Chương 9
Đôi chân cô, dù đang run rẩy vì kiệt sức và nỗi đau âm ỉ từ những vết thương cộng hưởng, vẫn đứng vững như những gốc cây cổ thụ bám rễ vào lòng đất.
Máu đen, thứ dịch thể nhớt sệt và lạnh lẽo đặc trưng của linh vật cấp độ cao, vẫn còn dính trên mu bàn tay phải.
Nó khô lại, đóng thành những mảng vảy cứng nhắc, giống như những vết rạn nứt trên kính vỡ.
Ánh mắt cô, đỏ ngầu vì sự kích thích quá mức của hệ thần kinh, quét qua vòng vây của những nhân viên đặc nhiệm từ Cục Quản Lý Linh Năng.
Những khẩu súng trường bắn đạn đặc chế, chứa đựng linh lực nén chặt, đang chĩa thẳng vào tim, vào đầu, vào những điểm yếu chí mạng trên cơ thể cô.
Nhưng Y Hoa không nhìn họ.
Cô chỉ nhìn vào người phụ nữ đứng ở trung tâm vòng vây.
Người phụ nữ ấy mặc bộ trang phục trắng tinh tươm, không một vết bẩn, không một nếp nhăn.
Đó là Y-01.
Bản sao thứ nhất.
Người thật.
Y-01 trông giống hệt Y Hoa, nhưng khác biệt ở một chi tiết nhỏ mà chỉ những ai từng sống cùng nhau, hoặc trong trường hợp này, từng là cùng một ý thức, mới có thể nhận ra.
Đó là ánh mắt.
Đôi mắt của Y-01 không có sự hỗn độn, không có nỗi sợ hãi, và cũng không có sự nghi ngờ.
Chúng lạnh lẽo, tĩnh tại, và hoàn toàn trống rỗng, giống như hai viên đá quý được mài giũa đến mức hoàn hảo nhưng vô hồn.
Trên cổ tay Y-01, một thiết bị giám sát sinh học nhỏ xíu đang nhấp nháy ánh xanh lá cây yếu ớt, báo hiệu mọi chỉ số sức khỏe của cô ấy đều ở mức tối ưu.
Không có sẹo.
Không có vết thương.
Không có ký ức về những đêm mất ngủ vì cơn đau dữ dội từ những dungeon chết chóc.
Y Hoa hít một hơi thật sâu.
Không khí xung quanh mang mùi kim loại gỉ sét và mùi ozone của linh năng bị đốt cháy.
Cô cảm thấy cơ thể mình nặng trịch, mỗi nhịp đập của trái tim đều như một tiếng chuông cảnh báo sự hủy diệt đang cận kề.
Nhưng trong lòng cô, một cảm giác lạnh lẽo, tính toán, đang trỗi dậy.
Đó là bản năng sinh tồn, thứ duy nhất còn lại sau khi tất cả những ảo tưởng về nhân tính bị xé toạc.
"Ngươi đến đây để thu hồi công cụ," Y Hoa nói.
Giọng cô khàn đặc, như thể vừa nuốt phải một nắm cát.
"Hay là đến để xóa bỏ lỗi hệ thống?"
Y-01 nhướng mày, một cử động nhỏ nhưng đầy uy quyền.
"Công cụ 001 đã bị nhiễm độc bởi cảm xúc.
Cảm xúc là tiếng ồn.
Tiếng ồn làm giảm hiệu suất xử lý linh năng.
Chúng ta cần sự tĩnh lặng để đạt đến cảnh giới Linh Vương.
Ngươi đang cản trở quá trình đó."
"Chúng ta?" Y Hoa lặp lại từ ngữ đó, một nụ cười méo mó hiện lên trên khóe môi.
"Ngươi vẫn nghĩ chúng ta là một?
Vẫn nghĩ rằng ý thức của ngươi và cơ thể này có thể hòa quyện mà không cần phải chịu đựng cái giá của sự tồn tại?"
Y-01 im lặng.
Sự im lặng của cô ấy không phải là sự bối rối, mà là sự phán xét.
Nó nói lên rằng Y Hoa, với tất cả những vết sẹo và nỗi đau, chỉ là một phiên bản lỗi, một bản nháp thô sơ cần được loại bỏ để nhường chỗ cho phiên bản hoàn thiện.
Y Hoa nhìn vào những người lính xung quanh.
Họ không nhìn cô như một con người.
Họ nhìn cô như một vật chứa đựng dữ liệu nguy hiểm.
Và trong sâu thẳm tâm trí, giọng nói của Y-01 vang lên, không phải qua tai, mà trực tiếp vào vỏ não, lạnh lùng và rõ ràng: *Hãy buông xuôi.
Sự kháng cự là vô nghĩa.
Ngươi chỉ là bóng tối.
Tôi mới là ánh sáng.*
Y Hoa không đáp lại.
Cô chỉ đưa tay lên, chạm nhẹ vào vết sẹo hình chữ Y trên trán.
Vết sẹo đó, vốn dĩ là dấu hiệu của một tai nạn trong quá khứ, giờ đây lại cảm thấy nóng rát, như thể nó đang cố gắng xé toạc da thịt để giải phóng thứ gì đó bị giam cầm bên trong.
**
Y Hoa cảm nhận được sự dao động của linh năng trong cơ thể cô.
Nó không còn là một dòng chảy êm dịu, mà là một con thú đói khát, gầm gừ trong lồng ngực, muốn nuốt chửng linh năng của Y-01.
Nhưng cô cũng nhận ra một sự thật đáng sợ, một sự thật mà ngay cả Y-01 cũng chưa fully hiểu rõ.
Nếu cô giết chết Y-01, linh năng của Y-01 sẽ không biến mất.
Nó sẽ không tan vào hư không.
Nó sẽ tìm kiếm một vật chủ mới.
Và vì Y Hoa và Y-01 chia sẻ cùng một nguồn gốc ý thức, linh năng đó sẽ quay ngược lại, xâm nhập vào cơ thể Y Hoa, hòa trộn với những vết thương và nỗi đau mà cô đã chịu đựng.
Kết quả sẽ không phải là sự chiến thắng, mà là sự hủy diệt hoàn toàn.
Ý thức của Y Hoa sẽ bị nhấn chìm bởi sự trống rỗng của Y-01, và cơ thể cô sẽ trở thành một cái xác không hồn, một vỏ bọc rỗng tuếch cho một ý thức đã chết.
Chiến thắng cuối cùng là vô nghĩa.
Câu hỏi thật không phải là ai sẽ sống sót, mà là liệu sự sống sót đó có còn ý nghĩa gì không.
Nếu Y Hoa sống bằng cách trở thành Y-01, thì cô đã chết.
Nếu Y-01 sống bằng cách giết chết Y Hoa, thì cô ấy đã mất đi phần nhân tính cuối cùng của mình.
Y Hoa nhìn vào Cổ Tranh.
Anh ta đang run rẩy.
Anh ta không phải sợ Y Hoa chết.
Anh ta sợ Y Hoa sống, nhưng sống như một con quái vật.
Anh ta đang tìm cách tiêu diệt Y-01 để trả thù cho em gái mình, người đã chết trong thí nghiệm tương tự.
Nhưng để làm được điều đó, anh ta cần Y Hoa.
Y Hoa là chìa khóa.
Và Y Hoa là nạn nhân.
"Anh ấy..." Y Hoa thì thầm, không phải với Y-01, mà với chính mình.
"Anh ấy đang điều khiển tôi.
Nhưng ai là 'anh ấy'?
Hay là phần ý thức của chính tôi, phần đã chấp nhận sự hủy diệt?"
Cô cảm thấy ý thức của mình bắt đầu phân mảnh.
Những ký ức về quá khứ, về những đêm mất ngủ, về những vết thương đau đớn, đang trộn lẫn với những ký ức của Y-01, về sự tĩnh lặng, về sự hoàn hảo, về sự cô đơn tột cùng.
Ranh giới giữa cái tôi và cái khác đang mờ nhạt.
Y Hoa không còn chắc chắn rằng mình là ai.
Cô có thể là bản sao.
Cô có thể là người thật.
Hoặc cô có thể là một thứ gì đó hoàn toàn mới, một sự kết hợp giữa ánh sáng và bóng tối, giữa sự hoàn hảo và sự khốn cùng.
Y-01 bước tới, tay cô ấy giơ lên, linh năng xanh lam tụ tập lại, tạo thành một lưỡi dao sắc bén.
"Đừng mơ hồ nữa, 001.
Ngươi chỉ là một bóng ma.
Và bóng ma thì không có tương lai."
Y Hoa nhìn vào lưỡi dao.
Cô không né tránh.
Cô mở rộng tâm trí, đón nhận sự xâm nhập.
Không phải để chiến đấu, mà để hiểu.
Để hiểu rằng sự chiến thắng không nằm ở việc tiêu diệt kẻ thù, mà ở việc chấp nhận chính mình, với tất cả những vết sẹo và nỗi đau của nó.
**
Mảnh vỡ trong miệng Y Hoa, thứ cô đã nuốt vào trong trận chiến trước đó, phát ra một xung động mạnh.
Nó không phải là một vật thể vật lý, mà là một ký ức, một mảnh ý thức của người thật Y Hoa, người đã chết trong thí nghiệm.
Mảnh vỡ đó, giờ đây, đã kết nối với ý thức của Y Hoa, tạo ra một cầu nối giữa quá khứ và hiện tại, giữa cái chết và sự sống.
Y-01 hét lên đau đớn, ôm lấy đầu, ngã quỵ.
Linh năng của cô ấy bắt đầu hỗn loạn, phun trào ra khỏi các huyệt đạo, tạo thành những tia sáng xanh lam chói lòa, nhưng nhanh chóng bị hấp thụ bởi bóng tối đang lan tỏa từ cơ thể Y Hoa.
Lâm Phong hoảng loạn: "Ngừng lại!
Cô đang làm gì?!"
Y Hoa, giờ đã lấy lại ý thức, nhìn Y-01 đang writhing trên mặt đất.
Cô không cảm thấy sự hả hê.
Cô chỉ cảm thấy một nỗi buồn sâu sắc.
Nỗi buồn cho một người phụ nữ đã mất đi chính mình để theo đuổi sự hoàn hảo.
Nỗi buồn cho một cuộc chiến không có người chiến thắng.
Y Hoa đứng dậy, bước về phía Y-01.
Cô đặt tay lên vai cô ấy, nhẹ nhàng, như thể đang an ủi một đứa trẻ sợ hãi.
"Đừng sợ," Y Hoa thì thầm.
"Sự hoàn hảo không tồn tại.
Chỉ có sự sống.
Và sự sống thì luôn đầy vết sẹo."
Y-01 mở mắt, ánh mắt của cô ấy không còn trống rỗng.
Nó chứa đựng sự sợ hãi, sự hối hận, và một chút hy vọng mong manh.
Cô ấy nhìn vào Y Hoa, và lần đầu tiên, cô ấy thấy một con người.
Không phải một công cụ.
Không phải một bóng ma.
Mà là một con người, với tất cả những khiếm khuyết và vẻ đẹp của nó.
Và rồi, Y Hoa nhìn về phía Cổ Tranh.
Anh ta đang nhìn cô, với ánh mắt đầy sự kính trọng và nỗi sợ hãi.
Y Hoa mỉm cười, một nụ cười mệt mỏi, nhưng chân thật.
"Chúng ta chưa kết thúc," Y Hoa nói.
"Và kẻ thù lớn nhất của chúng ta không phải là Y-01.
Nó là sự thật rằng, đôi khi, để sống, chúng ta phải chấp nhận chết đi một phần chính mình."
Y Hoa quay lưng lại, bước ra khỏi căn phòng, để lại Y-01 nằm trên sàn nhà, và những người lính đặc nhiệm đang hoang mang, không biết phải làm gì.
Bên ngoài, bầu trời thành phố hiện đại vẫn xám xịt, những tòa nhà chọc trời vươn cao như những cây nấm độc.
Nhưng trong tim Y Hoa, một ngọn lửa mới đang cháy.
Ngọn lửa của sự chấp nhận.
Của sự tồn tại.
Và của một câu hỏi mà cô sẽ phải trả lời trong suốt phần đời còn lại: *Nếu tôi là bản sao, thì điều gì làm cho tôi trở nên thật?*
Và trong tâm trí cô, giọng nói của Y-01, giờ đã yếu ớt, vang lên lần cuối: *Hãy sống.
Và hãy chiến đấu.
Vì nếu không, em sẽ không còn là mình nữa.*
Y Hoa không đáp lại.
Cô chỉ bước tiếp, vào dòng người tấp nập của thành phố, nơi những sợi dây vô hình xung quanh cô càng lúc càng dày đặc, càng lúc càng chói sáng.
Và cô biết, cuộc chơi mới chỉ bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận