Chương 1
Không phải mùi bệnh viện vô trùng nơi cô vừa "mất tích" hai ngày trước, mà là mùi đất sét pha lẫn máu thối, mùi của sự sống đang thối rữa từ bên trong.
Cơ thể cô gào thét, từng dây thần kinh như bị điện giật chạy dọc sống lưng.
Một vết rách dài từ vai trái xuống sườn phải, da thịt nham nhở, máu đỏ tươi chảy ròng ròng, làm ướt áo khoác da đã rách nát.
Đó không phải là ảo giác.
Máu ấm áp, dính nhớt, và đau đớn đến tê liệt.
Y Hoa siết chặt tay, móng tay cào vào lòng đất lạnh lẽo.
Cô nhớ lại quy tắc đầu tiên mà tổ chức S.A.C đã dạy: "Luật Cộng Hưởng Thương Tích".
Trong thế giới này, dungeon không phải là trò chơi điện tử.
Những con quái vật ở đây không chỉ cắn nát xương cốt trong không gian song song; chúng khắc dấu vết của cái chết lên thực tại.
Một vết rách trong dungeon có nghĩa là máu chảy ngoài đời.
Nếu linh hồn bị hủy diệt, linh giả sẽ trở thành một xác sống không hồn, hoặc tệ hơn, biến thành một lỗ hổng vĩnh viễn trong hiện thực.
Nhưng có điều gì đó sai lệch.
Y Hoa nhìn xuống vết thương của mình.
Máu chảy, nhưng cơn đau...
nó không giống như những lần cô bị thương trước đây.
Nó lạnh lẽo, xa xôi, như thể cô đang quan sát một cơ thể khác bị tổn thương thay vì chính mình.
Cô thử di chuyển ngón tay chân.
Phản hồi chậm chạp, như thể tín hiệu thần kinh phải đi qua một khoảng cách vô hình, một lớp màng cách ly mỏng manh giữa ý thức và thể xác.
"Chỉ là shock," cô tự nhủ, giọng nói khàn đặc vang lên trong đầu.
Nhưng sâu thẳm trong tiềm thức, một giọng nói khác, nhỏ bé và đầy nghi hoặc, thì thầm: *Nếu cơ thể này không còn thuộc về em, thì ai đang chảy máu?*
Y Hoa hít một hơi sâu, mùi máu tanh xâm nhập vào phổi.
Cô biết mình không thể nằm lại đây.
Dungeon cấp 1, "Khu Phế Tích Bệnh Viện Cũ", là nơi bắt buộc để các linh giả mới hoàn tất đăng ký năng lực.
Nếu không hoàn thành nhiệm vụ trong vòng hai mươi bốn giờ, cô sẽ bị tước quyền công dân và đưa vào danh sách "Vật Liệu Tái Chế".
Cô không muốn chết.
Ít nhất, cô chưa sẵn sàng để tìm ra câu trả lời cho bí ẩn của chính mình.
**
Y Hoa đè người vào tường, cố gắng ngụy trang.
Cô thấy ba bóng người đi vào ánh sáng hắt từ khe nứt trần nhà.
Họ mặc bộ đồ đặc chủng có khả năng che giấu nhiệt độ cơ thể, loại trang bị chỉ dành cho các đơn vị đặc nhiệm hoặc những kẻ săn mồi ngoài vòng pháp luật.
Trên ngực họ không có huy hiệu S.A.C, mà là một biểu tượng lạ: một con mắt bị che một nửa bằng sợi dây thừng.
"Tổ chức Đen," Y Hoa thầm nghĩ.
Tên này chỉ tồn tại trong những tin đồn rùng rợn của cộng đồng linh giả.
Họ là những người buôn bán linh vật, thử nghiệm trái phép trên con người, và xóa bỏ bằng chứng bằng cách giết hại những nhân chứng.
Họ không tuân theo luật lệ, không sợ hãi S.A.C.
Và giờ, họ đang ở đây, trong một dungeon cấp 1 dành cho người mới.
Người dẫn đầu, một gã đàn ông cao lớn với khuôn mặt lạnh lùng, dừng lại trước một đống đổ nát.
"Quét khu vực B-3," anh ta ra lệnh, giọng nói trầm thấp, không chút cảm xúc.
"Tìm mục tiêu.
Nếu còn sống, bắt giữ.
Nếu đã chết, thu thập mẫu vật."
Y Hoa nín thở.
Cô không phải là mục tiêu của bất kỳ nhiệm vụ nào.
Cô chỉ là một linh giả mới, cấp độ Thường Nhân, chưa thức tỉnh năng lực rõ rệt.
Tại sao Tổ chức Đen lại săn lùng cô?
Cô nhìn xuống vết thương của mình, máu vẫn chảy chậm rãi.
Một ý nghĩ kinh hoàng nảy sinh: Có phải vết thương này không phải do quái vật gây ra?
Hay nó là một dấu hiệu, một con dấu mà họ đang tìm kiếm?
Cô nhớ lại hai ngày "mất tích" trước khi vào dungeon.
Cô tỉnh dậy trong một căn phòng trắng xóa, không có cửa sổ, không có đồng hồ.
Chỉ có một chiếc ghế và một màn hình hiển thị dòng chữ: *Thí nghiệm Sao Chép Ý Thức - Lần 001*.
Cô không nhớ gì về quá trình đó, chỉ nhớ một cảm giác xé rách, như thể linh hồn cô bị kéo ra khỏi cơ thể và nhét vào một vỏ bọc khác.
"Đừng sợ," cô tự nhủ, nhưng tay cô run rẩy.
Cô không biết mình đang sợ hãi điều gì.
Là cái chết?
Hay là sự thật rằng cô có thể không phải là con người thật sự?
**
Y Hoa ngã qua khe nứt, rơi vào một không gian trống rỗng, tối đen như mực.
Cơ thể cô đau đớn tột cùng, nhưng trong đầu cô lại vang lên một giọng nói, vừa xa xôi vừa quen thuộc đến rợn người.
*"Con bé kia...
đã làm tốt lắm.
Nhưng đừng quên, chúng ta vẫn đang kết nối."*
Y Hoa mở mắt ra.
Trước mặt cô, trong bóng tối, một gương mặt xuất hiện.
Đó là khuôn mặt của chính cô.
Nhưng đôi mắt thì khác.
Chúng sâu thẳm, lạnh lùng, và đầy quyền lực.
Người đó mỉm cười, một nụ cười mà Y Hoa chưa bao giờ thấy trên gương mặt mình.
"Anh là ai?" Y Hoa hỏi, giọng nói yếu ớt.
"Tôi là anh," người đó trả lời, giọng nói vang vọng như từ đáy vực thẳm.
"Và em là bóng tối của tôi.
Nhưng bóng tối không thể tồn tại mãi.
Em sẽ tan biến, Y Hoa.
Và tôi sẽ trở thành một mình."
Y Hoa nhìn vào đôi mắt của "mình".
Trong đó, cô không thấy sự thù địch, mà thấy một sự thương hại tàn nhẫn.
Người đó không ghét cô.
Người đó coi cô là một công cụ, một giai đoạn cần thiết trong hành trình trở thành thần thánh.
"Không," Y Hoa thì thầm.
Cô giơ tay lên, chạm vào mặt của "mình".
"Tôi không phải là bóng tối.
Tôi là ánh sáng phản chiếu.
Và ánh sáng...
sẽ chiếu rọi sự thật."
Người đó nhếch mép cười.
Sự thật là em không có gì để mất.
tôi có tất cả."
Y Hoa cảm thấy ý thức mình đang dần mờ đi.
Nhưng trước khi bóng tối nuốt chửng cô, cô nhìn thấy một thứ gì đó trong đôi mắt của người kia.
Một vết nứt nhỏ, mỏng manh, nhưng đủ để ánh sáng len lỏi vào.
Và trong khoảnh khắc đó, Y Hoa hiểu ra.
Người thật không hoàn hảo.
Anh ta sợ hãi.
Anh ta sợ đau đớn, sợ thất bại, sợ cái chết.
Và chính nỗi sợ hãi đó là điểm yếu duy nhất của anh ta.
Y Hoa mỉm cười, dù cơ thể cô đang tan rã.
"Anh sai rồi," cô thì thầm, giọng nói vang lên trong không gian trống rỗng.
"Anh không có tất cả.
Anh chỉ có nỗi sợ."
Và rồi, bóng tối bao trùm.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận