Chương 11
Mùi tanh trùng của máu kẻ chết hòa quyện với mùi hương vani ngọt ngào, nhân tạo tỏa ra từ các ống dẫn khí của Căn cứ – mùi hương dùng để che giấu mùi thối rữa của sự phân hủy và nỗi sợ hãi.
Cơ thể anh rung lên từng cơn co thắt, không phải vì lạnh, mà vì sự trống rỗng đang lan rộng từ lồng ngực ra khắp tứ chi.
Bạch Tử Thuần đã biến mất.
Không còn xác, không còn dấu vết, chỉ còn lại sự im lặng nặng nề như chì压在 trên phổi.
Null, giọng nói lạnh lùng trong đầu, phá vỡ sự im lặng.
“Độ bám dính của ngươi đang giảm.
Ngươi vừa mất một phần quan trọng của mạng lưới ký ức.
Nếu tiếp tục như vậy, trong vòng hai mươi phút, bàn tay trái của ngươi sẽ bắt đầu trong suốt.”
Lâm Phong nhìn xuống.
Đầu ngón tay cái của anh đang mờ nhạt, xuyên qua ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ vỡ.
Anh không hoảng sợ.
Sự hoảng sợ là một xa xỉ phẩm mà những người sắp chết không thể chi trả.
Anh hít sâu, mùi vani kích thích dạ dày, nhưng anh nuốt trôi cảm giác buồn nôn.
“Họ không chỉ là lính canh,” Lâm Phong thì thầm, giọng khàn đặc.
“Họ là những người thu gom.
Họ đang thu thập ký ức để duy trì Hội Đồng.
Và họ vừa đánh dấu chúng tôi.”
Anh cúi xuống, nhặt lấy một mảnh vỡ từ tấm mặt nạ bạc của kẻ vừa bị tiêu diệt.
Trên bề mặt kim loại, dòng ký tự ‘.’ không còn nguyên vẹn.
Nó đã bị xé toạc bởi sức mạnh của ký ức đau khổ mà Bạch Tử Thuần đã giải phóng.
Nhưng ngay tại vết rách, một ký hiệu mới hiện ra: một mã số địa điểm.
*Phòng Lưu Trữ Trung Tâm – Tầng B3.*
“Null, phân tích mã,” Lâm Phong ra lệnh, bước đi trên sàn nhà trơn trượt.
“Đó là nơi Hội Đồng cất giữ những ký ức ‘nguy hiểm’, những ký ức bị nhiễm độc hoặc quá mạnh để kiểm soát,” Null đáp.
“Tại sao ngươi lại muốn đến đó?”
“Vì họ không để thứ gì đó ở đó nếu nó không có giá trị,” Lâm Phong nói, mắt hướng về phía lối đi tối tăm ở cuối hành lang.
“Và vì tôi cần biết điều gì khiến họ sợ đến mức phải phong ấn nó.”
Anh bước vào bóng tối.
Bóng Ma trong anh cựa quậy, đói khát.
Nó không đói máu.
Nó đói sự thật.
Và sự thật, trong thế giới này, là thứ độc nhất.
Khói đen chạm vào trường lực đỏ.
Một tiếng nổ lớn vang lên trong đầu Lâm Phong.
Không phải âm thanh, mà là sự va chạm của hai thế giới.
Bóng Ma lao vào quả cầu đen, nhưng thay vì phá vỡ nó, nó bắt đầu *ăn* trường lực.
Nó hấp thụ ký ức của mẹ Lâm Phong.
Và khi nó làm vậy, nó cũng giải phóng ký ức của K.
Lâm Phong quỳ xuống, tay ôm đầu.
Nỗi đau xé toạc anh.
*Ký ức về mẹ anh hiện ra.* Không phải hình ảnh, mà là cảm giác.
Mùi tóc bà, bàn tay ấm áp, lời hứa rằng anh sẽ luôn được bảo vệ.
Nó đẹp đẽ, thuần khiết, và đáng sợ.
*Ký ức của K hiện ra.* Một người đàn ông trong bộ vest đen, giống như những lính canh, nhưng mặt nạ của hắn bị tháo ra.
Khuôn mặt hắn đầy sẹo.
Hắn đang cầm một cuốn sổ tay – cuốn sổ tay của Bạch Tử Thuần.
Hắn đang ghi chép.
Và hắn đang khóc.
“Tại sao?” K hỏi trong ký ức.
“Tại sao Hội Đồng lại cho phép tôi ghi lại những ký ức này?
Tôi là một kẻ phản bội.
Tôi là một lỗi.”
Lâm Phong nhìn thấy sự thật.
K không phải là kẻ phản bội.
K là *người thay thế*.
Hội Đồng Ký Ức không chỉ kiểm soát ký ức.
Họ đang *săn lùng* những người có khả năng chứa đựng ký ức của người khác – những người như Lâm Phong, như Bạch Tử Thuần, và như K.
Họ đang xây dựng một “Thần Tích” mới.
Một người duy nhất sẽ chứa đựng tất cả ký ức của thế giới cũ, để duy trì trật tự mới.
Và K là ứng cử viên thất bại.
Hắn không thể chịu đựng được nỗi đau của hàng ngàn người.
Hắn đã tự hủy hoại mình.
“Ngươi hiểu rồi phải không?” Null nói, giọng đầy vẻ mỉa mai.
“Hội Đồng không muốn xóa bỏ ký ức.
Họ muốn *tập trung* nó.
Và ngươi, Lâm Phong, với khả năng tách rời cảm xúc, là ứng cử viên hoàn hảo.”
Lâm Phong mở mắt.
Quả cầu đen đang nứt vỡ.
Ánh sáng trắng chói lòa bùng nổ từ bên trong, xé toạc bóng tối trong phòng.
Ký ức của K và ký ức của mẹ Lâm Phong va chạm, tạo ra một phản ứng hóa học dữ dội trong lĩnh vực ý thức.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi quả cầu vỡ hoàn toàn, Lâm Phong thấy rõ thứ mình phải hy sinh.
Không phải ký ức về mẹ.
Mà là *sự vô cảm*.
Để chứa đựng ký ức của K, để hiểu cách Hội Đồng vận hành, anh phải chấp nhận nỗi đau của K.
Anh phải để Bóng Ma – phần tâm ác và nỗi đau mà anh đã tách ra – quay trở lại.
Anh phải cảm nhận mọi nỗi đau của thế giới này.
“Null,” Lâm Phong nói, giọng khàn đặc, máu chảy từ mũi anh.
“Đóng cửa tâm trí.
Không để ký ức của mẹ tôi ra ngoài.
Nhưng… mở cánh cửa cho nỗi đau của K.”
“Ngươi sẽ chết,” Null nói.
“Tâm trí của một người thường không thể chịu đựng được điều đó.”
“Tôi không còn là người thường,” Lâm Phong mỉm cười, một nụ cười đau đớn.
“Tôi là Bóng Ma.”
Anh đẩy tay vào quả cầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận