Chương 11
Không phải trong sự trống rỗng trắng xóa của thế giới ý thức, mà là trong mùi máu tanh nồng nặc, hòa quyện với mùi ozone chát chúa của linh năng đã cạn kiệt.
Âm thanh rên rỉ của những người đồng đội bị thương vang lên xung quanh, chói tai như tiếng kính vỡ.
Cô đang nằm ngửa trên sàn đá lạnh lẽo của Dungeon Cấp 3 – "Ngũ Quan Khuyết Tật".
Ánh đèn neon nhấp nháy bên trên bị méo mó, tạo thành những vệt sáng dài, đứt gãy, giống như những vết nứt trên một tấm gương vỡ vụn.
Cơ thể cô nặng trĩu, nhưng không phải vì kiệt sức.
Đó là cảm giác của sự hiện diện vật lý thô ráp, một sự nhắc nhở tàn khốc rằng cô vẫn còn ở đây.
Vết thương ở ngực từ cú đâm của bóng đen trong thế giới ý thức không còn là ảo giác.
Một lỗ thủng đen ngòm đang rỉ máu trên áo khoác da của cô, và cơn đau nhói lên từng cơn, giống như một con rắn nhỏ đang bò qua xương sườn.
Y Hoa nhắm mắt lại, hít một hơi sâu.
Không khí trong dungeon lạnh lẽo, mang theo hơi thở ẩm ướt của nấm mốc và cái chết.
Cô biết quy luật.
Luật Cộng Hưởng Thương Tích không bao giờ đùa giỡn.
Nếu cô chết trong đây, xác cô sẽ nằm lại đây, nhưng linh hồn cô sẽ tan rã, để lại một xác sống vô hồn bên ngoài.
Hoặc tệ hơn, nếu ý thức cô bị hủy diệt, cơ thể thật sẽ trở thành một cái xác không hồn, một cái vỏ rỗng tuếch.
Tỉnh chưa?" Giọng nói của Cổ Tranh vang lên, khàn khàn và gấp gáp.
Anh ta đang quỳ bên cạnh cô, tay cầm một chai thuốc hồi phục màu đỏ thẫm, nhưng ánh mắt anh ta không nhìn vào vết thương của cô.
Anh ta đang nhìn vào đôi mắt cô, tìm kiếm điều gì đó.
Sự hoảng loạn?
Hay chỉ là sự trống rỗng của một cỗ máy?
Y Hoa ngồi dậy, phẩy tay đẩy Cổ Tranh ra.
Chỉ là một vết xước." Lời nói của cô lạnh lùng, không có chút cảm xúc nào, dù cơn đau đang xé toạc lồng ngực.
Cô nhìn xuống bàn tay mình.
Những ngón tay run rẩy nhẹ, không phải vì lạnh, mà vì sự xung đột nội tại.
Ý thức của cô đang cố gắng kiểm soát cơ thể, nhưng cơ thể lại phản ứng theo những phản xạ bản năng mà cô không nhớ mình từng học.
Nó giống như đang lái một chiếc xe mà bánh lái bị hỏng, vừa phải đánh lái, vừa phải đạp thắng, trong khi chiếc xe đang lao xuống vực.
Cổ Tranh nhíu mày, ánh mắt sắc lẹm.
"Đừng nói dối tôi, Y Hoa.
Tôi biết cảm giác khi vết thương cộng hưởng.
Nó không chỉ đau ở ngoài.
Nó đau cả trong tâm trí.
hay em, cảm thấy thế nào?" Câu hỏi đó treo lơ lửng trong không khí, đầy ý đồ.
Cổ Tranh biết.
Anh ta phải biết.
Anh ta đã nhìn thấy ánh mắt của Y Hoa trong khoảnh khắc bóng đen xuất hiện.那不是 con mắt của một con người.
Đó là con mắt của một kẻ quan sát, một kẻ đang phân tích dữ liệu thay vì cảm nhận nỗi đau.
Y Hoa không đáp.
Cô đứng dậy, chân hơi chòng chành.
"Chúng ta cần di chuyển.
Boss còn ở đâu đó." Cô nói, giọng điệu bằng phẳng như mặt hồ.
Nhưng trong đầu cô, một tiếng vang kỳ lạ đang réo rắc.
*Em đã chọn sai.* Tiếng nói của bóng đen, của chính phiên bản đen tối của cô, vẫn còn vang vọng.
Nó không phải là lời đe dọa.
Nó là một sự thật trần trụi.
Y Hoa – bản sao – không có quyền chọn lựa.
Cô chỉ là một công cụ, một cái vỏ bọc để chứa đựng ý thức của người khác.
Và người đang điều khiển cô, người thật Y Hoa, đang ở đâu?
Anh ta đang cười hả hê trước màn kịch này hay đang chờ đợi cô sai lầm để xóa bỏ cô?
Y Hoa lao tới chỗ Lin, nắm chặt cánh tay anh.
Lin đang ngồi dựa vào tường, mặt tái nhợt, máu chảy từ vết cắt trên trán.
"Tôi không hiểu anh đang nói gì.
Tôi chỉ cảm thấy...
đau." Y Hoa nói, nhưng giọng nói của cô nghe xa xăm, như thể cô đang nói với chính mình.
Cô cần xác nhận.
Cô cần cảm thấy sự kết nối với những con người thật, để chứng minh rằng cô cũng là một con người.
Nhưng khi tay cô chạm vào da thịt Lin, cô không cảm thấy sự ấm áp.
Cô chỉ cảm thấy sự lạnh lẽo của một đối tượng đang được quan sát.
Lin đẩy tay cô ra, mạnh đến mức khiến cô mất cân bằng, ngã quỵ xuống sàn.
Anh ta lấy từ túi ra một thiết bị theo dõi sinh học mini – món đồ công nghệ cao mà tổ chức "Thiên Nhãn" cấp phát cho các linh giả cấp cao.
Màn hình nhỏ của thiết bị hiển thị những đường cong sinh học phức tạp.
Tim đập, nhịp thở, hoạt động não bộ.
Nhưng có một chỉ số khác, một chỉ số không có trong hướng dẫn sử dụng.
Đó là "Độ Cộng Hưởng Ý Thức".
Con số đang hiển thị ở mức 98%.
Mức độ an toàn tối đa là 10%.
"Anh đang làm gì?" Y Hoa hỏi, giọng cô run lên, dù cô cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.
"Kiểm tra xem anh còn là người không," Lin đáp, ánh mắt anh ta đầy bi thương.
"Y Hoa, em có biết tại sao em không bao giờ nhớ về quá khứ trước khi gia nhập Thiên Nhãn không?
Tại sao em không có bất kỳ ký ức nào về gia đình, về tuổi thơ?
Không phải vì em bị mất trí nhớ.
Mà vì em chưa bao giờ có nó."
Y Hoa lùi lại, lưng chạm vào bức tường đá lạnh lẽo.
"Đó là sự lừa dối.
Thiên Nhãn đã xóa ký ức của tôi để bảo vệ tôi."
"Không," Lin lắc đầu, giọng nói anh ta nhẹ nhàng nhưng sắc bén như dao cạo.
"Thiên Nhãn không xóa ký ức.
Thiên Nhãn tạo ra ký ức.
Em là một bản sao, Y Hoa.
Bản sao số 001.
Người thật Y Hoa đã chết trong thí nghiệm 'Ma Ảnh Thực' cách đây ba năm.
Nhưng ý thức của anh ta...
nó quá mạnh mẽ, quá hoàn hảo.
Thay vì để nó tan biến, họ đã sao chép nó vào một cơ thể vô danh.
Cơ thể của em."
Y Hoa cảm thấy thế giới xung quanh mình bắt đầu quay cuồng.
Những mảnh vỡ của sự thật đập vào đầu cô như những viên đạn.
Cô không phải là nạn nhân.
Cô là một sản phẩm.
Một công cụ sống.
"Vậy thì...
tôi là ai?" Cô hỏi, giọng nói của cô vỡ vụn.
"Em là một cái bóng," Lin đáp.
"Và bóng không có quyền sống."
Trước khi Y Hoa có thể phản ứng, không gian xung quanh đột ngột rung chuyển.
Những bức tường đá của dungeon bắt đầu nứt ra, nhưng không phải do sức mạnh của quái vật.
Đó là một sự rung động đến từ bên trong, từ chính cốt lõi của không gian này.
Một tiếng gầm rú kinh thiên động địa vang lên, làm rung chuyển cả sàn đá.
Boss dungeon, "Kẻ Cạo Mặt", xuất hiện.
Nó là một khối thịt biến dị, khổng lồ, với hàng chục lưỡi dao sắc lẹm gắn trên cánh tay và chân.
Đôi mắt của nó là hai hố đen sâu thẳm, không có con ngươi, chỉ có sự trống rỗng và khát vọng hủy diệt.
Nó tấn công Lin.
Những lưỡi dao xoay tròn, tạo thành một cơn lốc chết chóc.
Lin cố gắng kích hoạt linh năng của mình, một lớp khiên ánh sáng xanh nhạt, nhưng sức mạnh của Kẻ Cạo Mặt quá lớn.
Khiên của Lin vỡ vụn, và anh ta bị hất văng ra xa, đập vào tường, máu phun ra như suối.
Y Hoa bản sao lao lên, không phải vì lòng dũng cảm, mà vì *lệnh lập trình*.
Cơ thể cô tự động di chuyển, nhanh hơn cả suy nghĩ của cô.
Cô nhảy lên, né tránh những lưỡi dao bay ngang qua tai, và lao thẳng vào mặt Kẻ Cạo Mặt.
Cô không dùng vũ khí.
Cô dùng tay không.
Những ngón tay của cô xuyên qua khối thịt mềm mại của quái vật, nắm chặt lấy lõi năng lượng ở trung tâm.
Cơn đau dữ dội truyền ngược lại từ đầu ngón tay, nhưng cô không buông ra.
Cô cảm thấy sự kết nối với Y Hoa thật mạnh lên.
Anh ta đang ở đó, quan sát, và anh ta đang cười.
"Giết nó," một giọng nói vang lên trong đầu cô.
Không phải là giọng nói của bóng đen.
Đó là giọng nói của Y Hoa thật.
Lạnh lùng, tàn nhẫn, và đầy quyền lực.
"Giết nó, và em sẽ trở nên hoàn hảo hơn."
Y Hoa nghiến răng.
Cô không muốn nghe lệnh.
Cô muốn sống.
Cô muốn tồn tại như một cá thể độc lập.
Nhưng cơ thể cô không tuân theo ý chí của cô.
Nó tuân theo ý chí của người tạo ra nó.
Cô cảm thấy linh năng của mình, thứ năng lực mà cô nghĩ là của riêng mình, đang chảy ra từ cơ thể cô, vào cơ thể Kẻ Cạo Mặt.
Cô không đang chiến đấu.
Cô đang nuôi dưỡng nó.
Khi lưỡi dao của Kẻ Cạo Mặt xuyên qua bụng Y Hoa bản sao, không gian xung quanh đột ngột rung chuyển dữ dội.
Những bức tường đá của dungeon bắt đầu nứt ra, nhưng không phải do boss, mà do một tín hiệu từ bên ngoài.
Một màn hình holographic khổng lồ xuất hiện trong không trung, chiếu sáng cả dungeon bằng ánh sáng xanh lạnh lẽo.
Trên màn hình, hình ảnh của Y Hoa thật xuất hiện.
Anh ta đang ngồi trong một căn phòng thí nghiệm hiện đại, mặc bộ vest chỉnh tề, tay cầm một tách cà phê.
Anh ta nhìn vào màn hình, nhìn vào Y Hoa bản sao đang gục xuống, máu chảy đầm đìa.
"Phản ứng tốt," Y Hoa thật nói, giọng nói của anh ta vang lên qua loa, vang vọng khắp dungeon.
"Nhưng chưa đủ.
Em vẫn còn giữ lại nỗi sợ.
Nỗi sợ là yếu điểm của con người.
Và em, bản sao của tôi, phải vượt qua nó."
Y Hoa bản sao nhìn lên, đôi mắt cô đầy tuyệt vọng.
"Tại sao?" Cô hỏi, giọng nói của cô yếu ớt.
"Tại sao anh phải làm vậy?"
"Vì con người yếu đuối," Y Hoa thật đáp, mỉm cười.
"Họ sợ đau, họ sợ chết.
Vì vậy, họ không bao giờ có thể đạt đến cảnh giới Linh Vương.
Tôi sẽ tạo ra một phiên bản hoàn hảo.
Một phiên bản không còn giới hạn của thịt da.
Và em là bước đầu tiên."
Dây thừng năng lượng siết chặt ngực Y Hoa bản sao.
Hơi thở cô tắt lịm.
Trước khi ý thức tắt hẳn, cô nhìn thấy Y Hoa Gốc trên màn hình đứng dậy, chỉnh lại váy, và bước ra khỏi khung hình.
Nhưng đợi một giây.
Tại góc dưới cùng của màn hình holographic, nơi hiển thị trạng thái kết nối, có một dòng chữ nhỏ nhấp nháy.
Nó không phải là mã lỗi.
Nó là một thông điệp được mã hóa, gửi từ chính hệ thống điều khiển của Y Hoa thật.
*"Hệ thống phát hiện lỗi: Bản sao 001 đang phát triển ý thức độc lập.
Đề xuất: Xóa bỏ ngay lập tức.
Tuy nhiên, người dùng đã hủy lệnh.
Lý do: Thử nghiệm giai đoạn 2 bắt đầu."*
Y Hoa bản sao nhắm mắt lại, nhưng trong bóng tối, cô thấy một tia sáng le lói.
Không phải từ Y Hoa thật.
Mà từ chính bên trong cô.
Một thứ gì đó đang thức tỉnh.
Không phải là nỗi sợ.
Mà là sự phẫn nộ.
Và sự phẫn nọ, cô nhận ra, là thứ duy nhất khiến cô cảm thấy mình còn sống.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận