Chương 12

Lâm Phong tỉnh dậy trong một góc khuất của nhà ga cũ kỹ, nơi không khí nồng nặc mùi ozone và sắt máu hòa quyện thành một thứ hương vị kim loại cay xé cổ họng.

Ánh sáng đèn huỳnh quang trên trần cao nhấp nháy yếu ớt, phát ra những tiếng rít chói tai như lời than van của kẻ sắp chết, chiếu rọi lên những vết nứt sâu hoắm trên sàn gạch men nơi ký ức đang bị rò rỉ dưới dạng những hạt bụi ánh bạc li ti.

Chúng lấp lánh trong bóng tối, giống như tro tàn từ một đám cháy chưa từng xảy ra thực sự.

Anh ngồi dậy, ngón tay run rẩy chạm vào vạt áo khoác rách nát của mình.

Cái lạnh thấu xương không đến từ nhiệt độ môi trường mà từ chính cơ thể anh đang dần mất đi "Độ Bám Dính".

Mỗi lần thở, Lâm Phong cảm thấy một phần nào đó trong con người mình trở nên mờ nhạt hơn, như nếu ai đó nhìn kỹ vào anh bây giờ, họ sẽ chỉ thấy một bóng ma lung linh chứ không phải một người đàn ông.

"Null," anh thì thầm, giọng khàn đặc vì mất nước và sợ hãi.

"Còn bao nhiêu?"

Không có câu trả lời ngay lập tức.

Sự im lặng trong nhà ga nặng nề hơn bất kỳ tiếng động nào.

Nhưng rồi, từ sâu thẳm trong tâm trí, một giọng nói lạnh lẽo vang lên, không phải qua tai mà trực tiếp đập vào não bộ: *"Đủ để ngươi chết đau đớn."*

Lâm Phong nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào hình ảnh của Tiểu Uyển.

Em gái anh.

Gương mặt em đang mờ dần trong ký ức anh như một bức tranh bị nước mưa xóa nhòa.

Anh phải tìm ra cách chữa trị cho Bệnh Lãng Quen trước khi chính mình quên mất lý do mà mình chiến đấu.

Nhưng trước hết, anh cần sống qua đêm nay.

Hành lang phía trước tối om, chỉ có những vệt máu đỏ sẫm bám trên tường gợi lên cảnh tượng tàn khốc vừa diễn ra.

Lâm Phong đứng dậy, chân tay tê cứng.

Anh rút con dao găm từ thắt lưng – lưỡi dao đen sẫm vẫn phát ra ánh sáng đỏ ngầu mờ ảo, phản chiếu sự điên loạn đang len lỏi vào tâm trí anh.

Anh bước đi, từng bước một nặng nề như if carrying the weight of a collapsing world on his shoulders.

Bất ngờ, không gian xung quanh méo mó.

Không phải là ảo giác quang học thông thường.

Đó là hiện tượng "Xóa Bỏ" – dấu hiệu của Hội Đồng Ký Ức đang gần đó hoặc các thực thể Quên Ngã mà họ điều khiển đã phát hiện ra anh.

Những bức tường bê tông bắt đầu biến mất, thay vào đó là một khoảng trống trắng xóa, vô tận và đáng sợ.

Lâm Phong lao về phía trước, không nghĩ ngợi gì thêm.

Anh biết rằng nếu dừng lại, anh sẽ tan rã thành hư không trong tích tắc.

Nhưng khi anh vừa vượt qua cửa ra vào của nhà ga cũ, một bóng đen khổng lồ phùng lên từ sàn nhà, chắn ngang đường đi.

Đó là Quên Ngã – một sinh vật được tạo nên từ những ký ức bị lãng quên và nỗi sợ hãi tột cùng.

Nó không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ là một khối hỗn độn của các chi tiết mờ nhạt: đôi mắt nhắm nghiền của một đứa trẻ, bàn tay gầy guộc của người già, và tiếng cười khẩy of someone who has lost everything.

Thực thể Quên Ngã lao về phía Lâm Phong với tốc độ đáng kinh ngạc, không phải bằng lực đẩy vật lý mà bằng cách xóa bỏ không gian giữa nó và mục tiêu.

Một khoảnh khắc trước đó, nó còn ở cuối hành lang; giờ đây, nó đã đứng ngay trước mặt anh, cái bóng dài của nó phủ kín toàn bộ tầm nhìn.

Lâm Phong né sang bên trái theo phản xạ sinh tồn được rèn giũa qua hàng tháng trời trốn chạy.

Quả đấm vô hình của sinh vật đập vào cột bê tông bên cạnh anh, khiến cả cấu trúc nhà ga rung chuyển dữ dội.

Bụi xi măng và mảnh vỡ bay tứ tung, nhưng đáng sợ hơn là những hạt ký ức màu bạc bắn ra từ vết nứt trên cột – chúng không phải là bụi thông thường mà là những đoạn hồi tưởng bị nghiền nát của nạn nhân trước đó.

Lâm Phong thở dốc, tim đập như muốn nổ tung trong lồng ngực.

Anh rút dao, sẵn sàng cho đòn phản công tiếp theo.

Nhưng Quên Ngã không tấn công ngay lập tức.

Nó lùi lại một bước, cơ thể nó co giật và biến dạng, tái cấu trúc thành hình dáng của chính Lâm Phong – nhưng phiên bản bị hoen gỉ, mắt trợn tròn đầy điên loạn, miệng mở rộng đến mức bất thường để phát ra những tiếng gầm gừ vô nghĩa.

"Ngươi không thể đánh bại nỗi sợ hãi bằng lưỡi dao," giọng nói của Null vang lên trong đầu anh, lạnh lùng và thiếu cảm xúc hơn bao giờ hết.

"Nó đang sử dụng ký ức của chính ngươi làm vũ khí."

Lâm Phong nhận ra điều đó ngay lập tức.

Sinh vật này đã hấp thụ những ký tích cực mà anh từng cố giữ gìn – nụ cười của Tiểu Uyển khi còn khỏe mạnh, ánh mắt trìu mến của mẹ trước khi qua đời.

Nó đang dùng chúng để kích hoạt phản ứng tâm lý ở anh, khiến anh do dự, chậm chạp và cuối cùng là sụp đổ.

Chiến đấu bằng ký ức tích cực không hiệu quả vì sinh vật này đã hấp thụ chúng hoàn toàn.

Nó biết chính xác điểm yếu của Lâm Phong: tình yêu thương dành cho gia đình.

Và nó đang lợi dụng điều đó để bẫy anh trong vòng xoáy tuyệt vọng.

Lâm Phong hạ thấp tư thế, mắt nhìn chằm chặp vào con quái vật mang gương mặt méo mó của mình.

Cậu cần một thứ gì đó mà sinh vật không thể dự đoán, một ký ức không thuộc về sự dịu dàng hay hy vọng – mà là nỗi đau thuần túy, sự hận thù trần trụi và lạnh lùng nhất.

Trong đầu anh, hình ảnh về ngày mẹ anh tự sát bắt đầu hiện ra.

Không phải cảnh tượng đẹp đẽ cuối cùng của bà, mà là khoảnh khắc đầy ám ảnh khi Lâm Phong phát hiện ra chiếc dây thừng treo lơ lửng trên mái nhà bếp.

Mùi máu tanh nồng.

Tiếng bước chân rời khỏi phòng trước đó – những bước chân nhẹ nhàng nhưng quyết绝 đến mức đáng sợ.

Và quan trọng hơn cả: cảm giác tội lỗi dằn vặt, sự tự trách rằng chính anh đã bỏ rơi mẹ trong lúc cô đơn nhất.

Đó là ký ức mà Hội Đồng Ký Ức coi là "rác thải" cần bị loại bỏ – quá đau đớn, quá tiêu cực để tồn tại trong hệ thống trật tự mới của họ.

Nhưng với Lâm Phong, đó lại là nguồn năng lượng mạnh mẽ nhất.

Anh nhắm mắt một giây, hít vào sâu và gọi nó về.

Nỗi đau xé toạc tâm trí anh, nhưng cùng lúc đó, cơ thể anh trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.

Lưỡi dao trong tay không còn phát sáng đỏ ngầu nữa mà chuyển sang màu đen tuyền – màu của bóng tối sâu thẳm nhất.

Quên Ngã tiến lên, cánh tay dài ngoặc ra để tóm lấy cổ Lâm Phong.

Nhưng lần này, anh không né tránh.

Anh bước vào vòng vây của nó, đưa con dao đâm thẳng vào trung tâm cơ thể sinh vật – nơi trái tim ảo tưởng đang đập loạn nhịp.

"Nhớ lại," Lâm Phong gầm lên, giọng nói vang dội khắp nhà ga như sấm sét.

"Hãy nhớ lấy nỗi đau này!"

Con dao xuyên qua lớp vỏ ký ức mỏng manh của Quên Ngã.

Sinh vật đó rít lên – một âm thanh chói tai khiến kính vỡ vụn trên trần nhà rơi xuống thành mưa thủy tinh sắc bén.

Cơ thể nó bắt đầu co rút, những mảnh ghép ký tích cực mà nó đã hấp thụ từ Lâm Phong bị xé toạc ra bởi sức mạnh của nỗi đau thuần túy.

Nó không thể xử lý loại dữ liệu này – quá nặng nề, quá hỗn loạn để một thực thể dựa trên sự lãng quên có thể tiêu hóa.

Quên Ngã nổ tung thành hàng trăm mảnh vụn ánh sáng trắng xóa, biến mất vào hư không chỉ còn lại mùi ozone và cảm giác trống rỗng ớn lạnh.

Lâm Phong đứng chực ngã, thở hồng hộc.

Mồ hôi trộn lẫn với máu chảy từ vết cắt nhỏ trên trán anh – do một mảnh kính bay trúng phải trong cuộc chiến vừa rồi.

Anh cúi xuống nhặt cuốn sổ tay da bò cũ kỹ rơi gần đó – vật phẩm duy nhất còn sót lại của Bạch Tử Thuần sau vụ tấn công bất ngờ trước kia.

Tay run run không phải vì sợ hãi, mà vì kiệt sức tột độ.

Độ Bám Dính của cậu ổn định lại ở mức 70%, thấp hơn bình thường nhưng an toàn tạm thời – đủ để anh duy trì hình hài vật lý trong vài ngày tới nếu tìm được nguồn bổ sung ký ức khác.

Cậu mở cuốn sổ ra, hy vọng tìm thấy manh mối về vụ tự sát của mẹ mình hoặc ít nhất là thông tin nào đó giúp hiểu rõ hơn về Hội Đồng Ký Ức.

Tuy nhiên, những trang đầu tiên hoàn toàn trống trắng – không phải vì chưa viết gì lên đó mà giống như ai đó đã dùng một loại hóa chất đặc biệt để xóa sạch mọi dấu vết mực đen trước đây.

Nhưng khi lật sang trang thứ mười lăm, Lâm Phong thấy dòng chữ nguệch ngoạc được khắc sâu vào giấy bằng móng tay: *"Họ không chỉ lấy đi ký ức.

Họ đang xây dựng lại nó."*

Dưới đó là một sơ đồ đơn giản vẽ vội – biểu tượng của Hội Đồng Ký Ức (một vòng tròn bao quanh con mắt) cùng với tọa độ địa lý cụ thể bên dưới thành phố ngầm nơi anh hiện tại đang ẩn nấp.

Và cuối cùng, ở góc cạnh trang giấy, có ký hiệu quen thuộc mà Lâm Phong nhận ra ngay lập tức: hình ảnh chiếc khóa nhỏ màu xanh lá cây – biểu tượng bí mật của nhóm kháng chiến "Tái Sinh Ký Ức" mà Bạch Tử Thuần từng nhắc đến trong những cuộc trò chuyện riêng tư trước khi biến mất.

Lâm Phong đóng cuốn sổ lại, tim đập thình thịch như trống trận.

Cậu không còn là một điều tra viên đơn thuần nữa đang mò mẫm trong bóng tối tìm manh mối.

Cậu đang mang trong người một sự thật có thể phá vỡ nền tảng của xã hội mới – rằng Hội Đồng Ký Ức không chỉ kiểm soát ai được nhớ và ai bị lãng quên, mà họ đang chủ động tái cấu trúc lịch sử bằng cách thay thế những ký ức "không phù hợp" với phiên bản do họ tạo ra.

Nhưng sự thật này cũng khiến cậu trở thành mục tiêu hàng đầu của cả Hội Đồng lẫn bất kỳ phe phái nào muốn bảo vệ trật tự hiện tại.

Và quan trọng hơn, nếu Bạch Tử Thuần đã để lại cuốn sổ này cho anh trước khi biến mất… liệu cô ấy có còn sống?

Hay đây chỉ là cái bẫy cuối cùng được thiết kế tinh vi nhằm dẫn dắt những kẻ phản bội vào địa ngục sâu thẳm nhất của sự lãng quên vĩnh viễn?

Từ phía xa, tiếng bước chân nặng nề trở lại – nhiều hơn, nhanh hơn và nguy hiểm hơn trước kia.

Lâm Phong nhìn quanh, tìm kiếm lối thoát trong bóng tối dày đặc của nhà ga cũ kỹ.

Nhưng lần này, anh không chạy trốn.

Anh siết chặt tay nắm lấy cuốn sổ da bò lạnh lẽo trong lòng bàn tay đầy máu và mồ hôi.

"Mẹ ơi," anh thì thầm vào khoảng không tĩnh lặng đáng sợ.

"Con sẽ nhớ tất cả."

Và rồi, từ sâu thẳm trong bóng tối phía sau lưng anh, một giọng nói lạ – không phải của Null, cũng không thuộc về bất kỳ ai mà Lâm Phong từng biết trước đây – vang lên rõ ràng và sắc bén như lưỡi dao刚刚 mài xong: *"Chào mừng trở lại… Người Mang Nợ."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập