Chương 10
Anh là hai người trong một cơ thể đang dần tan rã.
Cảnh bắt đầu ngay khi giọng nói lạnh lùng của "Bóng Ma" vang lên trong đầu, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh như một lưỡi dao phẫu thuật: *"Ý Chí, còn ngươi là cái bóng của Cảm Xúc."*
Lâm Phong giật bắn mình, tay run rẩy chạm vào mặt.
Da anh lạnh toát, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì (Adhesion Rate) của anh đang giảm mạnh.
Null, hệ thống AI trong tai, phát ra tiếng cảnh báo chói tai.
Độ bám dính xuống mức 68%.
Tốc độ suy giảm: 0.5% mỗi phút.
Nguyên nhân: Xung đột nội tâm nghiêm trọng.
Bóng Ma đang chiếm đoạt quyền kiểm soát thùy trán.”
Lâm Phong nhắm mắt lại.
Anh có thể cảm thấy sự hiện diện của Bóng Ma.
Nó không còn là một thực thể bên ngoài, mà là một khối u đen sẫm nằm sâu trong tâm trí anh, bám chặt vào những ký ức đau đớn nhất.
Nó đang đói.
Và nó muốn ăn.
“Tắt cảnh báo,” Lâm Phong ra lệnh, giọng khàn khàn.
“Không thể,” Null đáp.
“Nếu ngươi tắt cảnh báo, ngươi sẽ không biết khi nào mình bắt đầu trong suốt.
Khi độ bám dính xuống dưới 50%, cơ thể ngươi sẽ bắt đầu phân hủy tế bào.
Ngươi sẽ tan thành bụi.”
Lâm Phong đứng dậy.
Căn phòng tạm thời — một góc khuất trong hệ thống cống rãnh cũ kỹ — tối om.
Chỉ có ánh sáng xanh nhạt từ màn hình của Null chiếu lên khuôn mặt anh.
Anh nhìn vào gương vỡ trên tường.
Trong gương, hình ảnh của anh bị méo mó.
Đôi mắt anh đỏ ngầu, nhưng bên trong con ngươi, một bóng đen đang xoay tròn.
Nó giống như một con mắt thứ hai.
Một con mắt không thuộc về con người.
“Ngươi đang nhìn nó,” Bóng Ma thì thầm.
Giọng nói đó không đến từ tai, mà trực tiếp vào tủy sống.
“Ngươi thấy vẻ đẹp của sự trống rỗng chưa?
Chỉ có tĩnh lặng.”
“Đóng cửa,” Lâm Phong nói, giọng lạnh băng.
“Ngươi không thể phong tỏa tôi mãi,” Bóng Ma cười, một âm thanh như tiếng kim loại cạo vào kính.
“Khi Hội Đồng đến, ngươi sẽ cần tôi.
Ngươi sẽ cần sự tàn nhẫn mà ngươi đã cố gắng quên đi.”
Lâm Phong quay lưng lại với gương.
Anh cần di chuyển.
Ở đây không an toàn.
Hội Đồng Ký Ức không chỉ là một lời đe dọa.
Họ là những kẻ săn mồi, và anh vừa trở thành con mồi béo bở nhất trong rừng.
Anh bước ra khỏi căn phòng.
Hành lang dài ngoằng, ẩm ướt.
Mùi mốc meo và mùi máu cũ nồng nặc.
Anh bước đi, từng bước một, cảm giác cơ thể mình nhẹ hơn.
Không phải vì sức mạnh, mà vì sự mất mát.
Mỗi bước chân, anh cảm thấy một phần ký ức nào đó bị xé ra khỏi tâm trí.
*Ký ức về mùi hương của hoa anh đào.*
Anh dừng lại.
Anh cố nhớ.
Anh cố nhớ màu sắc của cánh hoa.
Nhưng nó mờ nhạt.
Như một bức ảnh bị phai màu.
“Null,” anh nói.
“Kiểm tra lại độ bám dính.”
“67%,” Null đáp.
“Ngươi vừa mất một ký ức nhỏ.
Ký ức về ‘Sự Vô Tội’.”
Lâm Phong nghiến răng.
Đây là cái giá phải trả cho việc sử dụng Bóng Ma.
Mỗi lần anh gọi nó ra, nó lấy đi một phần con người anh.
Và giờ, nó đang ăn thịt anh từ bên trong.
Đột nhiên, anh nghe thấy tiếng bước chân.
Không phải tiếng bước chân của con người.
Nó nặng nề, ướt sũng, và có nhịp điệu đều đặn.
Thump.*
Lâm Phong rút dao ra.
Lưỡi dao bằng thép không gỉ, sắc bén, nhưng anh biết nó không đủ để chống lại những gì đang đến.
Từ góc khuất của hành lang, một bóng đen bước ra.
Nó không phải là một con người.
Nó là một tập hợp các chi tiết bị lãng quên.
Những mảnh vỡ của ký ức được nối lại bằng dây thần kinh thối rữa.
Nó có hình dáng của một người đàn ông, nhưng khuôn mặt của nó trống rỗng.
Chỉ có một lỗ hổng đen sẫm nơi đôi mắt nên là.
“Mẹ tôi,” Lâm Phong thì thầm.
Đó là một trong những ký ức anh đã bán.
Ký ức về người mẹ của anh, người đã chết trong ngày Zero.
Và giờ, ký ức đó đã trở thành một quái vật.
Con quái vật gầm lên.
Một âm thanh không phải là tiếng người, mà là tiếng của hàng ngàn giọng nói cùng hét lên trong tuyệt vọng.
Lâm Phong lao về phía trước.
Anh không có lựa chọn khác.
Anh phải giết nó.
Nếu không, nó sẽ xé toạc anh ra để lấy lại ký ức của chính nó.
Con quái vật vung tay.
Bàn tay của nó dài ra, biến thành những chiếc móc xương sắc nhọn.
Lâm Phong né tránh, lăn người sang bên.
Những chiếc móc xé toạc áo khoác của anh, để lại những vết cắt sâu trên vai.
Máu chảy ra, nhưng không đỏ.
Nó có màu tím nhạt, giống như chất lỏng trong những ống nghiệm.
“Bóng Ma,” Lâm Phong gọi.
Từ sau lưng anh, một bóng đen tuôn ra.
Nó bao phủ cơ thể anh, biến anh thành một con người bóng tối.
Những chiếc móc xương lao vào bóng đen, nhưng chúng bị đẩy bật ra.
Bóng Ma không có hình dạng cố định.
Nó là sự trống rỗng.
Và sự trống rỗng không thể bị đâm thủng.
Lâm Phong cảm thấy sức mạnh tuôn chảy trong người anh.
Nhưng cùng với đó là nỗi đau.
Mỗi lần anh sử dụng Bóng Ma, anh cảm thấy như mình đang bị xé đôi.
“Giết nó,” Bóng Ma thì thầm.
“Nó là ký ức của ngươi.
Ngươi phải xóa bỏ nó để tồn tại.”
Lâm Phong lao vào con quái vật.
Anh đâm dao vào ngực nó.
Lưỡi dao xuyên qua lớp da thối rữa, cắm sâu vào lồng ngực.
Con quái vật dừng lại.
Nó nhìn anh.
Trong lỗ hổng đen sẫm nơi đôi mắt, Lâm Phong thấy hình ảnh của người mẹ mình.
Cô ấy đang mỉm cười.
Và rồi, cô ấy bắt đầu tan rã.
“Con…” tiếng nói yếu ớt vang lên.
“Con… quên… mẹ?”
Lâm Phong run rẩy.
Anh rút dao ra.
Máu đen chảy ra.
Con quái vật bắt đầu sụp đổ.
Những mảnh vỡ của nó rơi xuống sàn, biến thành bụi.
Lâm Phong đứng đó, thở hổn hển.
Anh nhìn vào đôi tay mình.
Chúng đang trở nên trong suốt.
“Null,” anh nói.
“Độ bám dính?”
“65%,” Null đáp.
“Và nó đang giảm nhanh hơn.
Ngươi vừa giết một ký ức quan trọng.
Tâm trí ngươi đang phản ứng dữ dội.”
Lâm Phong ngồi xuống.
Anh cảm thấy kiệt sức.
Không chỉ về thể chất, mà về tinh thần.
Mỗi ký ức anh giết là một phần của anh.
Và giờ, anh đang trở thành một kẻ giết người.
Kẻ giết chết chính ký ức của mình.
“Chúng ta phải đi,” anh nói, đứng dậy.
“Hội Đồng đang đến.
Và họ sẽ không choáng đợi.”
Lâm Phong bước tiếp.
Hành lang dài hơn.
Ánh sáng yếu hơn.
Và bóng tối dày đặc hơn.
Anh cảm thấy sự hiện diện của ai đó phía sau.
Không phải quái vật.
Mà là con người.
Lâm Phong dừng lại.
Anh quay lại, dao trong tay.
Từ bóng tối, một người phụ nữ bước ra.
Cô mặc một bộ đồ trắng, bẩn thỉu.
Tóc cô rối bời.
Khuôn mặt cô nhợt nhạt.
Nhưng đôi mắt cô… đôi mắt cô sáng rực lên.
“Lâm Phong,” cô nói.
Giọng cô run rẩy.
“Anh… anh nhớ em không?”
Lâm Phong nhận ra cô.
Đó là Bạch Tử Thuần.
Người ghi chép ký ức.
Đồng đội cũ của anh.
Nhưng anh không nhớ cô.
Anh không nhớ bất cứ điều gì về cô.
“Ai?” anh hỏi, giọng lạnh lùng.
Bạch Tử Thuần cười.
Một nụ cười đau đớn.
“Anh đã quên em.
Anh đã bán ký ức của em để mua sự sống.”
Lâm Phong nhíu mày.
“Tôi không nhớ.”
“Đó là vấn đề,” Bạch Tử Thuần nói.
“Ngươi không nhớ.
Và vì ngươi không nhớ, nên em đang chết.”
Cô bước gần hơn.
Cơ thể cô bắt đầu trong suốt.
Những ngón tay cô đang tan biến.
“Ngươi phải nhớ,” cô nói.
“Ngươi phải nhớ em.
Nếu không, em sẽ biến mất.
Và khi em biến mất, Bóng Ma sẽ lấy đi phần còn lại của ngươi.”
Lâm Phong lùi lại.
“Tôi không thể nhớ những gì tôi đã quên.”
“Ngươi có thể,” Bạch Tử Thuần nói.
“Nếu ngươi chịu trả giá.”
Cô đưa ra một cuốn sổ tay.
Cuốn sổ tay cũ kỹ, rách nát.
“Đây là ký ức của chúng ta,” cô nói.
Mọi khoảnh khắc.
Nếu ngươi đọc nó, ngươi sẽ nhớ lại.
Nhưng nó sẽ đánh thức Bóng Ma hoàn toàn.
Và ngươi có thể chết.”
Lâm Phong nhìn vào cuốn sổ tay.
Anh cảm thấy một cơn đau nhói trong tim.
Anh không biết tại sao.
Nhưng anh biết rằng cuốn sổ tay này chứa đựng sự thật.
“Tại sao ngươi lại ở đây?” anh hỏi.
“Để cứu anh,” Bạch Tử Thuần nói.
“Và để cứu chính mình.
Nếu anh nhớ lại, em sẽ tồn tại.
Nhưng nếu anh không nhớ… em sẽ biến mất.
Và anh sẽ trở thành một kẻ trống rỗng.”
Lâm Phong im lặng.
Anh nhìn vào đôi mắt của Bạch Tử Thuần.
Anh thấy sự tuyệt vọng.
Và anh thấy sự hy sinh.
“Cho tôi nó,” anh nói.
Bạch Tử Thuần mỉm cười.
Cô đưa cuốn sổ tay cho anh.
Khi bàn tay họ chạm nhau, một dòng điện chạy dọc sống lưng của Lâm Phong.
Anh cầm cuốn sổ tay.
Nặng hơn bất kỳ vật gì anh từng cầm.
“Đọc nó,” Bạch Tử Thuần nói.
“Trước khi họ đến.”
Lâm Phong mở cuốn sổ tay.
Những trang giấy đầu tiên trống rỗng.
Nhưng khi anh nhìn kỹ, anh thấy những chữ viết hiện lên.
Chúng không phải là chữ viết bình thường.
Chúng là ký ức.
*Ký ức về một bữa tối.*
*Lâm Phong và Bạch Tử Thuần ngồi bên nhau.
Ánh nến lung linh.
Tiếng cười nói.
Và cảm giác bình yên.*
Lâm Phong cảm thấy nước mắt chảy xuống má.
Anh không nhớ.
Nhưng anh cảm thấy.
“Tiếp tục,” Bóng Ma thì thầm.
Và xem ngươi sẽ tìm thấy điều gì.”
Lâm Phong lật trang tiếp theo.
*Ký ức về cái chết.*
*Bạch Tử Thuần nằm trên giường bệnh.
Cô đang tan rã.
Lâm Phong nắm tay cô.
Và anh hứa rằng anh sẽ không bao giờ quên cô.*
Lâm Phong gào lên.
Nỗi đau xé toạc anh.
Nó mạnh hơn bất kỳ vết thương vật lý nào.
“Null,” anh khàn khàn.
“Giúp tôi.”
“Không thể,” Null đáp.
“Đây là ký ức gốc.
Nó không thể bị xóa.
Nó phải được chấp nhận.”
Lâm Phong nhắm mắt lại.
Anh cảm thấy cơ thể mình đang rung động.
Không phải vì sợ hãi.
Mà vì sức mạnh.
Bóng Ma không còn là một bóng tối.
Nó là một phần của anh.
Nó là nỗi đau.
Nó là ký ức.
Và giờ, nó là vũ khí của anh.
Khi anh mở mắt ra, thế giới đã thay đổi.
Màu sắc trở nên sống động.
Âm thanh trở nên rõ ràng.
Và bóng tối… bóng tối trở nên trong suốt.
Lâm Phong nhìn vào Bạch Tử Thuần.
Nhưng cô đang tan rã nhanh hơn.
“Ngươi đã nhớ,” cô nói.
“Và vì ngươi đã nhớ, nên em có thể tồn tại.
Nhưng chỉ trong thời gian ngắn.”
“Tại sao?” Lâm Phong hỏi.
“Vì Hội Đồng đã đến,” Bạch Tử Thuần nói.
“Và họ không thích những ký ức bị đánh thức.”
Từ cuối hành lang, ánh sáng đỏ rực chiếu sáng.
Những bước chân nặng nề.
Những giọng nói lạnh lùng.
Lâm Phong đứng dậy.
Anh cầm dao.
Và anh cầm cuốn sổ tay.
“Đến đi,” anh nói.
“Tôi đã nhớ lại.”
Và từ sâu trong bóng tối, một tiếng cười vang lên.
Không phải của Bóng Ma.
Mà của hàng ngàn con quái vật đang thức tỉnh.
Lâm Phong bước về phía ánh sáng đỏ.
Anh không sợ.
Anh không run.
Anh mỉm cười.
“Họ muốn kiểm soát ký ức,” anh thì thầm.
“Nhưng họ quên một điều.”
“Điều gì?” Null hỏi.
“Ký ức không thể bị kiểm soát,” Lâm Phong nói.
“Nó chỉ có thể bị giết.”
Và khi cánh cửa sắt mở ra, Lâm Phong lao vào.
Chiến đấu bắt đầu.
Không phải để sống sót.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận