Chương 16

Cảm giác lạnh lẽo không đến từ nhiệt độ.

Nó len lỏi dưới lớp da, bò dọc theo xương sống như những con sâu băng giá đang ăn mòn sự tồn tại của Lâm Phong.

Anh mở mắt ra trong bóng tối dày đặc, phổi co thắt lại khi cố gắng hít vào một ngụm khí oxy loãng và mùi thối nồng nặc.

Không phải tiếng báo động.

Không phải tiếng bước chân.

Chỉ có im lặng chết chóc, loại im lặng mà những nơi bị thế giới lãng quên thường sở hữu.

Lâm Phong ngồi dậy, tay run rẩy chạm lên mặt mình.

Da thịt vẫn ấm, nhưng khi anh nhìn xuống bàn tay trái của mình, anh thấy một mảng da đang trở nên trong suốt như thủy tinh vỡ.

Độ Bám Dính của anh đang giảm.

Nhanh hơn dự kiến.

Virus Hư Không không chỉ tấn công ký ức; nó đang ăn mòn vật lý cơ thể nếu không có đủ 'nhớ' để neo giữ lại.

"Bạch Tử Thuần," Lâm Phong thì thầm, giọng khàn đặc như cát ma sát qua giấy nhám.

"Tiểu Uyển?"

Không câu trả lời.

Chỉ có tiếng gió hú rít từ những khe nứt trên tường bê tông cũ kỹ của khu hầm trú ẩn bị bỏ rơi này.

Ánh sáng yếu ớt phát ra từ thiết bị định vị trong túi áo khoác của anh chiếu rõ hơn cảnh tượng xung quanh: một căn phòng kho chứa tài liệu cổ, nay đã trở thành mộ phần cho những con người từng tồn tại ở đây.

Những chồng hồ sơ giấy mục nát nằm rải rác như lá cây chết sau cơn bão tuyết.

Anh đứng dậy, cơ thể nặng chịch vì kiệt sức và đói khát.

Nguồn dự trữ nước trong balo chỉ còn lại nửa chai nhựa đục ngầu.

Mỗi bước đi là một cuộc đấu tranh sinh tồn với chính sự lãng quên đang kéo anh vào vực thẳm vô hình.

Lâm Phong di chuyển về phía cửa ra vào, bàn tay đặt lên nắm khóa sắt gỉ sét.

Khi cánh cửa mở ra, mùi hương của ký ức sống ùa vào mũi anh — ngọt ngào nhưng tanh hôi như máu tươi vừa bị vung ra.

Hành lang dài ngoằng trước mặt được chiếu sáng bởi những ngọn đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt, tạo ra hiệu ứng stroe khiến bóng đen trên tường trông như đang nhảy múa ma quái.

Lâm Phong rút dao găm từ sau lưng.

Lưỡi dao kim loại lạnh buốt truyền cảm giác thực tại vào lòng bàn tay anh.

Anh cần sự tập trung tuyệt đối.

Sự phân tâm là cái chết trong thế giới này.

Những Kẻ Quên — những xác thịt đã mất hoàn toàn ký ức và bản ngã — không thể bị đánh bại bằng sức mạnh đơn thuần, mà phải được 'xóa' khỏi hiện thực bằng cách phá vỡ cấu trúc ảo tưởng của chúng.

Hắn tiến bước vào hành lang.

Bụi rơi xuống từ trần nhà như tuyết đen.

Mỗi bước chân vang lên tiếng dội rõ rệt trong không gian hẹp, làm tăng thêm áp lực nặng nề lên lồng ngực đang đập thình thịch của anh.

Tại sao nơi đây lại yên tĩnh đến vậy?

Hội Đồng Ký Ức đã niêm phong khu vực này bao lâu rồi?

Và tại sao cảm giác về cái chết lại gần gũi đến mức chạm vào da thịt như thế này?

Lâm Phong dừng chân trước một cánh cửa phòng thí nghiệm bị bẻ cong từ bên trong.

Mảnh kính vỡ nằm la liệt trên sàn, phản chiếu ánh sáng xanh lợt của màn hình máy tính cũ kỹ vẫn đang chạy chương trình quét dữ liệu nào đó — dù nguồn điện đã lâu không còn được cung cấp chính thức.

Anh cúi xuống, nhặt một mảnh giấy tờ rơi giữa đống đổ nát.

Giấy đã ố vàng, nhưng mực in vẫn rõ nét: "Dự án Chuyển Giao Ký ức - Giai đoạn 3".

Ngày tháng ghi trên góc trang là hai năm trước.

Đúng thời điểm mà 'Sự Lãng Quên' bắt đầu lan rộng như một cơn dịch hạch thầm lặng.

Lâm Phong nhíu mày.

Thông tin này mâu thuẫn với những gì Hội Đồng công bố rằng virus xuất phát từ thiên nhiên biến đổi gen ngoài ý muốn.

Đây không phải là tai nạn.

Đây là thí nghiệm.

Và người đứng sau nó có thể vẫn đang ở ngay dưới lòng đất này, hoặc tệ hơn, đã trở thành một phần của hệ thống họ kiểm soát.

Một tiếng động khô khốc vang lên phía cuối hành lang, như tiếng xương cốt gãy nát khi va chạm với tường.

Lâm Phong nín thở, cơ bắp căng cứng sẵn sàng cho phản ứng nhanh nhất có thể.

Bóng tối dường như sặc lại, nuốt chửng ánh sáng yếu ớt từ thiết bị định vị của anh.

Anh không quay lưng vào bóng tối đó.

Thay vì chạy trốn — hành động mà bản năng sinh tồn đang kêu gào — Lâm Phong bước tới phía trước.

Sự tò mò trong tình huống này là một dạng tự sát, nhưng cũng là cách duy nhất để tìm ra sự thật về căn bệnh khiến em gái anh dần tan biến khỏi thế giới thực.

Tiếng bước chân lê thê tiến lại gần.

Không phải tiếng giẫm đất bình thường.

Đó là âm thanh của những khối thịt mềm mại bị thiếu hụt cấu trúc xương, kéo lê trên sàn bê tông lạnh giá.

Mùi thối rữa trở nên đậm hơn, xộc vào mũi anh khiến dạ dày quặn thắt đau đớn.

Lâm Phong siết chặt nắm đũa cầm dao.

Hắn sẽ không để cho cái chết đến từ phía sau lưng mình một cách dễ dàng như thế này.

Nếu đây là kẻ thù, hắn sẽ giết nó bằng chính ký ức của nó trước khi chúng ăn mòn anh ta hoàn toàn.

Nhưng sâu thẳm trong tâm trí lạnh lùng ấy, nỗi sợ hãi vẫn hiện diện — không phải vì cái chết, mà vì khả năng bị quên lãng vĩnh viễn sau khi nhắm mắt lần cuối cùng trên đời này.

Cánh cửa sắt vỡ tung với một âm thanh chói tai xé toạc bầu không khí tĩnh lặng giả tạo.

Ba bóng người lao vào phòng thí nghiệm, va đập mạnh xuống sàn nhà gây ra đám bụi mù mịt bay lên xung quanh khu vực trung tâm căn phòng nhỏ bé ấy nơi mà giờ đây đang diễn ra cuộc đối đầu sinh tử giữa những kẻ sống sót và nỗi kinh hoàng từ quá khứ quay trở lại đòi nợ máu thịt của nhân loại toàn cầu hiện nay phải chịu đựng dưới ách thống trị tàn bạo vô lý do Hội Đồng Ký Ức áp đặt lên mọi người dân thường không biết gì về sự thật đằng sau bức màn che giấu dối trá này bao lâu nữa đâu?

Ba bóng người lao vào, da thịt chúng xám xịt như tro than cháy dở.

Những mảng ký ức bị thiếu hụt tạo thành những lỗ hổng đen kịt trên cơ thể, từ đó tỏa ra mùi thối rữa của sự hư vô — một loại hương vị mà không ngôn ngữ nào có thể mô tả chính xác được ngoài cảm giác ghê tởm thuần túy khi đối diện với cái chết đang hiện hình trước mắt mình mỗi ngày trôi qua trong cuộc đời sinh tồn khắt nghiệt đầy rẫy những rủi ro tiềm ẩn chờ đợi phía trước bất cứ lúc nào không báo trước sớm hay muộn thì cũng sẽ đến.

chẳng ai có thể né tránh được.

Chúng không gầm gừ.

Chúng phát ra tiếng xì xầm kỳ lạ, giống như âm thanh của hơi thở bị tắc nghẽn qua cổ họng đầy dạn dày sẹo bỏng từ những vết thương cũ chưa lành hẳn do nhiễm độc ký ức kéo dài nhiều năm tháng liên tục không ngừng nghỉ kể từ khi dịch bệnh bùng nổ lần đầu tiên tại thành phố lớn nhất nước nhà cách đây vài chục năm trước kia ấy chứ?

Lâm Phong lùi bước một nhịp, mắt anh quét nhanh qua ba kẻ tấn công.

Chúng trông giống con người — hoặc ít nhất là từng là vậy.

Nhưng những lỗ hổng đen trên cơ thể chúng đang mở rộng, ăn mòn vào nội tạng và bộ xương bên trong.

Một thứ ký ức mạnh mẽ đã bị lấy đi từ chúng, để lại chỉ còn xác thịt rỗng tuếch nhưng vẫn duy trì được chuyển động nhờ vào nỗi đau vĩnh cửu của sự mất mát đó thôi!

Kẻ đầu tiên lao về phía anh với tốc độ đáng kinh ngạc cho một sinh vật bị suy nhược nghiêm trọng như thế này.

Lâm Phong né sang bên trái, dao găm trong tay anh vung lên cắt ngang không khí để tạo khoảng cách an toàn tạm thời trước khi đối phương kịp phục hồi tư thế chuẩn bị công kích tiếp theo nữa đâu?

Cánh tay của kẻ thứ hai vươn ra từ phía sau lưng Lâm Phong, móng vuốt dài sắc như lưỡi lê cùn cố gắng xé rách áo khoác bảo vệ mỏng manh đang che chắn phần lớn diện tích da thịt còn lại trên người anh lúc này đây.

Anh quay người nhanh chóng, dùng khuỷu tay chặn đòn tấn công bất ngờ đó đồng thời đẩy mạnh vai đối phương vào tường bê tông cứng đờ phía sau lưng nó làm cho khối xương sườn bên trong vỡ nát tan tành thành nhiều mảnh nhỏ li ti rơi xuống nền nhà đầy máu me và bùn đất hôi thối nồng nặc xung quanh khu vực chiến trường hẹp hòi chật chội tù túng ngột ngạt khó chịu vô cùng này.

Kẻ thứ ba đứng im lìm ở giữa phòng, nhìn thẳng vào mắt Lâm Phong qua khoảng cách ngắn ngủi vài mét vuông diện tích sàn nhà trống trải không có vật cản nào che chắn trước mặt hai bên giao tranh căng thẳng kịch liệt dữ dội quyết liệt cao độ nhất từ đầu đến cuối quá trình diễn ra trận chiến sinh tử cam go nguy hiểm chết người đầy rẫy những rủi ro tiềm ẩn chờ đợi phía sau lưng họ bất cứ lúc nào không báo trước sớm hay muộn thì cũng sẽ xảy ra.

chẳng ai có thể né tránh được.

Đôi mắt của kẻ thứ ba này không màu.

Chúng là hai hố sâu thẳm vô tận, hút lấy mọi ánh sáng và hy vọng khỏi tầm nhìn của bất kỳ ai dám đối diện trực tiếp với chúng trong khoảng thời gian ngắn ngủi trước khi bị cuốn vào vòng xoáy hủy diệt vĩnh viễn không lối thoát trở lại thế giới thực tại bên ngoài kia nữa đâu?.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập