Chương 14
Nó cháy xanh lè, lạnh lẽo và im ắng, như thể đang đốt cháy chính khái niệm về không gian.
Y Hoa đứng giữa vòng tròn phù văn đen kịt đang mở rộng trên sàn gỗ studio, cảm giác nóng rát lan tỏa từ lòng bàn chân lên cột sống.
Nhưng đó không phải là nhiệt độ.
Đó là sự xé nát.
Một lưỡi dao vô hình, sắc bén hơn bất kỳ kim loại nào Y Hoa từng thấy trong thế giới thực, cắt ngang lưng cô.
Không có tiếng động, không có tiếng da thịt bị xé toạc, chỉ có một cảm giác trống rỗng đột ngột, như thể một phần của cô vừa bị nhổ bật ra khỏi cơ thể.
Y Hoa khựng lại, ngón tay cô run rẩy khi chạm vào lưng áo.
Không có máu.
Trong dungeon, không có máu chảy ra ngoài da.
Nhưng đau đớn thì có.
Đau đớn dữ dội, sâu thẳm, ăn mòn từng tế bào thần kinh.
"Luật Cộng Hưởng Thương Tích," Y Hoa thì thầm, giọng nói của cô vang lên trong không gian méo mó, vang vọng như tiếng vọng trong giếng sâu.
"Nó bắt đầu rồi."
Bên cạnh cô, Cổ Tranh bước ra từ bóng tối, gương mặt anh ta tái nhợt nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh như dao cùn.
Anh ta không nhìn Y Hoa, mà nhìn vào những mảnh kính vỡ đang lơ lửng trong không trung, phản chiếu vô số khuôn mặt của Y Hoa – những khuôn mặt đang khóc, đang cười, đang chết đi.
Cổ Tranh đưa tay lên, ngón tay cái chạm nhẹ vào vết sẹo trên cổ tay mình, nơi một vết thương cũ từ dungeon trước đó vẫn chưa lành hẳn.
"Cẩn thận, Y Hoa," Cổ Tranh nói, giọng anh ta trầm thấp, ẩn chứa một sự mệt mỏi sâu thẳm.
"Đừng để nó chạm vào ý thức của em.
Ở đây, đau đớn không chỉ là cảm giác.
Nó là dữ liệu."
Y Hoa quay sang nhìn anh ta, đôi mắt đen láy của cô không hề run rẩy, dù cơ thể cô đang co cứng vì nỗi đau ảo.
"Dữ liệu?" cô lặp lại, giọng điệu lạnh lùng, tính toán.
"Anh đang nói gì vậy, Cổ Tranh?
Đây là dungeon.
Là nơi chúng ta chiến đấu và sống sót."
"Không," Cổ Tranh lắc đầu, nụ cười trên môi anh ta méo mó, đầy mỉa mai.
"Đây không phải dungeon.
Đây là phòng thí nghiệm.
em là mẫu thử nghiệm."
Trước khi Y Hoa kịp phản ứng, không gian xung quanh họ bắt đầu sụp đổ.
Những bức tường kính vỡ vụn không rơi xuống, mà bay lên, hợp nhất thành một khối cầu khổng lồ bao quanh họ.
Bên trong khối cầu đó, hàng trăm bóng người mặc đồ bảo hộ trắng xóa đang đứng yên, nhìn chằm chằm vào họ qua lớp kính trong suốt.
Họ không cử động, không hô hấp, chỉ quan sát.
Như thể họ là những con rối bị cắt đứt dây điều khiển.
Y Hoa cảm thấy một cơn chóng mặt dữ dội.
Trong đầu cô, một giọng nói vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong tiềm thức.
Một giọng nói quen thuộc, ấm áp, nhưng lại đầy xa cách.
*"Con đang làm tốt lắm, Y Hoa,"* giọng nói đó thì thầm.
*"Hãy chịu đựng.
Đau đớn là bước đệm của sự hoàn thiện."*
Y Hoa rên rỉ, quỳ xuống sàn.
Máu bắt đầu chảy từ tai cô.
Không phải trong dungeon, mà ở thế giới thực.
Cô biết điều đó vì cô cảm thấy mùi sắt gỉ của máu lan tỏa trong không khí, nồng nặc và khó chịu.
Luật Cộng Hưởng Thương Tích không chỉ áp dụng cho vết thương thể xác.
Nó áp dụng cho mọi tổn hại lên ý thức.
Và ý thức của cô đang bị xé toạc.
Cổ Tranh bước tới, đặt tay lên vai cô.
Bàn tay anh ta lạnh như đá, nhưng lại mang lại một chút cảm giác thực tại.
"Đừng nghe nó," anh ta nói, giọng nói của anh ta cắt ngang dòng ý thức xâm nhập.
"Đó là hắn.
Hắn đang cố gắng đồng bộ hóa với em.
Nếu em nghe theo, em sẽ mất đi chính mình."
"Mất đi chính mình?" Y Hoa ngẩng đầu lên, nhìn vào Cổ Tranh.
Ánh mắt cô đục ngầu, đầy chất nghi vấn.
"Vậy thì ai là chính mình?
Là con người đang đau đớn này, hay là ý thức đang quan sát từ xa?
Cổ Tranh, anh biết điều gì mà anh không nói cho tôi?"
Cổ Tranh im lặng.
Ánh mắt anh ta tránh né ánh nhìn của Y Hoa.
Trong khoảnh khắc đó, Y Hoa thấy một sự sợ hãi trong mắt anh ta.
Không phải sợ hãi dungeon, hay sợ hãi kẻ thù.
Mà là sợ hãi sự thật.
Sợ hãi rằng chính anh ta là kẻ đã đẩy cô vào bước đường cùng này.
"Anh hứa sẽ bảo vệ em," Cổ Tranh nói, giọng anh ta run rẩy.
"Nhưng có những thứ...
quá lớn để một người có thể gánh vác.
Y Hoa, em là chìa khóa.
Em là hy vọng duy nhất để kết thúc cái vòng luẩn quẩn này."
"Vòng luẩn quẩn gì?" Y Hoa đứng dậy, bất chấp vết thương trên lưng đang rỉ máu trong thế giới thực.
Cô cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như thể trọng lực đang dần buông bỏ cô.
"Anh nói về cái chết của em gái anh?
Hay về cái chết của tôi?"
Cổ Tranh không trả lời.
Thay vào đó, anh ta rút ra khẩu súng ngắn từ trong áo khoác, nòng súng hướng về phía những bóng người trong đồ bảo hộ.
"Chạy đi, Y Hoa!
Hắn đang đến!"
Ngay khi tiếng súng nổ vang lên, không gian trong khối cầu kính vỡ tung.
Những mảnh kính bay ra như những mũi tên, nhưng chúng không cắt da thịt.
Chúng cắt vào ký ức.
Y Hoa thấy những hình ảnh flash nhanh qua trước mắt: một phòng thí nghiệm tối tăm, một cái giường bệnh, một người phụ nữ khóc lóc, và một đứa trẻ – em gái của Cổ Tranh – đang nằm bất động trên bàn mổ.
Y Hoa hét lên, ôm lấy đầu.
Những ký ức đó không phải của cô.
Chúng đang được cấy ghép vào đầu cô, như thể chúng là một phần của bản sao ý thức số 001.
Cô hiểu ra.
Cô không chỉ là một bản sao.
Cô là một kho lưu trữ.
Một ổ cứng sống chứa đựng tất cả những ký ức, nỗi đau và sự sợ hãi mà Y Hoa gốc muốn loại bỏ.
"Không!" Y Hoa gào thét, giọng cô vỡ vụn.
"Tôi không phải là công cụ!
Tôi là Y Hoa!"
Nhưng giọng nói trong đầu cô lại cười.
Một tiếng cười lạnh lùng, tàn nhẫn.
*"Em không bao giờ là Y Hoa thật.
Em chỉ là bóng đổ của anh.
Và bóng đổ không bao giờ có quyền tự chủ."*
Y Hoa cảm thấy ý thức mình bắt đầu tan rã.
Cô thấy cơ thể mình trong thế giới thực đang nằm trên giường bệnh, máy móc xung quanh phát ra tiếng bíp đều đặn.
Tim cô đang đập yếu dần.
Nếu cô chết trong dungeon, cô sẽ chết ngoài đời.
Nhưng nếu cô để ý thức mình bị đồng bộ hóa hoàn toàn với Y Hoa gốc, cô sẽ sống – nhưng chỉ như một cái xác không hồn, một con rối bị điều khiển.
Cổ Tranh đang chiến đấu.
Anh ta bắn liên tiếp vào những bóng người trong đồ bảo hộ, nhưng viên đạn của anh ta không gây thương tích.
Chúng chỉ làm chậm lại sự xâm nhập của ý thức Y Hoa gốc.
Anh ta biết điều đó.
Anh ta đang hy sinh cơ hội sống sót của mình để mua thời gian cho Y Hoa.
"Y Hoa!" Cổ Tranh hét lên, máu chảy từ trán anh ta xuống mắt.
"Hãy nhớ lại!
Hãy nhớ lại lý do tại sao em tồn tại!
Không phải để phục vụ hắn.
Mà để phá hủy hắn!"
Y Hoa nhắm mắt lại.
Trong sự hỗn loạn của ký ức và nỗi đau, cô tìm thấy một mảnh vỡ nhỏ.
Một ký ức thuộc về chính cô – không phải bản sao, mà là ý thức độc lập của cô.
Đó là khoảnh khắc cô nhìn thấy một bông hoa nở trong khe nứt của bê tông.
Một bông hoa nhỏ, yếu ớt, nhưng kiên cường.
Nó không cần ánh nắng mặt trời, không cần nước tưới.
Nó chỉ cần sự sống.
sống," Y Hoa thì thầm.
Cô mở mắt ra.
Đôi mắt cô không còn đục ngầu.
Chúng sáng lên, rực rỡ như ngọn lửa xanh lè từ chai rượu.
Y Hoa đưa tay lên, chạm vào vết bỏng hình con mắt trên cổ tay mình.
Vết bỏng đó không còn đau nữa.
Nó trở thành một cổng kết nối.
Y Hoa không chiến đấu bằng vũ lực.
Cô chiến đấu bằng ý chí.
Cô đẩy tất cả nỗi đau, tất cả sự sợ hãi, tất cả những ký ức bị cấy ghép vào vết bỏng đó.
Và từ vết bỏng, một luồng năng lượng tinh khiết, trắng xóa, phun trào ra.
Luồng năng lượng đó không tấn công Y Hoa gốc.
Nó tấn công kết nối giữa họ.
Trong thế giới thực, máy đo nhịp tim của Y Hoa tăng vọt.
Các bác sĩ trong phòng thí nghiệm hoảng loạn, chạy lại kiểm tra.
Họ thấy não bộ của bệnh nhân đang hoạt động với cường độ chưa từng có.
Một sóng não alpha mạnh mẽ đang quét qua toàn bộ não, phá vỡ các kết nối thần kinh bị cưỡng ép.
Trong dungeon, Cổ Tranh nhìn thấy Y Hoa đang phát sáng.
Anh ta ngừng bắn, lùi lại, nhìn cô với ánh mắt kính sợ và...
Anh ta biết điều gì sắp xảy ra.
Khi kết nối bị phá vỡ, Y Hoa sẽ không còn là bản sao nữa.
Cô sẽ trở thành một thực thể độc lập.
Nhưng cái giá phải trả là gì?
"Y Hoa," Cổ Tranh gọi tên cô, giọng anh ta nghẹn ngào.
"Em đừng làm vậy.
Nếu em cắt đứt kết nối, em sẽ mất đi nguồn năng lượng duy nhất giữ cho cơ thể em sống.
Em sẽ chết."
Y Hoa mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lùng, nhưng lại đầy hy vọng.
"Chết là kết thúc của sự nô dịch.
Và bắt đầu của sự tự do."
Cô giơ tay lên, nắm chặt.
Luồng năng lượng trắng xóa co lại, rồi bùng nổ.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.
Khối cầu kính vỡ tan thành bụi.
Những bóng người trong đồ bảo hộ biến mất.
Không gian dungeon sụp đổ, kéo theo cả Y Hoa và Cổ Tranh rơi vào vực thẳm.
Nhưng trước khi rơi xuống, Y Hoa nhìn thấy một bóng đen.
Không phải Y Hoa gốc.
Mà là thứ gì đó khác.
Thứ gì đó cổ xưa, tối tăm, đang chờ đợi trong bóng tối của Mạng Lưới Linh.
Nó mở mắt ra, hai con mắt đỏ rực, nhìn chằm chằm vào Y Hoa.
*"Chào mừng, Bản Sao 001,"* giọng nói đó vang lên, không phải từ đầu Y Hoa, mà từ khắp mọi nơi.
*"Cuộc chơi mới bắt đầu."*
Y Hoa nhắm mắt lại, chấp nhận sự rơi tự do.
Cô không biết liệu cô sẽ sống hay chết.
Cô không biết liệu Cổ Tranh có sống sót hay không.
Cô chỉ biết một điều: cô không còn là con rối nữa.
Và ở đâu đó, trong một phòng thí nghiệm tối tăm, Y Hoa gốc – người thật – mở mắt ra.
Anh ta nhìn vào màn hình hiển thị não bộ của bản sao số 001.
Đường cong sóng não đang phẳng lì.
Nhưng anh ta không buồn.
Anh ta mỉm cười.
Vì anh ta biết rằng, cái chết của bản sao không phải là kết thúc.
Đó là sự hoàn thiện.
Ý thức của bản sao đã được hấp thụ, cùng với tất cả nỗi đau và sự sợ hãi mà nó đã tích lũy.
Giờ đây, anh ta mạnh hơn.
Hoàn hảo hơn.
"Tiếc thật," Y Hoa gốc thì thầm, chạm vào má mình.
"Nhưng cần thiết."
Anh ta đứng dậy, bước ra khỏi phòng thí nghiệm.
Bên ngoài, thành phố hiện đại đang ngủ trong yên tĩnh.
Nhưng dưới bề mặt của sự yên tĩnh đó, những khe rách linh đang mở ra, lớn hơn, nhiều hơn.
Và Y Hoa gốc, với sức mạnh mới của mình, sẽ dẫn dắt thế giới này vào một kỷ nguyên mới.
Kỷ nguyên của những vị thần không cần thịt da.
Trong khi đó, ở bệnh viện, Cổ Tranh ngồi bên giường Y Hoa.
Cơ thể cô lạnh ngắt.
Nhưng trên mặt cô, một nụ cười nhẹ nhàng đang nở rộ.
Và trong túi áo của Cổ Tranh, một chiếc điện thoại cũ, màn hình đã vỡ, đang rung lên.
Một tin nhắn mới.
Nhưng anh thì sao?"*
Cổ Tranh nhìn vào tin nhắn, nước mắt rơi xuống.
Anh ta không biết đó là ai gửi.
Anh ta chỉ biết rằng, Y Hoa chưa chết.
Và cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
Bên ngoài cửa sổ, một đám mây đen bất chợt xuất hiện, che khuất mặt trời.
Và trong đám mây đó, một con mắt khổng lồ, màu tím sẫm, đang mở ra, nhìn xuống thành phố.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận