Chương 21
Anh đứng giữa đống đổ nát của căn phòng ký túc xá cũ, nơi từng là nơi trú ẩn tạm thời trước khi sự thật tàn khốc được phơi bày.
Ánh sáng từ cửa sổ vỡ vụn chiếu xuống, cắt ngang những tia bụi mờ đục lơ lửng trong không khí tĩnh lặng chết chóc.
Cơ thể anh run rẩy.
Không phải vì cái lạnh thấu xương của đêm tận thế, cũng không hoàn toàn là do nỗi sợ hãi trước bóng ma vô hình đang bám lấy ý thức hắn.
Nguyên nhân sâu xa nằm ở cảm giác kỳ lạ lan tỏa từ lòng bàn tay đến từng ngón chân: sự mờ nhạt.
Lâm Phong cúi đầu nhìn xuống đôi tay mình.
Da thịt vốn dĩ có màu sắc và kết cấu rõ ràng, giờ đây lại trở nên trong suốt một cách đáng sợ.
Những đường gân máu xanh thẫm dưới lớp da mỏng manh đang dần biến mất, thay vào đó là những khoảng trống trắng xóa như giấy tờ bị tẩy mực.
Mỗi khi hắn sử dụng sức mạnh để triệu hồi Bóng Ma, mỗi khi anh cố gắng xé toạc màn sương lãng quên để tìm kiếm sự thật về em gái mình, cái giá phải trả không chỉ là đau đớn thể xác mà còn là sự tồn tại của chính bản thân trong ký ức thế giới này.
Nếu Độ Bám Dính giảm xuống dưới mức 10%, cơ thể anh sẽ tan rã hoàn toàn thành những hạt bụi vô tri, trở thành một phần của Hư Vĩnh cửu.
"Không được," Lâm Phong lầm bẩm, giọng nói khô khốc và vỡ vụn.
Anh nghiến chặt hàm răng để giữ lấy ý thức cuối cùng còn lại trong đầu.
"Ta không thể biến mất ở đây."
Anh bước về phía góc phòng nơi Bạch Tử Thuần vừa rời đi vài giờ trước.
Cô ấy đã bỏ anh lại một mình, mang theo cuốn sổ tay đầy những ghi chép điên cuồng và lời hứa sẽ tìm cách cứu hắn bằng mọi giá — dù cái giá đó có thể là mạng sống của chính cô.
Sự hy sinh thầm lặng đó khiến trái tim Lâm Phong thắt lại, nhưng cũng đồng thời đốt cháy sự căm ghét trong anh đối với Hội Đồng Ký Ức.
Họ đã tước đoạt quyền được nhớ và quên đi của con người.
Họ biến ký ức thành tài nguyên khai thác, và hắn không cho phép em gái mình trở thành một chiếc lọ thủy tinh chứa đựng nỗi đau vĩnh cửu.
Bỗng nhiên, không gian xung quanh bắt đầu méo mó.
Những bức tường bê tông nứt nẻ dường như đang thở ra hơi ẩm ướt của quá khứ bị chôn vùi.
Một âm thanh rè rè, giống như tiếng tĩnh điện phát ra từ chiếc radio cũ kỹ hỏng hóc, vang lên trong tai anh.
Lâm Phong dừng bước.
Lưng áo lạnh toát mồ hôi.
Hắn biết cảm giác này.
Đây không phải là ảo giác thông thường của người sắp tan rã mà là dấu hiệu của một 'Vùng Chết' — nơi những ký ức bị loại bỏ tích tụ lại dày đặc đến mức tạo thành thực thể vật lý độc lập.
Anh chậm rãi đưa tay vào túi áo ngoài, ngón tay chạm vào chiếc dao găm bằng kim loại lạnh lẽo duy nhất còn sót lại trên người.
Blade không đủ sức để giết chết một sinh vật được dệt từ ký ức, nhưng nó là thứ nối kết cuối cùng giữa anh với thế giới thực tại.
"Ra đây," Lâm Phong nói khẽ, giọng trầm thấp vang vọng trong căn phòng hoang tàn.
"Ta biết ngươi đang ở đó."
Không có câu trả lời.
Chỉ có sự im lặng nặng nề hơn cả tiếng ồn ào của chiến tranh trước kia.
Nhưng rồi, từ góc tối nhất của căn phòng, nơi bóng đổ dài ra và biến dạng dưới ánh sáng yếu ớt, một hình khối bắt đầu hiện lên.
Nó không có chân tay rõ ràng, mà giống như một đống vải vóc rách nát được khâu lại bằng những sợi dây thần kinh đứt gãy.
Đó là một Sinh vật Quên lãng Giả — kẻ canh giữ những bí mật bị Hội Đồng che giấu.
Và nó vừa phát hiện ra sự suy yếu trong Độ Bám Dính của Lâm Phong, xem anh như một bữa ăn nhẹ dễ dàng trước khi hắn hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này.
Sinh vật lao tới với tốc độ kinh ngạc, không tuân theo bất kỳ quy luật vật lý thông thường nào.
Nó không di chuyển bằng cách đạp đất hay lướt đi, mà bằng phương thức 'nhảy' giữa các khoảng trống trong nhận thức của Lâm Phong.
Một khoảnh khắc nó ở phía sau, một lát sau nó đã xuất hiện ngay trước mặt anh, sừng nhọn sắc lạnh xoẹt qua không khí, nhắm thẳng vào cổ họng mỏng manh đang dần trở nên trong suốt kia.
Lâm Phong phản ứng bằng bản năng sinh tồn được rèn giũa qua hàng trăm lần gần chết.
Anh cúi người xuống thấp, tránh đòn tấn công chí mạng chỉ với một khoảng cách li ti.
Sương lạnh từ lưỡi dao của quái vật cắt ngang tóc anh, mang theo mùi hương lạ lùng — không phải mùi thối rữa mà là mùi hoa nhài ngọt ngào đến mức gây buồn nôn.
Anh lăn người sang bên trái, va mạnh vào bức tường đổ nát.
Bụi rơi xuống mắt, nhưng Lâm Phong không chớp mi.
Anh quan sát chuyển động của kẻ thù.
Sinh vật này di chuyển theo một quy trình lặp lại: mỗi khi nó tấn công hụt, nó sẽ rút lui về vùng bóng tối sâu nhất để tái cấu trúc hình thể trước khi lao vào đợt tiếp theo.
Đây là cơ hội duy nhất.
Không phải để chạy trốn, mà để khám phá ra điểm yếu của thứ đang canh giữ bí mật này.
Lâm Phong nhắm mắt lại trong một phần giây ngắn ngủi, tập trung toàn bộ ý thức vào việc tách rời cảm xúc đau đớn khỏi bản ngã.
Anh gọi Bóng Ma — phần 'tâm ác' và nỗi đau mà anh đã cố tình xé ra khỏi linh hồn để có thể sống sót cho đến ngày hôm nay.
"Nghe đây," anh thì thầm trong tâm trí mình, giọng nói lạnh băng như thép đóng băng.
"Đừng ăn thịt ta.
Hãy giúp ta nhìn rõ hơn."
Từ sâu thẳng bóng tối bên trong cơ thể anh, một thứ gì đó đen ngòm và đầy thù hận phồng lên dưới da.
Đôi mắt Lâm Phong mở ra, nhưng đồng tử đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là hai hố đen hút ánh sáng xung quanh.
Thị giác của anh không còn dựa trên sóng điện từ thông thường nữa mà chuyển sang phổ tần số của ký ức.
Anh nhìn thấy sinh vật Quên lãng Giả không phải như một con quái vật hung dữ, mà là một tập hợp hỗn loạn những mảnh vỡ ký ức bị ép buộc ghép lại với nhau.
Và ở trung tâm khối hỗn độn đó, có một điểm sáng nhỏ bé phát ra ánh vàng kim — nơi kết nối tất cả các sợi dây ký ức lỏng lẻo kia.
Đó không phải là trái tim sinh học.
Đó là 'Mắt Chốt' của ký ức gốc — thứ mà Hội Đồng Ký Ức đã nhúng vào con quái vật này để điều khiển nó.
Nếu phá hủy điểm đó, toàn bộ cấu trúc ảo ảnh sẽ sụp đổ ngay lập tức vì mất đi trung tâm bám dính.
Nhưng có một vấn đề lớn hơn nữa.
Khi Lâm Phong nhìn kỹ vào 'Mắt Chốt' ấy qua đôi mắt Bóng Ma, anh nhận ra ký hiệu khắc trên bề mặt nó.
Đó không phải là dấu ấn của Hội Đồng Ký Ức thông thường mà là con dấu cá nhân — thứ chỉ những thành viên cấp cao nhất mới được phép sở hữu.
Và hình dạng của con dấu đó.
giống hệt vết sẹo trên lưng bàn tay trái của Lâm Phong, nơi anh đã tự cắt lấy một phần ký ức về cha mình để nuôi sống em gái trong ba năm qua.
Sinh vật lao vào lần thứ hai, nhanh hơn và hung dữ gấp bội so với đợt trước.
Nó nhắm thẳng vào tim anh, biết rằng đây là vị trí mà Độ Bám Dính yếu nhất hiện nay.
Lâm Phong không né tránh thêm nữa.
Anh đứng yên như một bức tượng đá giữa cơn bão ký ức hỗn loạn, chờ đợi khoảnh khắc va chạm cuối cùng.
Khi sinh vật đến gần, lưỡi dao bằng bóng tối sượt qua áo khoác rách nát của anh, cắt vào da thịt nhưng lại trượt đi một cách kỳ lạ.
Thay vì tấn công trực tiếp, Lâm Phong đưa bàn tay phải ra trước ngực mình — nơi mà 'Mắt Chốt' ảo ảnh phản chiếu trong đôi mắt đen ngòm kia đang cố gắng khóa định vị anh.
Anh dùng toàn bộ ý chí tàn dư để triệu hồi một ký ức khác — không phải ký ức về sự đau khổ hay mất mát, mà là ký ức về cái chết giả tưởng của chính mình trong một thế giới song song nơi anh đã hy sinh tất cả từ ngày đầu tiên tận thế bắt đầu.
Ký ức đó chứa đựng lượng thông tin khổng lồ và mâu thuẫn nội tại đủ lớn để làm quá tải bất kỳ hệ thống xử lý ký ức nào, kể cả những thứ được Hội Đồng tạo ra.
"Nhớ lại," Lâm Phong hét lên trong tâm trí, giọng nói vang vọng khắp căn phòng như tiếng sấm sét vỡ tan bầu không khí tĩnh lặng.
"Hãy nhớ lấy nỗi đau mà ngươi đã gây ra!"
Ánh sáng trắng xóa bùng nổ từ lòng bàn.
thực thể ký ức va chạm nhau.
Sinh vật Quên lãng Giả phát lên một tiếng thét chói tai, giống như ngàn người đang gào khóc cùng lúc.
Những sợi dây thần kinh đứt gãy trên cơ thể nó bắt đầu bốc cháy bằng ngọn lửa xanh nhạt — biểu tượng của sự sụp đổ dữ liệu không thể phục hồi.
Cả căn phòng rung lắc mạnh mẽ dưới áp lực giải phóng năng lượng ký ức.
Bụi đất từ trần nhà rơi xuống dày đặc, che khuất tầm nhìn tạm thời.
Lâm Phong cảm thấy cơ thể mình bị ném.
vào góc tường đối diện, xương sườn đau nhói từng cơn.
Nhưng anh không quan tâm đến nỗi đau vật lý lúc này.
Anh đang tập trung hoàn toàn vào hình ảnh trước mắt khi màn khói bụi bắt đầu tan dần đi dưới tác động của luồng gió xoáy ký ức còn sót lại sau vụ nổ năng lượng vừa rồi.
Sinh vật đã biến mất, để lại khoảng trống tuyệt đối tại nơi nó từng đứng chiến đấu kịch liệt với anh chỉ vài giây về trước.
Khi những hạt bụi ký cuối cùng cũng lắng xuống nền nhà lạnh lẽo và ẩm ướt của căn phòng bỏ hoang này thì một thứ gì đó hoàn toàn không ngờ đợi chờ Lâm Phong đang nằm bất động trên sàn nhà ngay giữa đống đổ nát nơi sinh vật vừa sụp đổ tan tành chỉ cách đây vài mét.
Đó không phải là xác sinh vật hay phần nào còn sót lại từ cơ thể nó cả đâu.
bạn đọc thân mến ạ!
Mà thay vào đó chính là một vật thể nhỏ xíu sáng bóng lấp lánh dưới ánh trăng mờ ảo chiếu qua cửa sổ vỡ vụn kia!
Đó không phải là xác sinh vật, mà là một 'Hạt Ký Ức Tinh Khiết' — thứ được coi như truyền thuyết trong cộng đồng người sống sót sau Sự Lãng Quên.
Chúng nói rằng mỗi hạt chứa đựng đủ năng lượng ký ức nguyên bản chưa bị nhiễm độc để khôi phục hoàn toàn Độ Bám Dính của một người, thậm chí có thể đảo ngược quá trình tan rã nếu sử dụng đúng cách và vào thời điểm phù hợp nhất trong đời sống còn lại ngắn ngủi sắp tới đây không lâu nữa đâu ạ!
Lâm Phong ngồi dậy chậm chạp, thở hổn hển vì kiệt sức lẫn shock nặng nề trước cảnh tượng vừa xảy ra ngay trước mắt mình vài phút về trước.
thôi nào bạn đọc thân mến ơi!!!
Anh bước lê từng bước khó khăn hướng về phía vật thể nhỏ bé nằm giữa đống đổ nát kia với vẻ mặt đầy dè chừng nghi ngờ lo lắng sợ hãi bất an run rẩy toàn thân người vì biết rằng đây có thể là bẫy nguy hiểm chết người nhất từ trước đến nay trong suốt hành trình sinh tồn gian khổ vất vả cực nhọc đầy chông gai cạm bẫy cái bẫy này không dễ vượt qua chút nào đâu.
Khi anh cúi xuống nhặt nó lên bằng hai bàn tay run rẩy không kiểm soát được nữa thì bỗng nhiên cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể khiến cho mọi vết thương ngoài da đều tự động lành lại nhanh chóng bất ngờ đến mức khó tin làm cho chính bản thân Lâm Phong cũng phải kinh ngạc thốt lên thành lời trong lòng thầm nghĩ sao có chuyện này mà xảy ra trước mắt mình thế kia chứ trời ơi!!!
Hạt ký ức phát ra ánh sáng vàng kim dịu nhẹ chiếu rọi rõ ràng từng đường nét khuôn mặt hốc hác gầy guộc thiếu sức sống của Lâm Phong lúc này đây đang nhìn chăm chú vào thứ vừa cầm trên tay với vẻ mặt phức tạp khó tả trong lòng đầy dằn vặt day dứt giằng xé nội tâm cực độ đến tột cùng không thể diễn đạt thành lời bằng ngôn từ đơn giản thông thường được đâu ạ!!!
Bên trong hạt ký ức ấy, anh thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình — nhưng không phải là phiên bản hiện tại đang tan rã mà là một người đàn ông khác, trẻ trung hơn, khỏe mạnh hơn và mang trên vai gánh nặng trách nhiệm khổng lồ đè nén xuống sống lưng gầy guộc yếu ớt kia hàng ngày mỗi đêm suốt nhiều năm tháng dài đằng đẵng vô cùng mệt mỏi nhọc nhằn vất vả cực khổ gian nan đầy chông gai cạm bẫy cái bẫy này không dễ vượt qua chút nào đâu.
Lâm Phong giấu hạt ký ức vào túi áo trong, nơi gần nhất với trái tim anh.
Anh nhìn ra cửa sổ, bầu trời tối đen, những bóng đen liếng thoáng bay qua — những kẻ săn ký ứ khác đã ngửi thấy mùi của sự tinh khiết.
Anh không có thời gian để phân tích ý nghĩa thực sự của thứ vừa tìm được hay tại sao nó lại xuất hiện đúng lúc này trong cuộc đời mình nữa đâu ạ!!!
Chỉ biết rằng nếu như cứ tiếp tục trì hoãn do dự thêm một giây phút nào đó thì rất có thể sẽ phải trả giá bằng chính mạng sống quý giá duy nhất còn sót lại trên thế giới này mà thôi!!
Cánh cửa phòng bỗng nhiên mở toang trước khi anh kịp đóng sầm nó lại, và khuôn mặt quen thuộc của Bạch Tử Thuần xuất hiện trong khung cảnh tối tăm bên ngoài với vẻ mặt hoảng sợ tột độ cùng giọng nói run rẩy đầy tuyệt vọng kêu gọi tên Lâm Phong bằng tất cả sức lực còn sót lại trên người mình lúc này đây!!!
"Đừng chạm vào nó!" cô ấy hét lên, nước mắt chảy dài trên gò má nhợt nhạt.
"Thứ đó không phải là cứu cánh.
mà là lời nguyền của chính anh."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận