến gần vào trung tâm của hiện trường khám phá này.

Mùi ozone nồng nặc đến mức khiến mắt cay xé.

Anh quỳ xuống bên cạnh xác chết trong bộ vest đen.

Bàn tay khô khốc vẫn còn bám chặt lấy cổ chân anh, những ngón tay xương xẩu đang dần biến thành tro bụi dưới ánh sáng yếu ớt từ khe hở của trần nhà sụp đổ.

Nhưng điều khiến máu anh đóng băng không phải là cái chết trước mắt này.

Lâm Phong nghiêng người lại, soi kỹ hơn vào phần ngực của xác chết nơi lớp vest đen bị rách toạc.

Bên trong lớp vải sợi tổng hợp cao cấp đó, một vật kim loại sáng lấp lánh nằm lộ ra ngoài.

Nó có hình dạng giống như một chiếc thẻ danh thiếp bằng titan, nhưng thay vì tên tuổi và chức vụ, bề mặt nó khắc đầy những ký hiệu toán học phức tạp — cùng với dòng chữ nhỏ xíu ở góc dưới: *Dự Án Zero - Giai đoạn 1*.

"Mày chết từ khi nào?" Lâm Phong hỏi không khí xung quanh, giọng trầm xuống mức thấp nhất.

Không có câu trả lời, chỉ có tiếng gió rít qua những khe nứt của thực tại đang vỡ vụn.

Anh đưa tay ra, cẩn thận nhấc chiếc thẻ titan lên.

Ngay khoảnh khắc ngón tay chạm vào bề mặt lạnh lẽo, một luồng điện tĩnh nhẹ chạy dọc theo cánh tay anh, khiến lông chân dựng đứng lên.

Trong đầu hắn vang lên một âm thanh chói tai — không phải tiếng ồn, mà là giọng nói của chính anh ấy từ quá khứ xa xôi nào đó: *"Nếu quên đi đau khổ, chúng ta sẽ trở thành kẻ vô tri.

Nhưng nếu nhớ mãi nỗi đau, chúng ta sẽ phát điên."*

Lâm Phong giật thột mình, suýt làm rơi chiếc thẻ xuống đất.

Hắn nghiến răng, mồ hôi lạnh túa ra trên trán.

Đây không phải là ký ức của hắn.

Hoặc ít nhất, đó không nên là ký ức mà anh nhớ rõ ràng như thế này.

Virus Hư Không đã ăn mòn não bộ anh từ lâu, biến những đoạn hồi quý giá thành nguyên liệu để nuôi sống 'Bóng Ma' — phần bóng tối ẩn sâu trong tâm trí đang dần chiếm lấy quyền kiểm soát cơ thể hắn.

"Đưa cho tôi," Tử Thuần bước tới, tay run rẩy đưa ra đón chiếc thẻ titan.

"Tôi sẽ ghi chép lại mọi chi tiết trước khi sương mù này cuốn nó đi."

Lâm Phong do dự một giây rồi.t chiếc thẻ vào túi áo trong của mình, ngay bên cạnh trái tim đang đập thình thịch.

Hắn không tin tưởng bất kỳ ai, kể cả người phụ nữ đã từng là tình yêu đầu đời và cũng là kẻ thù nguy hiểm nhất nếu cô ấy quyết định hy sinh ký ức anh để cứu lấy chính mình.

Họ quay lại phía căn phòng ảo đang hiện hình rõ hơn trong sương mù.

Những chiếc bàn làm việc bằng gỗ sẫm màu, những chồng hồ sơ giấy trắng muốt xếp ngay ngắn, và ở trung tâm là một màn hình máy tính cổ điển vẫn còn phát ra ánh sáng xanh nhạt dù điện lưới đã bị cắt từ hàng năm trước.

"Đây là văn phòng của Hội Đồng," Tử Thuần nói, giọng đầy kinh ngạc lẫn sợ hãi.

"Trước khi họ xây dựng những bức tường bê tông và luật lệ về độ bám dính.

nơi này từng tồn tại."

Lâm Phong tiến vào căn phòng ảo, cảm giác kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể.

Không khí ở đây trong lành hơn, không có mùi tanh của sự phân hủy thần kinh mà hắn đã quen thuộc suốt thời gian qua.

Hắn nhìn quanh, mắt sắc bén quét qua mọi góc khuất.

Đây là cơ hội hiếm hoi để tìm ra manh mối về nguồn gốc thực sự của Bệnh Lãng Quên — căn bệnh đang slowly tiêu diệt em gái anh từng ngày một.

Hắn bàn làm việc trung tâm, nơi màn hình máy tính vẫn sáng le lói.

Trên mặt bàn có một cuốn sổ da màu nâu sẫm, mở ra ở trang giữa.

Những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc bằng mực đỏ tươi như máu đang loang rộng dần trên giấy trắng.

*"Ngày thứ 147 sau Sự Khởi Đầu,*
*Các đối tượng thử nghiệm bắt đầu phản ứng với 'Thuốc Kích Hoạt Ký ức'.

Độ bám dính tăng vọt lên 90%, nhưng chi phí phải trả là sự mất mát nhân cách.

Họ không còn nhớ mình là ai, chỉ biết tuân lệnh những người nắm giữ chìa khóa điều khiển.*
*Chúng ta đã tạo ra một con quái vật từ chính nỗi sợ hãi của loài người."*

Lâm Phong cúi xuống đọc kỹ hơn, trái tim anh đập nhanh hơn nữa.

Chữ viết này.

hắn nhận ra nét chữ đó.

Nó giống hệt như nét chữ mà cha anh từng dùng trong những bức thư gửi về nhà trước khi biến mất vào ngày thứ nhất của thảm họa Hư Không.

"Cha tôi." Lâm Phong thì thầm, giọng nghẹn lại trong cổ họng.

"Ông ấy đã tham gia dự án này?"

Tử Thuần đứng im lặng bên cạnh, ánh mắt cô mở to đầy kinh hoàng.

Cô lật nhanh các trang sổ tay của mình ra để so sánh với cuốn sổ trên bàn, nhưng vẻ mặt cô tái nhợt đi khi nhận ra sự trùng khớp đáng sợ giữa những ghi chép về 'Dự Án Zero' và lịch sử biến đổi virus Hư Không mà Hội Đồng Ký Ức luôn che đậy.

"Không thể nào," Tử Thuần lắp bắp.

"Hội Đồng tuyên bố rằng virus là một thiên tai tự nhiên, không ai có thể kiểm soát được nó."

Lâm Phong phớt lờ lời cô, tay run rẩy lật sang trang tiếp theo của cuốn sổ da.

Những dòng chữ trở nên điên cuồng hơn, nét mực đứt gãy như những vết rách trên vải áo.

Và ở cuối trang, một sơ đồ giải phẫu não người được vẽ chi tiết đến đáng sợ, với vùng hải mã (hippocampus) — nơi lưu trữ ký ức ngắn hạn và dài hạn — bị khoanh tròn đỏ rực cùng chú thích: *"Điểm yếu duy nhất của sự bất tử là nỗi nhớ."*

Cánh cửa văn phòng ảo bỗng nhiên đóng sầm lại sau lưng họ.

Tiếng va chạm mạnh khiến cả hai người giật mình quay phắt đầu lại.

Sương mù trắng đục bên ngoài bắt đầu chuyển màu sang xám đen, những bóng hình khổng lồ không rõ mặt bắt đầu hiện ra từ trong màn đêm dày đặc đó.

Chúng đang đến gần hơn từng giây một.

Lâm Phong cảm thấy lạnh buốt sống lưng khi nhận ra rằng căn phòng ảo này không chỉ là di tích của quá khứ — nó là một bẫy được thiết kế tỉ mỉ để dẫn dụ những kẻ tìm kiếm sự thật như anh vào đây.

Và giờ thì cửa thoát hiểm đã bị khóa chặt từ bên trong bởi chính ký ức đang sụp đổ xung quanh họ.

Anh liếc nhìn Tử Thuần, thấy cô ấy đang run rẩy cầm lấy bút chì từ túi áo, chuẩn bị ghi chép lại mọi thứ trước khi quá muộn.

Sự cống hiến mù quáng của cô khiến anh vừa cảm động vừa đau đớn vì biết rằng hành động này có thể đẩy chính mình vào vực thẳm mà không lối thoát.

"Chúng ta cần rời đi ngay bây giờ," Lâm Phong nói dứt khoát, giọng lạnh lùng như băng giá.

"Trước khi sương mù đen này nuốt chửng cả hai chúng ta."

Nhưng trước khi anh kịp đưa ra bước chân thứ nhất để tìm đường phá vỡ bức tường ảo, một tiếng còi báo động chói tai vang lên từ sâu thẳm trong căn phòng — không phải từ máy tính cổ điển trên bàn mà phát ra trực tiếp từ bên trong đầu của chính Lâm Phong.

Và rồi, chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng ròng mà anh luôn đeo quanh eo bỗng nhiên nóng rực lên, kim giây quay ngược lại với tốc độ kinh hoàng, báo hiệu rằng thời gian thực tại đang bị xáo trộn nghiêm trọng bởi sự hiện diện của những ký ức cấm kỵ này.

Một bàn tay xương xốc lạnh toát đột ngột thọc xuyên qua lồng ngực anh, nắm chặt lấy trái tim đang đập thình thịch.

Lâm Phong ngước lên, kinh hoàng nhận ra đó là bàn tay của chính mình từ ba ngày trước.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập