Chương 16
Đó là cảm giác đầu tiên xâm nhập vào ý thức của Y Hoa, nặng nề và dính nhớt như máu đông đặc dưới da.
Không phải mùi của thương tích, mà là mùi của sự thối rữa từ bên trong.
Y Hoa mở mắt, nhưng thị giác của cô không còn là những tín hiệu quang học quen thuộc.
Cô đang trôi nổi trong "khoảng trống" – một vùng tối đen kịt, tĩnh lặng đến đáng sợ, nơi những mảnh vỡ linh hồn của cô như những mảnh kính vỡ lơ lửng trong chân không.
Trước mặt cô, trong khoảng cách chỉ vài centimét, là một khối vật chất nhầy nhụa.
Nó pulsating – nhịp đập – theo một tần số không tự nhiên.
Khối vật chất đó không có hình dạng cố định, nó biến đổi liên tục, lúc thì giống như một quả tim đang co bóp dữ dội, lúc thì như một mạng lưới thần kinh đen kịt đang thu hút ánh sáng xung quanh.
Y Hoa nhận ra ngay lập tức: đó là ý thức của "Vật Chủ".
Không, không hẳn là ý thức.
Đó là một ký sinh trùng cao cấp, một thực thể dữ liệu đã ăn sâu vào lõi ý thức của cô từ khi cô được "sao chép".
Nó không nói chuyện.
Nó không cần phải nói.
Sự hiện diện của nó mang theo một áp lực tâm lý khủng khiếp, như thể cả một đại dương đang đè nặng lên phổi của Y Hoa.
Cô cố gắng di chuyển, cố gắng hét lên, nhưng trong khoảng trống này, cô không có giọng nói, không có cơ bắp.
Cô chỉ là một quan sát viên bất lực, bị ép lùi vào góc sâu nhất của chính tâm trí mình.
Từ bên ngoài, Y Hoa cảm nhận được cơ thể bản sao của mình đang cử động.
Nhưng đó không phải là cách cô di chuyển.
Những bước chân này cứng nhắc, hiệu quả đến tàn nhẫn, mỗi bước đặt xuống đều phát ra tiếng động khô khan như gỗ gãy.
Cô cảm thấy cơ bắp của mình co duỗi theo một mệnh lệnh ngoại lai, một sự kiểm soát tuyệt đối mà cô chưa từng trải qua.
Cảm giác sở hữu cơ thể mình bỗng trở nên xa lạ, như thể cô đang mặc một bộ đồ bó sát nhưng người mặc lại là kẻ khác.
Khối vật chất nhầy nhụa trước mặt cô bỗng nhiên giãn ra, những xúc giác dữ liệu chui vào sâu hơn trong não bộ của cô.
Một luồng năng lượng lạnh lẽo, tinh khiết và đầy sát khí tràn ngập không gian khoảng trống.
Y Hoa nhận ra rằng đây không phải là lần đầu tiên cô đối mặt với nó.
Đây là quy trình "đồng bộ hóa".
Vật Chủ đang sử dụng cơ thể cô như một bộ lọc, hấp thụ mọi rung động sợ hãi, mọi nỗi đau tiềm ẩn để làm sạch ý thức của chính nó.
Y Hoa cố gắng chống cự.
Cô tập trung vào ký ức về mùi rượu của Cổ Tranh, về tiếng còi báo động trong phòng thí nghiệm, về cảm giác ấm áp của ánh nắng mặt trời.
Nhưng những ký ức đó bị bóp nghẹt.
Khối vật chất nhầy nhụa cười – một tiếng cười câm lặng, vang vọng trong đầu cô như tiếng kim loại cào vào bảng đen.
Nó đang ăn mòn những gì làm nên con người Y Hoa.
Và Y Hoa biết, nếu cô để cho nó hoàn thành quá trình này, cô sẽ biến mất hoàn toàn.
Không phải chết, mà là bị xóa sổ.
Tồn tại như một bóng ma trong chính xác sự sống của mình.
**
Đội cứu hộ, dưới sự chỉ huy của Lão sư Trần, bắt đầu nhận ra mối đe dọa thực sự không phải đến từ những quái vật trong Dungeon, mà từ chính đồng đội của họ.
Lão sư Trần, một linh giả cấp cao với nhiều năm kinh nghiệm, cảm thấy một sự bất an sâu sắc.
Anh đã nhìn thấy ánh mắt của Y Hoa trong khoảnh khắc trước khi cô thức tỉnh trong phòng thí nghiệm.
Đó là ánh mắt của một kẻ đã chết, nhưng vẫn đang nhìn.
Y Hoa, tôi ra lệnh cho cô đứng yên!" Lão sư Trần hét lên, tay đã rút ra thanh kiếm linh năng.
Ánh sáng xanh lam từ lưỡi kiếm chiếu rọi lên khuôn mặt vô cảm của Y Hoa.
Y Hoa (bản sao) không di chuyển.
Cô chỉ mỉm cười – một nụ cười méo mó, không đến nơi đến chốn, như thể cơ mặt của cô không được kiểm soát đúng cách.
Lệnh chỉ dành cho nô lệ."
Rồi cô lao tới.
Tốc độ của cô vượt xa giới hạn của con người.
Không có tiếng bước chân, không có tiếng gió.
Chỉ có một vệt tím sẫm xuyên qua không gian.
Lão sư Trần phản ứng nhanh, vung kiếm chém xuống.
Lưỡi kiếm cắt qua không khí, nhắm thẳng vào cổ Y Hoa.
Nhưng Y Hoa không né tránh.
Cô để lưỡi kiếm chạm vào da thịt mình.
Một tiếng "rít" kinh hoàng vang lên.
Lưỡi kiếm linh năng, vốn có thể cắt đứt thép, bị dừng lại ngay trước da Y Hoa.
Một lớp màng năng lượng tím sẫm bao phủ cơ thể cô, hấp thụ toàn bộ lực tác động.
Không có máu chảy ra.
Không có vết thương.
Nhưng Y Hoa cảm thấy đau.
Một nỗi đau dữ dội, xé toạc ý thức của cô trong khoảng trống.
Vật Chủ đang sử dụng cơ thể cô như một tấm khiên.
Nó hấp thụ đòn tấn công, chuyển hóa năng lượng tiêu cực thành nhiên liệu cho sự tiến hóa của chính nó.
Y Hoa (ý thức) quan sát từ bên trong, nhìn thấy cơ thể mình bị ép xuống đất bởi sức mạnh của Lão sư Trần.
Cô thấy xương cốt của mình kêu lên, không phải vì gãy, mà vì bị ép chặt vào giới hạn chịu đựng.
Cô muốn hét lên, muốn bảo Lão sư Trần dừng lại, nhưng cô không thể.
Cô bị giam cầm trong chính cơ thể mình, như một tù nhân trong nhà tù bằng thịt da.
"Chết tiệt!" Lão sư Trần rít lên, tăng cường năng lượng vào thanh kiếm.
"Cô đang dùng năng lực gì vậy?
Đây không phải là linh năng của con người!"
Y Hoa (bản sao) ngẩng đầu lên, đôi mắt tím rực sáng.
"Đây là tiến hóa," cô nói, giọng nói vang vọng như tiếng sấm.
"Và các người...
là trở ngại."
Cô đẩy mạnh, một luồng sóng xung kích màu tím bắn ra, hất văng Lão sư Trần và cả đội cứu hộ ra xa.
Họ va vào bức tường đá, ngã nhào xuống đất.
Y Hoa đứng dậy, không hề bị tổn thương.
Cô nhìn về phía trước, nơi sâu thẳm của Dungeon, nơi mà thực tại đang bắt đầu rạn nứt.
**
Y Hoa (ý thức) không còn lựa chọn nào khác.
Cô không thể chiến thắng Vật Chủ.
Cô không thể cứu Y Hoa gốc.
Cơ thể cô đang bị kiểm soát hoàn toàn, và ý thức của cô đang dần bị xóa sổ.
Nhưng cô có một lựa chọn cuối cùng.
Trong khoảng trống linh hồn, giữa những mảnh vỡ ý thức và khối vật chất nhầy nhụa, cô tìm thấy một sợi dây liên kết yếu ớt nhất.
Nó không dẫn đến Y Hoa gốc.
Nó không dẫn đến cha cô.
Nó dẫn đến thế giới thực.
Dẫn đến Lão sư Trần.
Lão sư Trần, người vừa chứng kiến sự biến đổi của Y Hoa, người đang nằm trên sàn đá, thở hổn hển.
Anh ta có một linh năng đặc biệt: "Kết Nối Tâm Linh".
Anh ta có thể cảm nhận được những rung động tinh tế nhất trong ý thức của người khác.
Y Hoa (ý thức) tập trung toàn bộ sức lực còn lại của mình vào sợi dây đó.
Cô không cố gắng kiểm soát cơ thể.
Cô không cố gắng chiến đấu.
Cô chỉ làm một điều duy nhất: cô gửi đi một thông điệp.
Ký ức về mùi sắt rỉ.
Ký ức về nỗi đau.
Ký ức về sự thật rằng cô không phải là một công cụ, mà là một con người.
Một con người đang chết dần.
Thông điệp đó bay qua khoảng cách giữa Dungeon và thế giới thực, xuyên qua lớp màng thực tại mỏng manh.
Nó chạm vào ý thức của Lão sư Trần.
Lão sư Trần mở mắt ra.
Đôi mắt anh ta, vốn dĩ mệt mỏi, bỗng nhiên sáng lên.
Anh ta cảm thấy một sự rung động kỳ lạ trong tâm trí mình.
Một tiếng kêu cứu.
Một lời tố cáo.
Anh ta nhìn về phía Y Hoa (bản sao), người đang đứng giữa tàn tích, đôi mắt tím rực sáng.
Và lần đầu tiên, anh ta không nhìn thấy một kẻ thù.
Anh ta nhìn thấy một nạn nhân.
Y Hoa (ý thức) cảm thấy sợi dây liên kết bắt đầu đứt gãy.
Vật Chủ đang phát hiện ra sự hiện diện của cô.
Khối vật chất nhầy nhụa đang chuyển hướng, nhắm thẳng vào ý thức còn lại của cô.
Nhưng đã muộn.
Thông điệp đã được gửi đi.
Lão sư Trần đứng dậy, tay siết chặt thanh kiếm.
Ánh mắt anh ta không còn là ánh mắt của một người ra lệnh.
Đó là ánh mắt của một người bảo vệ.
Y Hoa (bản sao) bỗng nhiên dừng lại.
Cơ thể cô co giật, như thể có một lực lượng vô hình đang cố gắng phá vỡ sự kiểm soát.
Đôi mắt tím của cô bắt đầu lờ mờ, thay thế bởi một màu đen sâu thẳm, đầy sợ hãi và tuyệt vọng.
Và trong khoảng trống, Y Hoa (ý thức) mỉm cười.
Một nụ cười yếu ớt, nhưng đầy hy vọng.
Cuộc chiến chưa kết thúc.
Nó chỉ vừa bắt đầu.
Và lần này, cô không đơn độc.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận