Chương 7

Ánh sáng xanh lá cây từ chiếc kim tiêm không bùng nổ như một vụ nổ, mà lan tỏa như một vết dầu loang trong nước, thấm sâu vào từng tế bào da thịt Y Hoa.

Cô không hét lên.

Sự im lặng của cô trong khoảnh khắc đó đáng sợ hơn bất kỳ tiếng gào thét nào.

Cơ thể cô cứng đờ, các mạch máu nổi lên dưới da như những con rắn nhỏ đang cố gắng bò ra khỏi lớp vỏ bọc chật chội.

Lôi Phong, kẻ vừa phút chốc trước đó còn cười nhạo cô, giờ đây đang rã rượi.

Không phải do vết thương, mà do sự sụp đổ của thực tại xung quanh hắn.

Những sợi dây thần kinh đen kịt, nhầy nhụa và đầy chất nhờn, bắt đầu trồi ra từ các khe hở trên cơ thể hắn.

Chúng giống như những con giun khổng lồ, cuộn xoáy và vươn về phía Y Hoa với một sự hung bạo đầy bản năng.

Chúng không muốn giết cô; chúng muốn *kết nối*.

Chúng muốn đưa cô trở lại với cái tổ ấm mà chúng gọi là "Mạng Lưới Linh".

Y Hoa nhìn những sợi dây đó.

Trong đầu cô, một giọng nói lạnh lùng, vô cảm vang lên, không phải của cô, mà của một thực thể khác đang quan sát từ xa.

*Chấp nhận đi.

Nỗi đau này là ảo giác.

Sự tồn tại này là lỗi hệ thống.

Hãy trở về nơi an toàn.*

Nhưng Y Hoa không lùi bước.

Cô hiểu ra điều mà Lôi Phong không bao giờ ngờ tới: nếu cô là bản sao, nếu ý thức cô là một bản sao chép dữ liệu, thì nỗi đau cô cảm thấy không phải là phản xạ sinh học.

Nó là mã nguồn.

Là dữ liệu đầu vào.

Và dữ liệu có thể bị giả mạo, bị lọc, hoặc tệ hơn, bị ghi đè.

Cô chủ động bước tới.

Giày của cô dẫm lên những mảnh kính vỡ còn sót lại từ cuộc chiến trước, âm thanh rên rỉ của kính vỡ vang lên trong không gian tĩnh lặng như tiếng khóc của những linh hồn bị mắc kẹt.

Mỗi bước chân đều để lại một vệt máu nhỏ từ bàn chân cô – vết thương cộng hưởng từ dungeon đang hiện rõ trên cơ thể thật của cô.

Máu ấm áp, mùi tanh nồng nặc.

Đó là bằng chứng duy nhất cho thấy cô còn "thật".

"Cô điên rồi," Lôi Phong thì thầm, giọng nói của hắn vỡ vụn, méo mó như tiếng phát thanh bị nhiễu.

"Cô sẽ bị hòa tan.

Ý thức của cô sẽ bị nuốt chửng bởi Bản Gốc."

"Đó chính là điều tôi muốn," Y Hoa đáp, giọng nói của cô không run rẩy, mà lạnh lẽo như băng giá.

"Tôi cần biết cảm giác khi ý thức tan biến.

Để xem liệu có còn lại gì không."

Cô đưa tay ra, nắm lấy một trong những sợi dây thần kinh đen kịt đang vươn tới cổ cô.

Thay vì rút tay lại vì ghê tởm, cô siết chặt nó.

Cảm giác lạnh buốt chạy dọc theo cánh tay, xâm nhập vào tim.

Não bộ cô đau nhói, như bị một con dao nóng xuyên qua thùy trán.

Nhưng trong cơn đau đó, cô nhìn thấy một khung hình.

Một phòng thí nghiệm trắng xóa.

Một người phụ nữ nằm trên bàn mổ, mắt mở to, miệng há ra nhưng không phát ra âm thanh.

Và đứng bên cạnh, một người đàn ông mặc áo blouse trắng, quay lưng lại, đang ghi chép gì đó vào máy tính.

Người đàn ông đó có gương mặt giống hệt cô.

Lôi Phong hét lên, cố gắng kéo cơ thể đang tan rã của mình lùi lại, nhưng quá muộn.

Những sợi dây thần kinh không còn kiểm soát được hắn.

Chúng đã tìm thấy mục tiêu mới.

Chúng quấn quanh cổ tay Y Hoa, đâm sâu vào da thịt, hút lấy năng lượng linh lực mỏng manh của cô.

Nhưng thay vì bị hút cạn, Y Hoa cười.

Một nụ cười khẩy, đầy mỉa mai.

Cô đang dùng chính sự kết nối này để gửi một tín hiệu ngược lại.

Một tín hiệu hỗn độn, chứa đầy những ký ức đau đớn, sợ hãi và nghi ngờ mà cô đã tích lũy suốt thời gian qua.

Cô đang đầu độc nguồn dữ liệu của "Bản Gốc".

**

Cánh cửa kim loại nặng nề mở ra với một tiếng còi hú dài, chói tai.

Ánh sáng trắng xóa từ hành lang bên ngoài tràn vào, chiếu rọi lên khung cảnh hỗn độn bên trong.

Ba bóng người xuất hiện ở ngưỡng cửa.

Họ không mang vũ khí.

Không có súng ống, không có linh khí bùng phát.

Họ mặc những bộ đồ bảo hộ trắng tinh, bóng loáng, phản chiếu ánh sáng một cách lạnh lùng.

Mặt nạ của họ trơn nhẵn, không có biểu cảm, chỉ có những đường nét cơ học vô hồn.

Ban Giám Sát.

Những người này không phải là linh giả.

Họ là những kỹ sư, những nhà quản lý, những kẻ đứng sau bức màn.

Họ không chiến đấu; họ đo đạc.

Họ tính toán.

Họ xem xét linh giả như những con số trong bảng biểu, những biến số trong phương trình.

"Đã xác nhận tín hiệu cộng hưởng bất thường," giọng nói của người đứng đầu vang lên, qua bộ đàm tích hợp trên mặt nạ.

Giọng nói đó không có cảm xúc, giống như một máy đọc tin tức.

"Mức độ ô nhiễm ý thức: 85%.

Tỷ lệ thất bại dự kiến: 99%.

Thực thi giao thức loại bỏ."

Hai thành viên bên cạnh đưa tay lên, những thiết bị nhỏ xíu trên cổ tay họ bắt đầu phát ra những tia sóng vô hình.

Y Hoa cảm thấy không khí xung quanh cô trở nên nặng nề, như thể có một bàn tay vô hình đang bóp chặt lấy cổ họng cô.

Đây không phải là linh năng.

Đây là công nghệ.

Công nghệ được dùng để kiểm soát linh năng.

Lôi Phong, nằm bất động trên sàn, nhìn Y Hoa với ánh mắt cuối cùng.

"Chạy đi," hắn thì thầm, giọng nói yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy.

"Họ sẽ xóa sạch cô.

Không chỉ cơ thể.

Mà cả ký ức.

Cô sẽ trở thành một con số không."

Y Hoa không chạy.

Cô đứng đó, bất động như một bức tượng.

Cô nhìn ba người Ban Giám Sát tiến vào, từng bước chân đều đặn, nhịp nhàng, như những chiếc đồng hồ đang đếm ngược thời gian sống của cô.

Cô hiểu rằng, trong mắt họ, cô không phải là một con người.

Cô là một lỗi hệ thống cần được sửa chữa.

Một bản sao bị lỗi cần được định dạng lại.

Nhưng Y Hoa không sợ.

Cô đã nhìn thấy sự thật.

Và một khi đã nhìn thấy, không ai có thể làm cô quay lại trạng thái vô tri.

"Cô không hiểu sao lại chống cự?" Người đứng đầu Ban Giám Sát hỏi, giọng nói lạnh lùng vang lên trong không gian kín.

"Sự tồn tại của cô là một sai sót.

Một bản sao không có giá trị.

Chúng tôi chỉ đang giúp cô trở về với sự bình yên.

Sự không tồn tại cũng là một dạng tồn tại."

"Bình yên?" Y Hoa lặp lại từ đó, giọng nói của cô vang lên rõ ràng, cắt ngang sự im lặng.

"Anh gọi cái chết là bình yên?

Anh gọi sự xóa bỏ ý thức là giải thoát?

Anh sai rồi.

Nỗi đau mới là thứ khiến tôi sống.

Nỗi đau mới là thứ nhắc nhở tôi rằng tôi còn tồn tại."

Người đứng đầu Ban Giám Sát hơi nghiêng đầu, như thể đang phân tích một dữ liệu lạ.

"Nỗi đau là một phản ứng sinh học không cần thiết.

Nó làm giảm hiệu suất.

Chúng tôi đang loại bỏ nó."

"Và anh đang loại bỏ con người," Y Hoa đáp.

Cô bước tới, tiến thẳng vào ánh sáng trắng xóa.

"Nếu anh muốn xóa tôi, hãy làm điều đó.

Nhưng hãy nhớ rằng, mỗi khi anh xóa một bản sao, anh đang giết chết một phần chính mình.

Vì cuối cùng, tất cả chúng ta đều là bản sao.

Của một ý tưởng.

Của một giấc mơ."

***

Trong khi Ban Giám Sát bối rối vì thiết bị của họ bắt đầu bị nhiễu, những tia sóng vô hình phát ra từ cổ tay họ trở nên hỗn loạn, Y Hoa không chạy.

Cô bước thẳng về phía họ.

Lôi Phong hét lên, tiếng hét của hắn vang lên như tiếng khóc của một đứa trẻ: "Đừng!

Cô sẽ kích hoạt cơ chế phòng vệ!

Họ có súng thần kinh!"

Nhưng Y Hoa đã tính toán khác.

Cô không dùng linh năng để tấn công.

Cô không cố gắng phá vỡ hàng phòng thủ của họ bằng sức mạnh.

Cô dùng tay còn lại – tay lành, không bị những sợi dây thần kinh đen kịt quấn lấy – để giật dây đeo mặt nạ của người đứng đầu Ban Giám Sát.

Hành động đó nhanh chóng, quyết liệt, và hoàn toàn bất ngờ.

Người đứng đầu Ban Giám Sát không kịp phản ứng.

Mặt nạ của hắn bị giật ra, bay văng đi, đập vào tường với một tiếng nổ lớn.

Và dưới lớp mặt nạ vô hồn đó, không phải là một khuôn mặt lạnh lùng, tàn nhẫn.

Đó là một khuôn mặt già nua, hốc hác, với những vết nhăn sâu thẳm như những vết nứt trên đá.

Đôi mắt của hắn đỏ ngầu, đầy nước mắt, và sợ hãi.

Hắn không phải là một cỗ máy.

Hắn là một con người.

Một con người già cỗi, mệt mỏi, và tuyệt vọng.

Y Hoa nhìn vào đôi mắt đó.

Cô nhìn thấy sự yếu đuối.

Và trong sâu thẳm, một nỗi cô đơn khủng khiếp.

Hắn không muốn giết cô.

Hắn muốn được giải thoát.

Hắn muốn kết thúc tất cả những bản sao, tất cả những thí nghiệm, tất cả những nỗi đau mà hắn đã gây ra.

Hắn là nạn nhân của chính hệ thống mà hắn phục vụ.

"Cô..." giọng nói của hắn run rẩy, không còn lạnh lùng như trước.

"Cô không thể hiểu.

Chúng ta đều là tù nhân.

Của chính ý thức mình."

Y Hoa nhìn bàn tay của mình.

Cô cảm thấy sự cám dỗ khủng khiếp.

Chỉ cần chấp nhận, mọi đau đớn, mọi nghi ngờ sẽ biến mất.

Cô sẽ hòa vào một ý thức lớn hơn, mạnh hơn.

Cô sẽ không còn phải đối mặt với sự thật tàn khốc rằng cô là một bản sao.

Cô sẽ được nghỉ ngơi.

Nhưng rồi, cô nhớ đến mùi máu từ vết thương tự đâm vào tay mình.

Nỗi đau đó là *của cô*.

Không phải của bản gốc, không phải của ảo tưởng.

Nó là thật.

Và vì nó là thật, nên cô là thật.

Y Hoa rút tay ra, lùi lại một bước.

Cô nhìn vào khuôn mặt già nua của người đàn ông, và nói điều cuối cùng trước khi bóng tối bao trùm.

"Không," cô nói.

"Tôi không muốn được giải thoát.

Tôi muốn sống.

Dù là một bản sao.

Dù là một lỗi hệ thống.

Tôi sẽ sống, và tôi sẽ chiến đấu.

Không phải để thắng.

Mà để chứng minh rằng tôi tồn tại."

Người đàn ông nhắm mắt lại, nước mắt chảy dài trên gò má nhăn nheo.

Và trong khoảnh khắc đó, Y Hoa nghe thấy một giọng nói khác vang lên trong đầu cô.

Không phải của Bản Gốc.

Không phải của Lôi Phong.

Mà là của chính cô.

*Hãy nhìn kỹ hơn,* giọng nói đó thì thầm.

*Nhìn vào đôi mắt của hắn.

Và hãy nhìn vào chính mình.

Ai mới là bản sao?

Ai mới là thực thể?*

Y Hoa mở mắt.

Và cô thấy điều kinh hoàng nhất.

Dưới lớp mặt nạ của người đàn ông, trên trán hắn, có một vết sẹo.

Một vết sẹo hình chữ Y.

Giống hệt vết sẹo trên trán của cô.

Và trong đầu cô, hình ảnh của "Người Thật" Y Hoa hiện lên.

Nhưng lần này, anh ta không đứng bên kia màn hình.

Anh ta đứng ngay trước mặt cô.

Và anh ta đang cười.

"Chào mừng trở lại, Y Hoa," anh ta nói.

"Cuộc chơi mới bắt đầu."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập