Chương 2
Cô mở mắt, nhưng thị giác không nhận lại được thế giới quen thuộc mà là một mảng trắng xóa, chói lòa đến mức gây buồn nôn.
Mùi sát khuẩn nồng nặc, trộn lẫn với mùi máu tanh và ozone cháy khét, kích thích khứu giác nhạy cảm của cô.
Cơ thể Y Hoa không chỉ đau; nó đang gào thét.
Mỗi thớ cơ, mỗi dây thần kinh đều như bị xé toạc ra khỏi da thịt, một sự trừng phạt vật lý cho những gì vừa xảy ra trong không gian song song.
Cô cố gắng di chuyển ngón tay, nhưng phản hồi từ hệ thần kinh chậm chạp và rời rạc, như thể cô đang điều khiển một con rối cũ kỹ qua một đường dây điện thoại bị nhiễu.
Y Hoa nhìn xuống bàn tay mình.
Da dẻ trắng bệch, tĩnh mạch nổi lên xanh đen dưới làn da mỏng manh, nhưng đáng sợ hơn cả là những vết bỏng rạch dài từ cổ tay lên đến khuỷu tay.
Chúng không phải là vết thương ngoài da thông thường; chúng sâu thẳm, lộ ra thịt đỏ tươi và gân xanh, nhưng không có máu chảy ra.
Máu đã cạn kiệt từ trong dungeon, nơi thực tại bị méo mó.
"Luật Cộng Hưởng Thương Tích," Y Hoa lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, vỡ vụn.
Lời thề này vang lên trong đầu cô như một bản án.
Nếu cô chết trong dungeon, cơ thể thật này sẽ không còn là xác sống, mà là một cái xác vô hồn.
Nhưng cô vẫn đang thở.
Vẫn còn đau.
Và nỗi đau, với Y Hoa, luôn là bằng chứng rõ ràng nhất cho sự tồn tại.
Cô nhớ lại khoảnh khắc cuối cùng trong bóng tối.
Gương mặt của "người kia" – phiên bản hoàn hảo, lạnh lùng và đầy quyền lực của chính mình.
Nụ cười thương hại đó.
*"Em là bóng tối của tôi."* Y Hoa nghiến răng, cơn đau buốt lạnh chạy dọc sống lưng.
Nếu cô là bóng tối, là công cụ, là bản sao được tạo ra để hấp thụ nỗi sợ và tổn thương, thì tại sao cô vẫn cảm thấy nỗi đau này?
Tại sao trái tim cô vẫn đập loạn nhịp vì sợ hãi?
Một tiếng bước chân nặng nề vang lên từ bên ngoài cánh cửa kính cường lực.
Y Hoa cứng người.
Cô không gọi ai.
Không có ai nên ở đây.
Cô là một trường hợp đặc biệt, một "sự cố" cần được ẩn giấu.
Nhưng bước chân đó quá gần, quá rõ ràng, và mang theo mùi rượu nồng nồng, thoang thoảng mùi thuốc lá rẻ tiền.
Cánh cửa trượt mở với tiếng rít nhẹ.
Cổ Tranh bước vào.
Anh ta mặc chiếc áo khoác da cũ kỹ, tóc rối bù, mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ.
Trong tay anh cầm một chai rượu trắng nhỏ, nắp đã được vặn mở.
Anh không nhìn Y Hoa với ánh mắt của một người cứu hộ, mà với ánh mắt của một kẻ đang quan sát một con vật thí nghiệm vừa trải qua cuộc hành quyết.
"Ngươi còn sống," Cổ Tranh nói, giọng trầm thấp, không chút ngạc nhiên.
Anh ta đổ một ngụm rượu vào miệng, liếm sạch mép môi.
"Tôi đã đặt cược năm tháng lương vào việc ngươi sẽ tan rã thành bột mịn.
Có vẻ như tôi sắp bị trừ lương rồi."
Y Hoa cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể phản kháng dữ dội.
Cô ngã lại xuống gối, thở hổn hển.
"Tại sao...
tại sao ngươi lại ở đây?"
Cổ Tranh bước lại gần, đặt chai rượu lên bàn cạnh giường.
Ánh mắt anh quét qua những vết thương hở trên tay Y Hoa, rồi dừng lại ở đôi mắt cô.
Trong ánh mắt đó, Y Hoa thấy sự phức tạp.
Không phải sự thiện cảm, cũng không phải thù hận thuần túy.
Đó là sự tò mò tham lam, lẫn lộn với nỗi sợ hãi sâu thẳm mà anh ta luôn cố che giấu bằng vẻ ngoài hống hách.
"Vì ngươi là chìa khóa," Cổ Tranh đáp, giọng nói đột ngột trở nên nghiêm túc.
"Và vì người đó...
người thật...
đang rất giận dữ khi biết 'công cụ' của mình không bị phá hủy hoàn toàn."
Y Hoa nhíu mày.
"Người đó?"
Cổ Tranh cúi xuống, khuôn mặt anh ta gần sát mặt Y Hoa.
Mùi rượu và mùi mồ hôi cũ kỹ扑 vào mũi cô.
"Ngươi nghĩ ngươi là ai, Y Hoa?
Ngươi nghĩ những ký ức về tuổi thơ, về mẹ cha, về cuộc sống bình thường kia là của ngươi?
Chúng không phải.
Chúng là dữ liệu.
Là mã nguồn được sao chép từ một ý thức khác.
Ý thức của Y Hoa thật."
Thế giới của Y Hoa run rẩy.
Những ký ức sống động nhất trong đầu cô – mùi hương của bữa tối gia đình, cảm giác ấm áp của ánh nắng mùa hè, nỗi đau khi mất đi một người bạn thân – tất cả bỗng chốc trở nên rẻ rúng, như những thước phim giả lập.
"Vậy thì tôi là gì?" Y Hoa hỏi, giọng nói lạnh lùng hơn, nhưng bên trong, tâm trí cô đang giãy giụa.
"Ngươi là cái bóng," Cổ Tranh thì thầm.
"Một bản sao ý thức số 001.
Được tạo ra để thử nghiệm khả năng chịu đựng của linh năng khi tách rời khỏi giới hạn thể xác.
Người thật Y Hoa dùng ngươi làm bộ lọc.
Mỗi khi ngươi đau, người ta không đau.
Mỗi khi ngươi sợ, người ta trở nên mạnh mẽ hơn.
Ngươi là tấm khiên, Y Hoa.
Và tấm khiên thì không cần có ý chí riêng."
Y Hoa nhìn vào đôi mắt Cổ Tranh.
Anh ta đang nói dối.
Hoặc ít nhất, anh ta đang nói một nửa sự thật.
Trong ánh mắt Cổ Tranh, Y Hoa thấy một tia sáng le lói.
Đó không phải là sự trung thành với "Người Thật".
Đó là sự thù hận.
Cổ Tranh muốn tiêu diệt Người Thật.
Và anh ta đang dùng Y Hoa – con rối vô hồn này – làm vũ khí để làm điều đó.
"Tại sao ngươi lại kể cho tôi nghe?" Y Hoa hỏi, giọng nói sắc lạnh như dao cạo.
Cổ Tranh cười, một nụ cười chua chát.
"Vì ngươi cần biết.
Nếu ngươi không biết mình là gì, ngươi sẽ chết mà không hiểu tại sao.
tôi cần một con dao đủ sắc để cắt đứt dây rốn của hắn ta.
Ngươi có muốn trả thù cho chính mình không, Y Hoa?
Cho những ký ức giả dối mà ngươi đã sống?"
Y Hoa im lặng.
Cơn đau trên tay cô dần giảm đi, nhường chỗ cho một cảm giác lạnh lẽo, tê cóng trong tim.
Cô nhớ lại Trương Minh.
Trong ký ức, Trương Minh là người yêu của cô.
Một chàng trai hiền lành, luôn mỉm cười, luôn bảo vệ cô.
Nhưng nếu tất cả chỉ là dữ liệu...
thì Trương Minh là ai?
"Trương Minh," Y Hoa gọi tên đó, như thể gọi tên một bóng ma.
Cổ Tranh nhướng mày.
"Ai?"
"Trương Minh.
Bạn trai tôi.
Anh ấy chết trong Khe Rách那次." Y Hoa nói, cố gắng giữ giọng nói ổn định.
"Tôi nhớ rõ.
Anh ấy đẩy tôi ra, và bị nuốt chửng bởi bóng tối.
Tôi đã tìm anh ấy suốt ba năm.
Đó là lý do tôi gia nhập Cục."
Cổ Tranh bật cười.
Tiếng cười khô khan, vang vọng trong phòng bệnh tĩnh mịch.
"Trương Minh?
Y Hoa, ngươi không có bạn trai.
Ngươi là một cô gái độc thân.
Chồng ngươi...
nếu ngươi muốn gọi nó là chồng...
đã chết trong vụ nổ Khe Rách năm ngoái.
Nhưng không phải vì cứu ngươi.
Anh ta chết vì cố gắng chạy trốn."
Y Hoa cảm thấy máu trong người mình đóng băng.
Ký ức về Trương Minh hiện lên rõ ràng trước mắt.
Mùi thuốc lá thơm nhẹ trên áo anh.
Cách anh nắm chặt tay cô, ánh mắt đầy yêu thương và lo lắng.
*"Đừng sợ, Hoa.
Anh ở đây."*
"Lời nói của ngươi không có ý nghĩa," Y Hoa nói, nhưng giọng cô run rẩy.
Tôi nhớ từng chi tiết."
"Đó là ký ức được cấy ghép," Cổ Tranh nói, giọng nói đột ngột trở nên mềm mỏng, như thể đang dỗ dành một đứa trẻ.
"Người thật Y Hoa cần một động lực để điều khiển ngươi.
Nỗi đau mất mát là động lực mạnh nhất.
Anh ta tạo ra Trương Minh trong đầu ngươi, để ngươi luôn khao khát, luôn đau khổ, và vì vậy, luôn mạnh mẽ.
Ngươi chiến đấu không phải vì công lý, mà vì nỗi đau ảo tưởng."
Y Hoa nhắm mắt lại.
Đầu cô đau nhói.
Những mảnh ký ức bắt đầu vỡ vụn.
Cô thấy khuôn mặt Trương Minh biến dạng, nụ cười của anh ta trở nên méo mó, đôi mắt trống rỗng.
Cô thấy mình đứng trong phòng thí nghiệm lạnh lẽo, nhìn vào một màn hình hiển thị dòng chữ: *Đối tượng 001: Mức độ đồng cảm với mất mát: 98%.
Hiệu suất chiến đấu: Tăng 40%.*
Cô không phải là Y Hoa.
Cô là một công cụ.
Một con rối được điều khiển bằng nỗi đau.
"Không," Y Hoa thì thầm.
Cô mở mắt ra, đôi mắt cô đỏ ngầu, không phải vì nước mắt, mà vì sự giận dữ.
"Tôi không tin.
Tôi có cảm xúc.
Tôi có nỗi đau.
Đó là của tôi."
Cổ Tranh lắc đầu, đứng dậy.
"Nỗi đau là của ngươi, nhưng nguồn gốc thì không.
Và đó là điều nguy hiểm nhất.
Khi ngươi nhận ra sự thật, linh năng của ngươi sẽ đột biến.
Không còn là công cụ nữa, ngươi sẽ trở thành quái vật.
Hoặc là tro bụi."
Anh ta quay lưng, bước ra khỏi phòng.
Trước khi cánh cửa đóng lại, anh ta quay lại, nói câu cuối cùng: "Hắn ta đang quan sát ngươi, Y Hoa.
Đừng để hắn thấy ngươi yếu đuối.
Đừng để hắn thấy ngươi...
khóc."
Cánh cửa đóng sầm lại.
Y Hoa một mình trong phòng bệnh.
Tiếng bíp của máy theo dõi nhịp tim giờ đây nghe như tiếng chuông báo tử.
Cô nhìn vào bàn tay mình.
Những vết thương không còn đau nữa.
Thay vào đó, một luồng năng lượng đen ngòm, lạnh lẽo, bắt đầu tuôn trào từ sâu thẳm trong kinh mạch.
Cô nhớ lại lời của Người Thật: *"Bóng tối không thể tồn tại mãi."*
Nhưng bóng tối không cần tồn tại.
Bóng tối chỉ cần lan rộng.
Y Hoa đứng dậy.
Chân cô không còn run rẩy.
Cô bước đến chiếc gương soi trên tường.
Khuôn mặt trong gương trắng bệch, nhưng đôi mắt...
đôi mắt cô giờ đây không còn là của một con người bình thường.
Chúng sâu thẳm, đen kịt, như hai hố sâu vực thẳm.
Một vết nứt nhỏ, mỏng manh, xuất hiện ở khóe mắt phải của cô trong gương.
Không phải trên da thịt, mà trên chính hình ảnh phản chiếu.
Từ vết nứt đó, một làn khói đen nhẹ nhàng phả ra, cuộn xoáy quanh khuôn mặt cô, hình thành một chiếc mặt nạ ma quái, vô hình nhưng đáng sợ.
Y Hoa mỉm cười.
Một nụ cười không có tình cảm, chỉ có sự tính toán lạnh lùng.
"Anh sai rồi," cô thì thầm với bóng tối trong gương, với Người Thật đang quan sát từ xa, và với chính bản thân mình.
"Anh nghĩ nỗi sợ là điểm yếu.
Nhưng nỗi sợ...
là nhiên liệu."
Cô giơ tay lên, chạm vào chiếc mặt nạ vô hình.
Linh năng đen ngòm bùng nổ, phá vỡ chiếc gương soi.
Những mảnh kính vỡ rơi xuống sàn, nhưng không có mảnh nào chạm vào cơ thể cô.
Chúng lơ lửng trong không khí, xoay quanh cô như những cánh hoa đen.
Bên ngoài hành lang, tiếng bước chân của bảo vệ đang tiến lại gần.
Họ đến để thu dọn "sự cố".
Nhưng Y Hoa không còn là sự cố.
Cô là tai họa.
Cô nhìn vào những mảnh kính vỡ.
Trong mỗi mảnh, cô thấy một phiên bản khác của mình.
Một phiên bản đang khóc.
Một phiên bản đang cười.
Một phiên bản đang chết.
Và rồi, cô nhìn thấy một mảnh kính phản chiếu lại hình ảnh của Cổ Tranh.
Anh ta đang đứng ở cuối hành lang, nhưng không phải để ngăn cản cô.
Anh ta đang mỉm cười.
Một nụ cười thỏa mãn.
Y Hoa hiểu ra.
Cô không phải là con dao.
Cô là lưỡi dao.
Và Cổ Tranh...
anh ta là người cầm tay.
Nhưng ai là người đang điều khiển Cổ Tranh?
Y Hoa cảm thấy một sự hiện diện khác.
Và gần gũi đến rợn người.
Nó không đến từ bên ngoài.
Nó đến từ bên trong.
Từ chính ý thức của cô.
*"Chào em,"* giọng nói vang lên trong đầu, vừa xa xôi vừa quen thuộc.
*"Em đã sẵn sàng chưa?"*
Y Hoa không trả lời.
Cô chỉ nhìn vào những mảnh kính vỡ, và trong đó, cô thấy khuôn mặt của chính mình...
đang mở mắt.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận