Chương 20

Mặt đất không còn là bê tông hay nhựa đường nữa.

Nó đã biến thành một khối gelatin màu xám xịt, đông đặc từ hàng ngàn mảnh ký ức bị vứt bỏ.

Lâm Phong đứng giữa quảng trường trung tâm, nơi từng là trái tim của khu phố cũ, giờ đây chỉ còn lại sự im lặng chết chóc và mùi hương tanh tưởi của ozone lẫn với thối rữa.

Không khí nặng nề như chì, ép chặt vào lồng ngực anh mỗi khi hít thở.

Hắn cúi nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy của mình.

Những khối ký ức dưới chân phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn đường còn sót lại, tạo nên một mê cung kỳ dị.

Mỗi bước đi đều khiến chúng rung động nhẹ nhàng, phát ra âm thanh kẽo kẹt như tiếng xương gãy nhỏ bé.

Đây không phải là sự hủy diệt ngẫu nhiên của thiên tai.

Đây là dấu vết của Hội Đồng Ký Ức — những kẻ đã lọc bỏ mọi thứ họ coi là "rác" để duy trì trật tự giả tạo của mình.

Lâm Phong nhớ lại cảm giác lạnh buốt khi chạm vào nền bê tông ở phòng 404 trong chương trước.

Những ký hiệu khắc trên đó giống hệt vết ấn trên da đầu Tiểu Uyển.

Và giờ, hắn đang đứng giữa cái hố sụp đổ mà Hội Đồng đã đào lên để chôn cất những gì họ sợ nhất: sự thật về nguồn gốc của Bệnh Lãng Quên.

Hắn không biết mình đã ở đây bao lâu.

Thời gian trong thế giới này trở nên méo mó khi ký ức bị xáo trộn.

Nhưng điều khiến máu trong người anh đóng băng hơn cả nỗi sợ hãi là nhận thức rằng nơi này đang "sống".

Những khối gelatin xung quanh bắt đầu di chuyển chậm chạp, như những con sên khổng lồ đang bò lại gần hắn.

Chúng không tấn công ngay lập tức.

Chúng đang quan sát.

Lâm Phong rút mảnh kính vỡ từ trong túi áo.

Cạnh sắc lẹm vào lòng bàn tay trái của anh, nhưng hắn không hề run lên vì đau.

Đau đớn là thứ duy nhất còn khiến anh cảm thấy mình thực sự tồn tại.

Hắn cần máu.

Không phải để tự vệ, mà để giao tiếp với bóng tối bên trong chính cơ thể mình — phần 'tâm ác' và nỗi đau mà hắn đã tách ra khỏi bản ngã từ lâu.

"Bạch Tử Thuần," Lâm Phong thì thầm vào bộ đàm tĩnh mịch, giọng khàn đặc như giấy nhám cọ xát lên kim loại.

"Nếu cô còn sống, hãy ghi lại điều này.

Chúng ta không đang tìm đường thoát ra.

Chúng ta đang đứng giữa phòng mạch phẫu thuật của Hội Đồng."

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng xì xèo tĩnh điện và mùi ozone ngày càng nồng nặc hơn.

Hắn biết rằng Bạch Tử Thuần có thể đã bị bắt, hoặc tệ hơn, ký ức của cô ấy đã bị đánh cắp để nuôi dưỡng hệ thống kiểm soát này.

Sự im lặng là một tuyên bố chiến tranh câm lặng.

Hắn bước sâu hơn vào mê cung ký ức.

Mỗi bước chân đều làm dấy lên những ảo ảnh ngắn ngủi: hình bóng của những người từng sống ở đây, những khuôn mặt không tên đang mở miệng cầu cứu nhưng không phát ra âm thanh nào.

Những mảnh vỡ trong lòng bàn tay anh bắt đầu nóng rực lên, phản ứng với sự hiện diện dày đặc của ký ức xung quanh.

Đây là nơi Hội Đồng lưu trữ những ký ức "tiêu cực" — nỗi sợ hãi, tội lỗi, và đau khổ — thứ mà họ tin rằng sẽ phá hủy cấu trúc xã hội mới nếu được phép tồn tại trong tâm trí con người bình thường.

Nhưng Lâm Phong nhận ra một sự thật kinh hoàng: những khối gelatin này không chỉ là nơi chôn cất.

Chúng đang phát sáng từ bên trong.

Một ánh sáng xanh nhạt, lạnh lẽo và đầy thù hận, len lỏi qua các kẽ nứt của mặt đất giả tạo.

Hắn cúi xuống, dùng ngón tay quơ lấy một chút chất lỏng bám trên bề mặt khối ký ức gần nhất.

Nó dính vào da thịt anh như nhựa cây sống.

Và ngay lập tức, hình ảnh hiện ra trong đầu hắn không phải là của người khác.

Đó là ký ức của chính Lâm Phong — khoảnh khắc mà anh đã quyết định tách bóng ma khỏi cơ thể mình để cứu em gái.

Hắn nhìn thấy bàn tay mình cắt đứt dây rốn vô hình với nỗi đau, và thứ gì đó đen kịt, đầy sát khí, tràn vào lấy chỗ trống đó.

Hắn sững sờ lùi lại một bước.

Không phải Hội Đồng đang cố gắng chữa trị bệnh lãng quên bằng cách loại bỏ ký ức tiêu cực.

Họ đang thu thập chúng để tạo ra những vũ khí sinh học — những kẻ bảo vệ trật tự được làm từ chính nỗi sợ hãi của con người.

Và giờ, nơi đây là kho hàng chứa đầy nguyên liệu cho cuộc chiến tiếp theo mà họ chưa bao hé răng với công chúng.

Đột nhiên, mặt đất rung chuyển dữ dội.

Từ sâu dưới lòng mê cung ký ức, một bóng đen lao lên cao hơn cả những cột đèn đường gãy đổ.

Nó không có hình dạng rõ ràng, chỉ là một tập hợp hỗn độn của các chi tiết cơ thể bị biến dị: tay dài ngoằng với móng vuốt bằng thủy tinh vỡ, và khuôn mặt trống rỗng nơi ánh mắt tồn tại giờ đây là hai hố đen hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.

Con quái vật hạ xuống trước mặt Lâm Phong, tạo ra một cú va chạm khiến anh bị hất văng đi năm mét về phía sau.

Lưng anh đập mạnh vào một bức tường ký ức cứng rắn, làm vỡ tan hàng tá ảo ảnh đang lơ lửng trong không khí.

Mùi máu tươi từ vết thương mới ở vai trái của anh hòa quyện với mùi ozone, tạo thành một hỗn hợp kích thích nguy hiểm cho kẻ thù trước mắt.

Lâm Phong cố gắng đứng dậy, nhưng chân hắn bị tê liệt tạm thời bởi sóng xung lực vừa rồi.

Con quái vật quay lại, cái đầu không mặt nghiêng về phía anh như thể đang ngửi thử hương vị của ký ức mới mẻ trên người hắn.

Nó phát ra một âm thanh rít lên — giống tiếng kim loại cạo vào kính vỡ — và lao tới với tốc độ kinh hoàng.

Lâm Phong không né tránh.

Thay vì tìm cách thoát thân, anh đâm mạnh mảnh kính còn lại trong tay phải vào lòng bàn tay trái đang chảy máu của mình.

Máu đỏ tươi phun ra, nhưng thay vì rơi xuống đất bị hấp thụ bởi các khối gelatin, nó bay lơ lửng giữa không trung dưới dạng những giọt cầu hoàn hảo.

Đây là cơ chế sinh tồn duy nhất mà bóng ma bên trong anh đã dạy cho hắn: dùng nỗi đau để kiểm soát thực tại cục bộ.

Những giọt máu đó bắt đầu quay tròn quanh cánh tay phải của Lâm Phong, tạo thành một vòng xoáy nhỏ bé nhưng chết chóc.

Hắn hét lên bằng tất cả sức lực còn lại, tiếng gào thét pha lẫn sự tuyệt vọng và giận dữ tột cùng.

Con quái vật lao vào trung tâm vòng xoáy máu.

Những giọt máu không chạm vào nó mà xuyên thẳng qua lớp da biến dị của sinh vật đó.

Khi tiếp xúc với ký ức đau khổ được kích hoạt bởi nỗi sợ hãi của Lâm Phong, cơ thể con quái vật bắt đầu co thắt dữ dội như đang bị điện giật.

Nó gào lên — lần này là một giọng nói giống người, nhưng méo mó và đầy dằn vặt — trước khi sụp đổ xuống nền mê cung ký ức trong tư thế quỳ gối.

Lâm Phong thở hồng hộc, mồ hôi trộn lẫn với máu chảy dọc sống mũi anh.

Hắn biết rằng hành động vừa rồi không chỉ đơn thuần là tự vệ.

Anh đã vô tình kích hoạt một phản ứng dây chuyền trong hệ thống lưu trữ ký ức này.

Những khối gelatin xung quanh bắt đầu phát sáng mạnh hơn, ánh sáng xanh lan tỏa nhanh chóng như virus số hóa lây nhiễm qua mạng lưới thần kinh của thế giới vật lý.

Hắn nhìn vào con quái vật đang co giật dưới chân mình và nhận ra điều khiến tim anh ngừng đập trong một nhịp: đó không phải là một sinh vật đột biến ngẫu nhiên.

Trên ngực nó, nơi lồng ngực bị xé toạc bởi sức mạnh nội tại, lộ ra một tấm thẻ danh tính bằng kim loại chống từ trường.

Tấm thẻ vẫn còn nguyên vẹn bất chấp sự hủy diệt của cơ thể chủ nhân.

Lâm Phong bò lại gần, tay run rẩy khi nhặt tấm thẻ lên.

Ánh sáng xanh chiếu rọi rõ những dòng chữ khắc sâu vào bề mặt kim loại lạnh lẽo: *THỰC THỂ BẢO VỆ LOẠI 3 - NGUỒN GỐC KÝ ức: LÂM PHONG.*

Thế giới xung quanh như ngừng quay trong khoảnh khắc ấy.

Hắn nhìn chằm chằm vào ba cái tên cuối cùng trên tấm thẻ, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng mạnh hơn bất kỳ cú đánh vật lý nào từng xảy ra trước đây.

Con quái vật vừa tấn công anh — sinh vật được tạo thành từ nỗi sợ hãi và ký ức tiêu cực — lại mang mã nguồn từ chính ký ức của hắn?

Không thể có chuyện đó xảy ra trừ phi Hội Đồng Ký Ức không chỉ đang thu thập ký ức của người khác mà còn đang sao chép, sửa đổi và tái sử dụng ký ức của những "bất ổn" như Lâm Phong để tạo ra quân lính.

Hắn đã tách bóng ma khỏi cơ thể mình để bảo vệ em gái, nhưng hóa ra phần 'tâm ác' đó không hề biến mất.

Nó được Hội Đồng thu thập, nuôi dưỡng trong bể ký ức này, và giờ đây quay lại tấn công chủ nhân cũ của nó dưới dạng một thực thể bảo vệ trật tự.

Lâm Phong cảm thấy như vừa bị đâm vào tim bằng chính con dao mà anh từng dùng để cứu mạng bản thân.

Sự cô độc tột cùng bao trùm lấy tâm trí anh.

Không có ai là an toàn khỏi sự xâm chiếm ký ức này, ngay cả những mảnh vỡ của linh hồn riêng tư nhất cũng đang bị khai thác làm nhiên liệu cho cỗ máy kiểm soát.

Hắn đứng dậy, chân vẫn còn run rẩy nhưng ánh mắt đã trở nên sắc lạnh hơn bao giờ hết.

Nếu Hội Đồng muốn dùng nỗi đau của anh để tạo ra quái vật bảo vệ họ, thì hắn sẽ biến nơi này thành nghĩa địa cuối cùng của những con thú nhân tạo đó.

Lâm Phong giơ tay phải đang chảy máu lên cao, triệu hồi toàn bộ bóng ma từ sâu thẳm trong tiềm thức.

Không khí xung quanh trở nên đen sẫm hơn, và những khối ký ức đông đặc bắt đầu nứt vỡ dưới áp lực tâm lý cực đoan của hắn.

Đột nhiên, một giọng nói trầm thấp vang lên phía sau lưng anh, cắt ngang dòng suy nghĩ đang leo thang nguy hiểm.

"Ngừng ngay lập tức, Lâm Phong."

Hắn quay lại chậm rãi, cơ thể căng thẳng như dây cung sắp đứt.

Người đàn ông trong bộ vest đen bước ra từ bóng tối dày đặc giữa những khối ký ức phát sáng, mỗi bước đi của anh ta làm cho không gian xung quanh trở nên ổn định hơn một cách đáng sợ.

Những vết nứt trên mặt đất mê cung tự động lành lại dưới đôi giày da bóng loáng của kẻ lạ mặt này, như thể hắn đang áp đặt trật tử lên sự hỗn loạn bằng ý chí thuần túy.

Đó là một thành viên cấp cao của Hội Đồng Ký Ức — người giám sát khu vực thu thập ký ức tiêu cực.

Nhưng điều khiến Lâm Phong sững sờ không phải là danh tính hay quyền lực hiển hách tỏa ra từ vị khách mời bất ngờ này, mà là gương mặt của anh ta: nó giống hệt khuôn mặt của chính Lâm Phong ở tuổi ba mươi lăm — già hơn, lạnh lùng hơn, và đầy vẻ kiêu ngạo tàn nhẫn.

Người đàn ông đó mỉm cười với một nụ cười không hề mang chút thiện ý nào, đồng thời nâng tay phải lên nắm chặt chiếc chìa khóa đồng phát sáng yếu ớt mà Lâm Phong vừa mất đi trong trận chiến trước.

"Cuối cùng," giọng nói của hắn vang lên trùng khớp hoàn toàn với tần số giọng của chính anh ta, khiến những giọt máu đang lơ lửng trên không trung ngừng quay và rơi xuống đất như hạt mưa đá nhỏ bé.

"Em trai yêu quý, giờ thì chúng ta có thể bắt đầu quy trình hợp nhất ký ức cuối cùng rồi."

Một lưỡi dao mỏng manh lóe sáng từ cổ.

, cắt ngang không khí lạnh giá.

Máu bắn ra, nhưng không rơi xuống đất mà bay ngược vào trong đôi mắt đang mở to của kẻ mạo danh.

Hắn cười, nụ cười
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập