Chương 17
Tiếng tim đập vào lồng ngực như trống trận, nhưng không phải vì sợ hãi cái chết, mà vì sự thật ghê tởm đang phơi bày trước mắt.
Y Hoa – bản sao – vẫn cười, nụ cười méo mó, đôi mắt đỏ ngầu đầy máu của một kẻ đã bị đánh mất nhân tính.
Không khí trong dungeon nặng trĩu mùi sắt gỉ và ozone, thứ mùi đặc trưng khi linh năng va chạm với thực tại bị bóp méo.
Lão sư Trần biết rằng bất kỳ vết thương nào anh gây ra cho Y Hoa trong khoảnh khắc này đều sẽ in hằn lên cơ thể thật của nó bên ngoài thế giới thực.
Nhưng điều khiến anh lạnh toát sống lưng không phải là quy luật tàn khốc ấy, mà là ánh mắt của Y Hoa.
Trong đôi mắt ấy, anh không thấy sự thù hận hay nỗi sợ hãi.
Anh thấy một sự trống rỗng, một khoảng void sâu thẳm đang chờ đợi được lấp đầy.
Cơ thể Y Hoa co giật dữ dội, những mảng da thịt bắt đầu bong tróc, lộ ra dưới lớp da là những mạch ánh sáng tím nhạt, giống như những sợi dây thần kinh điện tử hơn là mô sinh học.
Lão sư Trần nhớ lại lời cảnh báo của Cổ Tranh trước khi bước vào dungeon: *"Đừng tin vào những gì mắt thấy, Trần.
Y Hoa không phải là nạn nhân, nó là vũ khí."* Nhưng vũ khí thì không khóc.
Vũ khí thì không gửi đi những ký ức về mùi sắt rỉ và nỗi đau tột cùng để cầu cứu.
Lão sư Trần hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén sự rung chuyển trong lòng bàn tay.
Anh hiểu rằng mình đang đứng trước một ngã rẽ, nơi đạo đức của một người bảo vệ xung đột với mệnh lệnh của một cấp trên.
Nếu anh bắn, anh đang giết một con người – dù là bản sao.
Nếu anh không bắn, anh đang để cho "Vật Chủ" hoàn tất thí nghiệm, biến Y Hoa thành một quái vật không có tâm hồn.
Y Hoa bỗng nhiên ngừng cười.
Nụ cười tắt lịm nhanh chóng như ngọn lửa bị dập tắt bởi dòng nước lạnh.
Nó nhìn thẳng vào ống ngắm của khẩu súng, ánh mắt đột nhiên trở nên sắc lạnh, tinh tường.
Một sự thay đổi đáng sợ.
Từ một nạn nhân yếu ớt, nó giờ đây mang vẻ ngoài của một kẻ săn mồi đang chờ đợi con mồi tự bước vào bẫy.
Lão sư Trần cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên ngực, như thể có ai đó đang thao túng ý chí của anh từ xa.
Anh cố gắng giữ vững tư thế, nhưng ngón tay cái anh bắt đầu tê dại.
Đây không phải là tác dụng phụ của linh năng.
Đây là sự can thiệp trực tiếp từ "Mạng Lưới Linh".
Lão sư Trần nhận ra rằng Y Hoa không còn kiểm soát hoàn toàn cơ thể mình nữa.
Có một thứ gì đó khác, thứ gì đó lớn lao và đáng sợ hơn, đang dùng cơ thể Y Hoa như một phương tiện truyền dẫn.
Anh nhắm mắt lại một giây, tập trung vào hơi thở.
Anh cần phải tách biệt cảm xúc khỏi lý trí.
Anh nhớ lại khuôn mặt của những đồng đội đã chết trong các dungeon trước đó.
Những vết thương trên cơ thể họ sau khi ra khỏi dungeon là bằng chứng không thể chối cãi cho sự tàn bạo của thế giới này.
Nếu Y Hoa là một công cụ, thì việc phá hủy nó là nhiệm vụ.
Nhưng nếu Y Hoa là một con người đang bị chiếm đoạt, thì việc phá hủy nó là tội ác.
Lão sư Trần mở mắt, ánh nhìn sắc bén hơn.
Anh không còn nhìn thấy Y Hoa.
Anh nhìn thấy một cái bẫy.
Và anh sẽ không bước vào nó.
Anh di chuyển bước chân, không phải để lùi lại, mà để tiến gần hơn.
Một bước đi liều lĩnh, nhưng cần thiết.
Anh cần phải nhìn thấy rõ hơn thứ đang ẩn sau đôi mắt ấy.
Y Hoa bản sao không chết ngay.
Nó nằm đó, mắt mở to, nhìn Lão sư Trần với vẻ hỗn độn giữa đau đớn và giải thoát.
Máu từ vết thương tim không ngừng chảy, nhưng cơ thể nó bắt đầu tan rã thành những hạt sáng nhỏ li ti, như tro tàn bay trong gió.
Những hạt sáng ấy không rơi xuống đất, mà lơ lửng, tạo thành một vòng xoáy nhẹ nhàng quanh xác thịt đang phân rã.
Lão sư Trần quỳ xuống bên cạnh, cảm nhận được nhiệt độ từ những hạt sáng ấy.
Chúng không lạnh lẽo như băng giá của cái chết, mà ấm áp, giống như hơi thở của một đứa trẻ đang ngủ.
Một cảm giác kỳ lạ len lỏi vào tâm trí anh, mang theo những mảnh vỡ ký ức không thuộc về anh.
Mùi hoa cỏ sau cơn mưa.
Tiếng cười của một cô gái.
Nỗi đau khi nhìn thấy người thân ra đi.
đã chọn sai,"* Y Hoa bản sao nói, giọng yếu ớt nhưng rõ ràng, vang lên trong đầu Lão sư Trần hơn là qua không khí.
*"Thầy nghĩ mình đang cứu tôi, nhưng thầy chỉ đang dọn đường cho anh ta."* Lão sư Trần nhíu mày, cảm giác choáng váng khi nghe giọng nói đó.
Nó không giống giọng nói của Y Hoa mà anh biết.
Nó sâu hơn, lạnh lùng hơn, mang theo một sự tự tin đáng sợ.
*"Anh ta?"* Lão sư Trần hỏi, mặc dù biết rằng không có ai ở đây ngoài hai người họ.
Y Hoa bản sao mỉm cười, một nụ cười bi thương.
*"Người thật.
Y Hoa thật.
Anh ấy không chết, thầy ạ.
Anh ấy đang ở đây, ngay trong mạng lưới.
Anh ấy đang cười."*
Lão sư Trần cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Ông nhớ lại những báo cáo mật về thí nghiệm "Bản Sao Ý Thức".
Những báo cáo bị xóa bỏ, bị che đậy bởi tổ chức.
Y Hoa thật đã chết trong phòng thí nghiệm, đó là thông tin chính thức.
Nhưng nếu thông tin đó là giả?
Nếu ý thức của Y Hoa thật đã được sao chép, nhưng không bị xóa bỏ, mà được chuyển giao sang một không gian khác?
Lão sư Trần nhìn vào những hạt sáng đang tan rã.
Chúng không chỉ là tàn dư của linh năng.
Chúng là những mảnh vỡ của một linh hồn bị xé toạc.
Y Hoa bản sao không phải là một bản sao hoàn hảo.
Nó là một cái bóng, một chiếc gương phản chiếu nỗi đau mà Y Hoa thật không muốn chịu đựng.
*"Tại sao?"* Lão sư Trần hỏi, giọng khàn đặc.
*"Tại sao anh ta lại làm điều này?"* Y Hoa bản sao nhắm mắt lại, những hạt sáng cuối cùng bắt đầu bay lên trần nhà, xuyên qua lớp màng thực tại mỏng manh của dungeon.
*"Vì anh ta sợ đau.
Sợ yếu đuối.
Anh ta muốn trở thành thần, nhưng thần không cần cơ thể.
Thần chỉ cần ý chí.
Và ý chí của anh ta...
đang dùng tôi làm bộ lọc."* Lời nói ấy như một tiếng sét đấm vào tâm trí Lão sư Trần.
Anh hiểu ra.
Y Hoa thật không muốn chịu đựng nỗi đau thể xác và tinh thần.
Anh ta đã tách ý thức mình ra, để lại một cơ thể rỗng không, và dùng Y Hoa bản sao để hấp thụ tất cả những tổn thương, nỗi sợ hãi và sự yếu đuối.
Y Hoa bản sao không phải là kẻ thù.
Nó là tấm khiên.
Và Lão sư Trần vừa phá vỡ tấm khiên đó.
Lão sư Trần đứng dậy, chân bước đi loạng choạng.
Dungeon bắt đầu sụp đổ.
Những bức tường gạch nứt nẻ, trần nhà rơi xuống, tạo thành những đám bụi dày đặc che khuất tầm nhìn.
Anh phải thoát ra ngay lập tức.
Nhưng trong đầu anh, một câu hỏi ghê rợn vang vọng: *Liệu Y Hoa bản gốc có thực sự chết?* Anh nhớ lại những gì Y Hoa bản sao nói: *"Bản gốc vẫn sống.
Anh ấy đang quan sát."* Lão sư Trần chạy nhanh qua những đống đổ nát, tránh né những tảng đá rơi xuống.
Linh năng của anh bùng nổ, tạo thành một lá chắn bảo vệ anh khỏi những mảnh vỡ.
Nhưng tâm trí anh thì hỗn loạn.
Anh vừa giết một người vô tội để bảo vệ một kẻ tội phạm.
Một kẻ tội phạm đang ẩn náu trong bóng tối, cười nhạo sự ngây thơ của anh.
Anh nhớ lại khuôn mặt của Cổ Tranh.
Người bạn đồng đội luôn mỉm cười, luôn uống rượu, nhưng đôi mắt luôn ẩn chứa một nỗi sợ hãi sâu thẳm.
Cổ Tranh biết.
Cổ Tranh phải biết.
Anh ta đã dùng Y Hoa bản sao làm chìa khóa để tìm ra Y Hoa thật.
Và giờ, với cái chết của bản sao, cánh cửa đã mở.
Lão sư Trần cảm thấy một sự trống rỗng trong lồng ngực.
Chiến thắng trong dungeon này là vô nghĩa.
Anh đã sống sót, nhưng linh hồn anh thì đã bị tổn thương.
Anh đã trở thành một phần của thí nghiệm tàn bạo này.
Anh đã giúp Y Hoa thật loại bỏ đi những yếu tố con người cuối cùng còn sót lại trong Y Hoa bản sao.
Giờ đây, Y Hoa thật sẽ trở nên hoàn hảo hơn, lạnh lùng hơn, và nguy hiểm hơn.
Lão sư Trần được đưa đến phòng giam tạm.
Anh ngồi đó, tay vẫn còn vết thương từ dungeon, máu đã ngừng chảy nhưng vết thương vẫn đau buốt.
Anh đóng mắt, cố gắng nhớ lại mọi chi tiết.
*"Bắn vào tim tôi!
Đừng bắn vào nó!"* Y Hoa bản sao đã hét lên.
*"Nó" là ai?* Lão sư Trần mở mắt.
Anh nhớ lại.
Khi anh nhắm ống ngắm, anh thấy hai hình ảnh.
Một hình ảnh là Y Hoa bản sao, đang cầu xin sự giải thoát.
Hình ảnh kia...
là một bóng đen, đứng phía sau Y Hoa, tay đặt lên vai nó, như thể đang điều khiển một con rối.
Lão sư Trần rùng mình.
Anh đã bắn vào tim của con rối, nhưng bóng đen thì vẫn còn đó.
Và bóng đen ấy giờ đây đang đứng trước cửa phòng giam của anh.
Y Hoa bản gốc bước vào phòng giam, tay cầm một cây gậy linh năng.
Cô ấy mặc bộ đồ trắng tinh, không một vết bẩn.
Gương mặt cô ấy hoàn hảo, lạnh lùng, không có chút cảm xúc nào.
Không có vết sẹo, không có sự mệt mỏi, không có nỗi sợ hãi.
Cô ấy giống như một bức tượng được tạc từ ngọc trai, đẹp nhưng vô hồn.
Lão sư Trần đứng dậy, nắm chặt tay.
Anh cảm thấy một áp lực kinh hoàng đè nặng lên tâm trí mình.
Đó không phải là linh năng.
Đó là sự hiện diện của một ý chí mạnh mẽ đến mức bóp nghẹt mọi suy nghĩ khác.
*"Thầy Trần,"* cô ấy nói, giọng đều đều, không có起伏.
*"Cảm ơn thầy đã giúp em hoàn thiện kế hoạch.
Em cần một người mang linh hồn ô nhiễm để làm...
chất xúc tác."* Lão sư Trần nhìn chằm chằm vào cô ấy.
Anh nhận ra rằng đôi mắt của cô ấy không phải là màu tím của Y Hoa bản sao.
Chúng là màu đen, sâu thẳm, không đáy.
*"Y Hoa?"* anh hỏi, giọng run rẩy.
Cô ấy mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, không chút thiện chí.
*"Y Hoa đã chết.
Tôi là thứ gì đó mới.
Thứ gì đó tốt hơn."* Lão sư Trần cảm thấy tim mình đập mạnh hơn.
Anh biết rằng mình đang đối mặt với một kẻ thù không thể đánh bại bằng vũ lực.
Anh đang đối mặt với một ý thức đã loại bỏ đi mọi yếu đuối, mọi nhân tính.
Và anh vừa mới giúp nó hoàn tất quá trình đó.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận