Chương 19

Mùi kim loại tanh tưởi của máu lẫn với hương hoa nhài thối rữa.

Đó là mùi đặc trưng của những ký ức bị nhiễm độc, thứ mà Lâm Phong đã ngửi thấy quá nhiều trong suốt ba ngày qua.

Anh nằm vật trên nền bê tông lạnh lẽo, hơi thở gấp gáp như một con thú săn mồi kiệt sức.

Trước mặt anh, xác một "Thần Tích" hạng ba đang biến mất dần.

Không phải chết theo nghĩa thông thường.

Cơ thể người đó đang tan rã thành những hạt bụi ánh sáng.

lơ lửng trong không khí tối tăm trước khi hoàn toàn biến mất vào hư không.

Lâm Phong ngồi dậy, tay run rẩy chạm vào ngực mình.

Áo sơ mi trắng của anh đã nhuộm đỏ một mảng lớn ở vai trái.

Nhưng vết thương không chảy máu nữa.

Nó đang đóng lại bằng một thứ chất lỏng đen ngòm, lạnh lẽo như băng giá từ đáy vực thẳm.

Bóng Ma bên trong anh đang đói khát.

Nó muốn ăn những ký ức còn sót lại của kẻ vừa chết để chữa lành cơ thể vật lý này.

Anh cúi xuống, nhặt chiếc vòng tay kim loại rơi cạnh xác nạn nhân.

Nó vẫn còn ấm.

Một nhịp đập yếu ớt phát ra từ nó, như một trái tim nhân tạo sắp ngừng hoạt động.

Trên bề mặt kim loại lạnh giá, dòng chữ khắc nhỏ xíu hiện lên dưới ánh sáng mờ ảo: "Phòng 404.

Đừng nhớ."

Lâm Phong nhíu mày.

Nơi này vốn là khu vực cấm trong thư viện cũ của Hội Đồng Ký Ức.

Không ai được phép bước vào đó kể từ khi Đại Lãng Quên bắt đầu.

Nếu kẻ vừa chết cố gắng xâm nhập, có nghĩa là nơi đó chứa đựng một bí mật đủ lớn để khiến người ta liều mạng với cái chết tan rã.

Anh đứng dậy, chân hơi chao đảo.

Độ bám dính của anh đang giảm nhanh sau cuộc chiến vừa rồi.

Anh cảm thấy trọng lượng cơ thể mình nhẹ đi một cách đáng sợ, như thể linh hồn đang bị kéo ra khỏi xác thịt.

Nếu không tìm được nguồn ký ức sạch để bổ sung trong vòng hai mươi phút nữa, bàn tay trái của anh sẽ bắt đầu biến thành trong suốt.

Lâm Phong bước về phía cánh cửa sắt gỉ sét ở cuối hành lang.

Cánh cửa đó mang số 404.

Nó đóng chặt, nhưng không có khóa.

Chỉ có một lỗ hổng nhỏ hình tròn ở giữa tấm kim loại dày nặng.

Khi anh đưa mắt nhìn qua khe hẹp ấy, bóng tối bên trong dường như đang nuốt chửng ánh sáng yếu ớt từ đèn pin của anh.

Bên trong phòng 404 không phải là một căn phòng lưu trữ hồ sơ thông thường.

Nó giống như một cái mộ hầm được đào sâu xuống lòng đất, lạnh lẽo và ẩm ướt đến mức có thể vắt nước ra tay.

Không khí ở đây nặng nề hơn bên ngoài gấp bội phần.

Mùi ozone chát chúa tan biến, thay vào đó là mùi giấy cũ mốc meo và mùi của sự tĩnh lặng chết chóc.

Lâm Phong bước vào, đóng sập cánh cửa sắt lại phía sau lưng.

Tiếng kim loại va chạm vang lên giòn giã trong không gian hẹp, khiến anh giật mình tỉnh táo hơn chút ít.

Anh bật đèn pin.

Chùm sáng trắng cắt ngang bóng tối dày đặc, chiếu rõ những giá sách bằng gỗ đen nhám cao tới trần nhà.

Nhưng trên đó không có sách.

Trên mỗi kệ là hàng trăm chiếc lọ thủy tinh nhỏ xíu, sắp xếp ngăn nắp theo thứ tự thời gian và độ tuổi.

Bên trong từng chiếc lọ là một đám sương mù màu xanh nhạt đang quay tròn chậm rãi.

Ký ức đã được cô lập và đóng chai.

Đây là kho chứa ký ức của Hội Đồng Ký Ức — nơi họ cất giữ những gì mà xã hội mới coi là "vô giá trị" hoặc "nguy hiểm".

Lâm Phong tiến sâu hơn vào căn phòng, bước chân của anh không tạo ra bất kỳ âm thanh nào trên sàn nhà phủ đầy bụi.

Cảm giác lạnh buốt từ lòng bàn chân lan tỏa lên cột sống.

Bóng Ma trong người anh rên rỉ nhẹ, kích thích trước nguồn thức ăn khổng lồ này.

Nhưng Lâm Phong ép nó im lặng bằng ý chí sắt đá.

Anh cần kiểm soát tình hình.

Anh dừng lại trước một dãy kệ ở góc phòng xa nhất.

Những chiếc lọ trên đây khác biệt hẳn với những cái còn lại.

Chúng không chứa sương mù xanh nhạt, mà là màu đỏ sẫm — màu của nỗi sợ hãi tột cùng và ký ức đau thương bị đè nén.

Một trong số đó đang rung động nhẹ nhàng, như thể có một con tim đập bên trong thủy tinh.

Lâm Phong vươn tay ra với chiếc lọ gần nhất.

Khi ngón tay anh chạm vào bề mặt lạnh giá của nó, một cơn đau dữ dội xé toạc tâm trí.

Anh không phải là người đầu tiên mở phòng này.

Những ký ức còn sót lại trên các kệ sách đang kêu gào trong sự im lặng, chờ đợi ai đó để giải phóng chúng khỏi sự giam cầm vĩnh cửu.

Đột nhiên, bóng đen từ góc tối nhất của căn phòng lao ra.

Không có âm thanh cảnh báo.

Chỉ có cảm giác gió lạnh cắt da thịt khi một thứ gì đó vô hình lướt qua mặt Lâm Phong.

Anh quay người lại nhanh chóng, tay trái vung lên để che chắn, nhưng đã muộn quá rồi.

Một con Vô Danh — kẻ săn ký ức không tên tuổi — đang treo ngược trên trần nhà, bốn chi dài ngoằng của nó bám chặt vào những chiếc đèn điện cũ kỹ.

Da thịt của nó trong suốt như thạch, lộ ra bộ xương trắng bệch và những cơ bắp co giật liên tục dưới lớp da mỏng manh.

Đôi mắt trống rỗng của nó hướng thẳng về phía Lâm Phong, không có đồng tử, chỉ là hai hố sâu thăm thẳm chứa đựng sự thèm khát điên cuồng.

Nó không gầm gừ hay hú lên.

Nó phát ra một âm thanh rè xì như tiếng băng tan chảy khi nó lao xuống.

Mục tiêu không phải là thịt thể xác của anh.

Nó muốn ăn trộm ký ức để lấp đầy khoảng trống rỗng trong tâm trí mình trước khi chính nó bị lãng quên vĩnh viễn.

Lâm Phong lùi bước, va vào giá sách phía sau.

Một vài chiếc lọ thủy tinh rơi xuống sàn và vỡ tan tành.

Sương mù màu đỏ bay ra ngoài, hòa quyện vào không khí ẩm ướt.

Mùi hương của nỗi sợ hãi lan tỏa khắp phòng, khiến những con Vô Danh khác ẩn nấp trong bóng tối bắt đầu xuất hiện.

Chúng bò ra từ các khe hở giữa các kệ sách, như những con sâu trắng đục đang tìm kiếm thức ăn tươi sống.

Anh rút dao găm từ thắt lưng.

Lưỡi dao lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng yếu ớt của đèn pin.

Lâm Phong biết anh không thể đánh bại chúng bằng sức mạnh vật lý đơn thuần.

Những thứ này tồn tại ở một tần số khác, nơi mà ký ức là vũ khí và sự quên lãng là phòng thủ duy nhất.

Một con Vô Danh lao thẳng vào mặt anh.

Lâm Phong nghiêng người né tránh, dao găm của anh cắm sâu vào vai nó.

Nhưng không có máu chảy ra.

Chỉ có những bọt khí xanh nhạt phụt ra từ vết thương, kèm theo một tiếng rít chói tai làm đau điếc cả hai tai của anh.

Con quái vật co giật dữ dội rồi tan biến thành hư không, để lại trên tay áo Lâm Phong một vệt lạnh buốt khiến da thịt anh tê liệt tạm thời.

Cơn lạnh ấy lan truyền nhanh chóng dọc theo cánh tay trái của anh.

Anh nhìn xuống và thấy ngón tay trỏ bên bàn tay đó đang bắt đầu mờ dần, trở nên trong suốt như thủy tinh.

Độ bám dính của anh đã tụt xuống mức nguy hiểm: 35%.

Nếu tiếp tục chiến đấu mà không tiêu thụ ký ức sạch, cơ thể anh sẽ tan rã trước khi con quái vật cuối cùng bị hạ gục.

Lâm Phong lùi về phía cửa ra vào, lưng tựa chặt lên tấm kim loại lạnh giá.

Không gian trong phòng đang thu hẹp lại.

Những bóng đen di chuyển linh hoạt hơn, chúng học hỏi từ những đồng đội đã chết và phối hợp với nhau một cách đáng sợ.

Chúng bao vây anh theo hình vòng cung, tiến từng bước chậm rãi nhưng chắc chắn.

Anh cần một lối thoát.

Hoặc là một nguồn năng lượng mạnh mẽ để đẩy chúng ra xa.

Ánh mắt Lâm Phong lướt qua hàng trăm chiếc lọ thủy tinh đang phát sáng yếu ớt trên các kệ sách xung quanh.

Mỗi chiếc đó chứa đựng một mảnh đời bị lãng quên, những nỗi đau và niềm vui mà Hội Đồng Ký Ức đã định đoạt là thừa thãi cho thế giới này.

Một con Vô Danh lao từ bên trái.

Lâm Phong xoay người, dùng vai phải hất nó..

Con quái vật va vào giá sách phía sau, khiến hàng chục chiếc lọ rơi xuống vỡ tan.

Sương mù ký ức tràn ra, tạo thành một đám mây dày đặc che khuất tầm nhìn của anh trong vài giây ngắn ngủi.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, Lâm Phong lao về phía trung tâm căn phòng.

Anh nhắm mắt lại và mở rộng lòng bàn tay trái đang dần biến mất vào hư không.

Bóng Ma bên trong cơ thể anh gầm lên trong sự phấn khích điên cuồng, nó chực chờ để nuốt chửng tất cả những ký ức xung quanh.

Lâm Phong hét lên một tiếng đầy đau đớn khi hắn cưỡng ép phần tâm ác đó tiếp xúc với đám sương mù đang tràn lan.

Một cơn sóng thần ký ức ập vào tâm trí anh.

Không phải là của riêng ai, mà là tổng hòa của hàng ngàn nỗi sợ hãi, sự tuyệt vọng và cả những niềm vui nhỏ bé đã bị tước đoạt khỏi nhân loại.

Năng lượng dữ dội ấy bùng nổ từ cơ thể Lâm Phong như một vụ nổ âm thanh không lời.

Sóng xung kích vô hình quét sạch mọi thứ trong bán kính năm mét.

Những con Vô Danh gần nhất bị thổi bay, thân hình trong suốt của chúng nứt vỡ và tan biến thành hư không ngay lập tức dưới áp lực tâm lý quá lớn mà Bóng Ma giải phóng ra ngoài.

Lâm Phong quỳ xuống trên sàn nhà lạnh giá, hai tay ôm chặt lấy đầu mình để chống lại cơn đau xé toạc não bộ.

Máu chảy từ mũi anh rơi xuống nền bê tông tạo thành những đốm đỏ tươi tắn giữa biển sương mù xám xịt đang dần lắng đọng.

Anh cảm thấy cơ thể mình nặng nề trở lại.

Độ bám dính đã tăng lên nhờ vào sự hấp thụ cưỡng bức này, nhưng cái giá phải trả là Bóng Ma giờ đây kiểm soát đến 60% ý chí của anh.

Khi những con Vô Danh còn sót lại biến mất theo nguồn năng lượng vừa được giải phóng, căn phòng trở lại sự im lặng chết chóc.

Không có tiếng thở dốc nào khác ngoài tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực Lâm Phong.

Anh đứng dậy chậm rãi, nhìn thấy bàn tay trái của mình vẫn đang mờ ảo nhưng không còn tan rã thêm nữa.

Tuy nhiên, điều khiến anh sợ hãi hơn cả cái chết là cảm giác lạnh lẽo từ sâu bên trong tâm trí.

Bóng Ma vừa ăn no một bữa thịnh soạn gồm hàng ngàn ký ức đau thương, và nó chưa hề thỏa mãn chút nào.

Nó muốn nhiều hơn thế — cụ thể hơn, nó đang hướng ánh mắt vô hình của mình về phía những chiếc lọ còn lại trên kệ cao nhất, nơi chứa đựng thứ mà Hội Đồng Ký Ức giấu kỹ nhất: những ký ức về Ngày Zero thực sự trước khi virus bùng phát.

Lâm Phong lê bước tiến vào trung tâm căn phòng 404.

Cơ thể anh gần như hoàn toàn trong suốt ở phần bàn tay và nửa cánh tay trái, nhưng hắn vẫn đứng vững trên đôi chân run rẩy của mình.

Độ bám dính đã chạm đáy: chỉ còn 10% sau khi sử dụng sức mạnh cưỡng chế để xua đuổi đám Vô Danh.

Nếu không có nguồn bổ sung ngay lập tức, anh sẽ biến thành một bóng ma lang thang trước khi kịp rời khỏi nơi này.

Ánh sáng từ đèn pin chiếu vào những chiếc lọ thủy tinh còn nguyên vẹn trên kệ trung tâm.

Chúng không chứa sương mù màu đỏ hay xanh nhạt nữa.

Bên trong chúng là một chất lỏng vàng óng ánh, phát ra một nguồn nhiệt nhẹ khiến không khí xung quanh trở nên ấm áp hơn hẳn so với sự lạnh giá chết người của căn phòng này.

Ký ức thuần khiết.

Không bị nhiễm độc.

Chính là thứ thuốc giải mà anh cần để cứu em gái Lâm Tiểu Uyển đang dần tan rã ở ngoài kia.

Lâm Phong đưa bàn tay trong suốt ra chạm vào chiếc lọ gần nhất.

Cảm giác ấm áp lan tỏa từ đầu ngón tay lên khắp cơ thể anh, đẩy lùi cảm giác tê liệt của cái chết.

Nhưng khi hắn định mở nắp chiếc lọ ấy để uống cạn nguồn ký ức quý giá này, một giọng nói trầm thấp vang lên ngay bên tai anh — không phải từ bóng tối, mà trực tiếp trong tâm trí:

Lâm Phong giật mình quay người lại.

Không ai ở đó cả.

Chỉ có những chiếc lọ thủy tinh đang phản chiếu hình ảnh mờ ảo của hắn.

Nhưng rồi ánh mắt anh dừng lại trên một dòng chữ khắc sâu vào nền bê tông ngay dưới chân, nơi trước đây chắc hẳn từng là vị trí đứng của nạn nhân vừa chết bên ngoài phòng này.

Dòng chữ đó không phải do ai viết ra vội vã trong tuyệt vọng.

Nó được chạm trổ cẩn thận với nét chữ đẹp đẽ đến kinh ngạc: *"Sự lãng quên không phải là cái chết.

Đó mới chính là sự sống còn duy nhất cho những kẻ yếu đuối."*

Lâm Phong cúi xuống, dùng ngón tay run rẩy vuốt lên từng nét khắc kia.

Và rồi anh nhận ra điều khiến máu trong người mình đóng băng hoàn toàn hơn cả nỗi sợ hãi trước Vô Danh: Những vết lõm trên nền bê tông này không phải là chữ cái Latin hay Hán tự thông thường.

Chúng chính xác y hệt những ký hiệu mà Lâm Phong đã nhìn thấy trên da đầu của chính em gái mình — thứ dấu ấn cho thấy cô ấy đang dần bị Hội Đồng Ký Ức đánh cắp linh hồn để làm vật tế thần cho một nghi thức nào đó chưa được tiết lộ.

Anh không chỉ khám phá ra kho chứa bí mật này.

Hắn vừa phát hiện ra rằng người ta không cố gắng cứu em gái mình khỏi sự lãng quên.

Họ đang chuẩn bị đưa cô ấy vào chính cái phòng 404 này để biến thành chiếc lọ thủy tinh tiếp theo trên kệ sách của Hội Đồng Ký Ức — một nguồn ký ức vĩnh cửu, bất tử và đầy đủ sức mạnh nhất mà thế giới mới từng mong muốn sở hữu.

Lưỡi kiếm lạnh lẽo xuyên qua ngực hắn, đồng thời một giọng nói quen thuộc vang lên từ bóng tối.

Hắn sững sờ khi nhận ra người đứng sau là chính em gái mình, đôi mắt đã mất hết linh hồn.

Cô ấy thét lên: "Anh đã."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập