Chương 8
Không phải da thịt của kẻ thù, mà là lớp da mỏng manh của chính Y Hoa.
Bản sao – "Y Hoa thứ hai" – không né tránh.
Đôi mắt của nó, đen láy và trống rỗng, nhìn thẳng vào Y Hoa với một sự bình thản đáng sợ, như thể đang chờ đợi khoảnh khắc giải thoát.
Y Hoa run rẩy.
Mồ hôi trộn lẫn với máu từ vết thương trên cánh tay cô, chảy ròng ròng xuống sàn đá lạnh lẽo của dungeon.
Mùi sắt gỉ nồng nặc xông vào khứu giác, kích thích những dây thần kinh đang ở giới hạn chịu đựng.
Cô biết rõ quy luật này.
Mỗi vết cắt trên cơ thể bản sao trong không gian song song này sẽ cộng hưởng ngay lập tức lên cơ thể thật của cô bên ngoài.
Nhưng điều kinh hoàng hơn là ngược lại.
Nếu cô chết ở đây, ý thức của cô sẽ tan rã, nhưng "Người Thật" – Y Hoa gốc – vẫn sẽ sống, hoàn hảo và vô tư, như thể không có gì xảy ra.
Bản sao nâng lưỡi dao lên cao hơn.
Cánh tay nó không hề run, khác với đôi tay đang co giật của Y Hoa.
Nó không có nỗi sợ.
Nó không có mong muốn sống.
Nó chỉ là một công cụ, một cái vỏ rỗng bị điều khiển từ xa bởi một ý thức cao hơn, một thực thể đang ẩn náu trong Mạng Lưới Linh.
Y Hoa cảm thấy sự cám dỗ khủng khiếp.
Chỉ cần nhắm mắt, để lưỡi dao cắt sâu hơn, mọi đau đớn, mọi nghi ngờ sẽ biến mất.
Cô sẽ hòa vào một ý thức lớn hơn, mạnh hơn.
Cô sẽ không còn phải đối mặt với sự thật tàn khốc rằng cô là một lỗi hệ thống, một bản sao ý thức số 001.
Nhưng rồi, cô nhớ đến mùi máu từ vết thương tự đâm vào tay mình trong chương trước.
Nỗi đau đó là *của cô*.
Không phải của bản gốc, không phải của ảo tưởng.
Nó là thật.
Và vì nó là thật, nên cô là thật.
Y Hoa hít một hơi thật sâu, không khí lạnh buốt đốt cháy phổi.
Cô không né.
Cô bước tới, đối diện với lưỡi dao.
"Em nghĩ em có thể giết tôi?" Y Hoa hỏi, giọng nói trầm xuống, mất đi sự run rẩy ban đầu.
"Hay em chỉ đang thực hiện mệnh lệnh từ xa?"
Bản sao không đáp.
Lưỡi dao lao xuống.
Y Hoa không tránh, cô giơ tay phải lên, chặn lấy lưỡi dao bằng chính bàn tay trần của mình.
Tiếng da thịt xé toạc vang lên, khô khốc và ghê rợn.
Máu phun ra, bắn vào mắt bản sao.
Con mắt trống rỗng của nó chớp lại, lần đầu tiên xuất hiện một tia gì đó giống như...
Không phải vì đau, mà vì sự bất tuân.
Y Hoa không phản ứng theo kịch bản.
Cô là biến số.
***
Không khí trong dungeon trở nên nặng nề, mùi máu tanh nồng nặc.
Y Hoa siết chặt cổ bản sao, sức mạnh linh năng cô thức tỉnh được bơm vào đôi tay, tạo ra áp lực khủng khiếp.
Bản sao cố gắng chống cự, nhưng thương tích cộng hưởng khiến nó yếu đi từng giây.
Mỗi nhịp đập của trái tim Y Hoa đều dội lại vào cơ thể bản sao, như một lời nguyền.
đây?" Y Hoa khàn giọng, giọng nói của cô như tiếng cọ xát của đá trên đá.
Cô nhìn vào đôi mắt đen ngòm của bản sao, tìm kiếm một chút cảm xúc con người.
Nhưng ở đó chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc.
Bản sao mở miệng, nhưng giọng nói phát ra không phải từ thanh quản của nó.
Đó là một giọng nói điện tử, méo mó, vang lên trực tiếp trong đầu Y Hoa, xuyên qua hàng rào ý thức mong manh.
*"Chúng ta không gửi em.
Chúng ta tạo ra em.
Để em chịu đựng những gì con người không thể."*
Y Hoa nhíu mày.
Cô nhớ đến lời thì thầm của người đàn ông già nua trong ký ức, về nỗi sợ đau đớn.
Về việc tách biệt ý thức khỏi thể xác để đạt đến sự hoàn hảo.
"Người Thật" Y Hoa – anh ta tin rằng con người yếu đuối vì sợ đau.
Bằng cách tách biệt ý thức và cơ thể, anh ta sẽ tạo ra một 'Thần' hoàn hảo, không còn giới hạn của thịt da.
Và Y Hoa, bản sao này, là cái phích chứa đựng tất cả nỗi đau, nỗi sợ, và sự bất toàn đó.
"Vậy em là cái phích?" Y Hoa cười, một nụ cười lạnh lẽo, đầy mỉa mai.
"Em là bộ lọc?
Em hấp thụ nỗi đau để anh ta – Người Thật – có thể bay lên?"
Bản sao gật đầu.
Một cử động nhỏ, nhưng đủ để Y Hoa hiểu.
Cô cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên, không phải vì bản thân, mà vì sự rẻ rúng đối với cuộc sống.
Cô nhìn thấy bóng dáng của Cổ Tranh trong ký ức.
Anh ta, với vẻ ngoài nhiệt tình và yêu rượu, nhưng trong mắt anh ta luôn ẩn chứa một nỗi sợ hãi sâu thẳm về cái chết của các đồng đội.
Cổ Tranh dùng Y Hoa làm chìa khóa để tiêu diệt Người Thật, để trả thù cho em gái mình.
Nhưng liệu anh ta có thực sự quan tâm đến Y Hoa?
Hay cô cũng chỉ là một công cụ trong bàn cờ của anh ta?
Y Hoa siết chặt cổ bản sao hơn.
"Nếu em là bộ lọc, thì em cũng có ý chí.
Em cũng có nỗi đau.
Và nỗi đau đó...
là của em."
Bản sao mở mắt to.
Lần đầu tiên, trong đôi mắt đen ngòm đó, Y Hoa thấy một tia sáng lóe lên.
Không phải là sự kiểm soát từ xa.
Mà là sự thức tỉnh.
Bản sao đang cảm nhận nỗi đau của chính nó.
Và qua sự cộng hưởng, Y Hoa cũng cảm nhận được nỗi đau của bản sao.
Hai ý thức, hai cơ thể, hai nỗi đau, hòa vào làm một trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó.
**
Y Hoa sụp đổ.
Sợi dây liên kết đứt gãy.
Cảm giác bị kiểm soát biến mất, nhưng kèm theo đó là sự trống rỗng tột độ.
Linh năng của cô cạn kiệt.
Cô là một người thường, nằm giữa một dungeon đang sụp đổ.
Những tảng đá rơi xuống từ trần nhà, bụi bặm bay mù mịt.
Bản sao đứng dậy, bước tới gần cô.
Nhưng thay vì giết cô, nó đưa tay ra, chạm vào trán cô.
"Chà," bản sao nói, giọng nói giờ đây giống hệt giọng của Y Hoa.
"Chúng ta đã đến cuối con đường này.
Nhưng đừng lo.
Đây không phải là kết thúc.
Đây chỉ là một sự chuyển đổi."
Y Hoa cố gắng đẩy tay bản sao ra, nhưng cô không còn sức lực.
Cô nhìn vào đôi mắt của nó, và thấy một sự thương cảm.
Không phải của kẻ thù.
Mà của một người anh em.
Một người em gái.
Một phần của chính cô.
"Người Thật không phải là kẻ thù," bản sao thì thầm.
"Anh ta cũng là một nạn nhân.
Của hệ thống.
Của nỗi sợ.
Và của chính anh ta.
Chúng ta đều là tù nhân.
Của chính ý thức mình."
Y Hoa nhớ lại lời nói của người đàn ông già nua.
*Chúng ta đều là tù nhân.
Của chính ý thức mình.* Cô hiểu rồi.
Không có ai là hoàn toàn thiện hay ác.
Không có ai là hoàn toàn tự do.
Tất cả đều bị ràng buộc bởi những mong muốn, nỗi sợ, và ký ức.
Và Y Hoa, dù là bản sao hay thực thể, cũng không ngoại lệ.
Bản sao rút tay ra.
Ánh sáng xanh trên trán nó tắt dần.
Nó quay lưng lại, bước vào bóng tối của dungeon đang sụp đổ.
"Tạm biệt, Y Hoa.
Dù là một bản sao.
Dù là một lỗi hệ thống.
Hãy sống, và hãy chiến đấu.
Không phải để thắng.
Mà để chứng minh rằng em tồn tại."
Và rồi, bóng tối bao trùm.
Y Hoa nhắm mắt lại, cảm thấy cơ thể mình rơi xuống vô tận.
Nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi bất tỉnh, cô nghe thấy một giọng nói khác vang lên trong đầu cô.
Không phải của Bản Gốc.
Không phải của Lôi Phong.
Mà là của chính cô.
*Hãy nhìn kỹ hơn,* giọng nói đó thì thầm.
*Nhìn vào đôi mắt của hắn.
Và hãy nhìn vào chính mình.
Ai mới là bản sao?
Ai mới là thực thể?*
Y Hoa mở mắt.
Và cô thấy điều kinh hoàng nhất.
Dưới lớp mặt nạ của người đàn ông, trên trán hắn, có một vết sẹo.
Một vết sẹo hình chữ Y.
Giống hệt vết sẹo trên trán của cô.
Và trong đầu cô, hình ảnh của "Người Thật" Y Hoa hiện lên.
Nhưng lần này, anh ta không đứng bên kia màn hình.
Anh ta đứng ngay trước mặt cô.
Và anh ta đang cười.
"Chào mừng trở lại, Y Hoa," anh ta nói.
"Cuộc chơi mới bắt đầu."
***
Y Hoa bước ra khỏi Khe Rách Linh.
Thế giới thực hiện ra trước mắt cô, nhưng mọi thứ đều khác.
Cô có thể nhìn thấy những sợi dây vô hình nối giữa con người với nhau – những mối quan hệ dựa trên lợi ích, sự kiểm soát, và nỗi sợ.
Những sợi dây đó phát sáng, rực rỡ, như thể chúng là mạch máu của một sinh vật khổng lồ đang sống trên thành phố.
Cô nhìn thấy Cổ Tranh đang chờ đợi ở lối ra.
Anh ta nhìn cô với ánh mắt phức tạp.
Có sự lo lắng, nhưng cũng có sự tính toán.
Anh ta biết điều gì đó mà cô không biết.
Và cô biết điều gì đó mà anh ta không biết.
"Em ổn chứ?" Cổ Tranh hỏi, giọng nói bình thường, nhưng trong mắt anh ta có một tia sáng lạnh lẽo.
Y Hoa gật đầu.
Nhưng mọi thứ đã thay đổi."
Cổ Tranh mỉm cười, một nụ cười không chạm đến mắt.
"Đương nhiên rồi.
Cuộc chơi luôn thay đổi.
Và chúng ta...
chúng ta luôn phải thích nghi."
Y Hoa nhìn vào đôi mắt của Cổ Tranh.
Và cô thấy một thứ gì đó ẩn sâu trong đó.
Một bí mật.
Một nỗi sợ.
Và một kế hoạch.
Cô biết rằng anh ta không chỉ đơn thuần là một người hướng dẫn.
Anh ta là một phần của trò chơi này.
Và cô cũng vậy.
Điện thoại cô rung lên.
Một tin nhắn từ số máy lạ, nhưng Y Hoa nhận ra đó là mã bí mật của tổ chức đen.
Nội dung tin nhắn chỉ có một dòng chữ:
*"Bản sao 002 đã được kích hoạt.
Hãy chuẩn bị cho giai đoạn tiếp theo.
Đừng tin bất kỳ ai.
Đặc biệt là chính mình."*
Y Hoa nhìn vào màn hình điện thoại, rồi nhìn lên bầu trời thành phố hiện đại, nơi những tòa nhà chọc trời vươn cao như những cây nấm độc.
Cô hiểu rồi.
Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
Và kẻ thù lớn nhất của cô không phải là "Người Thật", không phải là Cổ Tranh, mà là chính bản thân cô.
Là sự nghi ngờ.
Là câu hỏi: *Ai mới là Y Hoa thật?*
Cô bỏ điện thoại vào túi, bước vào dòng người tấp nập của thành phố.
Những sợi dây vô hình xung quanh cô càng lúc càng dày đặc, càng lúc càng chói sáng.
Và trong tâm trí cô, giọng nói của bản sao vang lên, nhẹ nhàng nhưng dai dẳng:
*Hãy sống.
Và hãy chiến đấu.
Vì nếu không, em sẽ không còn là mình nữa.*
Y Hoa nhìn vào phản chiếu của mình trong cửa kính một cửa hàng.
Khuôn mặt cô, với vết sẹo hình chữ Y trên trán, đang nhìn lại cô.
Nhưng đôi mắt...
đôi mắt đó không còn trống rỗng.
Chúng đang燃烧 (đốt cháy) bởi một ngọn lửa mới.
Ngọn lửa của sự nghi ngờ.
Của sự phản kháng.
Và của một sự thật mà cô chưa sẵn sàng đối mặt.
Và rồi, cô nghe thấy một tiếng bước chân phía sau.
Nhẹ nhàng đến mức gần như không thể nghe thấy.
Nhưng cô biết đó là ai.
Hoặc là cái gì.
Y Hoa không quay lại.
Cô chỉ mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lẽo, đầy bí ẩn.
"Đến đi," cô thì thầm.
"Tôi đang chờ em."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận