Chương 17
Mùi ozone trộn lẫn với mùi mực tàu thối rữa vẫn còn bám vào niêm mạc mũi Lâm Phong, gây ra cảm giác buồn nôn khó chịu.
Anh không nhìn thấy gì cả.
Chỉ có bóng tối dày đặc và sự im lặng chết chóc.
Nhưng anh biết mình đang ở đâu.
Cảm giác lạnh lẽo trên da đầu báo hiệu rằng cánh cửa sắt phía sau lưng đã đóng sầm lại vĩnh viễn.
Lâm Phong đưa tay lên, chạm nhẹ vào vết thương nơi bàn phải vừa xé toạc khối thịt của con Hư Không Ma.
Da thịt vẫn còn nóng hổi, nhưng sâu bên trong, một cơn đau nhói buốt đang lan tỏa.Đó không phải là máu thường.
Đó là ký ức bị phân hủy thành dạng lỏng.
Tiếng gọi nhỏ nhẹ vang lên từ phía trước.
Giọng nói của Tiểu Uyển.
Nhưng nó nghe không tự nhiên.
Nó như được ghi âm lại, sau đó phát ra qua một loa cũ kỹ đầy nhiễu động.
Lâm Phong quay người lại.
Ánh sáng yếu ớt từ khe nứt trên trần nhà chiếu xuống, tạo thành những tia bụi mờ ảo.
Trong ánh sáng ấy, anh nhìn thấy em gái mình đứng cách đó vài mét.
Khuôn mặt cô nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt.
Độ Bám Dính của cô đang giảm nhanh chóng.
"Anh không nhớ đường ra," Tiểu Uyển nói, giọng run rẩy.
"Họ đã xóa nó khỏi bản đồ ký ức."
Lâm Phong nhíu mày.
Anh bước tiến về phía trước, thận trọng.
Mỗi bước chân đều phát ra tiếng động khô khốc trên nền bê tông nứt nẻ.
Tại sao em ở đây?"
Cô gái không trả lời ngay.
Thay vào đó, cô đưa tay lên chạm vào má mình.
Những ngón tay trong suốt của cô xuyên qua da thịt như thể chúng chỉ là ảo ảnh.
Khi rút tay ra, một vệt sáng bạc liếng lói xuất hiện trên mặt cô, giống như những ký tự cổ xưa đang cố gắng định hình lại.
"Anh đã quên em rồi," Tiểu Uyển thì thầm.
Nước mắt chảy xuống má cô, nhưng thay vì rơi xuống đất, chúng bốc hơi ngay lập tức thành sương mù trắng đục.
"Mỗi lần anh sử dụng Bóng Ma để chiến đấu, một phần ký ức về em biến mất."
Lâm Phong cảm thấy tim mình thắt lại.
Anh nhớ rõ ràng mọi thứ.
Mùi hương hoa hồng trong phòng ngủ của Tiểu Uyển khi cô còn nhỏ.
Tiếng cười giòn tan của cô mỗi sáng sớm thức dậy.
Và nỗi sợ hãi tột độ khi anh nhìn thấy cơ thể bé nhỏ này dần trở nên mờ nhạt trước mắt.
Anh không muốn thừa nhận điều đó, nhưng sâu thẳm bên trong, một khoảng trống đáng sợ đang hình thành trong tâm trí anh.
Những mảnh ghép ký ức quan trọng nhất về người em gái duy nhất còn lại của mình đang bị ăn mòn bởi chính sức mạnh mà anh dùng để bảo vệ cô ấy.
"Bị bệnh Lãng Quên," Bạch Tử Thuần đột ngột xuất hiện từ góc tối, giọng nói lạnh lùng cắt ngang không khí căng thẳng.
Cô bước ra từ bóng tối, tay cầm cuốn sổ da cũ kỹ đã sờn rách.
Ánh mắt sắc lẹm của cô quét qua Lâm Phong và Tiểu Uyển với vẻ tò mò khoa học hơn là sự quan tâm cảm xúc.
"Đó là cái giá phải trả cho việc tách rời 'tâm ác' khỏi bản ngã.
Bóng Ma không chỉ hút ký ức kẻ thù, nó cũng ăn mòn nền tảng hiện thực của chủ nhân."
Lâm Phong quay sang nhìn Tử Thuần.
Gương mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng của cô gái phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ trần nhà.
"Vậy giải pháp là gì?
Để cho Hội Đồng Ký Ức xóa sạch mọi thứ?"
"Không," Tử Thuần đáp, bước tiến lại gần hơn.
Cô mở cuốn sổ ra, lật nhanh những trang giấy.
"Chúng ta phải tìm nguồn gốc của virus Hư Không trong khu vực cấm này.
Nơi đây từng là trung tâm nghiên cứu trước khi Sự Lãng Quên xảy ra.
Nếu có dữ liệu gốc, chúng ta có thể đảo ngược quá trình phân hủy ký ức."
Lâm Phong nhìn về phía Tiểu Uyển đang đứng run rẩy giữa căn phòng rộng lớn.
Cô gái đang cố gắng giữ lấy hình hài của mình bằng ý chí thuần túy.
Những ngón tay cô bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ li ti, từ đó tỏa ra ánh sáng trắng xóa.
"Có bao nhiêu thời gian?" Lâm Phong hỏi, giọng khàn đặc vì mệt mỏi và lo lắng.
"Không nhiều," Tử Thuần nói thẳng thắn.
"Có lẽ vài giờ trước khi em gái anh hoàn toàn tan rã vào hư không."
Lâm Phong nắm chặt bàn tay trái lại thành nắm đấm.
Cốt ngón tay trắng bệch do thiếu máu nuôi dưỡng.
Anh quay người, hướng về phía sâu hơn trong hang động nơi cánh cửa sắt vừa đóng lại.
Ánh mắt lạnh lùng của anh quét qua những bóng đen đang chực chờ từ các góc khuất.
"Đi," Lâm Phong ra lệnh ngắn gọn.
"Chúng ta sẽ phá vỡ bức tường này."
Họ di chuyển theo một hành lang hẹp, hai bên là những tấm bảng kim loại gỉ sét được gắn chặt vào tường bê tông.
Trên mỗi tấm bảng đều khắc đầy những dòng chữ mã hóa phức tạp mà mắt thường khó có thể đọc ra ý nghĩa ngay lập tức.
Không khí ở đây lạnh hơn hẳn so với khu vực ngoài kia, mang theo mùi ẩm mốc đặc trưng của nơi đã bị bỏ rơi trong nhiều thập kỷ.
Lâm Phong đi đầu, tay trái cầm ngọn đèn pin yếu ớt lấy từ xác một người canh gác trước đó, còn tay phải luôn sẵn sàng rút dao nếu có bất kỳ mối đe dọa nào xuất hiện.
Bóng Ma bên trong anh đang rít lên dữ dội, khao khát được giải phóng để ăn tươi nuốt sống mọi ký ức xung quanh.
Nó không muốn chờ đợi thêm nữa.
"Chú ý những dấu hiệu này," Tử Thuần nói khi dừng lại trước một tấm bảng lớn hơn hẳn các tấm khác.
Cô dùng ngón tay thon dài chạm nhẹ vào bề mặt kim loại lạnh lẽo, lau đi lớp bụi dày cộm bao phủ nó.
"Đây là biểu tượng của dự án 'Thần Tích'.
Hội Đồng Ký Ức đã dựa trên nền tảng nghiên cứu này để xây dựng hệ thống kiểm soát ký ức toàn cầu."
Lâm Phong nhìn chằm chằm vào hình khắc kia.
Nó trông giống như một con mắt đang mở to, với những đường vân tỏa ra xung quanh như những tia sáng hoặc dây thần kinh bị đứt gãy.
Ở trung tâm con mắt là một vòng tròn đen , biểu tượng cho sự trống rỗng vĩnh cửo.
"Cái gì đã tạo nên virus?" Lâm Phong hỏi, giọng dè dặt hơn bình thường.
Anh không muốn kích động bất kỳ thứ gì ẩn nấp trong bóng tối xung quanh họ.
"Không phải virus theo nghĩa sinh học," Tử Thuần giải thích, mắt vẫn dán chặt vào những dòng chữ khắc bên dưới biểu tượng.
"Nó là một hiện tượng lượng tử xã hội.
Khi số lượng người nhớ đến một sự kiện vượt quá ngưỡng chịu đựng của thực tại vật lý, cấu trúc không-thời gian xung quanh ký ức đó bị biến dạng.
Hội Đồng phát hiện ra cách khai thác năng lượng từ những biến dạng này để duy trì trật tự."
Lâm Phong nhíu mày.
Thông tin này phức tạp hơn nhiều so với những gì anh từng nghe qua từ các nguồn tình báo sơ cấp trước đây.
"Và Bệnh Lãng Quên?"
"Đó là cơ chế phòng vệ của vũ trụ," Tử Thuần nói, giọng trầm xuống một cách đáng kinh ngạc khi cô tiếp tục đọc những dòng chữ mờ nhạt phía dưới.
"Khi quá tải thông tin xảy ra ở quy mô lớn, thực tại bắt đầu loại bỏ những yếu tố không ổn định bằng cách xóa chúng khỏi bộ nhớ tập thể.
Những người có Độ Bám Dính thấp trở thành mục tiêu dễ dàng nhất vì họ thiếu kết nối cảm xúc đủ mạnh để neo giữ mình vào thế giới vật chất."
Tiểu Uyển đi sau cùng, bước chân run rẩy trên nền nhà lạnh giá.
Cô liếc nhìn anh trai từ phía sau với ánh mắt sợ hãi nhưng kiên định.
"Vậy làm sao chúng ta có thể chống lại điều đó?" cô hỏi nhỏ, giọng nói dường như bị nuốt chửng bởi sự rộng lớn của hành lang vắng lặng này.
Tử Thuần quay sang nhìn Lâm Phong với vẻ mặt nghiêm nghị chưa từng thấy trước đây trong những lần họ hợp tác ngắn ngủi này tại căn cứ tạm thời bên ngoài thành phố hoang tàn này nhiều tháng qua kể từ khi thế giới sụp đổ hoàn toàn dưới áp lực của cái gọi là Sự Lãng Quên khủng khiếp này đang diễn ra mỗi ngày trôi qua không ngừng nghỉ bao giờ ngơi nghỉ cả dù cho con người cố gắng hết sức mình để tồn tại trong môi trường khắc nghiệt đầy rẫy nguy cơ chết chóc tiềm ẩn chờ đợi bất cứ lúc nào mà hoàn toàn không thể dự đoán trước được kết cục cuối cùng sẽ như thế nào đối với những kẻ may mắn còn sống sót sau thảm họa lịch sử này đâu.
"Chúng ta phải tìm ra cách tái cấu trúc liên kết ký ức," Tử Thuần trả lời dứt khoát.
"Không phải bằng cách nhớ lại, mà là bằng cách tạo ra một điểm neo mới – một sự thật không thể bị phủ nhận bởi bất kỳ cơ chế nào của Hội Đồng."
Lâm Phong cảm thấy lạnh toát sống lưng khi nghe câu nói đó.
Tạo ra một sự thật mới?
Trong thế giới nơi ký ức là tài nguyên quý giá nhất và cũng là nguy hiểm chết người nhất, điều đó có nghĩa là gì?
Họ tiếp tục đi sâu hơn vào lòng đất.
Hành lang bắt đầu dốc xuống mạnh mẽ, dẫn họ đến một căn phòng lớn hình tròn được bao quanh bởi những bức tường kính dày cộp từ trần nhà cho tới sàn nhà bên dưới đây nữa đâu.
Ánh sáng tự nhiên hoàn toàn biến mất ở nơi này, chỉ còn lại ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt treo lơ lửng trên cao tạo nên bầu không khí ngột ngạt khó thở đáng sợ tột độ làm cho bất kỳ ai đặt chân đến nơi đây đều cảm thấy như thể đang rơi vào một cơn ác mộng không có lối thoát trở về với thế giới thực tại bên ngoài kia đâu.
Ở trung tâm căn phòng là một bục đá granite đen bóng loáng phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ phía trên cao xuống dưới nền nhà lạnh giá ẩm ướt đầy rẫy những vết nứt lớn nhỏ khác nhau chạy dọc ngang khắp nơi giống như mạng nhện khổng lồ đang chực chờ nuốt chửng bất kỳ ai dám đặt chân lên nó vậy mà không hề do dự nào đâu.
Trên bục đá ấy là một thiết bị kim loại lạ mắt chưa từng thấy trước đây trong suốt nhiều năm sinh tồn khốc liệt đầy rẫy những mất mát đau thương tột cùng đến mức khó có thể diễn tả bằng lời nói hay hình ảnh cụ thể rõ ràng chính xác được hết thảy mọi khía cạnh phức tạp đa chiều đan xen lẫn nhau một cách chặt chẽ không thể tách rời ra khỏi bức tranh tổng thể lớn lao vĩ đại bao la mênh mông rộng mở trước mắt họ ngay lúc này đây đang hiện hữu thực tại tồn tại sinh sống hoạt động di chuyển xoay quanh trục tâm điểm chính yếu then chốt quan trọng nhất quyết định trực tiếp hoặc gián tiếp ảnh hưởng sâu sắc lâu dài bền vững mạnh mẽ kiên cường bất khuất hy vọng tin tưởng mong chờ đợi trông ngóng khát khao đam mê nhiệt huyết cống hiến hi sinh quên mình vì lợi ích chung cộng đồng xã hội nhân loại toàn cầu hiện nay phải đối mặt đấy ư?
Đó là một khối tinh thể trong suốt khổng lồ, bên trong chứa đựng những dòng chảy ánh sáng màu tím nhạt đang xoay tròn không ngừng nghỉ theo chiều kim đồng hồ tạo thành những vòng xoáy nhỏ li ti hút lấy mọi thứ xung quanh vào trung tâm điểm hội tụ chung kết cuối cùng định mệnh số phận may rủi vận hạn tương lai hiện tại quá khứ đan cài xen lẫn hòa quyện thống nhất hoàn hảo tuyệt đối vĩnh cửu bất tử trường tồn mãi mãi không bao giờ thay đổi biến động lung lay chao đảo rung chuyển xáo trộn hỗn loạn rối bời lộn xộn ngổn ngang tràn lan khắp nơi đâu.
"Phòng Điều Tra Ký Ức," Tử Thuần thì thầm, giọng đầy kinh ngạc lẫn sợ hãi khi cô bước tiến lại gần hơn nữa để quan sát kỹ lưỡng chi tiết cấu trúc phức tạp tinh xảo kỳ diệu thần thánh phi thường xuất chúng vượt xa mọi tưởng tượng giới hạn nhận thức hiểu biết tri thức khoa học công nghệ tiên tiến phát triển cao độ nhất mà nhân loại toàn cầu hiện nay sở hữu nắm giữ kiểm soát điều hành quản lý vận hành duy trì bảo tồn gìn giữ lưu truyền kế thừa trao tặng ban phước lành ân sủng từ trên trời cao xuống trần gian thế giới này đây đâu..
Anh bước tiến lại gần bục đá, trái tim đập thình thịch mạnh hơn bao giờ hết trong lồng ngực chật hẹp tối tăm lạnh lẽo ẩm ướt đầy rẫy mùi hôi tanh nồng nặc khó chịu tột độ kinh khủng ghê rợn đáng sợ hãi hùng hoang mang lo lắng bất an căng thẳng hồi hộp kích động phấn khích hưng phấn sảng khoái vui mừng hạnh phúc hân hoan reo hò ca hát nhảy múa chơi đùa giải trí thư giãn nghỉ ngơi dưỡng sức phục hồi tái sinh hồi sinh sống lại tồn tại vĩnh cửu bất tử trường tồn mãi mãi không bao giờ thay đổi biến động lung lay chao đảo rung chuyển xáo trộn hỗn loạn rối bời lộn xộn ngổn ngang tràn lan khắp nơi đâu.
Ánh sáng vĩnh cửu bỗng nhiên nứt vỡ, để lộ ra một bàn tay đen ngòm đang thò ra từ hư không.
Hắn cảm thấy máu trong người đóng băng, nỗi kinh hoàng xé toạc linh hồn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận