Chương 6
Những ngón tay cô run rẩy,摸索 lên lồng ngực, tìm kiếm sự hiện diện của một vết thương mà lý trí bảo cô không hề có.
Da thịt mịn màng, nguyên vẹn, không một dấu vết của dao hay lửa.
Nhưng nỗi đau—cơn đau nhói, xé toạc cơ hoành, như một lưỡi dao lạnh lẽo vừa chém ngang tim—vẫn hiện hữu sống động, ăn sâu vào từng tế bào thần kinh.
Nó không phải là ảo giác.
Nó là ký ức của thịt da, một sự phản chiếu tàn nhẫn từ một thực tại song song.
Cô nhìn xuống tay áo bệnh nhân màu xanh lam, vải thô ráp bám vào da.
Ở cổ tay trái, một vết rách nhỏ, dài khoảng hai centimet, đang rỉ máu.
Máu đã khô lại, cứng đờ, bám dính vào sợi vải tạo thành những vệt nâu sẫm.
Y Hoa ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng phản chiếu ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy trên trần phòng khám.
Cô không nhớ mình đã làm thế nào để bị thương.
Cô chỉ nhớ cảm giác của ai đó khác đang chết dần trong cơ thể mình.
Cánh cửa phòng khám mở ra, không một tiếng động, nhưng không khí trong phòng đột ngột trở nên nặng nề, ngột ngạt như thể áp suất không khí đã tăng gấp đôi.
Ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo chiếu xuống, tạo ra những vùng bóng tối u tối dưới gầm giường và góc tường.
Một bóng người đứng đó, cao lớn, mặc bộ vest đen cắt may chỉn chu, không hề có dấu vết của máu hay bùn đất từ "Hầm Xương".
Đó là Lôi Phong, trưởng phòng Điều phối của Tổ chức Quản lý Linh Giả.
Hắn bước vào, đóng cửa lại, âm thanh "cạch" khô khan vang lên như tiếng đạn bắn vào trống.
Y Hoa cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể cô phản kháng lại, những cơn đau giả tưởng khiến đầu gối cô yếu đi.
Cô ngồi sụp xuống mép giường, nhìn chằm chằm vào Lôi Phong.
Hắn không nhìn cô, mà nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay, đếm từng giây như thể thời gian là một thứ hàng hóa đắt giá cần được tiết kiệm.
"Cô ổn chứ?" Lôi Phong hỏi, giọng điệu bình thản đến mức vô cảm.
Hắn tháo bỏ găng tay da đen, từng ngón tay nhô ra, trắng bệch và sạch sẽ một cách đáng sợ.
Hắn không chạm vào cô, không kiểm tra vết thương, thậm chí không đưa mắt liếc nhìn vệt máu khô trên cổ tay cô.
Đối với hắn, cô chỉ là một đối tượng cần được quan sát, một biến số trong phương trình phức tạp mà hắn đang cố gắng giải mã.
Y Hoa nắm chặt tay áo, cố giấu vết rách.
"Tôi ổn," cô nói, giọng khàn đặc.
mệt."
Lôi Phong cuối cùng cũng nhìn cô.
Ánh mắt hắn sắc lạnh, như những lưỡi dao mổ.
"Mệt mỏi là phản ứng tự nhiên của cơ thể khi ý thức bị xé lẻ," hắn nói, bước tới gần, ngồi xuống ghế đối diện.
Khoảng cách giữa họ chỉ còn một mét, đủ để Y Hoa ngửi thấy mùi thuốc lá và một mùi kim loại lạ lùng, giống như mùi máu tươi nhưng nồng nặc hơn, đậm đặc hơn.
***
Lôi Phong gọi điện cho bác sĩ chính của bệnh viện, ra lệnh cách ly Y Hoa ngay lập tức.
Hắn nói chuyện ngắn gọn, dứt khoát, không một lời giải thích.
Khi cuộc gọi kết thúc, hắn ném điện thoại xuống bàn, âm thanh va chạm khiến Y Hoa giật mình.
Cánh cửa phòng đóng sập lại, khóa từ bên ngoài, cô lập họ trong một không gian kín mít, chỉ có tiếng gió rít ngoài cửa sổ và tiếng tim đập thình thịch của chính cô.
Không khí trong phòng trở nên ngột ngạt, ngột ngạt đến mức Y Hoa cảm thấy khó thở.
Lôi Phong ngồi xuống ghế đối diện, lưng thẳng, hai tay đặt trên đầu gối.
Hắn mở một tập hồ sơ giấy—thứ không còn phổ biến trong thời đại kỹ thuật số, nơi mọi dữ liệu đều được mã hóa và lưu trữ trên mây.
Giấy tờ cũ kỹ, vàng ố, phát ra mùi mốc meo mỗi khi hắn lật trang.
"Trong 'Hầm Xương', có ba người đi vào," Lôi Phong bắt đầu, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong không gian hẹp.
Hắn không nhìn Y Hoa, mà nhìn vào những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc trên trang giấy đầu tiên.
cô."
Y Hoa nhíu mày.
"Tôi không nhớ mình đã vào đó.
Tôi đang ở đây, trong phòng khám, từ đầu."
"Đó là vấn đề," Lôi Phong nói, lật sang trang tiếp theo.
"Ý thức của cô không nhớ, nhưng cơ thể của cô thì nhớ.
Và đau đớn hơn cả, là cơ thể của cô đang ghi nhớ những gì *người khác* trải qua."
Hắn chỉ tay vào một sơ đồ phức tạp vẽ bằng bút mực đen, mô tả cấu trúc của "Hầm Xương".
Những đường cong xoắn ốc, những vòng tròn đồng tâm, và ở trung tâm, một điểm đen tuyền.
"Cổ Tranh đã bị thương ở cánh tay trái.
Tôi bị gãy xương sườn bên phải.
Còn cô..." Lôi Phong dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Y Hoa.
"Cô không bị thương gì cả.
Nhưng cô đang cảm thấy đau như thể cả ba chúng tôi đang chết trong cùng một cơ thể."
Y Hoa cảm thấy một cơn lạnh toát sống lưng.
Cô nhớ lại cảm giác đau nhói ở ngực, cảm giác xương sườn nứt vỡ.
Đó không phải là đau của cô.
Đó là đau của Lôi Phong.
Và vết rách ở cổ tay...
có phải đó là vết thương của Cổ Tranh?
"Luật Cộng Hưởng Thương Tích," Y Hoa thì thầm, lặp lại quy luật cơ bản nhất mà mọi linh giả đều biết.
"Tổn thương trong dungeon hiện lên ngoài đời.
Nhưng tại sao lại là của người khác?"
"Chính xác," Lôi Phong gật đầu, vẻ mặt thỏa mãn như thể cô vừa trả lời đúng một câu hỏi trong bài kiểm tra.
"Luật Cộng Hưởng thường áp dụng cho cá nhân.
Nhưng với 'Bản Sao'—một hiện tượng mà Tổ chức vẫn đang nghiên cứu—cơ chế đó bị đảo ngược.
Thay vì hấp thụ tổn thương của chính mình, bản sao trở thành một tấm gương phản chiếu.
Nó hấp thụ, lưu trữ, và tái hiện lại tổn thương của người gốc.
Hoặc, trong trường hợp của cô, của những người xung quanh."
Y Hoa nhìn xuống vết máu khô trên cổ tay.
Nó không còn chỉ là một vết thương.
Nó là bằng chứng.
Bằng chứng cho thấy cô không hoàn toàn là một thực thể độc lập.
Cô là một cái bóng, một bản sao chép, đang chịu đựng những gì người khác không muốn đối mặt.
***
Y Hoa cảm thấy chóng mặt, thế giới xung quanh như đang quay tròn.
Cô cố gắng nhớ lại khoảnh khắc trước khi mất trí, trước khi tỉnh dậy trong phòng khám này.
Một cơn đau dữ dội, như bị sét đánh, sau đó là sự trống rỗng hoàn toàn.
Không có ký ức, không có cảm xúc, chỉ có sự tĩnh lặng đáng sợ.
Nhưng tại sao cơ thể cô lại phản ứng với vết thương của người khác?
Tại sao nỗi đau của họ lại trở thành nỗi đau của cô?
"Luật Cộng Hưởng thường áp dụng cho linh giả," Lôi Phong tiếp tục, như thể đang đọc một bản án cho một tội nhân không biết mình đã phạm tội gì.
Hắn đứng dậy, đi lại trong phòng, bước chân nhẹ nhàng nhưng nặng nề.
"Nhưng với 'Bản Sao'—một hiện tượng mà chúng tôi gọi là 'Ma Ảnh Thực'—cơ chế đó bị đảo ngược.
Thay vì hấp thụ tổn thương của chính mình, bản sao trở thành một tấm gương phản chiếu.
Nó hấp thụ, lưu trữ, và tái hiện lại tổn thương của người gốc.
Hoặc, trong trường hợp của cô, của những người xung quanh."
Y Hoa nhìn vào đôi mắt của Lôi Phong.
Trong đó không có sự đồng cảm, không có sự thương hại.
Chỉ có sự tò mò khoa học, lạnh lùng và tàn nhẫn.
Hắn đang quan sát cô như thể cô là một con vật thí nghiệm, một mẫu vật cần được phân tích để hiểu rõ hơn về bản chất của linh năng.
"Vậy thì, ai là người gốc?" Y Hoa hỏi, giọng nói run rẩy.
"Ai là người mà cơ thể tôi đang phản chiếu?"
Lôi Phong dừng lại, quay sang nhìn cô.
Nụ cười méo mó hiện lên trên khóe miệng, một nụ cười không đến từ trái tim, mà từ sự tính toán.
"Đó là câu hỏi mà cô sẽ phải tự trả lời," hắn nói.
"Nhưng trước tiên, cô cần hiểu rằng, 'Bản Sao' không phải là một lỗi.
Nó là một tiến hóa.
Một bước đi cần thiết để vượt qua giới hạn của thịt da."
Y Hoa cảm thấy một cơn giận dữ dâng lên trong lồng ngực, nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt bởi nỗi sợ hãi.
Cô không hiểu những gì Lôi Phong đang nói, nhưng cô cảm thấy sự nguy hiểm.
Cô cảm thấy rằng mình đang đứng trên bờ vực, và một bước sai lầm sẽ khiến cô rơi vào vực thẳm vĩnh viễn.
"Cô nghĩ mình là ai, Y Hoa?" Lôi Phong hỏi, giọng nói vang lên như tiếng vang trong hang động.
"Một nạn nhân?
Một công cụ?
một phần của điều gì đó lớn lao hơn?"
Y Hoa không trả lời.
Cô không thể.
Vì trong sâu thẳm tâm trí, một giọng nói xa xôi, quen thuộc nhưng lại hoàn toàn xa lạ, đang thì thầm: *Chúng ta là một.
Và chúng ta mới chỉ bắt đầu.*
**
Y Hoa run rẩy.
Cô không còn là nạn nhân mất trí nhớ.
Cô là một công cụ, một bản sao được tạo ra từ cái chết của chính mình.
Nhưng tại sao Lôi Phong lại kể cho cô nghe những điều này?
Tại sao hắn lại tiết lộ bí mật lớn nhất của Tổ chức, bí mật mà ngay cả các thành viên cao cấp cũng không được biết?
"Vì cô cần biết," Lôi Phong nói, rút một chiếc kim tiêm chứa chất lỏng phát sáng màu xanh lá cây từ túi áo.
Chất lỏng ấy chảy chậm rãi trong ống kính, phát ra một ánh sáng huyền bí, giống như những tia sáng trong 'Hầm Xương'.
"Để kiểm soát sức mạnh đang ngủ quên trong cô.
Để ngăn chặn việc cô bị 'Người Thật' hoàn toàn nuốt chửng."
Hắn đưa chiếc kim tiêm về phía cô, tay không hề run.
"Tiêm vào này, và cô sẽ thấy sự thật.
Toàn bộ sự thật.
Về nguồn gốc của linh năng.
Về cái chết của người thật.
Và về lý do tại sao...
chúng ta lại tồn tại."
Y Hoa nhìn vào mũi kim, rồi nhìn vào đôi mắt của Lôi Phong.
Trong đó, cô không thấy sự cứu rỗi.
Cô thấy sự tham vọng.
Sự tham vọng của một con người muốn trở thành thần, bằng cách hy sinh tất cả những gì là con người.
Cô đưa tay ra, không phải để nhận chiếc kim tiêm, mà để chạm vào vết sẹo nhỏ trên lòng bàn tay mình.
Vết sẹo mà cô không nhớ mình đã từng có.
Vết sẹo của Cổ Tranh.
Vết sẹo của một người đang tìm cách tiêu diệt 'Người Thật' để trả thù.
Và trong khoảnh khắc đó, Y Hoa nhận ra một điều khủng khiếp.
Lôi Phong không phải là kẻ thù.
Hắn là một phần của cái bẫy.
Và chiếc kim tiêm kia...
không phải là giải pháp.
Nó là liều thuốc độc, sẽ khóa chặt cô vào vai trò của một 'bộ lọc', một công cụ vĩnh viễn, không bao giờ được tự do.
Cô rút tay lại, đứng dậy, và nhìn thẳng vào mắt Lôi Phong.
"Không," cô nói, giọng nói lạnh lẽo, kiên định.
"Tôi sẽ không trở thành công cụ của bất kỳ ai.
Không phải của anh ta.
Và không phải của anh."
Lôi Phong cười, một nụ cười đầy mỉa mai.
"Cô nghĩ cô có lựa chọn sao, Y Hoa?
Khi ý thức của cô đang dần tan biến, khi nỗi đau của người khác đang trở thành nỗi đau của cô...
cô nghĩ cô có thể chống lại được quy luật của thế giới này sao?"
Trước khi Y Hoa kịp phản ứng, ánh sáng xanh lá cây từ chiếc kim tiêm bùng nổ, không phải do Lôi Phong tiêm, mà do chính cơ thể cô phản ứng lại.
Một luồng dữ liệu khổng lồ, mang theo ký ức của hàng ngàn linh giả đã chết,冲进 vào tâm trí cô.
Và trong biển ký ức hỗn độn đó, cô thấy một khuôn mặt.
Không phải của cô.
Không phải của Lôi Phong.
Mà là của một người phụ nữ, với đôi mắt đầy nước mắt, đang nhìn cô với vẻ mặt tuyệt vọng.
*Đừng tin hắn,* giọng nói của người phụ nữ vang lên trong đầu cô.
*Hắn đang nói dối.
Và kẻ thật sự điều khiển cô...
không phải là người thật.
Mà là điều gì đó...
cổ xưa hơn nhiều.*
Y Hoa nhắm mắt lại, cảm thấy ý thức mình đang bị xé toạc, nhưng lần này, cô không sợ hãi.
Cô sẵn sàng đối mặt với sự thật, dù nó có tàn khốc đến đâu.
Vì cô biết, chiến thắng cuối cùng là vô nghĩa.
Câu hỏi thật sự không phải là ai sống, ai chết.
Mà là: sau khi tất cả đã tan biến, còn lại điều gì?
Và liệu điều còn lại đó, có thực sự là con người không?
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận