Chương 10

Y Hoa không quay lại nhìn xác chết của bản sao thứ ba.

Cô bước nhanh qua đống tàn tích đang tan rã thành những mảng pixel đen sẫm, mùi ozone pha lẫn mùi máu thối nồng nặc xông vào mũi, kích thích các đầu dây thần kinh nhạy cảm của cô.

Quy luật của Khe Rách Linh số 09 vẫn đang áp đặt một cách tàn nhẫn: *Tổn thương trong dungeon là tổn thương thực tế.* Y Hoa cảm thấy lạnh toát sống lưng, không phải vì nhiệt độ thấp trong không gian song song, mà vì một cơn đau nhói âm ỉ ở cẳng chân trái – nơi cô vừa bị một con quái vật bóng tối cào xước.

Cô cúi xuống, vén ống quần lên.

Vết xước dài tít, máu đỏ tươi rỉ ra, thấm đẫm da thịt.

Đây không phải là ảo giác.

Đây là bằng chứng vật lý cho sự tồn tại của cô, hay đúng hơn, là bằng chứng cho sự dễ vỡ của cỗ máy thịt mà cô đang điều khiển.

Y Hoa liếc nhìn bàn tay mình, những ngón tay run rẩy nhẹ.

Nếu cô chết ở đây, nếu linh hồn bị hủy diệt, cơ thể thật của "Y Hoa" bên ngoài sẽ ngừng đập.

Nhưng câu hỏi ám ảnh nhất không phải là cô sẽ chết, mà là *ai* sẽ chết?

Là ý thức này đang hoảng sợ, hay là thực thể vô danh kia đang ngủ say trong Mạng Lưới Linh?

"Cô vẫn còn thở," một giọng nói vang lên từ phía sau, lạnh lẽo và rõ ràng như tiếng kính vỡ.

Y Hoa quay lại.

Cổ Tranh đứng đó, tay cầm một chai rượu rẻ tiền, mắt anh ta đỏ ngầu nhưng ánh nhìn sắc bén như dao.

Anh ta không nhìn vào vết thương của cô, mà nhìn vào đôi mắt cô.

Trong ánh mắt của Cổ Tranh, Y Hoa thấy sự phức tạp của một kẻ đang cân đo đong đếm giá trị của một món hàng.

Anh ta không quan tâm đến sự sống còn của cô; anh ta quan tâm đến việc liệu "chìa khóa" có còn nguyên vẹn để mở cánh cửa địa ngục mà anh ta khao khát bước vào.

"Tôi không cần sự quan tâm của anh," Y Hoa nói, giọng khàn đặc.

Cô rút một miếng gạc từ túi áo, quấn chặt vết thương trên chân.

Máu thấm qua lớp vải, ấm áp và thực.

"Tôi cần biết tại sao chúng ta lại ở đây.

Tại sao dungeon này lại xuất hiện ngay trước căn hộ của tôi?"

Cổ Tranh nhấp một ngụm rượu, liếm môi.

"Đừng ngây thơ quá, Y Hoa.

Dungeon không xuất hiện ngẫu nhiên.

Chúng là những vết nứt trong thực tại, và ai đó đang cố ý kéo chúng lại gần cô.

Gần hơn."

Y Hoa ngừng động tác.

Cô nhìn chằm chằm vào Cổ Tranh.

"Ai đó?"

"Người tạo ra cô," Cổ Tranh đáp, nụ cười méo mó hiện ra trên môi.

"Hoặc nên gọi là, người đang sở hữu cô."

Y Hoa cảm thấy tim mình đập mạnh hơn.

Cô luôn nghi ngờ, luôn cảm thấy có một sợi dây vô hình kéo giật ý thức của mình từ phía sau.

Nhưng nghe nó được thốt thành lời, nó trở nên đáng sợ hơn bất kỳ quái vật nào trong dungeon.

Cô nhìn xuống vết thương trên chân, máu vẫn chảy.

Nếu cô là bản sao, nếu ý thức của cô chỉ là một bản sao chép số 001, thì nỗi đau này có thực sự thuộc về cô?

Hay nó chỉ là dữ liệu được truyền tải để huấn luyện cho "chủ nhân" thật sự?

"Anh biết điều đó," Y Hoa nói, không phải là một câu hỏi.

Cổ Tranh bước lại gần, mùi rượu nồng nặc扑 vào mặt cô.

"Tôi biết nhiều hơn thế.

Tôi biết em gái tôi đã chết trong phòng thí nghiệm của họ.

Tôi biết cô ta đã hét lên như thế nào khi ý thức của cô ta bị xé toạc ra khỏi cơ thể.

Và tôi biết...

cô là thứ duy nhất còn sót lại."

Y Hoa lùi lại một bước.

Cô cảm thấy sự lạnh lẽo từ trong tủy xương.

Cô không sợ chết.

Cô sợ việc tìm ra sự thật rằng cuộc đời cô, những ký ức, những cảm xúc, tất cả chỉ là một kịch bản được viết sẵn.

Cô là một diễn viên trong vở kịch của kẻ khác, và khán giả duy nhất là một thực thể vô hình đang cười nhạo sự yếu đuối của con người.

***

Cánh cửa phòng khách bật mở nhẹ nhàng, không có tiếng cọt kẹt.

Lâm bước vào, tay cầm một khẩu súng trường bắn đạn đặc biệt dành cho linh giả, nòng súng hạ thấp.

Ánh mắt anh ta quét qua Y Hoa, không có sự kinh ngạc, chỉ có sự tính toán lạnh lùng.

Lâm là một "Săn thủ" độc lập, nổi tiếng với việc bán thông tin cho bất kỳ ai trả giá đủ cao.

Nhưng hôm nay, anh ta không nhìn Y Hoa như một mục tiêu săn mồi.

Anh ta nhìn cô như một nhà khoa học nhìn vào một mẫu vật hiếm.

"Cô trông có vẻ mệt mỏi, Y Hoa," Lâm nói, giọng điệu bình thản như đang bình luận về thời tiết.

Anh ta đặt súng xuống bàn, rồi ngồi xuống ghế đối diện cô.

"Vết thương trên chân.

Nó đang chảy máu.

Điều đó có nghĩa là kết nối giữa ý thức và cơ thể vẫn ổn định.

Tốt."

Y Hoa ngồi xuống, hai tay ôm lấy khuỷu tay.

Cô cảm thấy kiệt sức.

Không chỉ vì trận chiến vừa rồi, mà vì áp lực của sự thật đang đè nặng lên tâm trí.

"Anh muốn gì, Lâm?

linh hồn của một con quái vật?"

Lâm cười nhạt.

"Tôi muốn sự thật.

Tôi nghe nói rằng Y Hoa, người thật, đã chết.

Nhưng cô vẫn ở đây.

Và những vết thương của cô...

chúng không tuân theo quy luật thông thường."

Y Hoa nhướn mày.

"Ý anh là sao?"

"Trong dungeon, khi một linh giả bị thương, vết thương hiện lên trên cơ thể thật.

Nhưng với cô, Y Hoa, tôi nghi ngờ rằng vết thương đó không chỉ hiện lên.

Nó được *xử lý*," Lâm nói, mắt anh ta sáng lên một ánh sáng kỳ lạ.

"Cô là một bộ lọc.

Một cái bẫy."

Y Hoa cảm thấy lạnh toát.

Cô nhớ lại những lần cô cảm thấy nhẹ nhõm sau khi chịu đựng một vết thương nặng trong dungeon.

Cô luôn nghĩ đó là sự phục hồi nhanh chóng của cơ thể.

Nhưng nếu đó không phải là sự phục hồi?

Nếu đó là sự chuyển giao?

"Anh nói gì vậy?" Y Hoa hỏi, giọng run rẩy.

"Người thật Y Hoa không muốn chịu đau," Lâm nói, giọng trầm xuống.

"Anh ta tin rằng nỗi đau là yếu điểm của con người.

Bằng cách tách ý thức khỏi cơ thể, và dùng một bản sao để hấp thụ tất cả tổn thương, anh ta có thể đạt đến cảnh giới Linh Vương mà không cần chịu đựng bất kỳ giới hạn nào của thịt da.

Cô là cái giá phải trả cho sự hoàn hảo đó."

Y Hoa nhìn vào đôi tay mình.

Cô cảm thấy chúng xa lạ.

Chúng không còn là của cô nữa.

Chúng là công cụ.

Là phương tiện.

Cô là một cái bẫy sống, được thiết kế để hứng chịu nỗi đau thay cho một kẻ khác.

Sự tức giận bùng lên trong cô, nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt bởi một nỗi sợ hãi sâu thẳm.

Nếu cô là một công cụ, thì giá trị của cô nằm ở khả năng chịu đựng.

Và nếu cô ngừng chịu đựng, cô sẽ mất đi ý nghĩa tồn tại.

"Vậy thì sao?" Y Hoa hỏi, cố gắng giữ giọng bình thản.

"Anh định làm gì với tôi?

Bán tôi cho họ?

Hay giết tôi để giải phóng người thật?"

Lâm lắc đầu.

Tôi định giúp cô."

"Giúp tôi?" Y Hoa cười, một nụ cười chua chát.

"Bằng cách nào?

Bằng cách cho tôi thấy sự thật rằng tôi là một con rối?"

"Bằng cách cho cô quyền lựa chọn," Lâm nói.

"Quyền lựa chọn giữa việc tiếp tục là một công cụ, hoặc trở thành một con người thật.

Nhưng để làm được điều đó, cô phải chấp nhận một điều."

"Điều gì?"

"Cô phải chết," Lâm nói, ánh mắt anh ta không hề do dự.

"Ý thức của cô phải bị hủy diệt hoàn toàn trong dungeon.

Chỉ khi đó, sự kết nối với người thật mới bị cắt đứt.

Và cô mới thực sự sống."

Y Hoa nhìn vào mắt Lâm.

Cô thấy sự chân thành trong đó.

Nhưng cô cũng thấy sự ích kỷ.

Lâm không quan tâm đến cô.

Anh ta quan tâm đến việc chứng minh rằng con người có thể vượt qua nỗi đau.

Và cô là thí nghiệm cuối cùng của anh ta.

**

Bất ngờ, Lâm sặc một tiếng ho.

Máu phun ra từ miệng anh ta, văng lên mặt Y Hoa.

Y Hoa kinh ngạc nhìn.

Trên tay Lâm, một vết rách sâu hoác đang hiện lên, chảy máu ầm ầm.

Đó là dấu hiệu của 'Luật Cộng Hưởng' từ một dungeon khác.

cậu bị thương?" Y Hoa hỏi, giọng run rẩy.

Lâm cười đau đớn, ngã xuống sàn.

đã vào dungeon số 00...

Để mở đường...

cho cô."

Y Hoa nhìn vào vết thương của Lâm.

Nó không giống như vết thương thông thường.

Nó tỏa ra một thứ năng lượng đen kịt, ăn mòn da thịt.

"Tại sao?" Y Hoa hỏi, nước mắt rơi xuống.

tôi cũng là một bản sao," Lâm thì thầm, mắt anh ta dần nhắm lại.

"Và tôi muốn...

chứng minh rằng...

chúng ta có thể...

tự do."

Lâm chết lặng.

Anh ta nhìn Y Hoa với ánh mắt phức tạp: sợ hãi, kính trọng, và một tia hy vọng cuối cùng.

Y Hoa đặt lưỡi dao vào da thịt cổ mình.

Máu bắt đầu chảy, nhưng thay vì hiện lên vết thương trên cơ thể thật, một thứ ánh sáng tím kỳ lạ bao trùm lấy cô.

làm gì vậy?" Lâm hỏi, giọng run rẩy, dù anh ta đã chết.

Không, giọng nói đó không phải từ Lâm.

Nó đến từ khắp mọi nơi.

Từ bức tường, từ sàn nhà, từ không khí.

"Đang định ngụy trang," Y Hoa nói, giọng lạnh lẽo.

"Nếu tôi là bản sao, thì tôi sẽ tạo ra một bản sao khác.

Một bản sao hoàn hảo hơn.

Một bản sao có thể giết chết người thật."

Ánh sáng tím bao trùm lấy cô, nuốt chửng cô vào trong bóng tối.

Dungeon số 00 mở ra, và Y Hoa bước vào, không phải như một nạn nhân, mà như một kẻ săn mồi.

***

Bên trong dungeon số 00, không có quái vật.

Không có bẫy.

Chỉ có một khoảng không gian trắng xóa, vô tận.

Y Hoa đứng giữa đó, cảm thấy sự cô đơn tột cùng.

Nhưng cô không sợ.

Cô cảm thấy sự hiện diện của "Y Hoa thật" ở đâu đó, quan sát cô, chờ đợi cô sai lầm.

"Em đến đây để chết à?" Giọng nói của Y Hoa thật vang lên, từ khắp mọi hướng.

Nó không có cảm xúc, chỉ có sự tò mò lạnh lùng.

Y Hoa mỉm cười.

Em đến đây để gặp anh.

Để hỏi anh một câu."

"Và câu đó là gì?"

"Có phải nỗi đau là thứ duy nhất làm cho chúng ta trở nên thật?" Y Hoa hỏi, ánh mắt cô nhìn vào khoảng không trắng xóa.

"Hay nó chỉ là một công cụ để kiểm soát?"

Y Hoa thật không đáp lại.

Nhưng Y Hoa cảm thấy sự kết nối giữa họ đang yếu đi.

Cô đang phá vỡ nó.

Bằng cách chấp nhận nỗi đau, bằng cách chấp nhận sự thật, cô đang trở nên độc lập.

Và rồi, từ khoảng không trắng xóa, một bóng đen xuất hiện.

Nó không giống Y Hoa thật.

Nó giống một phiên bản đen tối, méo mó của chính Y Hoa.

"Em đã chọn sai," Bóng đen nói, giọng nói vang lên như tiếng gầm của một con thú.

"Em không thể thoát khỏi số phận."

Y Hoa rút dao ra.

"Thì chúng ta sẽ xem ai là kẻ chiến thắng."

Bóng đen lao về phía cô.

Y Hoa không né tránh.

Cô đứng yên, chờ đợi cú đâm.

Và khi lưỡi dao của bóng đen xuyên qua ngực cô, cô không cảm thấy đau.

Cô cảm thấy...

Và trong khoảnh khắc đó, cô hiểu ra.

Chiến thắng cuối cùng là vô nghĩa.

Câu hỏi thật là: *Sống có mục đích gì?*

Và cô trả lời bằng cách mỉm cười, khi cơ thể cô tan rã thành ánh sáng.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập