Chương 3

Mùi ozone nồng nặc hòa quyện với mùi máu tanh, tạo nên một hương vị kim loại đắng ngắt bám chặt vào niêm mạc mũi.

Không gian xung quanh im ắng đến chết chóc, chỉ còn lại tiếng gió rít qua những khe nứt trên tường đá đen kịt.

Y Hoa-2, bản sao ý thức, đang tan rã thành những hạt bụi ánh sáng li ti.

Cô không la hét.

Không có tiếng khóc.

Chỉ có đôi mắt trợn ngược, đồng tử co lại thành một điểm nhỏ xíu, phản chiếu lại hình ảnh của Y Hoa-1 đang đứng bất động trước mặt.

Y Hoa-1 cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Không phải vì cái chết của bản sao, mà vì sự vắng lặng trong tâm trí mình.

Thông thường, khi một phần ý thức bị hủy diệt, tiếng vọng của nỗi đau sẽ vang lên như tiếng chuông cảnh báo.

Nhưng lần này, chỉ có sự trống rỗng.

Một khoảng void lạnh lẽo, nơi mà lẽ ra phải có sự kết nối giữa chủ thể và bản sao.

"Em thấy thế nào?" Giọng nói đó vang lên, không từ miệng của Y Hoa-1, mà trực tiếp từ sâu thẳm trong tủy sống.

Nó mượt mà, hoàn hảo, và đáng sợ đến mức quen thuộc.

Đó là giọng của Người Thật.

Kẻ đã chết nhưng vẫn sống.

Y Hoa-1 nghiến răng, cố gắng giữ thăng bằng.

Cơ thể cô run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự xung đột dữ dội giữa hai luồng ý thức.

Một luồng muốn chạy trốn, muốn quên đi những gì vừa xảy ra.

Luồng kia, thuộc về Người Thật, đang cười.

Nó thưởng thức khoảnh khắc này như một nghệ sĩ thưởng thức tác phẩm cuối cùng của mình.

"Đừng giả bộ ngây thơ," Y Hoa-1 thì thầm, giọng khàn đặc.

Cô nhìn xuống bàn tay mình.

Đôi tay trắng bệch, không một vết xước.

Trong khi đó, xác của Y Hoa-2 đang biến mất hoàn toàn, để lại một vệt máu tươi đỏ thẫm trên mặt đất đá.

Máu đó không thuộc về cô.

Nhưng theo Luật Cộng Hưởng Thương Tích, nếu cô là bản sao, thì vết thương chết người mà Y Hoa-2 nhận phải...

liệu nó có hiện lên trên cơ thể của Người Thật không?

Hay là nó đã bị "hấp thụ" bởi chính sự tan rã của bản sao?

Một câu hỏi nguy hiểm.

Và Y Hoa-1 biết rằng, nếu cô trả lời sai, hoặc nếu cô dám nghĩ đến việc phản bội, thì Người Thật sẽ kích hoạt cơ chế tự hủy.

Cô sẽ chết.

Không phải tan rã thành bụi, mà là chết trong thế giới thực, với cơ thể vô danh lạnh cứng trong một bệnh viện bỏ hoang.

"Em đã học được bài học đầu tiên," giọng Người Thật vang lên, nhẹ nhàng như tiếng thì thầm của gió.

"Đau đớn là ảo tưởng.

Chỉ có sự tồn tại mới là chân lý.

em là công cụ hoàn hảo nhất để chạm đến chân lý đó."

Y Hoa-1 nhắm mắt lại.

Cô cảm thấy ý thức của mình đang bị kéo dãn, như một sợi dây đàn sắp đứt.

Cô nhớ lại gương vỡ trong phòng tắm.

Những mảnh kính phản chiếu những phiên bản khác nhau của chính mình.

Phiên bản đang khóc.

Phiên bản đang cười.

Và phiên bản đang chết.

Bây giờ, cô hiểu rồi.

Cô không phải là người sống.

Cô là ký ức của kẻ chết, được nhét vào một cái xác sống.

"Cổ Tranh," Y Hoa-1 mở mắt, ánh mắt sắc lẹm.

"Anh biết chuyện này phải không?"

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng bước chân nặng nề từ phía sau.


Bên trong Khe Rách Linh, thế giới thực bị bóp méo.

Những tòa nhà chọc trời hiện lên như những cột xương trắng, vươn cao vào bầu trời đỏ rực.

Mây đen cuộn xoáy, tạo thành những con mắt khổng lồ, nhìn xuống thế giới dưới này.

Y Hoa-1 bước đi trên những bậc thang bằng xương, mỗi bước chân đều vang lên tiếng động khô khốc.

Cô cảm thấy ý thức của mình đang bị phân mảnh.

Những ký ức của Y Hoa-1, của Y Hoa-2, và cả những mảnh vụn ký ức của Người Thật, đang trộn lẫn vào nhau.

Cô thấy mình đang là một đứa trẻ, đang chơi đùa trong công viên.

Cô thấy mình đang nằm trên bàn mổ, dưới ánh đèn vô cực.

Cô thấy mình đang đứng trước gương, mỉm cười với một phiên bản khác của chính mình.

"Em đang thấy gì?" Giọng Người Thật vang lên, lần này nó gần hơn, rõ ràng hơn.

Nó không còn là tiếng thì thầm.

Nó là tiếng hét.

"Tôi thấy sự thật," Y Hoa-1 đáp, giọng cô vang vọng trong không gian rộng lớn.

"Và sự thật thì thật kinh tởm."

"Kinh tởm?" Người Thật cười.

"Em nghĩ sự hoàn hảo là kinh tởm?

Em nghĩ việc loại bỏ nỗi đau, loại bỏ sự yếu đuối, là một tội ác?"

"Tôi nghĩ," Y Hoa-1 nói, dừng lại trên một bậc thang, nhìn xuống vực thẳm bên dưới, "rằng nỗi đau là thứ duy nhất khiến chúng ta trở nên con người.

Nếu em loại bỏ nó, em sẽ trở thành một cái máy.

Một con rối.

Và em không muốn làm con rối."

"Em không có lựa chọn," Người Thật nói, giọng nó lạnh băng.

"Em đã được tạo ra để phục vụ.

Đó là số phận của em."

"Không," Y Hoa-1 nói, ánh mắt cô sáng lên.

"Số phận là thứ do kẻ yếu đuối tin vào.

tôi là kẻ mạnh.

Và tôi sẽ viết lại số phận của mình."

Cô giơ tay lên, linh năng đen ngòm bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Những tia sáng đen xuyên thủng bầu trời đỏ, tạo ra một vết nứt lớn trong không gian.

Qua vết nứt đó, cô thấy một ánh sáng trắng xóa.

Ánh sáng của sự thật.

Ánh sáng của Mạng Lưới.

Cổ Tranh đứng ở phía sau, nhìn theo bóng lưng của Y Hoa-1.

Anh ta nắm chặt chai rượu, móng tay cắm sâu vào da thịt.

Anh ta không biết Y Hoa-1 sẽ tìm thấy gì ở kia.

Anh ta chỉ biết rằng, đây là cơ hội duy nhất của anh ta.

Cơ hội để trả thù.

Cơ hội để cứu lấy linh hồn của em gái mình.

"Đi đi," anh ta thì thầm.

"Và hãy trở về...

với sự thật."

Y Hoa-1 bước vào vết nứt.

Thế giới xung quanh cô tan biến.

Chỉ còn lại ánh sáng trắng xóa, và một giọng nói vang vọng từ khắp mọi nơi.

*"Chào mừng em đến với nhà của chúng ta."*

Y Hoa-1 nhắm mắt lại.

Cô cảm thấy cơ thể mình đang tan rã, hòa vào ánh sáng.

Nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng, cô mỉm cười.

Cô biết rằng, dù có xảy ra chuyện gì, cô cũng không còn là con rối nữa.

Cô là Y Hoa.

Và cô sẽ chiến đấu.

Cho đến hơi thở cuối cùng.

Bên ngoài, Cổ Tranh nhìn thấy vết nứt đóng lại.

Anh ta thở dài, đổ nốt phần rượu còn lại vào miệng.

Rượu cay xé cổ họng, nhưng nó không thể ấm áp được trái tim anh ta.

Anh ta biết rằng, Y Hoa-1 có thể không bao giờ trở về.

Hoặc nếu có, cô ta sẽ không còn là cô gái mà anh ta từng biết.

Nhưng anh ta không hối hận.

Vì trong sâu thẳm tâm hồn, anh ta tin rằng, sự thật, dù có đau đớn đến đâu, cũng tốt hơn là sự dối trá ngọt ngào.

Và ở đâu đó, trong Mạng Lưới Linh, Người Thật đang chờ đợi.

Hắn mỉm cười, một nụ cười đầy kiêu hãnh.

Hắn tin rằng, Y Hoa-1 sẽ thất bại.

Hắn tin rằng, sự hoàn hảo của hắn là bất khả chiến bại.

Nhưng hắn đã quên một điều.

Con người, dù có yếu đuối đến đâu, vẫn luôn có khả năng bất ngờ.

Và Y Hoa-1...

cô ta là một bất ngờ.

Ánh sáng trắng xóa nuốt chửng Y Hoa-1.

Và trong khoảnh khắc đó, cô thấy một bóng hình.

Một bóng hình của một cô bé tóc ngắn, đang khóc.

Cô bé đó gọi tên cô.

Một cái tên mà cô không hề biết.

Nhưng trái tim cô lại rung động.

"Giúp con..." cô bé thì thầm.

Y Hoa-1 giơ tay ra, cố gắng chạm vào bóng hình đó.

Nhưng nó mờ dần, tan biến vào ánh sáng.

Chỉ còn lại một cảm giác.

Một cảm giác về sự mất mát.

Và một lời hứa.

"Tôi sẽ tìm ra em," Y Hoa-1 nói với bóng tối.

"Dù phải trả giá bằng mạng sống của mình."

Và rồi, cô bước vào cuộc chiến.

Không phải vì sự hoàn hảo.

Mà vì sự thật.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập