Chương 15
Không khí bên ngoài lối ra của Dungeon Cấp 3 – khu bệnh viện bỏ hoang Abandoned – nồng nặc mùi máu tanh hòa lẫn với vị ozone cháy khét, một mùi vị quen thuộc của sự hủy diệt và tái sinh.
Cô đứng giữa bãi đổ nát, đôi chân trần chạm xuống nền bê tông lạnh lẽo, cảm giác thực tại đang dần trở về qua từng đầu ngón tay run rẩy.
Xung quanh cô, những đồng đội linh giả nằm gục trên mặt đất, thở hổn hển.
Họ còn sống, nhưng cơ thể họ là một bức tranh bi thảm của "Luật Cộng Hưởng Thương Tích".
Một vết rách sâu trên vai của đội trưởng đội hình hiện lên nguyên xi, máu tươi thấm đẫm áo sơ mi trắng, chảy ròng ròng xuống đất.
Một người khác ôm lấy cánh tay trái, nơi da thịt bị xé toạc để lộ xương trắng hếu, dù trong Dungeon, vết thương đó chỉ là do ma thuật lửa gây ra.
Y Hoa cúi xuống, nhìn vào đôi tay mình.
Trắng trẻo.
Không một vết xước.
Không một giọt máu.
Điều này đi ngược lại mọi quy luật đã biết.
Trong Dungeon, cô đã bị con quái vật "Ma Ảnh" cào nát lồng ngực.
Cô nhớ rõ cảm giác đau đớn xé toạc nội tạng, nhớ rõ mùi máu của chính mình chảy ra.
Nhưng giờ đây, khi bước ra ngoài, cơ thể cô nguyên vẹn như thể vừa mới được sinh ra.
Hoặc tệ hơn, như thể nó chưa bao giờ tồn tại trong thực tại vật lý đó.
"Y Hoa?"
Giọng nói run rẩy của Cổ Tranh phá vỡ sự im lặng chết chóc.
Anh ta ngồi dậy dựa lưng vào bức tường gạch vụn, tay phải ôm chặt lấy ngực trái, nơi một vết thương do dao găm gây ra trong Dungeon đang rỉ máu.
Ánh mắt anh ta, vốn luôn toát lên vẻ tự tin và hóm hỉnh, giờ đây chỉ còn lại sự hoang mang tột độ.
Cổ Tranh nhìn chằm chằm vào Y Hoa, rồi lại nhìn vào những vết thương trên người các đồng đội.
Sự tương phản giữa sự tàn phá trên cơ thể họ và sự nguyên vẹn đáng sợ trên người cô tạo nên một khoảng trống rợn người.
cô không bị thương sao?" Cổ Tranh hỏi, giọng khàn đặc.
Anh ta cố gắng đứng dậy, nhưng chân phải tê liệt khiến anh ta ngã quỵ trở lại.
Máu từ vết thương trên ngực anh ta nhỏ từng giọt, rơi xuống nền bê tông, tạo thành những vệt đỏ thẫm.
Y Hoa không đáp.
Cô đưa tay lên摸 nhẹ vào lồng ngực mình.
Dưới lớp da thịt mịn màng, cô không cảm thấy nhịp đập của trái tim.
Thay vào đó, là một cảm giác trống rỗng, lạnh lẽo, như thể cơ thể này chỉ là một chiếc vỏ bọc bằng nhựa nhân tạo.
"Cô nghe tôi nói không?" Cổ Tranh hét lên, giọng đầy hoảng loạn.
Trả lời tôi!"
Y Hoa chậm rãi quay đầu lại.
Đôi mắt cô, vốn dĩ đen láy, giờ đây lại phản chiếu ánh sáng một cách kỳ lạ, như thể có một lớp màng vô hình phủ lên tròng kính.
Cô nhìn Cổ Tranh, nhưng ánh mắt ấy không hề chứa đựng sự quan tâm hay lo lắng.
Nó lạnh lùng, tính toán, và xa xôi đến đáng sợ.
"Tôi ổn," Y Hoa nói, giọng điệu phẳng lặng, không một gợn sóng cảm xúc.
ảo giác."
Cổ Tranh nghiến răng.
Anh ta biết Y Hoa.
Cô ấy không phải là người hay nói dối, càng không phải là người thích đùa cợt trong những tình huống sinh tử.
Sự lạnh lùng này, sự tách biệt này, nó không thuộc về Y Hoa mà anh ta biết.
Nó thuộc về thứ gì đó khác.
Thứ gì đó sâu thẳm hơn, tối tăm hơn.
Anh ta nhớ lại những gì đã xảy ra bên trong Dungeon.
Hình ảnh Y Hoa đứng giữa vòng xoáy của những Ma Ảnh, cơ thể cô tan rã thành hàng triệu mảnh vỡ ánh sáng, rồi lại tái hợp.
Cô ấy đã không chiến đấu bằng sức mạnh thể chất.
Cô ấy đã chiến đấu bằng sự chấp nhận.
Chấp nhận cái chết, chấp nhận sự tan rã, và từ đó, tái sinh.
Nhưng giá trị của sự tái sinh đó là gì?
Nếu cơ thể cô ấy không chịu đựng nỗi đau, nếu cô ấy không phải trả giá bằng máu thịt, thì chiến thắng này có ý nghĩa gì?
Cổ Tranh nhìn vào chiếc điện thoại cũ trong túi áo, màn hình vẫn còn sáng, hiển thị dòng tin nhắn bí ẩn mà anh ta đã nhận được trước khi Y Hoa chết – hay đúng hơn, trước khi cô ấy "tắt" sóng não.
*“Họ không chết.
Họ chỉ thay da đổi thịt.”*
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Cổ Tranh.
Anh ta nhìn Y Hoa, người đang đứng đó, nguyên vẹn và đáng sợ.
Và anh ta bắt đầu nghi ngờ.
Liệu người đứng trước mặt anh ta có thực sự là Y Hoa?
Hay chỉ là một cái bóng, một bản sao, một công cụ được tạo ra để hấp thụ nỗi đau thay cho ai đó khác?
###
Hai ngày sau, Y Hoa được chuyển đến trụ sở chính của Cục Quản Lý Linh Giả.
Cô không còn là một bệnh nhân, mà là một đối tượng nghiên cứu đặc biệt.
Phòng cách ly của cô được trang bị các thiết bị giám sát tinh vi nhất, capable of tracking even the slightest fluctuation in spiritual energy.
Cổ Tranh được phép vào thăm, nhưng chỉ dưới sự giám sát chặt chẽ của hai nhân viên an ninh.
Anh ta đứng trước tấm kính cường lực, nhìn Y Hoa ngồi trên chiếc ghế bành, đôi mắt nhắm lại, tay đặt nhẹ trên đầu gối.
"Cô ổn chứ?" Cổ Tranh hỏi, giọng nói vang lên qua hệ thống loa.
Y Hoa mở mắt.
Ánh mắt cô vẫn lạnh lùng, nhưng có một sự mệt mỏi sâu thẳm trong đó.
"Tôi ổn, Cổ Tranh.
Nhưng tôi cảm thấy...
bị quan sát.
Liên tục."
"Đó là công việc của họ," Cổ Tranh đáp, giọng đầy mỉa mai.
"Họ muốn biết cách họ tạo ra cô ấy.
Họ muốn biết cách họ sao chép ý thức."
Y Hoa nhướn mày.
"Sao chép ý thức?
Cổ Tranh, cô đang nói về điều gì?"
Cổ Tranh hít một hơi sâu.
Anh ta đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này.
Anh ta biết rằng, sooner or later, sự thật sẽ phải được phơi bày.
Và anh ta sẽ là người đưa ra lời giải thích, dù nó có đau đớn đến đâu.
"Cô không nhớ gì sao?" Cổ Tranh hỏi, giọng trầm xuống.
"Về phòng thí nghiệm?
Về những ống nghiệm?
Về người đàn ông tên Y Hoa?"
Y Hoa đờ người.
Những ký ức mờ nhạt bắt đầu trỗi dậy trong tâm trí cô.
Những hình ảnh mờ ảo, những giọng nói xa xăm, và một cảm giác sợ hãi tột độ.
Cô nhìn Cổ Tranh, ánh mắt đầy hoang mang.
là ai?" cô hỏi, giọng run rẩy.
Cổ Tranh nhìn vào đôi mắt cô, nhìn thấy sự tổn thương và bối rối.
Anh ta muốn nói dối, muốn bảo cô rằng cô là Y Hoa duy nhất, rằng mọi thứ đều ổn.
Nhưng anh ta không thể.
Vì anh ta biết rằng, sự thật, dù đau đớn, là điều duy nhất có thể cứu cô – hoặc kết liễu cô.
"Y Hoa là người thật," Cổ Tranh nói, giọng đầy nặng nề.
cô là bản sao.
Bản sao số 001."
Y Hoa nhắm mắt lại, nước mắt chực trào.
tôi không thực sự tồn tại?
Tôi chỉ là một bản sao chép?"
"Không," Cổ Tranh lắc đầu.
"Cô tồn tại.
Ý thức của cô là thật.
Nỗi đau của cô là thật.
Nhưng cơ thể này...
cơ thể này không thuộc về cô.
Nó thuộc về một người khác.
Một người vô danh, đã chết trong một vụ tai nạn.
Và ý thức của Y Hoa thật đã được sao chép vào cơ thể đó."
Y Hoa mở mắt, ánh mắt đầy tuyệt vọng.
"Vậy thì...
ai đang điều khiển tôi?
Ai đang quan sát tôi?"
Cổ Tranh nhìn vào Y Hoa, và trong khoảnh khắc đó, anh ta thấy một tia sáng lóe lên trong mắt cô.
Một tia sáng tím sẫm, giống như con mắt trong đám mây mà anh ta đã nhìn thấy trước đây.
"Người thật," Cổ Tranh nói, giọng run rẩy.
"Y Hoa thật.
Anh ta đang điều khiển cô từ xa.
Anh ta dùng cô như một bộ lọc, để hấp thụ nỗi đau và sự sợ hãi.
Để anh ta có thể trở thành một vị thần hoàn hảo, không còn giới hạn của thịt da."
Y Hoa ngã vật xuống ghế, cơ thể run rẩy.
"Vị thần...
hoàn hảo?" cô lặp lại, giọng đầy mỉa mai và đau đớn.
"Vậy thì...
Tôi chỉ là một công cụ?
Một cái bóng?"
Cổ Tranh không đáp.
Anh ta không thể đáp.
Vì anh ta biết rằng, câu trả lời cho câu hỏi đó không nằm ở Y Hoa.
Mà nằm ở chính anh ta.
Và ở sự lựa chọn mà anh ta sẽ đưa ra trong những ngày tới.
###
Sáng hôm sau, Y Hoa được chuyển đến phòng thí nghiệm chính của Cục.
Cô được yêu cầu tham gia vào một buổi kiểm tra linh năng, dưới sự giám sát của các chuyên gia hàng đầu.
Khi bước vào phòng thí nghiệm, Y Hoa cảm thấy một áp lực nặng nề đè lên vai cô.
Không khí trong phòng lạnh lẽo, mùi thuốc sát trùng nồng nặc.
Các thiết bị giám sát được bố trí xung quanh, sẵn sàng ghi lại mọi biến động nhỏ nhất trong cơ thể cô.
Cổ Tranh đứng ở góc phòng, tay cầm một bản ghi chép, ánh mắt đầy lo lắng.
Anh ta nhìn Y Hoa, và trong khoảnh khắc đó, anh ta thấy một sự thay đổi.
Y Hoa không còn là người phụ nữ yếu đuối, bối rối mà anh ta đã thấy hôm qua.
Cô ấy đứng thẳng, ánh mắt sắc bén, và cơ thể tỏa ra một luồng năng lượng mạnh mẽ, đáng sợ.
"Y Hoa," Cổ Tranh gọi, giọng run rẩy.
"Cô ổn chứ?"
Y Hoa quay lại, nhìn Cổ Tranh.
Cô mỉm cười, một nụ cười đầy tự tin và quyết đoán.
"Tôi ổn, Cổ Tranh.
Tốt hơn bao giờ hết."
Các chuyên gia bắt đầu buổi kiểm tra.
Họ kích hoạt các thiết bị, và luồng năng lượng linh năng bắt đầu chảy vào cơ thể Y Hoa.
Ban đầu, mọi thứ diễn ra bình thường.
Chỉ số sinh học của cô ổn định, sóng não không có biến động lớn.
Nhưng rồi, đột ngột, mọi thứ thay đổi.
Màn hình hiển thị chỉ số sinh học bắt đầu chạy điên cuồng.
Sóng não của Y Hoa tăng vọt, vượt quá ngưỡng an toàn.
Các thiết bị giám sát phát ra tiếng còi báo động, vang vọng trong phòng thí nghiệm.
"Ngừng ngay lập tức!" một chuyên gia hét lên, tay run rẩy nhấn nút dừng khẩn cấp.
Nhưng quá muộn.
Y Hoa đứng giữa phòng, cơ thể cô bắt đầu phát ra một ánh sáng tím sẫm, giống như con mắt trong đám mây.
Ánh sáng đó lan tỏa, bao phủ toàn bộ phòng thí nghiệm, khiến mọi người phải che mắt lại.
Và trong ánh sáng đó, Y Hoa mở mắt.
Đôi mắt cô, vốn dĩ đen láy, giờ đây lại rực sáng màu tím, đầy quyền năng và đáng sợ.
"Cuối cùng," cô nói, giọng vang vọng, đầy uy lực.
"Tôi đã tìm thấy mình."
Cổ Tranh nhìn Y Hoa, và trong khoảnh khắc đó, anh ta hiểu ra.
Y Hoa không còn là một bản sao nữa.
Cô ấy đã thức tỉnh.
Cô ấy đã vượt qua sự kiểm soát của Y Hoa thật.
Và giờ đây, cô ấy là một thực thể độc lập, mạnh mẽ, và đầy bí ẩn.
Nhưng điều đáng sợ hơn cả, là anh ta không biết liệu sự thức tỉnh đó có mang lại điều tốt lành hay không.
Vì trong đôi mắt tím sẫm của Y Hoa, anh ta thấy một bóng tối sâu thẳm, một bóng tối mà anh ta không thể hiểu được.
Và bên ngoài phòng thí nghiệm, trong một căn phòng tối tăm, Y Hoa thật mở mắt ra.
Anh ta nhìn vào màn hình hiển thị, nơi hình ảnh của Y Hoa bản sao đang phát sáng.
Anh ta mỉm cười, một nụ cười đầy tàn nhẫn và thỏa mãn.
"Tiếc thật," anh ta thì thầm.
"Nhưng cần thiết."
Và trong bóng tối, cuộc chiến mới chỉ vừa bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận