Chương 12
Y Hoa mở mắt ra.
Ánh đèn trắng huỳnh quang của phòng y tế chiếu thẳng vào võng mạc, gây chói lòa.
Cô cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể phản hồi chậm chạp, như một con rối dây đứt.
"Đừng cử động," một giọng nói lạnh lùng vang lên từ góc phòng.
Đó là Trưởng nhóm, người phụ trách khu vực sơ cứu khẩn cấp.
Anh ta đang cầm một chiếc máy quét linh năng, con trỏ laser đỏ quét qua từng thớ cơ trên thân thể Y Hoa.
"Cơ thể cô đang trong trạng thái cộng hưởng bất ổn.
Nếu cô di chuyển mạnh, các vết thương trong dungeon có thể 'bật' ra ngoài đời ngay lập tức."
Y Hoa hít một hơi sâu.
Không khí trong phòng y tế mang mùi thuốc sát trùng và mùi máu tanh nồng nặc.
Cô nhìn xuống đôi tay mình.
Chúng run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi.
Chúng run rẩy vì một lý do khác — một sự tách biệt giữa ý chí và phản xạ thần kinh.
Cô nhớ lại cảm giác dây thừng năng lượng siết chặt ngực mình.
Cô nhớ lại cái nhìn của Y Hoa thật trên màn hình holographic.
Và cô nhớ lại dòng chữ nhấp nháy: *Bản sao 001 đang phát triển ý thức độc lập.*
"Thử nghiệm giai đoạn 2," Y Hoa thì thầm, giọng nói khàn khàn như vừa nuốt phải thủy tinh.
Trưởng nhóm dừng tay, ánh mắt sắc lẹm nhìn cô.
"Cô nói gì?"
"Không có gì," Y Hoa đáp, nhưng trong đầu cô, một cơn đau nhói buốt chạy dọc sống lưng.
Đó không phải là vết thương vật lý.
Đó là vết tích của sự tồn tại.
Một bản sao?
Một công cụ?
Hay một linh hồn lạc lối trong xác thịt của người khác?
Cánh cửa kính mở ra.
Một bóng dáng bước vào, mang theo mùi thuốc sát trùng nồng nặc và mùi rượu bia cay nồng.
Đó là Cổ Tranh.
Anh ta trông kiệt quệ, mắt sưng húp, quần áo còn dính vết bùn đất từ trận chiến.
Nhưng điều khiến Y Hoa giật mình không phải là vẻ ngoài rách rưới của anh ta, mà là ánh mắt.
Ánh mắt của Cổ Tranh không chứa sự lo lắng của một người bạn.
Nó chứa đựng sự tò mò của một nhà khoa học đang quan sát một mẫu vật hiếm.
"Y Hoa," Cổ Tranh nói, giọng nói trầm thấp, giấu kín nỗi sợ hãi về cái chết của các đồng đội cũ.
Anh ta đặt một chai rượu xuống bàn, âm thanh va chạm vang lên như tiếng súng nổ trong phòng yên tĩnh.
"Cô sống sót.
Thật bất ngờ."
Y Hoa nhìn anh ta.
Cô nhớ lại những đêm uống rượu cùng anh, những câu chuyện về quá khứ, về nỗi sợ hãi vô hình.
Nhưng giờ đây, tất cả những ký ức đó cảm giác như là dữ liệu được nạp vào, không phải là trải nghiệm thực sự.
"Cảm ơn anh, Cổ Tranh.
Nhưng tại sao anh lại ở đây?
Tôi tưởng anh đã bị thương nặng."
Cổ Tranh cười, một nụ cười đắng chát.
"Thương tích của tôi đã lành.
Nhưng thương tích trong lòng...
thì không." Anh ta bước lại gần, ánh mắt quét qua cơ thể Y Hoa như thể đang tìm kiếm một lỗ hổng nào đó.
"Tôi nghe nói cô đã nhìn thấy 'màn hình'.
Cô thấy anh ta, phải không?
Người thật."
Y Hoa cảm thấy tim mình đập thình thịch.
Cô không biết liệu đó là phản ứng sinh học hay là một chương trình được lập trình sẵn để giả vờ sợ hãi.
"Anh biết?"
"Tất nhiên tôi biết," Cổ Tranh đáp, giọng nói lạnh đi.
"Tôi là người đã đưa cô vào dungeon này.
Tôi là người đã chọn cô.
Vì tôi cần một chiếc chìa khóa.
Và cô, Y Hoa bản sao, là chiếc chìa khóa duy nhất có thể mở cánh cửa đến với sự trả thù."
Y Hoa nhìn Cổ Tranh, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng.
Cô không hiểu tại sao mình lại cảm thấy đau khổ.
Có phải vì cô đang mất đi những gì mình tin là thật?
Hay vì cô đang nhận ra rằng sự thật này đã luôn tồn tại, chỉ chờ đợi khoảnh khắc này để bộc lộ?
Y Hoa (Bản Sao) đứng dậy, bỏ qua lời cảnh cáo của Trưởng nhóm.
Cô cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như thể trọng lực không còn áp lực lên cô.
Cô bước đến trước mặt Cổ Tranh.
"Nếu tôi không phải là Y Hoa, thì ai?" Cô hỏi, giọng sắc bén hơn.
"Tôi có ký ức của cô ấy.
Tôi có tình yêu dành cho Lin.
Tôi có nỗi sợ hãi, có niềm vui, có nỗi đau.
Nếu tất cả những thứ đó chỉ là dữ liệu, thì cảm xúc của tôi là gì?
Là giả tạo?
Hay là thật?"
Cổ Tranh nhìn cô, ánh mắt phức tạp.
"Cảm xúc của cô là thật, Y Hoa.
Nhưng nguồn gốc của nó là giả.
Cô là một bản sao.
Một bản sao được tạo ra từ ý thức của một người đã chết.
Và ý thức đó...
vẫn còn sống.
Nó đang quan sát cô.
Nó đang điều khiển cô."
Y Hoa cảm thấy đầu mình quay cuồng.
Cô nhớ lại Y Hoa thật, người đàn ông trong bộ vest chỉnh tề, cầm tách cà phê, mỉm cười.
Anh ta không phải là kẻ thù.
Anh ta là...
Và cô là nô lệ.
Nhưng nếu cô là nô lệ, tại sao cô lại cảm thấy phẫn nộ?
Tại sao cô lại muốn phá vỡ những xiềng xích vô hình này?
"Anh muốn gì từ tôi?" Y Hoa hỏi, giọng nói run rẩy.
"Anh muốn anh ta hoàn thiện," Cổ Tranh đáp.
"Anh ta muốn đạt đến cảnh giới Linh Vương.
Và để làm được điều đó, anh ta cần một bộ lọc.
Một bộ lọc hấp thụ tất cả tổn thương và sợ hãi.
Và cô, Y Hoa bản sao, là bộ lọc đó.
Mỗi khi cô chịu đau, anh ta trở nên mạnh mẽ hơn.
Mỗi khi cô sợ hãi, anh ta trở nên hoàn hảo hơn."
Y Hoa nhìn vào đôi tay mình.
Cô nhớ lại những vết thương trong dungeon.
Máu chảy, da thịt xé toạc.
Nhưng ngoài đời, cô không hề hấn gì.
Đó là quy luật của thế giới này.
Nhưng với cô, quy luật đó bị đảo ngược.
Cô là người nhận tổn thương, nhưng anh ta là người hưởng lợi.
"Vậy tôi là gì?" Y Hoa hỏi, giọng nói gần như không nghe thấy.
"Một công cụ?
Một con rối?"
"Cô là hy sinh," Cổ Tranh nói, giọng nói đầy đau đớn.
"Nhưng hy sinh có ý nghĩa.
Vì nếu anh ta không hoàn thiện, thì tất cả chúng ta sẽ chết.
Dungeon sẽ nuốt chửng chúng ta.
Lin cũng sẽ chết."
Y Hoa nhìn về phía cửa ra vào.
Lin đang đứng đó, kinh hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt.
Anh ta trông yếu đuối, dễ tổn thương.
Nhưng trong ánh mắt anh ta, Y Hoa thấy một thứ gì đó khác.
Sự tính toán.
Sự lạnh lùng.
Trưởng nhóm rút một cây kim tiêm chứa đầy chất lỏng xanh lá cây – thuốc giải độc linh năng cấp cao.
"Nghe tôi nói, Y Hoa.
Nếu cô là bản sao, cô sẽ không có phản ứng miễn dịch với loại thuốc này.
Nếu cô là người thật, nó sẽ gây đau đớn dữ dội."
Y Hoa nhìn cây kim.
Cô biết mình không thể tránh né.
Nếu cô là bản sao, cô sẽ chết.
Nếu cô là người thật, cô sẽ sống.
Nhưng liệu sự sống đó có ý nghĩa gì, nếu nó được xây dựng trên nền tảng của sự giả dối?
Cô đưa tay ra, để Trưởng nhóm chích thuốc.
Cơn đau xé toạc cơ thể cô.
Nhưng trong cơn đau, cô thấy một tia sáng.
Không phải từ bên ngoài.
Mà từ bên trong.
Một thứ gì đó đang thức tỉnh.
Không phải là nỗi sợ.
Mà là sự phẫn nộ.
Và sự phẫn nộ, cô nhận ra, là thứ duy nhất khiến cô cảm thấy mình còn sống.
Lin đứng đó, kinh hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt.
Y Hoa (Bản Sao) đứng giữa đống đổ nát, máu của Trưởng nhóm nhỏ xuống sàn nhà.
Cô nhìn Lin, ánh mắt không còn sự dịu dàng.
Nó lạnh lẽo, calculating.
"Anh đã nói đúng một phần," Y Hoa nói, bước về phía Lin.
"Y Hoa gốc đã chết.
Nhưng cô ấy không chết vì quái vật.
Cô ấy chết vì sự yếu đuối.
Và giờ, tôi sẽ không còn yếu đuối nữa."
Cô giơ tay lên, và không khí xung quanh bắt đầu rung động.
Linh năng của cô, vốn dĩ bị khóa chặt, bắt đầu vỡ tung.
Nhưng đó không phải là linh năng của một người bình thường.
Đó là linh năng của một bản sao đang phản bội chủ nhân.
Và trong khoảnh khắc đó, Y Hoa hiểu ra điều mà Y Hoa thật không muốn cô biết: Bản sao không chỉ là công cụ.
Bản sao là sự tiến hóa.
Và sự tiến hóa, luôn đi kèm với cái chết của cái cũ.
Lin lùi lại, kinh hoàng.
"Y Hoa, đừng làm vậy!
Anh ta sẽ giết cô!"
"Anh ta đã giết cô ấy rồi," Y Hoa đáp, giọng nói vang vọng trong không gian hẹp.
"V giờ, tôi sẽ giết anh ta."
Cô nhắm mắt lại, và trong bóng tối, cô thấy một cánh cửa mở ra.
Không phải cánh cửa dẫn đến dungeon.
Mà là cánh cửa dẫn đến Mạng Lưới Linh.
Nơi Y Hoa thật đang chờ đợi.
Và lần này, cô sẽ không còn là con rối.
Cô là lưỡi dao.
Và lưỡi dao, luôn cắt đứt chính những sợi dây buộc nó lại.
Không khí trong phòng đột ngột trở nên nặng trĩu, như thể áp suất không khí đã tăng lên gấp bội.
Lin cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, từng hơi thở trở nên khó khăn, đau đớn.
Anh cố gắng bước tới, nhưng đôi chân như bị生根 vào nền gạch lạnh lẽo.那双 mắt của Y Hoa vẫn nhắm nghiền, nhưng ánh sáng kỳ lạ bắt đầu tỏa ra từ dưới mí mắt cô, một thứ ánh sáng xanh nhạt, lạnh lẽo và vô cảm, giống như băng giá giữa mùa đông.
Anh ta, kẻ đứng đối diện, không hề hoảng loạn.
Ngược lại, một nụ cười mỉa mai, đầy tự tin xuất hiện trên môi anh ta.
Đó là biểu hiện của một người đã nắm chắc thắng lợi trong tay, hoặc ít nhất là tin tưởng vào sự vô nghĩa của mọi kháng cự.
Anh ta chậm rãi rút ra một thanh kiếm năng lượng, lưỡi dao rung lên tạo ra âm thanh vi vu, sắc bén và chết chóc.
"Cô nghĩ mình là lưỡi dao?" Anh ta nói, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong không gian chật hẹp.
"Lưỡi dao không có ý chí, Y Hoa.
Lưỡi dao chỉ là công cụ.
Và công cụ, khi không còn hữu ích, sẽ bị vứt bỏ."
Y Hoa không đáp.
Cơ thể cô bắt đầu run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sức mạnh đang tràn ngập trong mỗi tế bào.
Cô cảm nhận được sự kết nối với Mạng Lưới Linh, một dòng chảy dữ dội của thông tin, ký ức và năng lượng.
Cô thấy những khuôn mặt, những số phận, những cuộc đời bị cuốn trôi trong dòng chảy đó.
Và cô thấy chính mình, một phần nhỏ bé, nhưng cũng là một phần không thể tách rời.
Lin hét lên, tiếng hét vỡ vụn trong cổ họng anh.
Đừng nghe hắn!
Hắn đang nói dối!"
Nhưng Y Hoa đã không còn nghe thấy tiếng anh.
Cô đã bước vào một trạng thái khác, nơi thời gian và không gian hòa quyện vào nhau.
Cô thấy cánh cửa đó mở rộng hơn, và từ bên trong, một bàn tay vươn ra.
Bàn tay đó không thuộc về bất kỳ ai trong thế giới thực, mà thuộc về chính bản ngã sâu thẳm nhất của cô.
Anh ta với thanh kiếm năng lượng lao tới, tốc độ nhanh như一道闪电.
Lưỡi dao cắt qua không khí, để lại một vệt sáng chói lòa.
Y Hoa vẫn đứng yên, hai tay buông thõng, đôi mắt vẫn nhắm chặt.
Có vẻ như cô đã chấp nhận số phận, hoặc có lẽ, cô đang chuẩn bị cho một cuộc chiến khác, một cuộc chiến không dùng đến kiếm.
Vào giây phút cuối cùng, khi lưỡi kiếm sắp chạm vào da thịt cô, Y Hoa mở mắt ra.
Đôi mắt cô không còn màu đen nữa, mà là một màu trắng tinh khiết, không có đồng tử, không có tròng trắng, chỉ là một khoảng trống vô tận.
Ánh sáng từ đôi mắt đó bùng nổ, mạnh mẽ hơn bất kỳ thứ gì Lin từng chứng kiến.
Anh ta dừng lại, thanh kiếm treo lơ lửng trước ngực Y Hoa, không thể tiến thêm được nữa.
Một lớp bảo vệ vô hình, dày đặc và cứng rắn, bao quanh cơ thể cô.
Đó không phải là phòng thủ của một linh giả bình thường, mà là sự hiện diện của chính Mạng Lưới Linh, được triệu hồi bởi ý chí tuyệt đối của Y Hoa.
"Cô không thể làm được điều này," anh ta thì thầm, giọng nói lần đầu tiên lộ ra sự run rẩy.
"Mạng Lưới Linh không dành cho con người.
Nó sẽ nuốt chửng cô."
Y Hoa mở miệng, nhưng không có âm thanh nào phát ra.
Thay vào đó, một luồng sóng năng lượng mạnh mẽ lan tỏa từ cơ thể cô, đánh bật anh ta ra xa.
Anh ta va vào tường, ngã nhào xuống đất, thanh kiếm năng lượng rơi ra khỏi tay, tắt ngấm.
Lin chạy tới, quỳ xuống bên cạnh Y Hoa.
Cơ thể cô mềm nhũn, không còn chút sức sống.
Đôi mắt trắng tinh khiết của cô dần chuyển sang màu đen, nhưng trong đó vẫn còn sót lại một tia sáng yếu ớt, như thể một ngôi sao đang lụi tàn.
"Y Hoa?" Lin gọi tên cô, giọng nói nghẹn ngào.
Cô không đáp.
Lin cảm thấy bàn tay cô lạnh như băng.
Anh nhìn quanh, thấy anh ta kia đang cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể anh ta run rẩy, mắt trợn ngược, như thể đang chịu đựng một cơn đau đớn tột cùng.
Không phải đau đớn thể xác, mà là đau đớn về tinh thần, về sự sụp đổ của niềm tin.
Y Hoa đã không giết anh ta.
Cô đã làm điều gì đó tồi tệ hơn.
Cô đã mở ra cánh cửa, và để cho thứ gì đó từ bên kia tràn vào.
Lin nhìn xuống bàn tay Y Hoa, và anh thấy những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện trên da cô, như thể cơ thể cô đang vỡ vụn từ bên trong.
Mỗi vết nứt đều tỏa ra một chút ánh sáng xanh nhạt, giống như ánh sáng ban nãy.
Anh hiểu ra ngay lập tức.
Y Hoa không còn là con người nữa.
Cô đang trở thành một phần của Mạng Lưới Linh, một thực thể siêu nhiên, không còn thuộc về thế giới này.
Anh ta kia cuối cùng cũng đứng dậy, nhưng dáng đi của anh ta đã thay đổi.
Không còn sự tự tin, không còn sự kiêu ngạo.
Anh ta nhìn Y Hoa với ánh mắt đầy sợ hãi và kính sợ.
"Cô đã làm gì?" anh ta hỏi, giọng nói khàn đặc.
Y Hoa vẫn không đáp.
Cô từ từ nâng đầu lên, nhìn thẳng vào anh ta.
Trong đôi mắt đen kịt của cô, Lin thấy một sự trống rỗng đáng sợ, nhưng cũng thấy một sự bình yên kỳ lạ.
Như thể cô đã tìm thấy câu trả lời cho mọi câu hỏi, và câu trả lời đó là sự hủy diệt.
Lin nắm chặt tay Y Hoa, cố gắng truyền chút nhiệt độ còn lại của mình vào cơ thể cô.
"Y Hoa, hãy quay về," anh thì thầm.
"Hãy quay về với chúng ta."
Nhưng Y Hoa chỉ mỉm cười, một nụ cười mỏng manh, đầy đau thương.
Và rồi, cô nhắm mắt lại lần nữa.
Cơ thể cô bắt đầu tan biến, không phải thành tro bụi, mà thành những hạt sáng nhỏ li ti, bay lên không trung, hòa nhập vào ánh sáng xanh nhạt đang tràn ngập căn phòng.
Lin ngồi đó, tay vẫn nắm chặt khoảng không, nơi bàn tay Y Hoa từng tồn tại.
Anh ta kia đứng yên, nhìn cảnh tượng đó với ánh mắt trống rỗng.
Và Lin biết, mọi thứ đã thay đổi.
Không còn Y Hoa nữa.
Chỉ còn lại một di sản, một lời cảnh báo, và một câu hỏi chưa có lời giải.
Anh đứng dậy, bước ra khỏi căn phòng.
Bên ngoài, thành phố vẫn ồn ào, vẫn náo nhiệt, vẫn tiếp tục tồn tại như thể chưa có gì xảy ra.
Nhưng Lin biết, thế giới này đã không còn giống như trước nữa.
Cánh cửa đã mở ra, và thứ gì đó từ bên kia đang nhìn vào thế giới của chúng ta.
Anh đi vào bóng tối, bước từng bước nặng nề.
Trong đầu anh, hình ảnh đôi mắt trắng tinh khiết của Y Hoa vẫn còn in hằn.
Và anh tự hỏi, liệu cô ấy đã thực sự chết, hay chỉ đang chờ đợi một cơ hội khác để trở lại.
Một cơ hội mà anh ta kia, và cả anh, đều không thể lường trước được.
Thành phố chìm trong đêm, nhưng ánh đèn neon vẫn rực rỡ, chiếu rọi xuống những con phố vắng tanh.
Lin dừng lại trước một tấm gương lớn bên đường, nhìn vào khuôn mặt phản chiếu của mình.
Đôi mắt anh đỏ ngầu, đầy mệt mỏi và đau khổ.
Nhưng sâu thẳm trong đó, một tia sáng nhỏ bé, yếu ớt, nhưng kiên cường, vẫn đang cháy.
Anh không biết mình sẽ làm gì tiếp theo.
Anh không biết liệu có ai còn quan tâm đến sự thật, hay mọi người chỉ muốn sống trong ảo tưởng bình yên.
Nhưng anh biết một điều chắc chắn: anh sẽ không để cho sự thật bị chôn vùi.
Dù phải trả giá bằng mạng sống, dù phải đối mặt với những thế lực vĩ đại nhất, anh sẽ tiếp tục đi tìm câu trả lời.
Vì nếu không có ai đứng lên, thì ai sẽ bảo vệ những người vô tội?
Ai sẽ ngăn chặn thứ gì đó từ bên kia cánh cửa tràn vào và hủy diệt tất cả?
Lin bước tiếp, hòa vào dòng người trên phố.
Anh trở thành một bóng ma, một kẻ lang thang trong thế giới của những kẻ sống và kẻ chết.
Và trong sâu thẳm tâm hồn, anh cảm thấy sự hiện diện của Y Hoa, không phải như một linh hồn, mà như một phần của chính anh, một lời nhắc nhở vĩnh cửu về cái giá của sự thật.
Cánh cửa vẫn mở.
Và thứ gì đó đang chờ đợi.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận