Chương 4
Không phải vì sợ hãi, mà là vì sự phản kháng dữ dội của cơ thể đang cố gắng điều chỉnh lại tần số rung động.
Những mạch máu đen kịt, vốn dĩ là dấu hiệu của sự ô nhiễm linh dị, giờ đây lại trở thành những đường ống dẫn năng lượng sống còn.
Anh giơ tay ra, bàn tay run rẩy nhưng kiên định hướng về phía tấm kính cường lực cách ly dày ba mươi centimet.
Ánh sáng lạnh lẽo từ đèn neon trên trần nhà chiếu xuống, làm nổi bật từng thớ cơ bắp đang co giật dưới lớp da xanh xao.
Không có âm thanh nào vang lên, chỉ có tiếng rít ken két của không khí bị nén ép đến giới hạn.
Năng lượng linh dị từ không gian xung quanh, vốn dĩ hỗn loạn và độc hại, bắt đầu bị hút vào trong cơ thể Y Hoa như nước chảy về biển lớn.
Đó không phải là sự hấp thụ thụ động, mà là một cuộc xâm lược chủ động.
Y Hoa cảm nhận được từng hạt bụi linh năng va chạm vào da thịt, gây ra những cơn đau nhói như kim châm, nhưng anh không hề lùi bước.
Động cơ duy nhất thúc đẩy anh lúc này không phải là khát vọng tự do, mà là nỗi sợ hãi sâu thẳm rằng nếu dừng lại, anh sẽ trở lại thành một con rối vô hồn.
Cổ Tranh đứng ở góc phòng điều khiển, tay nắm chặt chai rượu rỗng, mắt dán chặt vào màn hình hiển thị chỉ số sinh tồn của Y Hoa.
Anh biết rõ những gì đang xảy ra.
Những con số trên màn hình không chỉ đại diện cho sức khỏe, mà còn là thước đo mức độ "nhân tính" còn sót lại trong cỗ máy thịt đó.
Cổ Tranh nhớ lại những đồng đội cũ, những người đã chết vì vết thương trong dungeon hiện ra ngoài đời, biến họ thành những xác sống không thể chết nhưng cũng không thể sống.
Y Hoa (Sao) đang thử thách giới hạn đó, thử thách quy luật "Cộng Hưởng Thương Tích" mà tổ chức đã dày công xây dựng.
Giáo sư K ngồi sau bàn làm việc bằng kính, đôi mắt sau cặp kính gọng kim loại ánh lên vẻ tò mò pha lẫn sự ghê tởm.
Ông không can thiệp, chỉ quan sát như một nhà khoa học đang xem một mẫu vật hiếm gặp tự hủy hoại bản thân.
Đối với ông, Y Hoa (Sao) không phải là một con người, mà là một thí nghiệm sống, một bản sao ý thức số 001 được thiết kế để chịu đựng nỗi đau thay cho người thật.
Sự lạnh lùng tính toán trong từng cử chỉ của Y Hoa khiến Giáo sư K nhớ đến chính mình năm xưa, khi ông còn tin rằng khoa học có thể xóa bỏ giới hạn của con người.
Y Hoa (Sao) dừng lại trước tấm kính, ngón tay chạm nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo.
Cảm giác trơn trượt, vô cảm của kính cường lực truyền vào đầu ngón tay, gợi nhớ đến những ký ức mà anh tin là của riêng mình.
Giáo sư K gõ nhẹ vào bảng điều khiển, âm thanh bộp bộp vang lên trong phòng cách ly qua hệ thống âm thanh một chiều.
Giọng nói của ông vang lên, không qua loa đài, mà trực tiếp vào tai Y Hoa thông qua cấy ghép thần kinh, mang đầy vẻ khinh miệt và xa lạ.
"Sao cô nghĩ mình là Y Hoa?" Giáo sư K hỏi, giọng điệu phẳng lặng như mặt nước hồ thu, nhưng ẩn chứa những gợn sóng của sự châm biếm.
"Hồi ức của cô – bữa sáng ngày Chủ nhật với bánh mì nướng cháy cạnh, mùi hương hoa nhài trong phòng mẹ, vết sẹo ở khuỷu tay do ngã xe đạp khi mười hai tuổi...
Tất cả đều là dữ liệu được nhập vào.
Là mã nguồn.
Là kịch bản."
Y Hoa (Sao) không đáp lại ngay.
Anh nhắm mắt lại, cố gắng gọi lại hình ảnh người mẹ đang nấu ăn.
Mùi hương hoa nhài thoang thoảng, nhưng rồi nó tan biến nhanh chóng, thay vào đó là mùi sát trùng nồng nặc của bệnh viện và mùi máu tanh.
Một cơn đau đầu dữ dội xé toạc ý thức, như thể có ai đó đang dùng dao mổ cắt từng lớp vỏ bọc ký ức của anh.
Anh mở mắt ra, ánh mắt trống rỗng nhưng đầy quyết liệt.
"Nếu đó là mã nguồn, thì tại sao nó lại đau?" Y Hoa hỏi, giọng khàn đặc, vỡ vụn.
Giáo sư K mỉm cười, nụ cười mỏng tang, lạnh lùng.
"Vì chúng tôi lập trình nỗi đau để kiểm soát phản ứng của bạn.
Nỗi đau là công cụ, không phải là cảm xúc.
Y Hoa thật không cần phải đau để nhớ.
Y Hoa thật đang ngồi ở tầng 10, uống cà phê và quan sát cô như một con thú trong chuồng."
Lời nói của Giáo sư K như một nhát dao đâm vào tim Y Hoa.
Không phải vì sự thật nó phơi bày, mà vì nó đánh trúng vào điểm yếu lớn nhất của anh: sự nghi ngờ bản thân.
Y Hoa luôn tự hỏi liệu những cảm xúc mình trải qua có thực sự thuộc về mình hay chỉ là những phản ứng hóa học được kích hoạt bởi tín hiệu điện.
Nếu ký ức là giả, thì nỗi đau có thực không?
Nếu nỗi đau là giả, thì sự tồn tại của anh có ý nghĩa gì?
Cổ Tranh siết chặt chai rượu đến mức vỡ vụn, những mảnh thủy tinh cắt vào lòng bàn tay, máu chảy ròng ròng nhưng anh không hề hay biết.
Anh nhìn Y Hoa với ánh mắt phức tạp.
Trong anh, có sự thương cảm cho một linh hồn bị mắc kẹt trong lồng sắt vô hình, nhưng cũng có sự căm hận âm ỉ.
Y Hoa (Sao) là chìa khóa để Cổ Tranh đến được với kẻ giết chết em gái mình – Y Hoa thật.
Nếu Y Hoa (Sao) chết, hoặc bị hủy hoại hoàn toàn, Cổ Tranh sẽ có lý do chính đáng để kích hoạt giao thức tiêu diệt, nhắm vào cả bản sao lẫn người thật.
"Đừng tin ông ta," Cổ Tranh thì thầm, nhưng âm thanh của anh bị chặn bởi hệ thống âm thanh một chiều.
Y Hoa không nghe thấy, nhưng Cổ Tranh biết rằng Y Hoa cảm nhận được sự hiện diện của anh, giống như cách hai con thú hoang cảm nhận được nguy hiểm đang rình rập từ bóng tối.
Giáo sư K nhấn một nút đỏ trên bảng điều khiển.
Ánh sáng trong phòng cách ly chuyển từ trắng sang đỏ thẫm, tạo nên bầu không khí u ám, ngột ngạt như một đám tang.
"Cô nghĩ cô đang đấu tranh cho tự do?
Hãy nhìn kỹ hơn." Trên màn hình lớn phía sau lưng Giáo sư K, hình ảnh Y Hoa thật xuất hiện.
Cô ta đang đứng dậy từ chiếc ghế bành, cơ thể run rẩy nhẹ nhưng đôi mắt thì tĩnh lặng đáng sợ, không có chút cảm xúc nào.
Xung quanh cô ta, không khí bắt đầu méo mó, những hạt linh năng lơ lửng như những con ruồi vàng, bị hút vào trong người cô ta.
Y Hoa (Sao) nhìn chằm chằm vào hình ảnh của "mình".
Sự tương đồng giữa hai người là kinh hoàng.
Cùng khuôn mặt, cùng cấu trúc cơ thể, nhưng ánh mắt thì hoàn toàn đối lập.
Y Hoa thật toát lên vẻ hoàn hảo, lạnh lùng, và đáng sợ.
Cô ta không cần phải chịu đựng nỗi đau, vì cô ta đã tách biệt ý thức khỏi cơ thể, biến bản thân thành một thực thể thuần túy trong Mạng Lưới Linh.
Y Hoa (Sao) là cái bóng, là cái phao cứu sinh, là bộ lọc hấp thụ tất cả tổn thương và sợ hãi để Y Hoa thật có thể tiến hóa thành Linh Vương mà không bị tổn hại.
"Cô là cái bóng của tôi," Y Hoa thật nói, giọng nói vang lên đồng thời trong phòng cách ly và trong đầu Y Hoa (Sao).
"Và bóng tối luôn cần ánh sáng để tồn tại.
Nhưng ánh sáng thì không cần bóng tối.
Khi tôi hoàn thiện, cô sẽ tan biến."
Y Hoa (Sao) cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên.
Không phải vì lời nói, mà vì sự thật tàn khốc.
Anh không phải là một con người.
Anh là một công cụ, một cái hũ đựng rác thải cảm xúc.
Nhưng trong sâu thẳm, một tia lửa nhỏ bé bùng lên.
Nếu anh là một bản sao, một công cụ, thì anh có quyền lựa chọn cách sử dụng mình.
Anh không cần phải là Y Hoa thật.
Anh chỉ cần là Y Hoa.
Y Hoa (Sao) nhắm mắt lại.
Anh cảm nhận dòng chảy linh năng trong cơ thể mình.
Thay vì tiếp tục tự làm đau, anh thay đổi chiến thuật.
Anh bắt đầu *ngập ngừng* năng lượng, tạo ra một vòng xoáy nhỏ trong cơ thể mình.
Đó không phải là sự hấp thụ, mà là sự tích tụ.
Anh đang dồn nén tất cả nỗi đau, tất cả sự nghi ngờ, tất cả nỗi sợ hãi vào một điểm duy nhất.
Điểm đó là trái tim.
Giáo sư K nhíu mày.
"Cô định làm gì?
Tự hủy?" Ông đứng dậy, bước về phía màn hình, tay sẵn sàng nhấn nút ngắt kết nối.
Nhưng Y Hoa (Sao) không tự hủy.
Anh đang tạo ra một lỗ hổng.
Một lỗ hổng trong quy luật cộng hưởng.
Nếu anh có thể phá vỡ ranh giới giữa dungeon và thực tại ngay trong cơ thể mình, thì quy luật đó sẽ sụp đổ.
"Không," Y Hoa (Sao) mở mắt, ánh mắt rực sáng một màu tím thẫm, khác biệt hoàn toàn với màu đen của mạch máu trước đó.
"Tôi đang trở về."
Cơ thể Y Hoa (Sao) bắt đầu bốc cháy từ bên trong.
Những mạch máu đen kịt vỡ tung, nhưng thay vì máu, năng lượng linh dị thuần khiết màu tím thẫm tuôn trào.
Nó không chảy ra ngoài, mà quay ngược lại, xâm nhập vào các tế bào, vào ADN, vào chính bản chất của sự tồn tại.
Giáo sư K bước lùi lại, mặt mày biến sắc.
"Cô ấy đang...
đang hấp thụ lại?
Không thể nào!
Năng lượng đó sẽ giết chết cô ấy!"
Y Hoa (Sao) ngã quỵ.
Anh cảm thấy ý thức của mình đang bị kéo đi, bị hút vào một vực thẳm không đáy.
Nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức tắt lịm, anh nhìn thấy một thứ gì đó.
Một cánh cửa.
Một cánh cửa dẫn đến Mạng Lưới Linh, nơi Y Hoa thật đang chờ đợi.
Và trên cánh cửa đó, có một dòng chữ khắc bằng máu: "Chào mừng trở lại, Người Mất Tích."
Cổ Tranh nhìn thấy cảnh tượng đó, tim anh đập thình thịch.
Anh nhận ra rằng Y Hoa (Sao) không hề chết.
Anh đang biến đổi.
Và khi anh biến đổi, anh sẽ không còn là một bản sao nữa.
Anh sẽ trở thành một mối đe dọa thực sự.
Không chỉ đối với Y Hoa thật, mà còn đối với toàn bộ hệ thống kiểm soát linh giả mà tổ chức đã xây dựng.
Cổ Tranh nhìn vào chai rượu vỡ trong tay mình, máu chảy ròng ròng, nhưng anh không còn cảm thấy đau.
Anh chỉ cảm thấy...
Sợ hãi cho tương lai, và sợ hãi cho chính mình.
Trong phòng cách ly, tiếng nổ vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ bên trong cơ thể Y Hoa (Sao).
Tấm kính cường lực nứt vỡ, những vết nứt lan tỏa như mạng nhện, phản chiếu ánh sáng tím thẫm kỳ lạ.
Giáo sư K hét lên, ra lệnh cho bảo vệ tiến vào, nhưng quá muộn.
Y Hoa (Sao) đã không còn ở đó.
Chỉ còn lại một đống quần áo rách nát và một vệt máu hình dạng kỳ lạ trên sàn nhà.
Vệt máu đó không khô, mà vẫn tiếp tục chảy, vẽ nên một biểu tượng cổ xưa, một biểu tượng mà Giáo sư K đã từng thấy trong những tài liệu cấm đoán nhất của tổ chức.
Biểu tượng của "Sự Tái Sinh".
Và trong bóng tối của Mạng Lưới Linh, Y Hoa thật mở mắt ra, một nụ cười lạnh lùng nở trên môi.
"Cuộc chơi mới bắt đầu," cô ta thì thầm.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận