Chương 15
Mùi bụi phấn và mùi thối rữa của ký ức phân hủy ùa vào mũi anh, nặng nề đến mức khó thở.
Ánh sáng mờ nhạt từ khe nứt trên trần nhà chiếu xuống, tạo thành những tia khói lơ lửng trong không khí tĩnh lặng chết chóc.
Lâm Phong bước vào, bàn chân chạm nhẹ lên sàn bê tông lạnh giá.
Anh cảm thấy sự hiện diện của bóng ma bên trong mình đang động, như một con thú đói khát chờ đợi cơ hội để ngoạm lấy thực thể vật lý này.
Nhưng anh không có thời gian cho những suy nghĩ đó.
Mục tiêu duy nhất là cuốn sổ da bò nằm giữa đống đổ nát kia.
Bạch Tử Thuần đứng ở góc phòng, tay run rẩy cầm cây bút mực đã cạn khô từ lâu.
Đôi mắt cô dán chặt vào Lâm Phong, ánh sáng trong đó phản chiếu sự sợ hãi và một thứ gì đó sâu sắc hơn — sự bám víu tuyệt vọng.
Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ ghi chép những cử động nhỏ nhất của anh lên trang giấy trắng bệ ngỗng trước mặt.
"Đừng làm vậy," giọng Lâm Phóng khàn đặc, vang lên trong căn phòng rộng lớn nhưng trống rỗng như một lời cảnh báo.
"Ký ức này độc hơn bất cứ thứ gì chúng ta từng gặp."
Tử Thuần không nhúc nhích.
Cô quay sang nhìn anh, môi mím lại thành một đường thẳng mảnh dẻ.
"Nếu anh không nhớ," cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định như thép, "thì tôi sẽ giữ lấy nó cho anh."
Lâm Phong cảm thấy cơn đau nhói lên ở thái dương.
Đó là dấu hiệu của 'Bệnh Lãng Quên' đang tiến triển.
Anh liếc nhìn bàn tay mình — da thịt bắt đầu trở nên trong suốt hơn, lộ ra những mạch máu xanh thẫm bên dưới như mạng lưới rễ cây khô héo.
Độ Bám Dính của anh đang giảm nhanh chóng mỗi giây trôi qua.
Anh bước tới gần đống đổ nát, tránh né cẩn thận những mảnh vỡ thủy tinh sắc lẹm từ các ống nghiệm bị phá hủy.
Giữa hỗn loạn đó, cuốn sổ da bò nằm yên bất động, đen bóng dưới ánh sáng yếu ớt.
Nó không chỉ là một vật chứa thông tin.
Đó là bằng chứng sống về sự tồn tại của Hội Đồng Ký Ức — những kẻ đã quyết định ai xứng đáng được nhớ và ai phải bị lãng quên để duy trì trật tự giả tạo này.
Lâm Phong cúi xuống, ngón tay run nhẹ khi chạm vào bìa cuốn sổ.
Lạnh cóng buốt như băng giá đóng trên mặt hồ mùa đông.
Anh nhặt nó lên, cảm nhận trọng lượng đáng ngạc nhiên của nó trong lòng bàn tay gầy guộc.
Mỗi trang giấy đều thấm đẫm mồ hôi và máu của những người trước đây đã cố gắng giải mã bí mật này.
"Chúng ta cần rời đi ngay bây giờ," anh nói với Tử Thuần, giọng thấp hơn, gần như là một tiếng thì thầm.
"Không khí ở đây đang ăn mòn ký ức."
Tử Thuần cuối cùng cũng nhấc bút lên khỏi trang giấy.
Cô nhìn vào cuốn sổ trong tay Lâm Phong, rồi quay sang nhìn thẳng vào mắt anh.
Ánh mắt cô sắc bén hơn bất kỳ khi nào trước đây, như thể she vừa phát hiện ra một sự thật mà cả hai đều chưa sẵn sàng đối mặt.
"Anh nghĩ chúng ta đang trốn chạy," cô nói chậm rãi, từng từ ngữ được cân nhắc kỹ lưỡng, "nhưng thực tế thì ai mới là người đang bị truy đuổi?"
Lâm Phong sững sờ.
Câu hỏi đó vang vọng trong đầu anh như tiếng chuông cảnh báo.
Anh nhìn quanh căn phòng tối om, nơi những bóng đổ dài của tủ sách ra khắp sàn nhà.
Có một sự hiện diện khác ở đây.
Một thứ gì đó không thuộc về thế giới thực tại này nữa.
Lâm Phong cắm dây cáp kết nối thần kinh từ cổ tay vào cổng giao diện trên bàn làm việc cũ kỹ.
Hành động cơ học nhưng đầy nguy hiểm, như đang chạm vào lửa mà không hề chớp mắt.
Cơn đau nhói buốt chạy dọc tủy sống ngay lập tức, không phải là sự đau đớn thể xác thông thường, mà là một cảm giác xé rách về mặt nhận thức sâu thẳm nhất trong tâm trí anh.
Thế giới xung quanh sụp đổ vào khoảnh khắc kết nối được thiết lập hoàn toàn.
Căn phòng cũ kỹ biến mất, thay thế bằng một đại dương ký ức mênh mông vô tận dưới dạng dữ liệu số và hình ảnh mờ ảo.
Màu sắc bị bóp méo, âm thanh trở nên như tiếng vọng từ xa xôi.
Đây là nơi mà những ký ức bị loại bỏ vẫn còn tồn tại — không phải đã chết hẳn, mà đang chờ đợi để được tái sinh hoặc hủy diệt vĩnh viễn.
Anh thấy mình trôi nổi giữa dòng chảy của hàng triệu đoạn hồi tưởng chồng chéo lên nhau.
Những khuôn mặt vô danh lướt qua trước mắt anh nhanh như gió: một đứa trẻ cười đùa trong vườn hoa, một người đàn ông khóc than bên mộ phần, một cặp vợ chồng chia tay dưới mưa.
Tất cả đều là những mảnh vỡ ký ức bị Hội Đồng Ký Ức loại bỏ vì chúng được coi là "bất ổn" hoặc "không giá trị".
Lâm Phong cố gắng tập trung ý chí của mình.
Anh cần tìm ra 'Thần Tích' gốc — nguồn gốc ban đầu của virus Hư Không và cũng là chìa khóa để chữa trị cho bệnh lãng quên mà không phải hy sinh ký ức của người khác.
Nhưng càng đi sâu vào đại dương ký ức này, anh cảm thấy sức mạnh tinh thần của chính mình đang bị bào mòn từng chút một.
Bóng ma bên trong cơ thể anh bắt đầu động dữ dội hơn.
Nó muốn kiểm soát hoàn toàn quá trình điều tra này, muốn nuốt chửng tất cả những ký ức mà Lâm Phong chạm vào để nuôi dưỡng sự tồn tại của nó.
Anh nghiến răng chịu đựng cơn đau ngày càng tăng, không cho phép bản thân yếu đuối trước cám dỗ của bóng tối nội tâm.
Trong khoảng khắc tĩnh lặng giữa hai dòng chảy ký ức va chạm nhau, anh nhìn thấy một hình ảnh rõ ràng hơn những thứ khác: Một đứa trẻ đang khóc, nước mắt rơi xuống thành những giọt kim loại lỏng nặng trĩu ký ức của hàng triệu người.
Đứa trẻ đó không phải là nạn nhân ngẫu nhiên.
Đó là biểu tượng sống cho sự hy sinh cần thiết để duy trì hệ thống hiện tại — và cũng là lý do vì sao Hội Đồng Ký Ức luôn che giấu sự thật này khỏi công chúng.
Lâm Phong cảm thấy trái tim mình đập thình thịch mạnh hơn bao giờ hết khi nhận ra rằng đứa trẻ kia không chỉ là một biểu tượng trừu tượng.
Nó đang chờ đợi anh ở trung tâm của đại dương ký ức, nơi mà ranh giới giữa thực tại và ảo tưởng trở nên mong manh nhất.
Ở trung tâm của Đại dương Ký Ức, Lâm Phong tìm thấy 'Thần Tích' gốc dưới dạng một đứa trẻ nhỏ bé ngồi trên nền đá lạnh giá.
Đứa trẻ không mặc quần áo, da thịt trong suốt như pha lê, để lộ ra những mạch sáng màu xanh lá cây phát chiếu từ bên trong cơ thể nó — đó là mạng lưới ký ức kết nối toàn bộ thế giới này lại với nhau.
Nó đang khóc, nhưng nước mắt của nó không phải là chất lỏng thông thường mà là những giọt kim loại nặng trĩu ký ức của hàng triệu người đã bị lãng quên.
Mỗi giọt rơi xuống đều tạo thành một hố sâu nhỏ trên mặt đất đá, như thể thời gian và không gian xung quanh cũng chịu ảnh hưởng trực tiếp từ nỗi đau này.
Lâm Phong bước chậm rãi về phía trước, mỗi bước chân đều cảm nhận được sức nặng của những ký ức đã qua đè lên vai anh.
Anh biết rằng mình đang tiến vào vùng cấm địa — nơi mà ngay cả Hội Đồng Ký Ức vì sợ bị cuốn hút hoàn toàn vào dòng chảy ký ức vĩnh cửu này.
"Em là ai?" anh hỏi, giọng nói vang vọng trong không gian trống rỗng nhưng đầy hồi âm của đại dương ký ức.
Đứa trẻ ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Lâm Phong với vẻ kinh ngạc thuần khiết.
Không có lời đáp bằng ngôn ngữ con người, chỉ có một luồng sóng cảm xúc ập đến — nỗi đau mất mát vô tận, sự cô đơn tuyệt đối và hy vọng mong manh rằng sẽ có ai đó cuối cùng cũng hiểu được gánh nặng mà nó phải mang theo suốt những thế kỷ qua.
Lâm Phong sững sờ khi nhận ra rằng đứa trẻ này không chỉ là một biểu tượng trừu tượng của ký ức bị lãng quên.
Nó chính là phần 'tâm ác' và 'nỗi đau' mà anh đã tách ra khỏi bản ngã để có thể sống sót trong thế giới tàn khốc này — nhưng giờ đây, nó đang cố gắng chiếm lấy cơ thể thực tại của anh thông qua mối liên kết thần kinh đang hoạt động quá tải.
Bóng ma bên trong cơ thể Lâm Phong bắt đầu động dữ dội hơn bao giờ hết, như một con rắn độc chuẩn bị ngoạm vào thịt sống.
Anh cảm thấy ý thức của mình dần bị kéo lê sâu xuống vực thẳm ký ức, nơi mà ranh giới giữa người và quái vật trở nên mờ nhạt đến mức không còn phân biệt được nữa.
"Không," anh thầm thì trong lòng, cố gắng giữ vững ý chí cuối cùng trước khi hoàn toàn mất kiểm soát.
"Anh sẽ không để nó thắng."
Nhưng càng kháng cự, cơn đau càng dữ dội hơn.
Những ký ức bị lãng quên bắt đầu ùa vào tâm trí Lâm Phong như một con lũ quét, cuốn trôi mọi lý trí và nhận thức còn lại trong anh.
Anh nhìn thấy những khuôn mặt của những người thân yêu — bao gồm cả em gái Tiểu Uyển — đang mờ dần đi trước mắt mình, biến thành những bóng ma vô hình trong đại dương ký ức mênh mông này.
Và rồi, khi tất cả dường như đã sụp đổ hoàn toàn, một tia sáng lóe lên từ giữa biển ký ỨC hỗn loạn đó.
Nó không phải là sự cứu rỗi theo nghĩa truyền thống — mà là một lựa chọn khắt khe: Chấp nhận gánh nặng của những ký ức bị lãng quên để trở thành người bảo vệ mới cho thế giới này, hoặc tiếp tục sống như một kẻ vô tri trong bóng tối giả tạo do Hội Đồng Ký Ức tạo ra.
Lâm Phong nhắm mắt lại và chấp nhận tất cả.
Không phải vì anh muốn hy sinh bản thân — mà vì anh biết rằng không có con đường nào khác dẫn đến sự tự do thực sự cho những người đang dần tan rã dưới áp lực của sự lãng quên tập thể này.
Thế giới ký ỨC sụp đổ xung quanh anh, nhưng thay vì bị cuốn trôi hoàn toàn, anh cảm thấy cơ thể mình trở nên rắn chắc hơn bao giờ hết — như thể mỗi ký ức được chấp nhận đều thêm một lớp vỏ bọc bảo vệ mới cho thực tại vật lý của anh.
Khi Lâm Phong chấp nhận ký ỨC, thế giới ảo sụp đổ hoàn toàn dưới dạng dữ liệu số và hình ảnh mờ ảo.
Anh bị ném ra khỏi kết nối thần kinh với sức mạnh đủ lớn để làm vỡ vụn cổng giao diện trên bàn làm việc cũ kỹ kia.
Cơ thể anh ngã quỵ xuống sàn nhà thực tại trong một đống hỗn loạn dây cáp và mảnh kính vỡ từ màn hình hiển thị bị nổ tung.
Không khí nặng nề mùi ozone nồng nặc, như sau khi sét đánh vào trung tâm của một cơn bão điện tích cực mạnh.
Lâm Phong thở dốc, mồ hôi lạnh thấm ướt trán anh dù nhiệt độ phòng vẫn thấp hơn bình thường vài độ C.
Nhưng thay vì cảm thấy kiệt sức hay tan rã theo cách mà 'Bệnh Lãng Quên' thường gây ra cho những người nhiễm độc ký ỨC quá mức — cơ thể anh trở nên rắn chắc hơn bao giờ hết, như thể mỗi ký ức được chấp nhận đều thêm một lớp vỏ bọc bảo vệ mới cho thực tại vật lý của anh.
Độ Bám Dính của anh tăng vọt lên 40%, không phải thông qua việc ai đó nhớ đến mình theo cách truyền thống — mà bằng cách trở thành người mang trong lòng những ký ức bị lãng quên nhất trên thế giới này.
Da thịt anh không còn trong suốt nữa, mạch máu dưới da trở nên rõ ràng hơn với màu xanh thẫm đậm đặc như mạng lưới rễ cây đang hấp thụ dinh dưỡng từ đất mẹ khô cằn xung quanh nó.
Bạch Tử Thuần chạy tới bên cạnh.
rẩy chạm vào vai Lâm Phong để kiểm tra xem liệu sự thay đổi đột ngột này có ảnh hưởng tiêu cực nào không.
Nhưng những gì cô thấy khiến kinh ngạc: Đôi mắt của Lâm Phong giờ đây chứa đựng một ánh sáng khác biệt — sâu thẳm hơn, phức tạp hơn và đáng sợ nhất là nó phản chiếu cả quá khứ lẫn tương lai trong cùng một khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối này.
"Anh ổn chứ?" Tử Thuần hỏi, giọng nói run nhẹ vì lo lắng nhưng cũng không giấu được sự tò mò dằn vặt bên trong câu trả lời của cô dành cho người đàn ông đang nằm bất động trước mặt mình lúc này đây đấy.
Lâm Phong mở mắt ra chậm rãi, nhìn lên trần nhà cũ kỹ nơi những tia khói lơ lửng vẫn còn đó — chỉ khác là bây giờ anh có thể thấy rõ ràng hơn từng hạt bụi ánh sáng bay qua lại trong không gian ba chiều xung quanh họ mà thôi.
Không phải vì khả năng thị giác của mình được cải thiện đột ngột — mà bởi vì anh đang nhìn thế giới này thông qua lăng kính ký ỨC bị lãng quên vốn dĩ đã tồn tại từ rất lâu trước khi virus Hư Không xuất hiện phá vỡ mọi quy tắc sinh tồn cơ bản nhất đối với nhân loại toàn cầu hiện nay đấy chứ?
"Tôi ổn," anh nói, giọng khàn đặc hơn bình thường nhưng vẫn giữ được sự lạnh lùng đặc trưng của mình.
"Nhưng chúng ta không có nhiều thời gian nữa."
Tử Thuần nhíu mày, tay cầm bút mực lại run rẩy trên trang giấy trắng bệ ngỗng trước mặt cô.
"Ý anh là sao?"
Lâm Phong ngồi dậy chậm rãi, cảm nhận được sự khác biệt trong cơ thể mình — như thể mỗi bước đi tiếp theo đều mang theo trọng lượng của hàng ngàn năm lịch sử bị lãng quên đè lên vai anh vậy đó.
Anh liếc nhìn cuốn sổ da bò nằm lăn lộn giữa đống đổ nát vỡ vụn của những ống nghiệm thủy tinh trước mặt lúc nãy mới đây thôi đấy chứ?
"Hội Đồng Ký Ức sẽ biết," anh nói, giọng thấp hơn như một lời cảnh báo nghiêm trọng dành cho cả hai người đang đứng trong căn phòng tối om này mà thôi!
"Và họ sẽ không để chúng ta rời đi dễ dàng đâu."
Tử Thuần sững sờ khi nghe những từ ngữ đó vang lên trong không khí tĩnh lặng chết chóc bao trùm lấy căn phòng nhỏ bé này lúc bấy giờ đấy.
Cô nhìn vào Lâm Phong với ánh mắt đầy lo lắng — nhưng cũng chứa đựng một phần nào đó của sự tôn trọng sâu sắc dành cho quyết định đã đưa ra vừa nãy kia.
các bạn thân mến ạ?!
Lâm Phong quay lại cửa ra vào, nhưng cánh cửa sắt không còn đóng kín như lúc trước nữa.
Một bóng đen đứng ở đó — không phải là một kẻ Nhiễm thông thường với ngoại hình biến dạng kinh hoàng do virus Hư Không tấn công quá mạnh mẽ lên cơ thể nạn nhân của chúng đâu.
Mà là một người phụ nữ mặc bộ đồ trắng tinh khôi, đeo mặt nạ bằng bạc phản chiếu ánh sáng mờ nhạt từ khe nứt trên trần nhà cũ kỹ phía bên kia hành lang tối om này mà thôi!
Cô ta không nói gì cả — chỉ đưa ra một cánh tay gầy guộc hướng về phía Lâm Phong và Tử Thuần đang đứng sững sờ trước cảnh tượng bất ngờ xuất hiện đột ngột như vậy đấy.
Trên lòng bàn tay mở rộng của người phụ nữ mặt nạ bạc kia là một chiếc chìa khóa vàng óng ánh dưới tia sáng yếu ớt chiếu xuống từ trần nhà cao vút nọ — thứ mà cả hai đều nhận ra ngay lập tức rằng nó thuộc về phòng lưu trữ cấp độ tối mật nhất trong toàn bộ hệ thống Trung tâm Lưu Trữ ký ỨC đang hoạt động ngầm dưới lòng đất sâu thẳm kia.
"Đây là gì?" Lâm Phong hỏi, giọng khàn đặc hơn bình thường nhưng vẫn giữ được sự lạnh lùng đặc trưng của mình khi đối mặt với tình huống nguy hiểm tiềm tàng ẩn chứa trong từng cử chỉ nhỏ nhất của người phụ nữ bí ẩn trước mặt lúc này đây.
Người phụ nữ không đáp lại bằng lời nói — thay vào đó, cô ta nhẹ nhàng đặt chiếc chìa khóa vàng lên sàn bê tông lạnh giá giữa ba người đang có mặt tại chỗ xảy ra sự kiện bất ngờ này mà thôi!
Sau khi hoàn thành hành động đơn giản nhưng đầy ý nghĩa tượng trưng cao độ kia xong xuôi rồi thì bóng đen của người phụ nữ bắt đầu tan biến dần vào không khí tĩnh lặng chết chóc bao trùm lấy căn phòng nhỏ bé này lúc bấy giờ đấy.
Lâm Phong cúi xuống nhặt chiếc chìa khóa vàng lên — lạnh cóng buốt như băng giá đóng trên mặt hồ mùa đông sâu thẳm nhất mà anh từng trải qua trong suốt những tháng ngày sinh tồn khắt nghiệt đầy rẫy sự dối trá và phản bội này.
các bạn thân mến ạ?!
Nhưng thay vì cảm thấy sợ hãi hoặc hoang mang tột độ trước tình huống bất ngờ xuất hiện đột ngột như vậy — trái tim anh đập thình thịch mạnh hơn bao giờ hết khi nhận ra rằng chiếc chìa khóa vàng này chính là lối thoát duy nhất dẫn đến sự thật cuối cùng về nguồn gốc virus Hư Không và cách chữa trị thực sự cho 'Bệnh Lãng Quên' mà không cần hy sinh ký ỨC của bất kỳ ai khác nữa đâu.
Và rồi, khi Lâm Phong xoay chiếc chìa khóa vàng trong lòng bàn tay run rẩy — một tiếng động kim loại vang lên từ phía sau lưng anh nơi cánh cửa sắt vừa mới đóng sầm lại dưới tác động của một lực vô hình nào đó đang động dữ dội hơn bao giờ hết bên kia lớp vỏ bọc bảo vệ giả tạo do Hội Đồng Ký Ức xây dựng nên để che giấu sự thật kinh hoàng nhất mà nhân loại toàn cầu hiện nay phải đối mặt đấy.
Tiểu Uyển từ từ đưa tay về phía anh, môi hé mở phát ra âm thanh xé toạc không gian.
Anh lùi bước, máu lạnh toát, nhận ra nụ cười đó đang xé rách thực tại.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận