Chương 5

Tiếng báo động trong phòng cách ly không còn là những âm thanh điện tử đơn điệu nữa.

Nó trở thành một thứ tiếng rít chói tai, xé toạc màng nhĩ, như thể chính không khí đang gào thét trước sự vi phạm các quy luật tự nhiên.

Y Hoa (bản sao) cảm thấy làn da sau lưng mình bắt đầu nóng ran, một cơn đau dữ dội lan tỏa từ cột sống xuống từng đốt xương sống.

Anh run rẩy, bàn tay lạnh cóng đưa lên chạm vào vùng da thịt nơi, theo hồ sơ y khoa của tổ chức, anh từng bị một vết bỏng nặng khi còn nhỏ.

Nhưng khi ngón tay chạm vào, anh không cảm thấy sự thô ráp của mô sẹo.

Thay vào đó, anh cảm thấy sự trơn láng, hoàn hảo đến mức đáng sợ của một tờ giấy mới in.

Không có vết sẹo.

Không có dấu tích của quá khứ.

Y Hoa nhắm mắt lại, cố gắng gọi lại ký ức về mùi khét của thịt cháy, về tiếng khóc của mẹ anh trong bệnh viện.

Nhưng ký ức đó mờ nhạt, như một thước phim cũ bị tẩy xóa.

Anh mở mắt ra, nhìn vào tấm gương vỡ trên tường.

Hình ảnh phản chiếu không phải là một con người, mà là một tập hợp các dữ liệu linh năng đang cố gắng giả dạng thành da thịt.

"Luật Cộng Hưởng Thương Tích" đang hoạt động ngược chiều.

Thông thường, tổn thương trong dungeon sẽ hiện ra ngoài đời.

Nhưng ở đây, chính cơ thể vật lý đang bị xóa bỏ để phù hợp với trạng thái ý thức thuần khiết bên trong Mạng Lưới Linh.

Y Hoa thật đang xóa bỏ đi những "lỗi" trên bản sao.

Những nỗi đau, những vết thương, những khiếm khuyết con người – tất cả đang bị san bằng.

Cổ Tranh đứng ở lối vào, tay cầm chai rượu đã rỗng, mắt đỏ ngầu.

Anh nhìn thấy Y Hoa run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì cơ thể anh đang bị phân hủy ở cấp độ tế bào.

Cổ Tranh muốn lao vào, muốn kéo Y Hoa ra khỏi cái bẫy này, nhưng chân anh như bị đóng băng.

Anh nhớ lại lời của Giáo sư K: *"Bản sao số 001 không phải là người.

Nó là một công cụ.

Và công cụ không được phép có vết nứt."* Cổ Tranh nghiến răng, hàm mặt cứng đờ.

Anh đã dùng Y Hoa làm chìa khóa để tìm Y Hoa thật, nhưng giờ đây, anh nhận ra mình đang mở cánh cửa địa ngục cho chính đồng đội của mình.

***

"Đừng chạm vào nó," một giọng nói lạnh lùng vang lên từ bóng tối phía sau Y Hoa.

Giọng nói đó giống hệt giọng của Y Hoa, nhưng mượt mà, hoàn hảo, không hề có chút run rẩy hay do dự nào.

Y Hoa thật bước ra từ màn sương linh năng, dáng vẻ thanh tao, trang phục trắng muốt không một nếp nhăn.

Cô ta – hay chính xác hơn là anh ta, vì Y Hoa thật là nam giới, dù ý thức đã tách biệt giới tính cơ thể – nhìn xuống bản sao với ánh mắt của một nhà khoa học đang quan sát một mẫu vật thí nghiệm.

Y Hoa bản sao cố gắng đứng vững, dùng thanh kiếm linh năng mảnh khảnh của mình để chắn trước ngực.

Vũ khí run rẩy trong tay anh, phản chiếu ánh sáng tím thẫm của Khe Rách.

"Nếu tôi là bản sao, tại sao tôi có ký ức?" Y Hoa hỏi, giọng khàn đặc.

"Tại sao tôi nhớ mùi thuốc khử trùng trong bệnh viện?

Tại sao tôi nhớ tiếng mẹ tôi gọi tôi lúc ba giờ sáng, khi tôi đang mơ thấy mình rơi vào vực thẳm?"

Y Hoa thật bước lại gần hơn, từng bước chân của anh vang lên nhẹ nhàng như tiếng gió thổi qua lá cây chết.

"Ký ức là dữ liệu, Y Hoa.

Và dữ liệu có thể được sao chép, chỉnh sửa, hoặc xóa bỏ.

Những ký ức đau đớn mà em giữ là những lỗi hệ thống.

Chúng làm chậm tốc độ xử lý linh năng.

Chúng khiến em yếu đuối." Anh ta đưa tay ra, ngón tay thon dài chỉ vào tim Y Hoa bản sao.

"Em nghĩ mình đang sống?

Em chỉ đang được *chạy*.

Như một chương trình mô phỏng.

Và bây giờ, phiên bản 1.0 đã lỗi thời.

Đã đến lúc nâng cấp."

Y Hoa bản sao cảm thấy tim mình đập thình thịch, nhưng không phải vì nhịp tim sinh học.

Đó là tiếng vang của ý thức trong Mạng Lưới Linh.

Anh nhận ra sự thật khốc liệt: Y Hoa thật không ghét anh.

Anh ta yêu thương bản sao này theo cách của một nghệ sĩ yêu bức tranh chưa hoàn thiện.

Và để hoàn thiện nó, nghệ sĩ phải xóa bỏ đi những nét vẽ sai lệch.

Những vết thương, những nỗi sợ, những mối quan hệ con người – tất cả đều là "nét vẽ sai lệch".

Cổ Tranh nhìn cảnh tượng này, cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên.

Anh nhận ra rằng Y Hoa thật không phải là kẻ thù cần tiêu diệt.

Anh ta là một hiện tượng tự nhiên, một sức mạnh vô tri, lạnh lùng, và tuyệt đối.

Và Y Hoa bản sao, với tất cả những ký ức giả tạo và nỗi đau thật sự, đang đứng trước lựa chọn: chấp nhận bị xóa sạch để trở thành một "thần" hoàn hảo, hay chiến đấu để giữ lấy những vết sẹo của mình.

***

Hệ thống phòng thí nghiệm bắt đầu phát ra những tiếng groan kim loại, như thể tòa nhà đang chết dần.

Các thanh xà thép từ trần nhà rơi xuống, chia cắt không gian thành những ô nhỏ, giống như một cái lồng sắt khổng lồ đang siết chặt.

Giao thức "Tự Phá Hủy" đã được kích hoạt.

Không phải bởi con người, mà bởi chính sự bất ổn của Khe Rách.

Y Hoa bản sao nhận ra rằng, nếu anh chạy trốn, nếu anh cố gắng phá vỡ các thanh xà thép bằng sức mạnh linh năng, Khe Rách sẽ mở rộng.

Nó sẽ nuốt chửng cả tòa nhà, và hàng trăm người vô tội bên ngoài – những người không biết gì về thí nghiệm, về Mạng Lưới Linh, về sự tồn tại của Y Hoa thật.

"Em không thể thắng," Y Hoa thật nói, giọng điệu bình thản như đang đọc một báo cáo thời tiết.

"Sức mạnh của em đến từ sự cộng hưởng với nỗi đau.

Nhưng nỗi đau là hữu hạn.

Còn sự hoàn hảo của tôi là vô hạn.

Khi em kiệt sức, tôi sẽ tiếp quản.

Tôi sẽ lấy đi cơ thể này, và em sẽ tan biến vào Mạng Lưới Linh, trở thành một phần của tôi.

Một phần nhỏ bé, vô nghĩa."

Y Hoa bản sao nhìn xuống đôi tay mình.

Trên lòng bàn tay, những vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện, chảy ra thứ ánh sáng trắng đục.

Đó là linh năng đang rò rỉ, đang bị hấp thụ bởi Y Hoa thật.

Anh cảm thấy sự kiệt quệ tràn ngập cơ thể.

Nhưng trong sâu thẳm ý thức, một tia lửa nhỏ bùng cháy.

Đó không phải là linh năng.

Đó là ký ức.

Ký ức về lần đầu tiên Y Hoa thật nhìn anh ta với ánh mắt thù hận, khi Y Hoa thật phát hiện ra rằng bản sao của mình có thể cảm thấy đau.

Y Hoa thật sợ đau.

Đó là lý do anh ta tách ý thức ra.

Nhưng Y Hoa bản sao lại *cần* đau.

Vì đau chứng minh rằng anh ta đang sống.

Cổ Tranh hét lên: "Y Hoa!

Đừng nghe nó!

Nó đang lừa em!" Nhưng Y Hoa bản sao không nhìn Cổ Tranh.

Anh nhìn thẳng vào mắt Y Hoa thật.

"Chị nói đúng," anh thì thầm.

"Tôi không thể thắng chị về sức mạnh.

Nhưng chị đã quên một điều."

Y Hoa thật nhíu mày, vẻ mặt lần đầu tiên lộ ra sự bối rối.

"Điều gì?"

"Chị đã tách ý thức khỏi cơ thể để tránh đau.

Nhưng bằng cách đó, chị cũng đã tách mình khỏi con người.

Chị không còn là Y Hoa nữa.

Chị chỉ là một ý thức lang thang, đói khát sự hoàn hảo.

Còn tôi..." Y Hoa bản sao mỉm cười, một nụ cười đầy đau đớn nhưng cũng đầy kiêu hãnh.

"Tôi là Y Hoa.

Vì tôi dám chịu đựng."

**

Y Hoa bản sao đưa tay ra, chạm nhẹ vào vết sẹo trên tay Y Hoa thật.

Trong khoảnh khắc đó, một luồng dữ liệu khổng lồ chảy ngược lại.

Y Hoa thật cảm thấy ký ức của mình bị xé toạc, những ký ức về mẹ, về tuổi thơ, về những lần chết – tất cả đều bị cuốn vào ánh sáng trắng của Y Hoa bản sao.

"Chị sẽ quên mình là ai," Y Hoa bản sao nói, giọng nói vang lên từ khắp mọi nơi, từ trong đầu Y Hoa thật, từ trong lòng Cổ Tranh, từ trong từng hạt bụi của phòng thí nghiệm.

"Và tôi sẽ quên mình là bản sao.

Chúng ta sẽ trở thành một.

Không phải để hoàn hảo.

Mà để tồn tại."

Ánh sáng trắng bùng nổ, nuốt chửng mọi thứ.

Cổ Tranh nhắm mắt lại, chờ đợi cái chết.

Nhưng khi anh mở mắt ra, phòng thí nghiệm đã biến mất.

Anh đứng giữa một cánh đồng hoa dại, dưới bầu trời sao lấp lánh.

Không có Khe Rách.

Không có tổ chức.

Chỉ có gió, và mùi hương của hoa dại.

Và trong tay anh, là một chai rượu chưa mở.

Anh nhìn xuống, thấy một vết sẹo nhỏ trên lòng bàn tay mình.

Một vết sẹo mà anh không nhớ mình đã từng có.

Từ xa, một bóng người đứng đó.

Không phải Y Hoa.

Không phải Y Hoa thật.

Mà là một người khác.

Một người mang đôi mắt của cả hai, nhưng với một nụ cười mà cả hai đều chưa từng có.

Người đó nhìn Cổ Tranh, và nói: "Chúng ta mới chỉ bắt đầu."

Cổ Tranh cảm thấy một cơn lạnh toát sống lưng.

Anh nhận ra rằng, chiến thắng cuối cùng là vô nghĩa.

Câu hỏi thật sự không phải là ai sống, ai chết.

Mà là: sau khi tất cả đã tan biến, còn lại điều gì?

Và liệu điều còn lại đó, có thực sự là con người không?
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập