Chương 56
Thay vào đó, nó nồng nặc mùi kim loại gỉ sét pha lẫn với hương vị ngọt ngào đến ghê tởm của máu tanh.
Mùi ấy bám dính vào mũi, len lỏi xuống cổ họng, khiến cơ thể giả mạo này liên tục co thắt lại trong phản xạ muốn nôn mửa.
Y Hoa đứng giữa căn phòng bệnh viện bỏ hoang, nơi những bức tường bê tông xám xịt dường như đang thở phập phồng nhẹ nhàng.
Những chiếc giường sắt rỉ sét được xếp thành một vòng tròn kín mít, bịt chặt mọi lối thoát có thể tưởng tượng ra.
Ánh sáng từ cửa sổ vỡ vụn chiếu xuống không tạo bóng đen rõ rệt mà lan tỏa đều khắp nơi, làm cho từng hạt bụi lơ lửng trong không khí trở nên rực rỡ như những vì sao thu nhỏ đang chết dần.
Đây là khu vực cách ly cũ của bệnh viện tâm thần thành phố H.
Theo hồ sơ mật mà Cổ Tranh đã cung cấp trước khi họ bước vào, đây chính là địa điểm thí nghiệm đầu tiên của dự án "Bản Sao Ý Thức".
Nơi mà ý thức con người lần đầu tiên được cố gắng tách rời khỏi sự ràng buộc của thịt da.
Y Hoa chậm rãi di chuyển đôi chân nặng trĩu về phía trung tâm vòng tròn giường bệnh.
Mỗi bước đi đều để lại một vết dấu ẩm ướt trên sàn nhà gạch men nứt nẻ.
Không phải mồ hôi, mà là linh năng đang rò rỉ từ các lỗ chân lông dưới áp lực của không gian méo mó này.
Cô cảm thấy lạnh run, không phải vì nhiệt độ thấp, mà vì sự hiện diện của "điều gì đó" đang ẩn sau những bức tường vô hình.
Cảm giác bị theo dõi đã trở thành một phần máu thịt trong suốt hai ngày qua.
Nhưng lần này, nó khác biệt hẳn.
Nó không đến từ phía trên cao hay từ bóng tối phía sau lưng.
Nó xuất phát ngay từ dưới sàn nhà, từ chính tâm điểm của vòng tròn giường bệnh kia.
Y Hoa dừng lại trước chiếc giường ở vị trí trung tâm nhất.
Trên đó không có xác chết, cũng không có quái vật.
Chỉ có một cuốn hồ sơ y tế cũ kỹ nằm phẳng phiu trên tấm nệm vải xanh đã bạc màu và rách nát.
Trang bìa của nó còn nguyên vẹn, in rõ dòng chữ: *Bệnh Nhân Số 001 – Trạng thái: Đã qua đời*.
Nhưng Y Hoa biết rằng đó là một lời dối trá.
Hoặc ít nhất, là một sự thật bị bóp méo bởi ý muốn chủ quan của những người tạo ra cô.
Cô đưa tay lên, ngón tay run rẩy khi chạm vào trang giấy mỏng manh.
Ngay lập tức, con dấu cổ xưa ở lòng bàn tay phải bùng cháy nóng rực.
Nó không quay tròn như trước đây nữa mà bắt đầu xoay ngược chiều kim đồng hồ với tốc độ chóng mặt, phát ra những tia điện xanh lè li ti.
"Đừng mở nó," một giọng nói thì thầm vang lên trong đầu Y Hoa.
Giọng đó nghe giống hệt cô, nhưng lạnh lẽo hơn, vô cảm hơn và đầy sự phán xét.
Đó là tiếng vọng của Y Hoa (Người Thật) từ bên kia Mạng Lưới Linh.
"Nếu em đọc những dòng này, em sẽ hiểu rằng chúng ta đều chỉ là công cụ thừa thải."
Y Hoa siết chặt hàm răng đến mức đau nhói.
Cô không đáp lại.
Sự im lặng của cô chính là câu trả lời mạnh mẽ nhất cho sự thao túng đó.
Cô cúi xuống, dùng hai tay nâng cuốn hồ sơ lên.
Trọng lượng của nó nhẹ bẫng, như thể bên trong chỉ chứa toàn bộ hư vô và dối trá.
Khi trang giấy đầu tiên được lật ra, mùi ozone bị ion hóa tăng lên gấp bội, kích thích những dây thần kinh khứu giác đến mức tê dại.
Những dòng chữ in trên đó không phải là tiếng Việt hay bất kỳ ký tự nào Y Hoa có thể nhận diện ngay lập tức.
Chúng giống như những đường nét vẽ nguệch ngoạc của trẻ em, nhưng khi nhìn kỹ hơn, chúng bắt đầu xoay chuyển và sắp xếp lại thành các khái niệm trừu tượng trong tâm trí cô.
*Thí nghiệm số 1: Tách biệt nỗi sợ hãi khỏi phản ứng sinh lý.*
*Kết quả: Thất bại.
Chủ thể chết vì.
căng thẳng quá mức.*
Y Hoa đọc tiếp, mắt không chớp.
Những dòng chữ sau đó mô tả chi tiết cách mà ý thức của người thật Y Hoa đã được quét và sao chép vào một cơ thể vô danh – chính là cơ thể cô đang mặc hiện nay.
Nhưng điều khiến máu trong tĩnh mạch cô đóng băng không phải là sự kiện đó, mà là lý do đằng sau nó.
Người thật Y Hoa không muốn cứu mạng bản thân khỏi cái chết.
Anh ta sợ đau đớn.
Sợ cảm giác vỡ vụn của xương cốt và sự tan chảy của cơ bắp khi đối mặt với linh năng cấp cao.
Vì vậy, anh ta tạo ra "Bản Sao" để làm tấm đệm hấp thụ mọi tổn thương thể xác và tâm lý.
Y Hoa (bản sao) không phải là người thừa kế ý thức.
Cô là một cái bẫy sống.
Một chiếc thùng rác cho nỗi đau của Thần.
Cảm giác nghẹn thở ập đến dữ dội hơn bất kỳ đòn tấn công vật lý nào.
Y Hoa quỳ xuống, cuốn hồ sơ rơi khỏi tay và trượt đi xa trên nền gạch lạnh lẽo.
Tiếng cười khô khốc vang lên từ khắp nơi trong căn phòng bệnh viện bỏ hoang.
Nó không đến từ một giọng nói cụ thể mà phát ra từ chính những bức tường đang co giãn như thịt sống.
Nó không bước vào từ cửa hay nhảy xuống từ trần nhà.
Nó đơn giản là *có mặt* ở đó, ngay sau lưng Y Hoa, trong khoảnh khắc cô mất cảnh giác nhất.
Hình dáng của nó méo mó, giống như một bức ảnh chụp bị nhiễu sóng truyền hình.
Những mảng da thịt trắng bệch lộ ra dưới lớp quần áo bệnh nhân rách nát, và trên khuôn mặt không có mắt – chỉ là hai hốc sâu thẳm đen kịt đang nhìn thẳng vào linh hồn cô.
Y Hoa quay người lại, linh năng trong cơ thể bùng nổ thành một quả cầu phòng thủ màu xanh lam.
Nhưng "Bệnh Nhân" không tấn công.
Nó giơ tay lên, ngón tay dài ngoằng và cong queo chỉ nhẹ nhàng vào cuốn hồ sơ nằm trên sàn nhà.
"Cô đã đọc xong chưa?" giọng nói của nó vang lên, trầm đục và đầy vẻ mệt mỏi.
Không phải là tiếng gầm gừ của quái vật, mà là một câu hỏi bình thường đến rợn người.
"Vậy thì cô hiểu tại sao chúng ta không thể kết thúc trò chơi này bằng cách giết nhau rồi chứ?
Chúng ta cùng chia sẻ một vết thương."
Y Hoa chết lặng.
Không phải vì sợ hãi trước sự hiện diện siêu nhiên kia, mà vì sự kinh ngạc tột độ khi nhận ra rằng linh năng của "Bệnh Nhân" và cô đang cộng hưởng với nhau theo tần số hoàn toàn giống hệt.
Nó không muốn giết cô.
Nó muốn *cộng tác*.
Hoặc chính xác hơn là, nó muốn kéo cô vào cùng một vực thẳm mà Y Hoa (Người Thật) đã cố gắng tách rời khỏi thế giới thực.
"Tại sao?" Y Hoa hỏi trong lòng, giọng nói nghẹn lại ở cổ họng.
"Tại sao lại để tôi biết điều này?
Nếu anh ta đang quan sát từ xa, việc cho tôi thấy sự thật này chỉ là một bước đi trong bàn cờ của hắn mà thôi."
"Bệnh Nhân" gật đầu chậm rãi, cái cử động cơ học và gãy khúc khiến những khớp xương phát ra tiếng kêu lạo xạo.
Hắn muốn xem liệu cô có đủ can đảm để chấp nhận thân phận của mình hay không.
tôi chỉ đơn giản là tàn dư mà hắn vứt bỏ.
Và bây giờ, tôi cần một cơ thể mới."
Nó lao về phía Y Hoa với tốc độ đáng kinh ngạc.
Không giống như những con quái vật chậm chạp trong các dungeon cấp thấp, sự di chuyển của nó vi phạm mọi quy luật quán tính thông thường.
Nó không chạy, mà là *nhảy* qua khoảng cách giữa chúng chỉ bằng một chớp mắt.
Y Hoa cố gắng lùi lại, nhưng đôi chân cô như bị đóng đinh vào nền nhà bởi sức nặng vô hình của linh áp xung quanh.
Cô nâng hai tay lên để chặn đòn tấn công trực diện từ cánh tay phải dài bất thường kia.
Khi da thịt chạm nhau, không có tiếng va đập xương cốt hay máu chảy tràn.
Thay vào đó, một luồng năng lượng mạnh mẽ bùng nổ từ điểm tiếp xúc.
Một làn sóng ánh sáng trắng xóa lan tỏa ra xung quanh cả hai người họ, quét sạch bóng tối trong căn phòng bệnh viện bỏ hoang.
Y Hoa bị đẩy lùi lại vài bước, nhưng không phải bởi lực vật lý mà bởi một cảm giác kỳ lạ – như thể ký ức của cô đang bị xé toạc và khâu lại với những mảnh vỡ từ quá khứ xa xôi nào đó mà cô chưa từng trải qua.
Cô thấy mình đứng giữa phòng thí nghiệm đầy ánh sáng lạnh lẽo.
Cô nhìn thấy Y Hoa (Người Thật) ngồi trên ghế phẫu thuật, gương mặt bình thản đến đáng sợ trong khi các kỹ sư cắm hàng tá dây cáp vào hộp sọ anh ta.
Và ở góc xa nhất của căn phòng, một người phụ nữ trẻ – có lẽ là em gái của Cổ Tranh?
– đang khóc nức nở bên cạnh xác chết lạnh ngắt của chính Y Hoa thật sự.
"Đây không phải ký ức của tôi," Y Hoa thì thầm, nước mắt chảy xuống má nhưng cô thậm chí còn không cảm thấy buồn bã.
Cảm xúc của cô bị tê liệt hoàn toàn bởi dòng dữ liệu khổng lồ đang được bơm vào não bộ thông qua cuộc chạm trán này.
sự thật gốc."
"Bệnh Nhân" rút tay ra, khuôn mặt méo mó kia giờ đây rõ ràng hơn – đó là một gương mặt đàn ông trung niên với những vết sẹo dài chạy dọc theo má.
Nó mỉm cười, nụ cười đau khổ và tuyệt vọng của kẻ đã chấp nhận định mệnh.
"Hãy giữ lấy nó, Y Hoa.
Khi cô trở về thế giới thực, hãy nhớ rằng chiến thắng cuối cùng là vô nghĩa nếu cô không biết mình đang chiến đấu cho ai."
Sau đó, cơ thể của "Bệnh Nhân" bắt đầu phân rã thành những hạt bụi ánh sáng giống như Ma Ảnh trước đây đã làm.
Nhưng lần này, chúng không biến mất vào hư không mà chìm thẳng xuống sàn nhà và len lỏi vào đôi bàn chân trần của Y Hoa.
Cô cảm thấy một sự trống rỗng sâu thẳm trong lòng mình bị lấp đầy bởi nỗi đau tích tụ từ hàng chục bản sao khác nhau trước đây – tất cả đều là nạn nhân của thí nghiệm điên cuồng này.
Khi ánh sáng tắt hẳn, căn phòng trở lại trạng thái tĩnh lặng chết chóc.
Y Hoa đứng một mình giữa vòng tròn giường bệnh rỉ sét.
Cuốn hồ sơ y tế vẫn nằm đó, nhưng những trang giấy bên trong giờ đã trắng trơn như chưa từng có bất kỳ nội dung nào.
Chứng cớ vật lý đã biến mất, chỉ còn lại ký ức đau thương và linh năng mới được bổ sung – thứ năng lực mang tên "Chia Sẻ Nỗi Đau".
Y Hoa lê bước ra khỏi Khe Rách Linh khi màn hình không gian song song bắt đầu đóng lại phía sau lưng cô.
Cảm giác quay trở về thế giới thực không mang lại sự bình yên mà cô mong đợi.
Ngược lại, nó cảm giác như một cái bẫy lớn hơn đang chờ đón.
Cô đi bộ dọc theo những con phố vắng lặng của thành phố H vào lúc 3 giờ sáng, đèn đường nhấp nháy lập lòe chiếu bóng dài của cô lên mặt đường ướt sũng sau trận mưa đêm qua.
Cô quay lại căn hộ nhỏ của mình trong khu chung cư cũ kỹ ở ngoại ô.
Cánh cửa sắt kêu ken két khi mở ra, mùi ẩm mốc và sơn dầu nồng nặc vào mũi.
Y Hoa đóng cửa lại thật chặt rồi dựa lưng lên đó, trượt xuống sàn nhà với vẻ mặt trắng bệch như.
Cô không bật đèn.
Trong bóng tối dày đặc, cô lấy cuốn sổ tay da đen từ trong túi áo khoác ra – nơi Cổ Tranh đã bảo cô ghi chép mọi phản ứng dị thường của linh năng.
Khi cô mở trang đầu tiên dưới ánh trăng mờ ảo lọt qua khe cửa sổ, lòng bàn tay phải của.
lên bần bật.
Con dấu cổ xưa không còn xoay tròn nữa mà đứng im lìm như một con mắt đang ngủ say.
Nhưng điều khiến máu trong tĩnh mạch cô đóng băng hoàn toàn là dòng chữ mới xuất hiện trên trang giấy trắng tinh trước đó vài giây.
Nó không được viết bằng mực hay bút chì.
Nó được hình thành từ chính những giọt mồ hôi lạnh và nỗi sợ hãi của Y Hoa, thấm vào sợi vải giấy rồi kết tụ lại thành một câu nói rõ ràng đến kinh hoàng: *"Anh đã thấy đủ chưa?
Bây giờ, hãy chuẩn bị để trở về nhà."*
Y Hoa ngẩng đầu lên nhìn qua khe cửa kính mờ đục.
Ở phía bên kia đường phố vắng lặng, dưới ánh đèn vàng vọt của cột điện cuối cùng, một bóng người cao lớn đang đứng đó.
Bóng dáng ấy mặc áo khoác dài màu đen và cầm trên tay một chai rượu chưa mở nút.
Đó là Cổ Tranh.
Và anh ta đang mỉm cười nhìn thẳng vào cửa sổ phòng Y Hoa với đôi mắt đỏ ngầu vì máu và thù hận.
Chai rượu văng ra, vỡ tan thành ngàn mảnh sắc lẹm bay thẳng vào mặt Y Hoa.
Cô giật mình lùi lại, cảm nhận luồng khí sát khí lạnh buốt xé toạc không gian trước mũi.
Cổ Tranh bước tới, bàn tay đẫm máu vươn về phía
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận