Chương 22

Bụi tro xám từ những tàn dư ký ức bay lơ lửng trong không khí, mang theo mùi ozone và mùi tanh của sự phân hủy thần kinh.

Lâm Phong nheo mắt, ngón tay cái cạo nhẹ qua lưỡi dao rỗng — công cụ duy nhất còn lại sau khi vũ khí cũ bị "Nhiễm" ăn mòn.

Hắn cảm nhận được độ lạnh thấu xương lan tỏa dọc theo mu bàn tay.

Không phải là lạnh của nhiệt độ bên ngoài, mà là sự trống rỗng âm u phát ra từ chính vật thể đó.

Bạch Tử Thuần đứng cách anh ba bước chân, cơ thể run bần bật trong lớp áo khoác mỏng manh.

Sổ tay ghi chép của cô rơi xuống đất, trang giấy trắng bệch bị gió cuốn bay lả tả như những con bướm xác chết.

Cô không nhặt chúng lên.

Ánh mắt cô dán chặt vào khoảng trống giữa họ và bức tường bê tông đang rỉ máu đen kịt.

"Lâm Phong," giọng cô khàn đặc, vỡ vụn bởi nỗi sợ hãi tột độ.

"Đừng nhìn vào nó."

Lâm Phong quay đầu lại chậm rãi.

Gương mặt anh bình thản đến mức đáng sợ, nhưng bên trong lồng ngực, trái tim đang đập mạnh như muốn xé toạc thành cơ.

Hắn biết cô nói đúng.

Trong thế giới này, việc nhận thức là bước đầu tiên của sự hủy diệt.

Nhưng con đường trước mắt đã bị chặn bởi một hiện tượng không thể giải thích bằng logic sinh tồn thông thường.

Bức tường phía trước bắt đầu rung động.

Không phải do chấn động địa chất hay tiếng nổ từ xa.

Nó dao động như mặt nước tĩnh lặng khi có gió thổi qua.

Những vết nứt trên bê tông mở rộng, nhưng thay vì sụp đổ, chúng tiết ra một loại dịch thể trong suốt và nhầy nhụa.

Dịch thể đó không chảy xuống dưới trọng lực mà lơ lửng, tạo thành những đường ống xoắn ốc dẫn vào sâu bên trong cấu trúc tường.

Hắn tiến về phía trước một bước.

Giày quân boot của anh dậm nhẹ lên sàn nhà đầy mảnh kính vỡ.

Tiếng kêu leng keng vang lên khô khan, phản chiếu sự cô đơn tột cùng của không gian này.

Hắn cần biết điều gì đang xảy ra ở đây.

Không phải vì tò mò, mà vì bản năng sinh tồn mách bảo rằng bí mật về "Bệnh Lãng Quên" nằm ngay dưới lớp vỏ bọc giả tạo kia.

Tử Thuần cố gắng với tay nắm lấy cánh tay anh.

Những ngón tay gầy guộc của cô xuyên qua không khí nhưng trượt đi khi Lâm Phong bước nhanh hơn, thoát khỏi tầm kiểm soát của cô.

Sự tách biệt này là có chủ đích.

Anh biết rằng nếu cô ở lại quá gần, sự "Nhiễm" từ bức tường sẽ ảnh hưởng đến độ bám dính ký ức của cô trước tiên.

Cô quá nhạy cảm với những rung động tinh thần.

"Tôi phải đi," Lâm Phong nói ngắn gọn.

Giọng anh không mang theo chút hối tiếc nào.

Đó là một lời tạm biệt cho hiện tại, hay có thể là vĩnh viễn?

Hắn tự hỏi điều đó trong khoảng khắc im lặng tột độ trước khi bước vào vùng dịch thể nhầy nhụa kia.

Kẻ Thần Tích đứng chắn ngang lối đi, khuôn mặt của hắn bị méo mó bởi sự "Nhiễm" — một phần má đã trở thành khói xám bay phất phới theo chiều gió vô hình, trong khi nửa kia vẫn giữ vẻ ngoài con người đáng sợ với những đường gân xanh nổi lên trên da thịt nhợt nhạt.

Hắn không nói gì, chỉ đưa tay ra, lòng bàn hướng về phía Lâm Phong như một lời mời gọi chết chóc.

Lâm Phong dừng lại ngay trước vùng dịch thể.

Không khí xung quanh trở nên nặng nề hơn gấp đôi thông thường.

Mỗi hơi thở đều cảm thấy như đang hít phải thủy ngân lỏng vào phổi.

Hắn nhìn chăm chú vào bàn tay của kẻ Thần Tích.

Những ngón tay dài ngoằng, khớp xương to ra một cách dị dạng, cử động theo nhịp điệu lạ lùng — không phải là sự co duỗi cơ bắp, mà giống như những con sên biển dưới nước đang tìm kiếm thức ăn.

Hắn nhận ra điều kỳ lạ.

Kẻ này không tấn công ngay lập tức.

Nó chờ đợi.

Sự kiên nhẫn của quái vật trong thế giới cũ luôn đi kèm với một cái bẫy tinh vi hơn là sức mạnh brute force thuần túy.

Và đây cũng không khác gì những con thú săn mồi thông minh hơn đã xuất hiện gần đây, nhưng sự phức tạp về mặt tâm lý lại vượt xa khả năng nhận thức bình thường.

Lâm Phong quan sát kỹ hơn vùng dịch thể nhầy nhụa đang bao quanh kẻ Thần Tích.

Nó phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ khe hở trần nhà, tạo ra những vệt màu tím sẫm và xanh lá cây bệnh hoạn.

Trong từng lớp màng mỏng manh đó, hắn thấy hình ảnh chớp nhoáng: một bữa tiệc sinh nhật bị hủy bỏ, một lời hứa hẹn không được giữ, và nỗi đau khi nhìn thấy người thân dần tan biến trước mắt mà không thể làm gì để cứu họ.

Đó là ký ức của kẻ này?

Hay là những mảnh vụn nó đã ăn thịt từ nạn nhân trước đó?

Lâm Phong cảm nhận được sự kéo dãn trong đầu mình.

Bóng Ma bên trong anh — phần tâm ác và nỗi đau bị tách rời — bắt đầu động (súc súc động).

Nó đói khát.

Không phải thức ăn vật chất, mà là những ký ức đau thương này.

Sự thôi thúc mạnh mẽ đến mức Lâm Phong suýt nữa đã nhắm mắt lại để mở cánh cửa cho nó chiếm lấy cơ thể tạm thời.

Nhưng anh không làm vậy.

Thay vào đó, hắn rút dao ra khỏi vỏ, giữ lưỡi hướng xuống dưới đất trong tư thế phòng thủ thấp nhất có thể.

Cơ bắp chân anh căng cứng sẵn sàng cho phản ứng nhanh nhất.

Hắn cần một khoảng trống để quan sát thêm vài giây nữa trước khi lao vào cuộc chiến cận chiến chắc chắn sẽ diễn ra.

Kẻ Thần Tích khẽ nghiêng đầu, nửa khuôn mặt khói xám của nó xoay chuyển theo hướng ngược lại với ánh mắt của Lâm Phong như thể đang cố gắng ngửi mùi nỗi sợ hãi từ anh ta phát ra.

Một tiếng rít sắc nhọn vang lên trong đầu Lâm Phong — không phải qua tai, mà trực tiếp vào não bộ.

Đó là âm thanh của ký ức bị xé toạc thành từng mảnh nhỏ li ti rồi nhai nát dưới hàm răng vô hình.

Hắn nghiến chặt răng lại để chống chọi với cơn đau đột ngột này đồng thời di chuyển sang bên trái nhằm né tránh cú đấm thẳng tiến tới từ cánh tay phải dài ngoằng kia vừa kịp lúc trước khi nắm đấm sầm xuống làm vỡ tan mặt đất nơi anh đứng cách đó chưa đầy nửa mét cùng với đám bụi tro bay mù mịt che khuất tầm nhìn tạm thời một phần nào giúp hắn có thêm ít phút quý giá để suy nghĩ chiến lược tiếp theo dựa vào những gì đã chứng kiến được cho đến giờ đây!!!

Lâm Phong bước vào vùng trường lực.

Thế giới xung quanh hắn biến đổi đột ngột và hoàn toàn.

Những bức tường bê tông lạnh lẽo tan biến, thay vào đó là một cánh đồng lúa mì vàng óng trải dài tít tận chân trời — một ký ức tập thể của một làng quê đã bị xóa sổ khỏi bản đồ thực tại bởi Hội Đồng Ký Ức vì lý do "không còn giá trị lưu trữ".

Mặt trời giả lập chiếu xuống những tia nắng ấm áp giả tạo, nhưng không khí vẫn lạnh buốt đến tê cóng da thịt.

Mùi hương lúa non thơm ngát hòa quyện với mùi đất ẩm ướt sau mưa tạo nên một khung cảnh idyllic đầy ảo tưởng.

Nhưng trong ký ức này, có thứ gì đó sai lệch nghiêm trọng khiến mọi giác quan của Lâm Phong đều báo động đỏ tưng bừng về nguy hiểm cận kề bất cứ lúc nào sẵn sàng ập xuống giết chết anh nếu như không cẩn thận đề phòng kỹ lưỡng hơn nữa ngay từ giây phút đầu tiên đặt chân vào nơi đây!!!

Những bóng người mờ ảo xuất hiện giữa các hàng lúa.

Họ mặc những bộ quần áo cũ mèm, rách nát nhưng sạch sẽ một cách kỳ lạ — dấu hiệu của việc được bảo quản trong ký ức chứ không phải thực tế phân hủy theo thời gian vật lý thông thường nữa đâu ạ!!!

Tất cả họ đều quay lưng lại với Lâm Phong, cúi gằm đầu xuống như thể đang cầu nguyện hoặc khóc than thầm kín điều gì đó quá đau đớn để có thể nói thành lời trước mặt bất kỳ ai khác trong cộng đồng này dù cho mối liên hệ giữa họ với nhau hiện tại đã bị cắt đứt hoàn toàn bởi sự lãng quên chung của cả xã hội mới hình thành dựa trên thần tích nhữ!!!

Lâm Phong đi chậm rãi, cẩn thận dẫm nhẹ từng bước chân xuống lớp đất mềm mại giả tạo dưới mặt cỏ.

Anh biết rằng đây không phải là nơi thực tế tồn tại vật lý nữa mà chỉ đơn thuần là một construct tinh thần được xây dựng nên từ vô vàn mảnh ký ức rời rạc của những nạn nhân đã bị Hội Đồng Ký Ức thanh lọc trước đó thôi!!!

Nhưng chính vì thế nó lại càng nguy hiểm hơn gấp bội lần so với bất kỳ quái vật nào khác ngoài kia bởi lẽ chúng ta đang nói về quyền lực tối thượng kiểm soát trí nhớ con người đấy chứ còn gì nữa đâu???

Hắn nhìn thấy một đứa trẻ ngồi giữa cánh đồng, lưng quay ra phía anh.

Đứa trẻ đó mặc chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi — màu sắc tương phản mạnh mẽ với sự u ám vốn dĩ bao trùm lên toàn bộ khu vực này kể từ khi virus hư không bắt đầu hoành hành tàn phá mọi thứ xung quanh nó!!!

Lâm Phong cảm thấy tim mình thắt lại đau đớn vô cùng.

Có một ký ức quen thuộc đang gọi tên anh từ sâu thẳm bên trong tâm trí hỗn loạn kia.

Đó là giọng nói của Tiểu Uyển — em gái anh, người đang dần bị nhiễm độc ký ức và tan rã từng ngày trước mắt mà anh không thể làm gì để cứu cô ấy ngoài việc hy sinh chính những đoạn hồi quý giá nhất của bản thân mình!!!

"Anh." Tiếng thì thầm yếu ớt vang lên trong không khí tĩnh lặng đáng sợ.

Đứa trẻ quay đầu lại, nhưng khuôn mặt đó trống rỗng hoàn toàn — chỉ có hai hốc mắt đen kịt và một miệng cười rộng lớn đến mức bất thường lộ ra những chiếc răng nanh sắc nhọn lủng củng sắp xếp ngẫu nhiên trên hàm dưới!!!

Lâm Phong rút dao lên cao hơn nữa sẵn sàng cho cuộc chiến sống còn cuối cùng mà anh biết chắc chắn rằng mình sẽ không thể thắng được nếu như cứ tiếp tục trì hoãn do dự thêm một giây phút nào đó thì rất có thể sẽ phải trả giá bằng chính mạng sống quý giá duy nhất còn sót lại trên thế giới này mà thôi!!

Cánh cửa phòng bỗng nhiên mở toang trước khi anh kịp đóng sầm nó lại, và khuôn mặt quen thuộc của Bạch Tử Thuần xuất hiện trong khung cảnh tối tăm bên ngoài với vẻ mặt hoảng sợ tột độ cùng giọng nói run rẩy đầy tuyệt vọng kêu gọi tên Lâm Phong bằng tất cả sức lực còn sót lại trên người mình lúc này đây!!!

Lâm Phong rút tay về.

Hắn không lấy chiếc hộp ký ức nằm ngay trước mặt đứa trẻ quái dị kia.

Thay vào đó, hắn ném mảnh gương vỡ duy nhất còn giữ được trong túi áo vào mặt kẻ Thần Tích đang hiện hình từ phía sau lưng — nơi những cánh đồng lúa mì bắt đầu sụp đổ tan tành trở lại thành đống gạch vụn bê tông lạnh lẽo đầy tàn dư ký ức bị vứt bỏ như rác thải vô giá trị!!!

Mảnh gương phản chiếu ánh sáng mạnh vào đôi mắt của hắn, gây ra sự hỗn loạn trong hệ thống xử lý thông tin dựa trên quang học giả tạo mà kẻ Thần Tích sử dụng để duy trì hình dạng con người tạm thời trước khi quay trở lại trạng thái nguyên thủy là khối gelatin màu xám xịt đông đặc từ hàng ngàn mảnh ký ức bị vứt bỏ!!!

Kẻ Thần Tích sụp đổ, hình hài của nó vỡ vụn thành vô số những mảnh kính nhỏ.

lơ lửng trong không khí như tuyết rơi mùa đông giá lạnh khắc nghiệt nhất mà Lâm Phong từng trải qua suốt cuộc đời mình cho đến thời điểm hiện tại này!!!

Mỗi mảnh kính đều chứa đựng một đoạn ký ức ngắn ngủi nhưng đầy đủ cảm xúc của nạn nhân cuối cùng đã bị nó ăn thịt trước khi bị Hội Đồng Ký Ức phát hiện và thanh trừng khỏi danh sách những kẻ vi phạm trật tự mới được thiết lập nên dựa trên sự lãng quên có chọn lọc!!!

Lâm Phong đứng giữa đống đổ nát, thở hổn hển nặng nề.

Mồ hôi lạnh ướt sũng lưng áo anh nhưng cơ thể vẫn run rẩy không ngừng vì dư chấn của cuộc đối đầu vừa rồi dù cho hắn đã chiến thắng về mặt vật lý tạm thời thì cũng chẳng mấy chốc những kẻ khác mạnh hơn nữa sẽ xuất hiện để thay thế vị trí này thôi!!!

Bạch Tử Thuần chạy đến bên cạnh anh, khuôn mặt cô tái nhợt như (thi thể).

Cô không hỏi gì cả.

Chỉ đơn giản là nắm chặt lấy tay Lâm Phong với tất cả sức lực còn lại của mình trong khi nước mắt chảy dài trên gò má nhợt nhạt đầy tuyệt vọng tột độ!!!

"Chúng ta phải đi," giọng anh khàn đặc hơn bao giờ hết, "Trước khi Hội Đồng Ký Ức nhận ra rằng chúng ta đã chạm vào khu vực cấm địa này."

Nhưng trước khi họ kịp di chuyển khỏi nơi đó, một bóng đen khổng lồ đổ xuống từ bầu trời tối đen như mực phía trên đầu họ.

Đó không phải là mây hay bão tố tự nhiên thông thường nào cả mà là cánh cửa mở rộng của chính không gian thực tại bị xé toạc ra bởi sức mạnh phi nhân loại của Hội Đồng Ký Ức!!!

Lâm Phong bước ra khỏi tòa nhà đổ nát, chiếc hộp vẫn nằm lại đó cùng với xác tan rã của kẻ Thần Tích.

Hắn không quay lại nhìn nữa vì biết rằng nếu hắn quay lại, hắn sẽ không thể chịu đựng được sự cám dỗ của sự tồn tại vĩnh cửu thông qua việc hấp thụ ký ức đau thương từ những mảnh gương vỡ kia!!!

Bạch Tử Thuần đi bên cạnh anh, im lặng tuyệt đối như thể cô đang cố gắng giữ lấy từng hơi thở còn sót lại trong phổi mình trước khi bị thiếu oxy ngạt chết bởi khói bụi độc hại lan tỏa khắp nơi xung quanh khu vực này sau vụ sụp đổ vừa rồi!!!

Lâm Phong cảm thấy bóng ma của chính mình — phần tâm ác và nỗi đau đã tách ra khỏi bản ngã để có thể sống sót cho đến ngày hôm nay — đang động mạnh mẽ hơn bao giờ hết bên trong lồng ngực trái anh.

Nó không còn muốn chỉ là một công cụ hỗ trợ sinh tồn nữa mà thực sự đang cố gắng chiếm lấy cơ thể anh hoàn toàn!!!

Hắn dừng lại đột ngột giữa con đường hoang vắng đầy rác rưởi và xác chết khô héo từ lâu của những nạn nhân trước đó đã bị lãng quên (thoroughly) bởi cả thế giới này kể từ khi virus hư không bắt đầu hoành hành tàn phá mọi thứ xung quanh nó!!!

"Đừng nhìn xuống," Lâm Phong nói với Tử Thuần, giọng anh lạnh lùng đến mức đáng sợ nhưng lại ẩn chứa một sự trắc ẩn đau đớn sâu sắc dành cho những kẻ bị lãng quên như chính em gái của mình đang dần tan rã từng ngày trước mắt mà không thể làm gì để cứu cô ấy ngoài việc hy sinh chính những đoạn hồi quý giá nhất của bản thân mình!!!

Tử Thuần ngước lên nhìn anh, ánh mắt đầy lo âu tột độ nhưng vẫn gật đầu nhẹ nhàng chấp nhận sự thật phũ phàng này dù cho nó có đau đớn đến mức nào đi chăng nữa thì họ cũng không còn lựa chọn nào khác ngoài tiếp tục chạy trốn khỏi cái bóng của Hội Đồng Ký Ức đang ngày càng bám sát phía sau lưng họ mà thôi!!!

Lâm Phong cúi đầu xuống nhìn đôi giày quân boot cũ kỹ của mình.

Bụi tro xám phủ kín lên bề mặt da đen bóng vốn dĩ đã bị mòn đi nhiều do những cuộc hành trình gian nan đầy chông gai cạm bẫy trong thế giới tận thế khắc nghiệt này!!!

Nhưng khi hắn nhấc chân bước tiếp, thứ nằm giữa hai tấm đế giày cũ kỹ khiến anh quên cả thở.

Một bàn tay xác ướp khô khốc bất thình lình lao ra khỏi đống tro tàn, siết chặt cổ chân hắn lại.

Hắn kinh hoàng nhìn thấy móng vuốt đen ngòm đang xé toạc da thịt, máu tươi phun ra thành tia.

Đôi mắt trống rỗng của thi thể đó mở to, lắp bắp
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập