Chương 13
Cô mở mắt, mí mắt cay xé bởi luồng sáng trắng xóa, nhưng cơn đau thực sự không đến từ ánh đèn mà từ cổ tay trái.
Da thịt nơi đó đang rên rỉ, một đường cào dài, sâu hoắm, máu thấm qua lớp băng gạc mỏng manh, chảy ròng ròng xuống mu bàn tay.
Trong tai, tiếng hô "Cut!" của đạo diễn vang lên chói tai, nhưng nó bị chôn vùi dưới một âm thanh khác – tiếng rên rỉ yếu ớt, đứt quãng của chính Y Hoa.
Không phải Y Hoa đang đứng đây, mà là Y Hoa gốc, từ sâu thẳm trong Mạng Lưới Linh, nơi ý thức thật của cô đang gào thét trong tuyệt vọng.
Y Hoa chạm nhẹ vào vết thương.
Máu ấm áp, dính nhớt.
Đây không phải là máu giả pha màu thực phẩm.
Đây là máu của cô.
Luật Cộng Hưởng Thương Tích đã thực thi quyền lực tàn bạo của nó.
Trong dungeon vừa rồi, con linh vật dạng thú dữ đã cào vào cổ tay cô khi cô cố gắng bảo vệ Cổ Tranh.
Vết thương đó, dù chỉ là ảo ảnh trong không gian song song, giờ đây đã hiện hữu nguyên xi trên cơ thể vật lý này.
Cô nhìn xuống bàn tay run rẩy, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng.
Nếu vết thương trong dungeon sâu hơn, nếu nó cắt đứt động mạch, thì bây giờ cô đã nằm trên sàn nhà, máu chảy ra đến chết.
Em ổn chứ?" Cổ Tranh lao tới, khuôn mặt đầy lo âu, nhưng trong ánh mắt anh ta, Y Hoa thấy một thứ gì đó khác.
Anh ta nhìn vết thương với vẻ chăm chú như thể đang kiểm tra một sản phẩm mới.
Anh ta lau sạch máu của cô bằng khăn giấy, động tác nhẹ nhàng nhưng tay anh ta cứng đờ.
"Vết này sâu đấy.
Em biết quy định không?
Tổ chức cảnh báo rồi, đừng liều lĩnh.
Nếu em chết trong dungeon, em sẽ chết ngoài đời.
Không có nút 'reload'."
Y Hoa không đáp.
Cô rút tay lại, giấu vết thương vào trong lòng tay.
Cô nghi ngờ bản thân.
Tại sao vết thương này lại đau đến mức tê liệt?
Tại sao ý thức của cô lại có những khoảng trắng, những ký ức bị xóa nhòa như thể có ai đó đang chỉnh sửa file dữ liệu trong não cô?
Là diễn viên Y Hoa nổi tiếng?
Hay chỉ là một cái xác không hồn, một chiếc vỏ rỗng được nhồi nhét bằng ý thức của một người khác?
Câu hỏi đó như một con giun đục khoét tâm trí cô mỗi khi cô nhìn vào gương.
**
Y Hoa rời khỏi quán cà phê với đầu óc choáng váng.
Cơn mưa đêm rơi xối xả, làm ướt đẫm áo khoác của cô.
Cô đi bộ chậm rãi về phía phim trường, nơi đoàn phim đang chuẩn bị cho cảnh quay tiếp theo.
Trong đầu cô, những lời nói của Người Trung Gian vang vọng, không ngừng nghỉ.
*Em là nền tảng.
Em là bộ lọc.*
Cô nhớ lại cảnh quay vừa rồi.
Đạo diễn, ông Kim, người luôn đứng sau máy quay với ánh mắt sắc bén như một con chim săn mồi.
Mỗi khi Y Hoa suýt chết trong cảnh hành động, mỗi khi cô thể hiện sự sợ hãi chân thật, ông Kim lại mỉm cười.
Một nụ cười thỏa mãn.
Không phải vì diễn xuất của cô, mà vì thứ gì đó khác.
Thứ gì đó mà anh ta biết, nhưng cô thì không.
Y Hoa dừng lại trước cổng phim trường.
Cô nhìn vào bóng tối phía sau, nơi các thiết bị quay phim được cất giữ.
Cô cảm thấy một sự thu hút kỳ lạ, như thể có một từ tính vô hình đang kéo cô về phía đó.
Cô nhớ lại chiếc vật thể đen mà cô đã thấy trong túi của đạo diễn trong một khoảnh khắc thoáng qua.
Một vật thể nhỏ, bóng loáng, tỏa ra một aura lạnh lẽo.
Cô quay lại, bước vào khu vực kỹ thuật.
Không ai để ý đến cô.
Mọi người đều bận rộn với những cuộc trò chuyện vô nghĩa, những tiếng cười cợt.
Y Hoa cảm thấy cô đơn.
Cô là một người lạ trong chính thế giới của mình.
Cô là một bản sao, một bóng ma lang thang giữa những kẻ sống.
Cô tiến lại gần chiếc xe tải chứa thiết bị.
Trong đầu cô, giọng nói của Y Hoa gốc trở nên rõ ràng hơn.
*"Đừng làm vậy, Y Hoa.
Đừng chạm vào nó.
Nó là của tôi.
Nó là trái tim của sự hoàn hảo."*
Y Hoa run rẩy.
Cô không muốn nghe.
Cô muốn phá vỡ vòng lặp này.
Cô muốn biết sự thật, dù nó có tàn khốc đến đâu.
Cô mở cửa xe tải, ánh đèn pin trong điện thoại chiếu rọi vào những chiếc hộp đen.
Và rồi, cô thấy nó.
Chiếc vật thể đen nằm trong một chiếc hộp nhỏ, được bọc trong lớp vải nhung đen.
Nó nóng hổi, rung động nhẹ, như thể nó đang sống.
***
Y Hoa với tay ra, ngón tay cô chạm vào lớp vải nhung.
Cảm giác lạnh buốt lan truyền khắp cơ thể cô.
Cô kéo vật thể ra.
Nó nhỏ gọn, hình cầu, bằng một loại đá đen bóng, nhưng bên trong nó có những luồng sáng xanh dương nhấp nháy, như những mạch máu đang đập.
Ngay lúc đó, cảm giác kinh hoàng ập đến.
Vật thể đen nóng lên dữ dội, nóng đến mức bỏng tay.
Y Hoa cố gắng ném nó đi, nhưng tay cô như bị dán chặt vào nó.
Trong đầu cô, giọng nói của Y Hoa gốc biến đổi, trở nên sắc bén, giận dữ, và đầy thù hận.
*"Đừng chạm vào nó!
Đó là trái tim của tôi!
Đó là phần ý thức còn sót lại của tôi mà tôi đã tách ra để bảo vệ bản thân!
Nếu em phá vỡ nó, em sẽ phá vỡ sự cân bằng!
Em sẽ chết!
Và tôi sẽ chết!"*
Y Hoa hét lên, đau đớn xé toạc tâm trí cô.
Cô thấy những ký ức không phải của mình ập vào.
Những phòng thí nghiệm trắng xóa.
Những ống nghiệm chứa đầy chất lỏng xanh.
Những người đàn ông mặc áo blouse trắng, mặt lạnh như băng, quan sát cô như thể cô là một con chuột bạch.
Cô thấy Y Hoa gốc nằm trên bàn mổ, mắt mở to, miệng há rộng nhưng không phát ra âm thanh.
Cô thấy mình – Y Hoa bản sao – được tạo ra từ những mảnh ghép ý thức, được nhồi nhét vào một cơ thể vô danh.
"Không!" Y Hoa gào thét, cố gắng giật tay ra.
Nhưng vật thể đen như thể đang hút lấy năng lượng của cô.
Cô cảm thấy sức lực cạn kiệt, thị lực mờ đi.
Cô nhìn thấy đạo diễn Kim tiến lại gần, khuôn mặt anh ta biến dạng, không còn là con người nữa.
Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, miệng咧 ra thành một nụ cười kinh hoàng.
"Em đã làm đúng," anh ta nói, giọng nói vang lên từ khắp mọi nơi.
"Em đã kích hoạt nó.
Bây giờ, quá trình hoàn thiện sẽ bắt đầu."
Y Hoa rơi xuống sàn, vật thể đen trượt khỏi tay, lăn về phía đạo diễn.
Hắn cúi xuống, nhặt nó lên, ánh mắt hung hãn, đầy thích thú.
"Chào mừng vào thế giới thực, em gái."
***
Y Hoa nằm trên sàn lạnh lẽo, thở hồng hộc.
Cô nhìn xung quanh.
Các diễn viên, nhân viên quay phim đang đông đảo, nhưng họ không thấy gì.
Họ chỉ thấy một cô diễn viên đang co ro sợ hãi, khóc lóc vô cớ.
Một người phụ nữ chạy đến, cầm một chai nước, hỏi han cô với vẻ quan tâm giả tạo.
Dungeon chưa mở.
Không có quái vật.
Không có máu.
Nhưng "Luật Cộng Hưởng" vẫn đang hoạt động.
Vết thương trên cổ tay cô vẫn chảy máu, và giờ đây, một vết bỏng mới xuất hiện trên lòng bàn tay phải – nơi cô vừa chạm vào vật thể đen.
Y Hoa nhìn vào vết bỏng.
Nó có hình dạng của một con mắt.
Một con mắt đang mở to, nhìn chằm chằm vào cô.
Cô nhận ra rằng, đạo diễn Kim không phải là kẻ thù.
Hắn chỉ là một người canh giữ.
Kẻ thù thực sự là Y Hoa gốc, người đang điều khiển tất cả từ xa, dùng cô làm con cờ để hoàn thiện năng lực của mình.
Và giờ đây, cô đã chạm vào "trái tim" của anh ta.
Sự cân bằng đã bị phá vỡ.
Cô đứng dậy, chân tay run rẩy.
Cô nhìn vào đạo diễn Kim.
Anh ta đang mỉm cười, nhưng trong ánh mắt anh ta, Y Hoa thấy một sự sợ hãi.
Sợ hãi rằng cô đã làm điều gì đó mà anh ta không lường trước được.
Cô cầm lấy điện thoại, gọi cho Cổ Tranh.
"Cổ Tranh," cô nói, giọng khàn đặc, "tôi cần gặp anh.
Ngay bây giờ.
Có chuyện...
không ổn."
"Em ổn chứ?" Giọng Cổ Tranh lo lắng.
"Em ở đâu?"
"Tôi ở phim trường," Y Hoa nói, nhìn vào vết bỏng hình con mắt trên tay.
"Và tôi vừa mới tìm ra sự thật.
Nhưng tôi không biết liệu sự thật đó có cứu được tôi, hay nó sẽ giết chết tôi."
Cô ngắt cuộc gọi.
Cô nhìn vào bóng tối phía sau đạo diễn Kim.
Ở đó, một khe hở nhỏ, màu tím sẫm, đang bắt đầu mở ra.
Không phải là một dungeon.
Mà là một cánh cửa.
Một cánh cửa dẫn đến Mạng Lưới Linh, nơi Y Hoa gốc đang chờ đợi.
Và lần này, cô sẽ không để mình bị kiểm soát.
Cô sẽ chiến đấu.
Dù phải trả giá bằng mạng sống.
Dù phải đối mặt với chính bản thân mình.
Y Hoa bước về phía khe hở.
Vết thương trên cổ tay cô chảy máu nhiều hơn, nhưng cô không còn cảm thấy đau.
Cô chỉ cảm thấy một sự bình tĩnh lạnh lùng.
Cô là bản sao số 001.
Cô là công cụ.
Nhưng cô cũng là con người.
Và con người không bao giờ chấp nhận bị nô dịch.
Bên kia cánh cửa, một bóng đen đang chờ đợi.
Nó không phải là Y Hoa gốc.
Nó là thứ gì đó khác.
Thứ gì đó mà ngay cả Y Hoa gốc cũng không biết.
Và Y Hoa, với vết bỏng hình con mắt trên tay, bước vào bóng tối, không biết liệu cô sẽ tìm thấy sự thật, hay chỉ tìm thấy cái chết.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận