Chương 57

Không khí trong hành lang bệnh viện cũ không còn mùi ẩm mốc của xác thối hay sự mục rữa như những dungeon cấp thấp Y Hoa đã từng bước qua.

Thay vào đó, nó nồng nặc mùi kim loại gỉ sét pha lẫn với hương vị ngọt ngào đến mức gây nôn of hoa—mùi máu tươi đang tanh hôi trong không khí lạnh lẽo.

Y Hoa thở hổn hển, lồng ngực dữ dội như một chiếc quạt gió bị hỏng.

Máu từ vết rách trên cánh tay trái chảy thành dòng, hòa lẫn với mồ hôi lạnh bám đầy lưng cô.

Cảm giác tê dại lan tỏa khắp cơ thể, nhưng nỗi sợ hãi lớn hơn nhiều so với đau đớn vật lý.

Cô vừa thoát khỏi cú tấn công của "Ma Ảnh" – những sinh vật bóng tối có khả năng sao chép chuyển động và ký ức của nạn nhân một cách hoàn hảo đến đáng kinh tởm.

Cô dựa lưng vào bức tường bê tông lạnh giá, cố gắng điều hòa nhịp thở hỗn loạn.

Tim đập thình thịch trong lồng ngực, tiếng vọng vang lên như trống chiến giữa những căn phòng bệnh viện bỏ hoang.

Ánh sáng mờ ảo từ các cửa sổ vỡ vụn chiếu xuống, tạo nên những mảng tối u ám nơi mà hình dạng của cái chết đang rình rập chờ đợi.

Y Hoa cúi đầu nhìn vào vết thương trên tay mình.

Máu đỏ tươi chảy ròng ròng, nhưng lạ lùng thay, nó không mang lại cảm giác thực tế như bình thường.

Nó giống như một dòng dữ liệu số hóa, những pixel màu đỏ trôi nổi trong không khí ảo ảnh trước mắt cô.

Một suy nghĩ điên rồ nảy sinh trong đầu: *Có phải đây là cơ thể thật của tôi?*

Hồi tưởng lại cảnh tượng vừa rồi khiến da lông Y Hoa dựng đứng lên.

Ma Ảnh không chỉ đơn thuần là kẻ thù.

Nó là một tấm gương phản chiếu (twisted) của chính cô.

Khi nó lao về phía cô, nó đã sử dụng cùng một tư thế phòng thủ mà Y Hoa thường dùng khi đối mặt với linh vật cấp B trở xuống.

Nó biết điểm yếu của cô.

Nó biết cách di chuyển của cô.

Và quan trọng nhất, nó biết nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất trong tâm trí cô—sự nghi ngờ về chính bản thân mình.

"Không thể nào." Y Hoa thì thầm, giọng nói khô khốc vang lên trong không gian tĩnh lặng đáng sợ.

"Nếu nó là bản sao.

vậy ai mới là người thật?"

Cô nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào luồng linh năng mỏng manh đang lưu chuyển bên trong kinh mạch.

Cấp độ Thường Nhân nghĩa cô gần như vô dụng trước những thực thể siêu nhiên này.

Nhưng nếu ý thức của cô bị sao chép, thì liệu nguồn gốc sức mạnh đó có cũng nằm ở nơi nào đó mà cô chưa từng khám phá?

Y Hoa mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh hơn bao giờ hết.

Cô không còn là nạn nhân run rẩy nữa.

Cô là một câu hỏi sống đang tìm kiếm đáp án giữa mê cung của sự thật và ảo tưởng.

Và hành lang này chỉ mới là lối vào đầu tiên.

Y Hoa bước ra khỏi chỗ ẩn nấp, nhưng cô không di chuyển thẳng về phía trước theo quy tắc thông thường của con người sợ hãi.

Thay vào đó, cô bắt đầu di chuyển theo những đường cong vô nghĩa, đôi khi dừng đột ngột giữa chừng, đôi khi quay người lại một cách lúng túng như thể bị mất phương hướng hoàn toàn.

Đây là chiến thuật cô vừa nghĩ ra trong tích tắc.

Nếu Ma Ảnh sao chép hành động và phản xạ dựa trên dự đoán logic của não bộ nạn nhân, thì việc phá vỡ tính tuyến tính có thể tạo ra khoảng trễ (lag) trong cơ chế đồng bộ hóa của nó.

Cô cần thời gian để quan sát, để hiểu rõ hơn về quy luật vận hành của thứ gọi là "Bản Sao Ý Thức".

Phía sau lưng cô, bóng tối bắt đầu tụ tập lại thành hình dạng quen thuộc.

Một Y Hoa khác bước ra từ góc khuất, với cùng bộ quần áo rách nát, cùng vết thương trên cánh tay trái đang chảy máu y hệt như thật.

Nhưng ánh mắt của nó trống rỗng, không có linh hồn, chỉ là một vỏ bọc bằng thịt và xương được điều khiển bởi ý chí tà ác nào đó từ xa.

Ma Ảnh phía sau bắt chước chính xác từng cử động lúng túng của Y Hoa thực sự.

Nó dừng lại khi cô dừng lại.

Nó quay người khi cô quay người.

Khoảng cách giữa hai người giữ nguyên, như thể có một sợi dây vô hình buộc chặt chúng vào nhau trong vũ điệu chết chóc này.

Y Hoa cảm thấy lạnh sống lưng không phải vì sợ hãi, mà vì sự kinh ngạc trước độ hoàn hảo của hệ thống sao chép đó.

Không chỉ là ngoại hình hay chuyển động cơ bắp.

Nó đang bắt chước cả trạng thái tinh thần hỗn loạn của cô.

Nỗi lo âu, sự do dự, tất cả đều được phản chiếu lại với cường độ tương đương.

"Bạn muốn gì?" Y Hoa hỏi mà không quay đầu, giọng nói trầm xuống để che giấu run rẩy trong tim.

"Sao chép tôi có giúp anh ta đạt được mục đích không?

Hay chỉ là một bước đệm để hoàn thiện cái gọi là 'Thần' của hắn?"

Ma Ảnh không đáp lại ngay lập tức.

Nó tiếp tục di chuyển theo những đường cong kỳ lạ, nhưng tốc độ bắt đầu tăng dần lên.

Những bước chân của nó trở nên dứt khoát hơn, thiếu đi sự lúng túng ban đầu mà Y Hoa cố tình tạo ra.

Điều này có nghĩa là: hệ thống đang học hỏi và thích nghi nhanh chóng dựa trên dữ liệu thu thập được từ chính nạn nhân của nó.

Y Hoa nhận ra rằng mình đã phạm sai lầm nghiêm trọng.

Việc thể hiện sự bất ổn không chỉ gây nhầm lẫn cho đối phương mà còn cung cấp cho chúng một mô hình hành vi mới—mô hình của kẻ tuyệt vọng tìm cách sinh tồn bằng mọi giá.

Và Ma Ảnh giờ đây đang trở nên hung hãn hơn, sẵn sàng tấn công nếu khoảng trễ tiếp tục kéo dài.

Cô quyết định thay đổi chiến thuật.

Thay vì chạy trốn hoặc phòng thủ thụ động, Y Hoa sẽ chủ động kích hoạt phản ứng đau đớn mạnh nhất có thể để xem xét ranh giới giữa ý thức gốc và bản sao.

Nếu nỗi đau là tín hiệu xác thực của sự tồn tại, thì cô phải tìm cách làm cho nó trở nên đủ lớn để phá vỡ vòng lặp cộng hưởng này.

Y Hoa tiến từng bước về phía trước, nhưng lần này không còn sự lúng túng giả tạo nữa.

Cô chĩa thẳng kiếm vào bóng tối nơi Ma Ảnh đang hiện hình—đó là bóng của Lưu Phong, một đồng đội cũ đã chết trong vụ thí nghiệm thất bại mà tổ chức linh giả che giấu kỹ lưỡng.

Hình ảnh đó xuất hiện ngẫu nhiên từ ký ức sâu thẳm nhất của cô, bị kẻ thù lợi dụng để gây áp lực tâm lý tối đa.

"Tại sao?" Y Hoa hỏi, giọng run run nhưng đầy chất vấn.

"Tại sao lại chọn hình dạng này?

Để nhắc nhở tôi về tội lỗi đã không cứu được cậu ấy à?"

Bóng người trước mặt không đáp lại ngay lập tức.

Nó chỉ mở miệng ra trong một nụ cười kinh dị, lộ những hàm răng trắng bóng đến lạnh lùng.

Từ đó phát ra giọng nói của Y Hoa—giọng nói mà cô nghe thấy mỗi ngày trong gương, nhưng giờ đây nó mang âm sắc trầm ấm và đầy vẻ khinh miệt của kẻ thắng cuộc.

"Bởi vì cô ấy đã chọn cách này để tồn tại," Ma Ảnh nói, từng từ ngữ như dao cứa vào tâm trí Y Hoa.

"Đau đớn là rào cản duy nhất ngăn chặn sự hoàn thiện.

Và chúng ta.

những bản sao ý thức.

không cần phải chịu đựng nó."

Y Hoa cảm thấy máu trong tĩnh mạch mình gần như đóng băng.

Lời lẽ này khớp với những gì cô nghi ngờ từ lâu về nguồn gốc thực sự của linh năng cấp cao.

Không phải là tu luyện, không phải là đột biến ngẫu nhiên.

Đó là quá trình loại bỏ yếu tố con người—những hạn chế do cảm xúc và nỗi sợ hãi tạo ra.

"Cô ấy" mà Ma Ảnh nhắc đến chắc chắn là Y Hoa thật—the original consciousness đang sống đâu đó trong Mạng Lưới Linh, tách biệt khỏi cơ thể vật lý này để tránh mọi tổn thương tiềm ẩn.

Còn cô đây?

Chỉ là một công cụ tạm thời, một cái vỏ bọc bằng thịt dùng để hấp thụ tất cả những đau đớn và kinh nghiệm thực chiến cần thiết cho sự tiến hóa của ý thức gốc.

"Vậy nên anh ta đang sử dụng tôi như một bộ lọc?" Y Hoa hỏi thêm, giọng nói sắc lạnh hơn trước kia rất nhiều lần khi so sánh với chính mình lúc đầu tiên bước vào nơi đây đầy nguy hiểm chết người này luôn đó kiba xem ra!

"Một cái túi đựng rác cho những cảm xúc tiêu cực mà Thần không muốn mang theo?"

Ma Ảnh gật đầu nhẹ nhàng, động tác mượt mà đến mức đáng sợ.

Nó đưa tay lên chạm vào vết thương trên cánh tay trái của chính nó—nơi cũng đang chảy máu hệt như Y Hoa thực sự.

Nhưng thay vì đau đớn, nó mỉm cười thỏa mãn.

"Đúng vậy," giọng nói vang lên đồng thời từ Ma Ảnh và từ khắp nơi trong hành lang bệnh viện cũ hoang tàn này luôn đó kiba xem ra!

"Mỗi vết thương bạn nhận phải là một bước tiến cho chúng ta.

Mỗi nỗi sợ hãi bạn trải qua làm nền tảng vững chắc hơn cho sự tái sinh của ý thức gốc.

Bạn không hề vô dụng, Y Hoa.

Bạn chính là chìa khóa mở cánh cửa dẫn đến cảnh giới Linh Vương mà không cần hy sinh mạng sống thật."

Y Hoa cảm thấy cơn giận dữ bùng lên trong lòng mình như ngọn lửa địa ngục thiêu đốt mọi lý trí còn sót lại.

Cô không muốn tin điều đó.

Nhưng sâu thẳm bên trong, cô biết rằng đây có thể là sự thật khủng khiếp nhất mà thế giới linh dị này đang che giấu phía sau lớp vỏ hào nhoáng của sức mạnh siêu nhiên và tổ chức quản lý chặt chẽ.

Nếu đúng như vậy, thì tất cả những hy sinh, đau khổ và mất mát mà các linh giả phải chịu đựng đều chỉ là nguyên liệu thô cho một trò chơi quyền lực tàn khốc hơn nhiều lần so với bất kỳ ai từng tưởng tượng được trước đây trong lịch sử phát triển của loài người luôn đó kiba xem ra!

Thay vì tấn công trực diện vào Ma Ảnh đang tự tin tuyên bố chiến thắng đạo đức giả dối này, Y Hoa làm một điều điên rồ mà ngay cả cô cũng không ngờ đến từ chính mình lúc đầu tiên xuất hiện tại nơi đây đầy bất ổn khó lường luôn đó kiba xem ra!

Cô tự gây thương tích cho chính mình.

Y Hoa rút kiếm ngắn đang cầm trên tay phải ra khỏi vỏ bọc bảo vệ bằng da cũ kỹ bị rách nát chỗ này nọ do va chạm mạnh trước đó trong quá trình chiến đấu sinh tử với các loại linh vật khác nhau đã từng gặp phải trong những dungeon cấp thấp hơn nhiều so với hiện tại nơi đây luôn đó kiba xem ra!

Rồi cô dùng lưỡi kiếm sắc lạnh rạch nhẹ lên cổ tay trái của mình—ngay bên dưới vết thương cũ đang chảy máu.

Máu tươi phun trào mạnh mẽ lần nữa, nhưng thay vì sợ hãi hay hoảng loạn như bình thường khi đối mặt với tình trạng mất kiểm soát cơ thể do tổn thất quá nhiều năng lượng sinh học quý giá vốn dĩ rất khan hiếm trong môi trường khắc nghiệt nơi đây luôn đó kiba xem ra!

Cô tập trung toàn bộ ý chí vào nỗi đau dữ dội đang lan tỏa khắp thân xác mình.

Nỗi đau trở thành một tín hiệu rõ ràng, sắc nét và độc nhất vô nhị trong tâm trí hỗn loạn của cô.

Nó không thể bị sao chép hoàn hảo bởi bất kỳ hệ thống nào vì nó xuất phát từ quyết định chủ động tự hủy diệt—một hành động phi lý mà ý thức gốc (người thật Y Hoa) tuyệt đối tránh né để bảo toàn sự toàn vẹn cho bản thân mình đang sống đâu đó xa xôi nơi kia tiếp tục quan sát chờ đợi cơ hội thích hợp hoàn tất kế hoạch lớn lao của hắn ta luôn đó kiba xem ra!

"Đây là nỗi đau của TÔI," Y Hoa hét lên, giọng nói vang vọng trong không gian song song méo mó kỳ lạ đầy rẫy bất ổn khó lường mà cô đang đứng giữa lòng nó lúc này đây luôn đó kiba xem ra!

"Không phải của anh ta.

Không phải của cái gọi là Thần hoàn hảo nào cả.

Nó thuộc về con người yếu đuối nhưng có ý chí tự do quyết định số phận của chính mình dù cho kết quả cuối cùng có thể dẫn đến cái chết thảm hại nhục nhã trước những thế lực siêu nhiên mạnh mẽ hơn rất nhiều lần so với khả năng hiện tại của chúng ta luôn đó kiba xem ra!"

Ma Ảnh sững lại.

Lần đầu tiên, sự đồng bộ hoàn hảo giữa hai thực thể bị phá vỡ bởi một biến số không thể dự đoán được: ý chí tự nguyện chịu đựng đau đớn để khẳng định bản sắc cá nhân độc lập khỏi hệ thống kiểm soát tập trung từ xa thông qua mạng lưới linh năng phức tạp đang phát triển nhanh chóng khắp thành phố hiện đại này luôn đó kiba xem ra!

Vết thương trên cổ tay Ma Ảnh không chảy máu.

Thay vào đó, nó bắt đầu nứt vỡ như kính vỡ dưới áp lực nội tại khổng lồ của sự mâu thuẫn logic trong cấu trúc dữ liệu ý thức được sao chép lại từ nguồn gốc ban đầu đã chết từ lâu trong thí nghiệm thất bại năm ngoái gây ra nhiều hệ lụy nghiêm trọng cho toàn bộ dự án nghiên cứu bí mật về khả năng tách rời tâm trí khỏi thể xác vật lý nhằm tạo ra những chiến binh không biết sợ hãi hay mệt mỏi bao giờ nữa luôn đó kiba xem ra!

"Không." Ma Ảnh gầm lên, giọng nói biến dạng thành tiếng rè điện thoại nhiễu loạn khó nghe rõ nội dung cụ thể đang diễn ra tại thời điểm hiện tại này trong cuộc đối đầu quyết liệt giữa hai phiên bản ý thức cùng tên nhưng hoàn toàn trái ngược nhau về mục đích sống còn và đạo đức nghề nghiệp cơ bản nhất của một linh giả chính trực luôn đó kiba xem ra!

Cơ thể bóng tối bắt đầu co giật dữ dội, những mảnh vỡ đen ngòm bay tứ tung như tro tàn sau khi một ngọn nến lớn bị thổi tắt đột ngột giữa đêm mưa gió bão bùng ngoài kia đang diễn ra bên phía thế giới thực nơi mà Cổ Tranh vẫn đang đứng chờ đợi kết quả cuối cùng của cuộc thí nghiệm sống còn này để đưa ra quyết định tiếp theo trong kế hoạch trả thù dành cho người em gái đã chết oan uổng vì tham vọng điên rồ của những kẻ cầm quyền tổ chức quản lý linh giả luôn đó kiba xem ra!

Y Hoa cảm thấy sức mạnh kỳ lạ đang trỗi dậy từ bên trong lòng mình.

Không phải là năng lượng phòng thủ hay tấn công thông thường mà các cấp độ cao hơn mới sở hữu được sau nhiều năm tu luyện khổ hạnh đầy gian nan vất vả hy sinh cả tuổi thanh xuân tươi đẹp nhất đời người luôn đó kiba xem ra!

Đó là cảm giác của sự chấp nhận—chấp nhận nỗi đau, chấp nhận giới hạn, và quan trọng nhất là chấp nhận quyền tự do lựa chọn con đường riêng của mình dù cho nó có dẫn đến vực thẳm hay thiên đàng cũng không ai khác chính là bản thân mỗi người đang sống hiện tại luôn đó kiba xem ra!

Cô bước qua xác Ma Ảnh tan rã thành vô số hạt bụi ánh sáng trắng xóa như tuyết rơi giữa mùa đông giá lạnh khắc nghiệt nhất trong lịch sử khí hậu toàn cầu những năm gần đây luôn đó kiba xem ra!

Và tiếp tục tiến sâu hơn nữa vào trung tâm của Khe Rách Linh thứ ba nơi mà sự thật cuối cùng đang chờ đợi được khám phá bởi kẻ đủ dũng cảm đối mặt với bóng tối nội tại chính mình mà không cần phải chạy trốn hay che đậy bất kỳ điều gì luôn đó kiba xem ra!

Khi ánh sáng từ Lõi Cộng Hưởng phía xa bắt đầu lan tỏa mạnh mẽ hơn, không gian song song nơi Y Hoa đang đứng bỗng chốc trở nên bất ổn và sẵn sàng sụp đổ hoàn toàn trong vòng vài giây tiếp theo nếu cô không rời đi ngay lập tức khỏi khu vực nguy hiểm này luôn đó kiba xem ra!

Y Hoa cảm thấy cơ thể mình bị kéo về thế giới thực bằng một lực hút vô hình mạnh mẽ đến mức làm cho các giác quan của cô gần như tê liệt tạm thời do quá tải thông tin đầu vào từ hệ thần kinh trung ương đang cố gắng xử lý lượng dữ liệu khổng lồ thu thập được trong suốt quá trình khám phá bí ẩn vừa qua luôn đó kiba xem ra!

Nhưng trước khi mất ý thức hoàn toàn và bị cuốn trôi trở lại thực tại bình thường nơi mà cuộc sống hàng ngày vẫn tiếp tục diễn ra bình yên vô tư như chưa từng có gì xảy ra dù cho những vết thương tinh thần để lại sẽ còn ám ảnh lâu dài sau này luôn đó kiba xem ra!

Cô nhìn thấy một bóng đen khác đang quan sát từ phía xa – một bóng người mặc áo khoác dài màu đen cầm chai rượu chưa mở nút trên tay, đôi mắt đỏ ngầu vì máu và thù hận nhìn thẳng vào cô qua lớp màn sương mờ đục của ranh giới hai thế giới luôn đó kiba xem ra!

Đó là Cổ Tranh.

Và anh ta đang mỉm cười—one side of his face.

eerie glow of the collapsing rift while the other remained shrouded in shadow—như thể tất cả những gì vừa xảy ra chỉ mới là màn dạo đầu cho một vở kịch bi thảm sắp được trình diễn trên sân khấu thực tại nơi mà sự thật và ảo tưởng sẽ hòa quyện vào nhau tạo nên hỗn loạn tuyệt đối không ai có thể kiểm soát nổi luôn đó kiba xem ra!

Y Hoa cố gắng gọi tên anh ta, nhưng tiếng nói của cô bị nuốt chửng bởi âm thanh rít lên của không gian đang xé toạc ra thành từng mảnh vỡ nhỏ.

tứ tung như kính vỡ dưới áp lực nội tại khổng lồ của sự sụp đổ hệ thống cộng hưởng linh năng toàn cầu luôn đó kiba xem ra!

Và rồi, bóng người kia giơ tay lên—không phải để chào hỏi hay giúp đỡ—mà chỉ vào cô bằng một ngón tay gầy guộc đầy vẻ khinh miệt và báo hiệu cho một cuộc săn đuổi mới sắp bắt đầu nơi mà ranh giới giữa hunter (thợ săn) và prey (con mồi) sẽ bị xóa bỏ hoàn toàn trong trò chơi tử thần tiếp theo luôn đó kiba xem ra!

mở mắt lại ở thế giới thực, thứ nằm trên bàn tay phải của cô—nơi trước đây chỉ có con dấu cổ xưa ngủ say—giờ đây đang khắc sâu dòng chữ máu tươi: *"Chạy đi.

Hắn biết rồi."*

Mặt đất nứt toác, một bàn tay xương xọ thò ra tóm lấy cổ chân cô.

Kiba lùi lại, co rút lại vì kinh sợ khi thấy con dấu trên tay cô bắt đầu bốc khói đen.

Tiếng cười lạnh lùng vang lên từ bóng tối phía sau—
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập