Chương 55

Y Hoa đứng giữa tàn tích của tầng hầm bệnh viện cũ, nơi không gian song song đang bị méo mó dữ dội.

Những bức tường bê tông vốn dĩ phẳng lì giờ đây co giãn như thịt sống, mạch máu đỏ sẫm nổi hằn lên trên bề mặt xám xịt.

Không khí nặng nề, mùi sắt từ máu tươi lẫn với mùi ẩm mốc của vữa nứt nẻ bám vào mũi họng cô.

Cô không còn thời gian để hoảng loạn vì "Luật Cộng Hưởng Thương Tích".

Mỗi vết xước nhỏ trên da thịt bản sao này đều phản chiếu một nỗi đau nhói buốt trong ý thức nguyên thủy.

Nhưng điều đáng sợ hơn là sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm khu vực này.

Âm thanh của thế giới bên ngoài bị bóp nghẹt.

Chỉ còn lại tiếng nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực Y Hoa, mỗi cú đập đều vang lên như một cái búa tạ đánh vào trống da khô.

Cô liếc nhìn bàn tay phải của mình.

Những ngón tay run rẩy nhẹ nhàng, không phải vì sợ hãi mà là do sự mất cân bằng năng lượng nội tại.

Một bóng đen loang lổ hiện ra phía sau lưng cô.

Không có bước chân, không có tiếng động, nó đơn giản chỉ *tồn tại* ở đó.

Đó là Ma Ảnh Thực – một thực thể sinh thành từ chính ký ức và nỗi sợ bị đè nén của người mang linh năng.

Y Hoa hít sâu một hơi dài, cố gắng giữ cho lý trí sáng suốt.

Cô nhận ra rằng không thể chiến đấu bằng sức mạnh vật lý thuần túy ở đây.

Không gian này là sự phản chiếu nội tâm.

Nếu cô tấn công với ý định giết chết, Ma Ảnh sẽ trở nên hung bạo hơn gấp bội.

Nó cần một câu trả lời, hoặc chính xác hơn, nó đang chờ đợi sự thừa nhận.

"Ngươi không thực," Y Hoa nói nhỏ, giọng điệu lạnh băng nhưng kiên định.

"Và ta cũng vậy." Ma Ảnh nghiêng đầu.

Những lỗ hổng đen kịt nơi mắt và miệng mở rộng ra, tạo thành một nụ cười méo mó đầy khiêu khích.

Không khí xung quanh đột ngột trở nên đặc quánh lại như xi măng lỏng.

Áp lực đè lên.

khiến cô gần như khuỵu xuống.

Đây không phải là cuộc chiến giữa tốt và xấu.

Đây là cuộc đối đầu giữa sự phủ nhận và chấp nhận thực tại phũ phàng.

Y Hoa biết rằng nếu thua trận này, ý thức của cô sẽ bị xé lẻn ra từng mảnh, trở thành đồ chơi trong tay "Người Thật" đang quan sát từ xa qua Mạng Lưới Linh.

Cô chậm rãi đưa tay vào túi áo khoác, lấy ra một chiếc kính râm cũ kỹ mà Cổ Tranh đã ném cho cô trước khi rời đi.

(lens) của nó vỡ vụn nhưng vẫn giữ lại được chút linh lực bảo hộ yếu ớt.

Cô đeo lên mắt, che đi ánh sáng chói lòa phát ra từ khe nứt trên trần nhà.

"Ta muốn biết," Y Hoa thì thầm, bước từng bước chậm rãi về phía bóng đen đang tiến gần hơn mỗi giây.

"Tại sao ngươi chọn hình dạng này?" Ma Ảnh không đáp lời.

Nó chỉ đưa tay ra, những ngón tay dài ngoằng như móng vuốt quào vào hư không.

Mỗi lần nó di chuyển, không gian xung quanh lại nứt vỡ thêm một chút nữa, tiết ra những tia sáng tím ngả – dấu hiệu của sự phân rã thực tại.

Y Hoa cảm thấy lạnh buốt sống lưng.

Cô nhận ra rằng Ma Ảnh này không chỉ là ảo ảnh.

Nó mang theo ký ức về cái chết của người thật Y Hoa trong phòng thí nghiệm số 001.

Nỗi đau ấy vẫn còn nguyên vẹn, được lưu trữ trong mạng lưới thần kinh giả tạo mà cô đang chiếm dụng.

Cô phải đối mặt với nó.

Không né tránh, không chạy trốn.

Chỉ có sự thật mới là vũ khí duy nhất có thể cắt đứt mối liên kết này trước khi "Người Thật" hoàn tất việc kiểm soát cơ thể bản sao từ xa.

Y Hoa nhắm mắt lại, dựa vào thính giác và cảm giác luồng khí linh năng trong không gian.

Trong bóng tối của dungeon, âm thanh bị biến dạng một cách kỳ lạ.

Tiếng bước chân của Ma Ảnh nghe như tiếng giấy xé toạc, một âm thanh chói tai xâm nhập sâu vào não bộ cô.

Đó là âm thanh của sự hủy diệt có trật tự.

Mỗi lần nó di chuyển, thực tại xung quanh lại vỡ vụn thành những mảnh ghép logic sai lệch.

Y Hoa cảm nhận được dòng chảy linh năng trong cơ thể mình đang bị khuấy động mạnh mẽ.

Nó không ổn định, giống như một ngọn lửa đang cháy ngược vào bên trong ống khói.

Cô mở mắt ra.

Trước mặt cô là hình ảnh của chính mình – nhưng phiên bản khác.

Bản sao đó đứng thẳng lưng, mặc bộ áo blouse trắng sạch sẽ, tay cầm một cây kim tiêm đầy máu đen sẫm.

Đó không phải là Y Hoa hiện tại đang rách nát và bẩn thỉu.

Đó là Y Hoa trong ký ức về phòng giải phẫu.

"Ngươi sợ đau," bản sao kia nói, giọng điệu trầm thấp và đều đặn như máy móc.

"Đó là lý do ngươi tồn tại." YHoa cắn chặt môi đến mức chảy máu.

Mối liên kết giữa ý thức của cô và cơ thể giả mạo này đang trở nên mong manh hơn bao giờ hết.

Nếu cô để bản thân bị ám ảnh bởi nỗi sợ, Ma Ảnh sẽ đồng hóa hoàn toàn với cô, biến cô thành một con rối trống rỗng.

"Cô sai," Y Hoa đáp lại, giọng nói rung lên nhẹ nhàng nhưng đầy quyết tâm.

"Ta không sợ đau.

Ta sợ là mình không đủ mạnh để chịu đựng nó." Bản sao kia nghiêng đầu, biểu cảm trên khuôn mặt vô tri bỗng chốc trở nên sắc lạnh hơn.

Nó bước về phía trước, cây kim tiêm trong tay lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo của đèn huỳnh quang nhấp nháy ở cuối hành lang.

"Đau đớn là dữ liệu," nó nói.

"Và dữ liệu cần được ghi lại.

Ngươi chỉ là một ổ đĩa dự phòng." Y Hoa cảm thấy cơn giận bùng lên trong lồng ngực, nhưng cô nhanh chóng dập tắt nó bằng lý trí.

Cơn giận sẽ làm loạn nhịp linh năng, và đó chính là thứ mà Ma Ảnh đang chờ đợi để tấn công.

Cô cần sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Cô tập trung vào hơi thở.

Mỗi lần hít vào, cô tưởng tượng mình đang thu gom những mảnh vỡ của ý thức lại với nhau.

Mỗi lần thở ra, cô đẩy bớt đi nỗi sợ hãi và nghi ngờ về nguồn gốc xuất thân của chính mình.

Ma Ảnh vung tay lên, cây kim tiêm lao thẳng về phía ngực Y Hoa với tốc độ kinh hoàng.

Không khí xung quanh điểm mũi kim phát ra tiếng xì xèo khó chịu, như thể nó đang cắt qua lớp màng bảo vệ thực tại.

YHoa không né tránh.

Cô đứng im như tượng đá, chờ đợi khoảnh khắc cuối cùng trước khi kim chạm vào da thịt.

Tại thời điểm đó, cô sẽ kích hoạt phản ứng linh năng của mình – không phải để tấn công, mà là để *cảm nhận*.

Cô cần biết cảm giác đau đớn thực sự từ đâu đến.

Là từ cơ thể giả mạo này?

Hay (từ) ký ức của người thật đã chết?

Chỉ khi xác định được nguồn gốc nỗi sợ, cô mới có thể cắt đứt sợi dây liên kết vô hình đang kiểm soát hành động của Ma Ảnh.

Kim tiêm dừng lại cách mũi Y Hoa chỉ còn vài milimet.

Không khí xung quanh trở nên lạnh giá đến mức hơi thở cô ngưng tụ thành những đám sương trắng mỏng manh.

Bản sao kia nhìn chằm chằm vào mắt cô, đôi mắt đen kịt không có lòng trắng phản chiếu hình ảnh nhỏ bé và đơn độc của Y Hoa hiện tại.

"Ngươi đã sẵn sàng để chết chưa?" nó hỏi, giọng nói giờ đây vang lên từ khắp mọi hướng trong căn phòng méo mó này.

Y Hoa mỉm cười nhẹ nhàng, một nụ cười đầy mỉa mai nhưng cũng không kém phần bi tráng.

"Ta đang sống," cô đáp lại.

"Và đó là lý do ta chiến đấu." Y Hoa quyết định thực hiện một nước đi mạo hiểm.

Thay vì né tránh tiếp tục lùi bước, cô lao thẳng vào Ma Ảnh với tốc độ tối đa mà cơ thể giả mạo này cho phép.

Cú va chạm ban đầu tạo ra một vụ nổ âm thanh chói tai, làm rung chuyển cả tầng hầm bệnh viện cũ.

Khi khoảng cách còn một mét, Y Hoa dằn xuống thấp, tránh cú chém ngang của cây kim tiêm đang biến dạng thành lưỡi dao găm sắc lẹm.

Lưỡi dao lướt qua mái tóc cô, cắt đứt vài sợi tóc đen dài rơi bời bời xuống sàn nhà đầy bụi bẩn và xương cốt vỡ vụn.

Cô dùng đà lao về phía trước để thực hiện cú xoay người, đồng thời rút chiếc dao rựa nhỏ từ thắt lưng ra – vật duy nhất còn lại sau khi Cổ Tranh lấy đi phần lớn vũ khí của cô.

Không nhằm vào cơ thể Ma Ảnh vốn không có thật trong nghĩa đen, Y Hoa nhắm thẳng vào khoảng trống giữa hai mắt không tồn tại của nó.

Đó là điểm tập trung ý thức của thực thể này.

Nơi mà ký ức về cái chết và nỗi sợ bị nén chặt lại thành một khối năng lượng thuần túy nhất.

Nếu cô đâm trúng đó, cô sẽ phá vỡ cấu trúc ảo ảnh từ bên trong.

Dao rựa cắm sâu vào bóng đen.

Y Hoa cảm thấy bàn tay mình tê dại đi ngay lập tức.

Không phải vì lực cản vật lý, mà là bởi sự lạnh buốt thấu xương tỏa ra từ điểm tiếp xúc.

Nó giống như đang chạm vào băng giá của địa ngục, nơi mọi nhiệt độ và hy vọng đều bị đóng băng vĩnh viễn.

Ma Ảnh hét lên – một tiếng gầm gừ đầy đau đớn và kinh hoàng phát ra từ cổ họng không có thanh quản của nó.

Những vết nứt bắt đầu xuất hiện trên bề mặt bóng đen, lan tỏa nhanh chóng như mạng nhện vỡ vụn dưới áp lực lớn.

Nhưng Y Hoa chưa thoát được hoàn toàn.

Ma Ảnh dùng hai tay ôm chặt lấy eo cô, siết chặt đến mức những xương sườn trong cơ thể giả mạo này phát ra tiếng kêu réo rắt đau đớn.

Cô bị nâng bổng lên khỏi mặt đất, chân chụm vào không khí vô định.

Hơi thở của Y Hoa trở nên gấp gáp hơn mỗi giây trôi qua.

Ánh mắt cô nhìn thấy rõ hơn hình ảnh phản chiếu trong đôi mắt đen kịt của Ma Ảnh.

Đó là cảnh tượng phòng thí nghiệm số 001.

Cô nhìn thấy bản thân – người thật Y Hoa – đang nằm trên bàn mổ, những dây điện và ống dẫn chất lỏng chằng chịt khắp cơ thể không còn sinh khí nữa.

Và đứng bên cạnh chiếc giường bệnh đó chính là "Người Thật" khác – phiên bản đã tách rời ý thức ra khỏi xác chết để tồn tại trong Mạng Lưới Linh.

Anh ta đang nhìn xuống với ánh mắt bình thản đến rợn người, như thể đang quan sát một thí nghiệm khoa học thông thường chứ không phải là cảnh tượng tàn khốc của sự hủy diệt con người.

Y Hoa nhận ra rằng Ma Ảnh này không chỉ đại diện cho nỗi sợ chết của cô.

Nó còn mang theo sự ghê tởm và căm hận dành cho kẻ đã biến cô thành công cụ sống – một bản sao ý thức vô hồn được tạo ra để chịu đựng tất cả đau đớn thay thế cho vị "Thần" hoàn hảo đang dần hình thành ở đâu đó trong không gian số hóa.

Cô nghiến chặt răng, máu tươi chảy từ khóe miệng do áp lực ép lên lồng ngực quá mạnh.

Nhưng cô vẫn giữ vững ý chí.

Cô sẽ không để sự căm hận này làm lung lay lý trí của mình.

Nếu cô trở nên điên cuồng như Ma Ảnh, thì "Người Thật" đã đạt được mục đích khi biến cả hai phiên bản Y Hoa thành những kẻ mất kiểm soát.

Y Hoa đưa tay phải còn lại lên, nắm chặt bàn tay lạnh giá đang bóp nghẹt cổ họng của cô trên vai trái của Ma Ảnh.

Cô tập trung toàn bộ linh năng còn sót lại vào lòng bàn tay đó, tạo ra một xung điện từ cường độ cao nhất mà cơ thể giả mạo này có thể chịu đựng được trước khi nổ tung.

"Ta không phải là ngươi," Y Hoa nói rõ ràng từng chữ, giọng nói vang lên giữa sự hỗn loạn của tiếng hét và âm thanh vỡ vụn thực tại.

"Và ta sẽ không chết cho những mong muốn điên rồ của anh ta." Một tia sáng xanh lam rực rỡ bùng nổ từ lòng bàn tay cô, xuyên thẳng vào trung tâm ý thức của Ma Ảnh.

Bóng đen rung chuyển dữ dội, những vết nứt lan tỏa nhanh chóng bao phủ toàn bộ cơ thể nó.

Y Hoa cảm thấy sức ép trên người mình giảm đi đáng kể, nhưng cũng đồng thời nhận ra rằng đây chưa phải là kết thúc.

Cô đã phá vỡ lớp vỏ bọc bên ngoài, nhưng hạt nhân của nỗi sợ vẫn còn nguyên vẹn đâu đó sâu trong tiềm thức của chính cô.

Và nếu không giải quyết được nó ngay bây giờ, Ma Ảnh sẽ tái sinh mạnh mẽ hơn bao giờ hết – lần này với sức mạnh đủ để tiêu diệt hoàn toàn ý thức mỏng manh đang trú ngụ trong cơ thể giả mạo này.

Y Hoa thả lỏng cơ thể ra một chút, cho phép bản thân rơi xuống sàn nhà lạnh lẽo và ẩm ướt của tầng hầm bệnh viện cũ.

Cô hít thở sâu những hơi khí ôxy nghèo nàn chứa đầy mùi hôi thối của xác chết và máu đã đông lại từ lâu đời nay trong không gian song song này.

Bây giờ mới là lúc thực sự bắt đầu cuộc đối mặt với bóng tối nội tâm mà cô đã trốn tránh suốt thời gian qua khi sống dưới danh nghĩa một linh giả cấp Thường Nhân vô danh trôi nổi khắp thành phố hiện đại đầy rẫy những Khe Rách Linh nguy hiểm chết người bất cứ lúc nào cũng có thể mở ra trước mắt họ mà không báo hiệu trước đâu cả bao giờ luôn đó kiba xem ra!

Y Hoa sụp đổ trên sàn nhà, tay cầm dao run rẩy.

Cô không thể chiến đấu với chính nỗi sợ của mình bằng vũ khí vật lý đơn thuần như những linh giả khác thường làm khi đối diện với quái vật hay ma thuật đen tối từ dungeon xa lạ nào đó trong thành phố này cả đời luôn đó kiba xem ra!

Cô nhận ra rằng mọi nỗ lực né tránh hay tấn công tiêu cực trước kia đều vô nghĩa hoàn toàn không mang lại kết quả tích cực chút nào cho cuộc sống phiêu lưu đầy rẫy nguy hiểm chết người mà cô đang phải đối mặt mỗi ngày qua trong thế giới linh dị kỳ lạ này luôn đó kiba xem ra!

Ma Ảnh này tồn tại vì sự mâu thuẫn nội tâm sâu sắc nhất bên trong lòng Y Hoa – nỗi sợ bị bỏ rơi và trở thành công cụ vô hồn phục vụ ý đồ điên rồ của "Người Thật" đang điều khiển Mạng Lưới Linh từ xa một cách lạnh lùng tàn nhẫn đến khó tin luôn đó kiba xem ra!

Cô cần một sự thật đanh đau đớn nhưng giải thoát cuối cùng để cắt đứt mối liên kết độc hại này mãi mãi không bao giờ quay lại nữa dù cho có hy sinh bất cứ thứ gì cũng được ngay lúc này đây giữa tầng hầm bệnh viện cũ đầy rẫy bóng tối và chết chóc bao trùm khắp nơi luôn đó kiba xem ra!

Y Hoa nhắm mắt lại lần nữa, nhưng lần này cô không né tránh ký ức.

Cô mở rộng tâm trí của mình ra để đón nhận toàn bộ nỗi đau từ quá khứ – những ngày tháng bị giam cầm trong phòng thí nghiệm số 001 cùng với hàng trăm đồng đội khác đã chết oan uổng vì sai lầm tính toán kỹ thuật sơ đẳng nhất của tổ chức quản lý linh giả tham lam tàn bạo ấy luôn đó kiba xem ra!

Cô cảm nhận được sự lạnh giá xâm nhập vào từng tế bào cơ thể giả mạo này.

Nhưng thay vì kháng cự, cô chấp nhận nó như một phần không thể thiếu trong hành trình thức tỉnh ý thức thực sự mà cô đã mơ ước từ lâu khi còn là một đứa trẻ vô danh lang thang trên những con đường tối tăm đầy rẫy tội lỗi và bất công của xã hội loài người hiện đại ngày nay luôn đó kiba xem ra!

"Ta thừa nhận," Y Hoa thì thầm trong bóng tối dày đặc bao quanh cô giữa tầng hầm bệnh viện cũ rộng lớn trống trải vắng lặng đáng sợ này.

"Ta đã chết một lần rồi." Không khí xung quanh im bặt tuyệt đối ngay lập tức sau khi câu nói vang lên trong không gian hẹp nhỏ bé chật chội ngột ngạt nơi đây luôn đó kiba xem ra!

Ma Ảnh đứng sững lại phía trước mặt cô, những vết nứt trên cơ thể bóng đen bắt đầu đóng kín trở lại nhưng với màu sắc xám xịt nhạt nhòa hơn thay vì đen kịt kinh hoàng như lúc ban đầu xuất hiện lần thứ nhất tại địa điểm này hồi nãy luôn đó kiba xem ra!

"Và ta đã sống lại," Y Hoa tiếp tục nói, giọng điệu giờ đây đầy tự tin và kiên định chưa từng có từ trước đến nay trong suốt chuỗi ngày dài đằng đẵng chịu đựng những tổn thương tinh thần thể xác nghiêm trọng liên miên không ngừng nghỉ kể từ khi thức tỉnh linh năng lần đầu tiên cách đây ba năm rưỡi về phía sau lưng cô luôn đó kiba xem ra!

"Không phải vì anh ta.

Mà là để tìm lại chính mình." Cô đưa tay lên, chạm nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo cứng nhắc của Ma Ảnh đang đứng bất động trước mắt mình trong bóng tối dày đặc bao trùm khắp tầng hầm bệnh viện cũ rộng lớn trống trải vắng lặng đáng sợ này luôn đó kiba xem ra!

Cảm giác không còn là băng giá nữa.

Nó trở nên ấm áp hơn – giống như nhiệt độ cơ thể người bình thường.

mà thôi chứ đâu cần phải phức tạp hóa vấn đề đơn giản trước mắt chúng ta đang đối mặt mỗi ngày qua trong cuộc sống hiện đại đầy rẫy những thách thức mới mẻ khó lường luôn đó kiba xem ra!

Ma Ảnh mỉm cười nhẹ nhàng một nụ cười dịu dàng đến bất ngờ giữa bầu không khí nặng nề căng thẳng ngột ngạt nơi đây lúc này đây luôn đó kiba xem ra!

Sau đó, nó tan biến hoàn toàn thành vô số hạt bụi ánh sáng.

lơ lửng trong không khí rồi dần dần chìm xuống dưới nền nhà bê tông xám xịt nứt nẻ vỡ vụn khắp nơi xung quanh Y Hoa đang đứng giữa tâm điểm của sự kiện chấn động này luôn đó kiba xem ra!

YHoa thở phào nhẹ nhõm nhưng vẫn chưa dám hoàn toàn hạ thấp cảnh giác phòng thủ trước những mối nguy hiểm tiềm ẩn còn sót lại đâu đó trong không gian song song méo mó kỳ lạ đầy rẫy bất ổn khó lường mà cô đang đứng giữa lòng nó lúc này đây luôn đó kiba xem ra!

Cô biết rằng chiến thắng chỉ là tạm thời.

"Người Thật" vẫn ở đâu đó xa xôi nơi kia, tiếp tục quan sát và chờ đợi cơ hội thích hợp để hoàn tất kế hoạch
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập