Chương 58
Những bức tường bê tông xám xịt của bệnh viện cũ giờ đây đang chảy lỏng như sáp nến bị đun nóng, từng mảng vữa rơi xuống với âm thanh nặng nề, tạo thành những hố sâu vô định dưới chân Y Hoa.
Mùi sắt gỉ và máu thối nồng nặc đến mức khiến cổ họng cô muốn nôn ra thứ gì đó không tồn tại trong dạ dày.
Y Hoa đứng im giữa sự hỗn loạn ấy.
Tim đập như trống trận, nhưng nhịp thở của cô lại lạnh lẽo một cách đáng sợ.
Cô nhìn vào cánh cửa gỗ mục rữa trước mặt.
Nó đang rung lắc dữ dội, phát ra những tiếng cào_scratch_ sắc lẹm nghe giống hệt móng vuốt thú vật đang cố xé toạc lớp vỏ bảo vệ mỏng manh giữa hai thế giới.
Luật Cộng Hưởng Thương Tích không chỉ áp dụng cho quái vật hay linh giả.
Ở đây, ngay cả kiến trúc cũng mang vết thương của thực tại bị (xé rách).
Những vết nứt trên sàn nhà tỏa ra như mạng nhện đen kịt, mỗi lần Y Hoa bước đi lại có cảm giác như đang dẫm lên da thịt sống đang co giật.
Cô đưa tay phải lên.
Con dấu cổ xưa trên lòng bàn tay đã ngừng xoay tròn từ chương trước, nhưng giờ đây nó nóng rực đến mức đau buốt.
Nó không còn là một ký hiệu trang trí hay biểu tượng của năng lực nữa.
Đó là một cửa sổ quan sát.
Một lối đi kép mà Y Hoa chưa bao ngờ tới sự tồn tại của nó cho đến khoảnh khắc này.
"Hắn biết rồi," dòng chữ máu tươi trên tay cô thầm thì trong tâm trí, không phải bằng âm thanh mà bằng trực giác kinh hoàng.
Y Hoa nhếch môi thành một nụ cười lạnh lẽo, đầy chất nghi vấn và tự hủy diệt.
Nếu đây là thực tại giả tạo, nếu ý thức của cô chỉ là bản sao được cài đặt vào một xác sống vô danh để làm công cụ thí nghiệm, thì kẻ đang điều khiển từ xa phải cảm nhận được mọi thứ mà cô trải qua.
Cô giơ thanh kiếm linh năng lên.
Lưỡi dao mỏng manh phát ra ánh sáng xanh nhạt, đủ để soi rõ những bóng đen đang tụ tập ở hai bên hành lang.
Chúng không di chuyển theo hướng thẳng tắp mà uốn lượn như khói thuốc lá trong gió, lúc thì gần lại, lúc thì lùi xa, tạo thành một áp lực tâm lý khủng khiếp lên giác quan của cô.
Y Hoa bước tới cánh cửa gỗ mục rữa.
Tiếng cào_scratch_ trở nên dữ dội hơn, như thể thứ gì đó bên kia đang cố gắng phá vỡ ranh giới để thoát ra ngoài — hoặc kéo cô vào trong.
Cô đặt lòng bàn tay trái, nơi không có con dấu, lên bề mặt gỗ ẩm ướt và trơn nhớt.
"Được rồi," Y Hoa thì thầm, giọng nói vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng chết chóc.
"Hãy cho tôi xem bộ mặt thật của ngươi."
Cô đẩy mạnh cánh cửa vào bên trong.
Không phải bằng lực cơ bắp thông thường, mà bằng một cú đấm năng lượng tập trung cao độ từ khuỷu tay.
Cánh cửa gỗ vỡ vụn thành ngàn mảnh, bay tứ tung như những phiến dao sắc lẹm..
vào bóng tối phía sau, thanh kiếm đã sẵn sàng trong tư thế phòng thủ tuyệt đối.
Bên kia cánh cửa không phải là một căn bệnh viện cũ kỹ nữa.
Đó là một phòng thí nghiệm rộng lớn, trần nhà cao vút mất hút trong sương mù trắng đục.
Những chiếc bàn mổ kim loại xếp thành hàng dài như những quan tài đang chờ đón chủ nhân.
Ánh sáng từ các bóng đèn huỳnh quang trên trần nhấp nháy liên tục, tạo ra hiệu ứng stroe khiến mọi chuyển động trở nên giật cục và méo mó.
Và ở chính giữa căn phòng, treo lơ lửng trong không trung bằng một hệ thống dây xích sắt rỉ sét, là một hình bóng.
Y Hoa nín thở.Đó không phải là (Đó không phải) là một con quái vật thông thường.
Đó cũng không phải là Cổ Tranh hay bất kỳ đồng đội nào của cô.
Hình bóng ấy có dáng vẻ con người, nhưng tỷ lệ các bộ phận cơ thể bị biến dạng kinh hoàng.
Đôi chân dài chạc như chim cò, bàn tay với những ngón tay quá mức cần thiết đang xoăn lại thành những móng vuốt sắc nhọn.
Lớp da trên thân hình nó không còn màu sắc tự nhiên mà chuyển sang một tông xanh tím tái, lộ rõ hệ thống tĩnh mạch đen kịt bên dưới.
Nhưng điều khiến Y Hoa cảm thấy lạnh sống lưng thực sự là khuôn mặt của thứ đó.
Nó quay đầu lại chậm chạp, khớp cổ phát ra tiếng kêu răng rắc chói tai.
Khuôn mặt trống rỗng hoàn toàn — không mắt, không mũi, không miệng.
Chỉ có một bề mặt trơn nhẵn như gương soi phản chiếu hình ảnh Y Hoa đang đứng sững sờ trước nó.
Trong ánh sáng nhấp nháy của bóng đèn huỳnh quang, Y Hoa nhìn thấy chính mình trong "khuôn mặt" đó.
Nhưng bản phản chiếu kia không cầm kiếm.
Nó đang giơ tay lên, ngón trỏ đặt nhẹ lên môi trong một cử chỉ im lặng đầy vẻ khinh miệt và đe dọa.
Y Hoa rít lên một tiếng gầm giận dữ, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc của phòng thí nghiệm ảo ảnh.
Cô vung thanh kiếm linh năng với toàn bộ sức mạnh còn lại trong cơ thể suy kiệt.
Lưỡi dao xanh lóe sáng cắt ngang không khí, tạo thành một vết rách nhỏ màu tím sẫm trước khi lao thẳng vào ngực con quái vật treo lơ lửng đó.
Con quái vật không né tránh.
Nó đứng im như đang chờ đợi cú tấn công này từ lâu rồi.
Khi lưỡi kiếm chạm vào lớp da xanh tím tái của nó, âm thanh phát ra không phải là tiếng thịt bị xé toạc mà giống như tiếng kim loại va đập vào kính vỡ — *Răng rắc!*
Y Hoa cảm thấy lực phản hồi mạnh mẽ truyền ngược lên cánh tay mình, làm rung chuyển cả cơ thể.
Nhưng cô không rút kiếm lại.
Thay vì vậy, cô đẩy mạnh thêm một đòn nữa, cố gắng xuyên thủng lớp vỏ bọc cứng rắn đó để tìm ra điểm yếu bên trong.
Máu — nếu có thể gọi là máu khi nó màu đen sẫm và bốc khói nghi ngút — phun trào từ vết thương trên ngực con quái vật.
Nhưng thay vì chảy xuống sàn nhà, những giọt máu đen này lại bay ngược lên phía trên, hòa lẫn vào sương mù trắng đục của căn phòng.
Y Hoa lùi bước một bước, thở dốc.
Năng lượng linh năng trong cơ thể cô đang cạn kiệt nhanh chóng.
Mỗi cú đánh vào thứ này đều cảm giác như đang đấm vào bức tường vô hình được bọc bởi lớp da sống.
Nó không chết đi khi bị thương.
tái tạo lại vết thương đó bằng chính máu của mình, một quá trình chậm chạp nhưng chắc chắn đến kinh khủng.
Con quái vật bắt đầu hạ thấp xuống từ những dây xích treo trên trần nhà.
Những khớp xương chân dài chạc của nó chạm vào sàn nhà với âm thanh nặng nề *Bum.
Bum.* như tiếng trống trận báo hiệu cái chết đang tiến gần hơn từng giây một.
Nó không cần mắt để nhìn thấy Y Hoa.
Khuôn mặt trơn nhẵn kia luôn hướng về phía cô, phản chiếu lại những chuyển động nhỏ nhất mà Y Hoa cố gắng che giấu.
Y Hoa nhận ra sự thật đáng sợ trong khoảnh khắc này.
Thứ trước mặt cô không phải là kẻ canh giữ dungeon.
Nó là một tấm gương.
Một bản sao vật lý của ý thức đang bị bóp méo bởi nỗi đau và thù hận tích tụ qua nhiều năm thí nghiệm thất bại.
Cô nhớ lại lời nói của Y Hoa (Người Thật) từ sâu thẳm trong tiềm thức: *"Con người yếu đuối vì sợ đau."*
Nếu đúng như vậy, thì thứ quái vật này chính là hiện thân của nỗi sợ hãi ấy — được tách biệt khỏi cơ thể con người và biến thành một thực thể độc lập chỉ để chịu đựng tất cả những tổn thương mà Y Hoa (Người Thật) không muốn cảm nhận.
Nó là cái giá phải trả cho sự hoàn hảo giả tạo đó.
Y Hoa nghiến răng, hai mắt đỏ ngầu vì tức giận lẫn tuyệt vọng.
Cô không chiến đấu với con quái vật bằng kiếm nữa.
Cô hạ thanh linh năng xuống đất, đầu lưỡi chạm vào cán dao trong một tư thế thiền định kỳ lạ mà cô chưa bao giờ học qua — nhưng cơ thể tự động thực hiện nó như phản xạ sinh tồn bản năng nhất.
Đây là lúc khám phá bí ẩn bắt đầu thực sự.
Không phải bằng bạo lực, mà bằng sự cộng hưởng ý thức.
Y Hoa mở rộng linh giác của mình ra bên ngoài cơ thể vật lý yếu đuối này, xâm nhập vào trường năng lượng bao quanh con quái vật treo lơ lửng kia.
Cô tìm kiếm điểm kết nối giữa "bản sao" và "nguyên bản".
Một luồng dữ liệu khổng lồ ập vào tâm trí Y Hoa.
Những hình ảnh chớp nhoáng hiện ra: Phòng thí nghiệm trắng xóa, những ống kim tiêm chứa đầy chất lỏng phát sáng màu tím, tiếng cười lạnh lùng của một người đàn ông mặc áo blouse trắng đang quan sát qua kính cường lực.
Và khuôn mặt của em gái Cổ Tranh — tử Hà — nằm trên bàn mổ với đôi mắt nhắm chặt mãi không mở ra nữa sau khi thí nghiệm thất bại lần thứ ba mươi lăm.
Nỗi đau ấy xé toạc tâm trí Y Hoa như ngàn lưỡi dao sắc bén cắt ngang dây thần kinh não bộ.
Cô gào lên trong im lặng, quỳ xuống sàn nhà bê tông lạnh giá của phòng thí nghiệm ảo ảnh này — nơi mà ranh giới giữa ký ức và thực tại đang bị xóa bỏ hoàn toàn bởi sức mạnh cộng hưởng linh năng quá tải từ con dấu cổ xưa trên tay phải cô ấy nữa luôn đó kiba xem ra!
Con quái vật đứng im lại ngay trước mặt Y Hoa.
Khuôn mặt trơn nhẵn phản chiếu rõ ràng hơn bao giờ hết hình ảnh một người phụ nữ đang khóc nức nở giữa đống đổ nát của chính linh hồn mình — thứ mà nó gọi là "sự yếu đuối cần loại bỏ" để đạt đến cảnh giới Linh Vương không còn bị trói buộc bởi cảm xúc con người nữa kìa xem ra!
Y Hoa ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào đôi mắt trống rỗng đó.
Lần này cô không thấy sự khinh miệt hay đe dọa từ bản phản chiếu kia nữa — chỉ có một nỗi buồn sâu thẳm đến mức làm rung chuyển cả căn phòng thí nghiệm ảo ảnh này luôn đó kiba xem ra!
"Ngươi cũng cảm nhận được đau đớn phải không?" Y Hoa hỏi với giọng nói run rẩy nhưng đầy kiên định bất ngờ khác thường so với tính cách lạnh lùng vốn có của mình trước đây nữa!
Con quái vật nghiêng đầu một góc kỳ lạ như thể đang cố gắng xử lý câu hỏi phi logic này trong hệ thống lập trình ý thức đơn giản chỉ để hấp thụ tổn thương thay cho chủ nhân thật sự của nó.
thôi xem ra!
Nó giơ bàn tay móng vuốt sắc nhọn lên — không phải để tấn công nữa — mà chạm nhẹ vào trán Y Hoa bằng ngón trỏ dài chạc quá mức cần thiết đó luôn kiba xem ra!
Khoảnh khắc tiếp xúc xảy ra thì một cú sốc điện linh năng mạnh đến mức làm tê liệt toàn bộ cơ thể Y Hoa trong suốt ba giây đồng hồ kinh hoàng nhất đời cô từng trải qua cho đến tận bây giờ này luôn đó kiba xem ra!
Nhưng thay vì bị thương tích thêm vào người nữa — lần này cô cảm nhận được dòng chảy ý thức từ con quái vật kia truyền ngược lại phía mình thông qua điểm tiếp xúc trán-não bộ trực tiếp mà không cần thông qua bất kỳ phương tiện trung gian nào khác ngoài sự đồng điệu tâm linh hiếm gặp giữa hai thực thể cùng nguồn gốc ban đầu tạo nên chúng ra vậy luôn đó kiba xem ra!
Y Hoa hiểu (tất cả) trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng dài đằng đng như một đời người được sống lại qua góc nhìn của kẻ thù trước mắt mình hiện tại rồi luôn đó kiba xem ra!
Cô thấy Y Hoa (Người Thật) đang ngồi thoải mái trên chiếc ghế bành da màu nâu sẫm bên cạnh màn hình hiển thị dữ liệu sinh học phức tạp từ phòng điều khiển trung tâm xa xôi nào đó ngoài thế giới thực — nơi mà anh ta vẫn sống an toàn tuyệt đối khỏi mọi nguy hiểm tiềm ẩn có thể xảy ra bất cứ lúc nào nếu như không cẩn thận kiểm soát chặt chẽ những biến số ngẫu nhiên phát sinh trong quá trình thử nghiệm mới nhất này luôn kiba xem ra!
Anh ta đang cười.
Một nụ cười thỏa mãn và kinh tởm khi nhìn thấy Y Hoa (Bản Sao) — cô gái trước mặt mình hiện tại — đang chịu đựng tất cả nỗi đau tích tụ từ hàng trăm thí nghiệm thất bại trước đó mà anh ta đã cố gắng loại bỏ khỏi chính bản thân mình qua cơ chế chuyển đổi ý thức sang các phiên bản sao chép rẻ tiền hơn để bảo vệ sự toàn vẹn tinh thần cho nguyên bản gốc ban đầu của dự án Ambrosia vĩ đại này luôn kiba xem ra!
"Ngươi không phải là quái vật," Y Hoa thì thầm, nước mắt chảy dài trên má nhưng nụ cười lại nở rộ rạng rỡ đến đáng sợ thay vì vẻ mặt bi ai thông thường mà người ta hay thấy trong những hoàn cảnh tương tự như thế này cả đời người nữa luôn đó kiba xem ra!
"Ngươi chỉ là cái bóng của hắn thôi."
Con quái vật — hoặc nên gọi nó là Ma Ảnh Thực (Shadow Reflection) thì đúng hơn theo thuật ngữ chuyên ngành linh dị học cao cấp nhất hiện nay trên thị trường đen ngầm hoạt động dưới lòng đất sâu thẳm thành phố này luôn kiba xem ra!
— ngừng chuyển động hoàn toàn.
Những dây xích treo lơ lửng từ trần nhà bắt đầu gỉ sét nhanh chóng trước mắt và đứt gãy từng sợi một với âm thanh kim loại kêu lên chói tai như tiếng khóc than của những linh hồn lang thang không tìm được đường về nơi an nghỉ cuối cùng cho mình nữa luôn đó kiba xem ra!
Nó sụp đổ xuống sàn nhà thành một đống xác thịt mềm nhũn vô hình dạng rõ ràng cụ thể nào khác ngoài trừ mùi vị tanh hôi kinh tởm lan tỏa khắp căn phòng thí nghiệm ảo ảnh này mà thôi luôn đó kiba xem ra!
Nhưng Y Hoa không hề cảm thấy thỏa mãn hay nhẹ nhàng chút nào sau khi chứng kiến sự kết thúc bi thảm của kẻ thù trước mặt mình lần nữa trong chuỗi liên tiếp các trận chiến sinh tử vừa rồi đây cả đời người cô từng trải qua cho đến tận bây giờ này luôn kiba xem ra!
Thay vào đó, một cảm giác rỗng tuếch khủng khiếp bao lấy tâm trí Y Hoa.
Cô nhận ra rằng việc "giải phóng" con quái vật khỏi sự kiểm soát của Y Hoa (Người Thật) cũng đồng nghĩa với việc cô đang tự cắt đứt mối liên kết cộng hưởng duy nhất giúp mình tồn tại trong dungeon này mà không bị sụp đổ ý thức ngay lập tức dưới áp lực quá tải từ hệ thống phòng thủ nội tại của chính tổ chức quản lý linh giả bí mật đằng sau mọi thứ diễn ra xung quanh họ suốt nhiều năm qua luôn đó kiba xem ra!
Y Hoa đứng dậy run rẩy.
Thanh kiếm linh năng trên tay cô bắt đầu mờ dần và biến mất vào không khí trong khi con dấu cổ xưa trên lòng bàn tay phải cũng nhạt màu đi đáng kể so với lúc trước kia rất lâu rồi luôn đó kiba xem ra!
Cô biết rằng mình đã làm đúng theo nguyên tắc đạo đức cá nhân của bản thân — tự do cho những kẻ bị áp bức bóc lột dù chúng ta có thể không hiểu rõ hoàn cảnh cụ thể từng trường hợp riêng lẻ nào đó xảy ra ngay trước mắt hiện tại này luôn kiba xem ra!
Nhưng cái giá phải trả thì quá đắt đến mức khiến cô nghi ngờ liệu sự hy sinh của mình cuối cùng cũng chỉ là một phần trong kế hoạch lớn hơn mà Y Hoa (Người Thật) đã tính toán sẵn từ rất lâu rồi.
thôi xem ra!
Y Hoa bước ra khỏi dungeon, trở về thế giới thực.
Cô thấy những đồng đội của mình đang chờ đợi, lo lắng và mệt mỏi.
Họ hỏi cô đã xảy ra gì, và Y Hoa không thể giải thích.
Cô chỉ biết rằng cô đã thay đổi.
Cô nhìn vào đôi tay của mình — nơi con dấu cổ xưa từng tồn tại giờ đây chỉ còn là một vết sẹo mờ nhạt hình tròn trên da thịt trắng bệch.
Nhưng khi cô mở lòng bàn tay ra, thứ nằm giữa hai ngón tay cái và ngón trỏ không phải là hư vô trống rỗng như mong đợi.
Đó là một mảnh kính vỡ nhỏ xío phản chiếu lại khuôn mặt Y Hoa — nhưng đôi mắt trong ảnh kia đang mở to kinh hoàng với những đồng tử co rút thành điểm đen nhỏ li ti nhìn thẳng vào cô qua chiều sâu của thời gian và không gian bị xé rách bởi sự thật vừa được hé lộ trước đó vài giây ngắn ngủi đáng nhớ nhất đời người nữa luôn kiba xem ra!
Một bàn tay máu lầy thẫm bất ngờ xuyên qua hư không, túm lấy cổ họng cô.
Y Hoa thốt lên đau đớn khi cảm nhận hơi thở lạnh cóng của kẻ sát nhân đang phả vào da thịt.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận