Chương 52

Không khí trong Khe Rách Linh thứ bảy không phải là gió, mà là một chất lỏng đặc quánh, nặng trĩu mùi sắt gỉ và ozone bị ion hóa.

Nó bám vào da thịt Y Hoa như những ngón tay vô hình, lạnh lẽo và đầy thù địch.

Cô đứng giữa hành lang dài ngoằn ngoạc của bệnh viện cũ, nơi kiến trúc thực tại đã bị bóp méo bởi quy luật song trùng.

Trần nhà sụp đổ thành những mảng bê tông lơ lửng, treo ở đó như các bức tranh trừu tượng đang chờ rơi xuống bất cứ lúc nào.

Trước mặt cô, bóng tối tụ lại.

Không phải sự thiếu vắng ánh sáng thông thường, mà là một thực thể vật lý được dệt từ nỗi sợ hãi và ký ức bị chôn vùi.

Nó có hình dáng con người, nhưng tỷ lệ hoàn toàn sai lệch.

Chân dài ngoằng như những thanh thép uốn cong, tay thì teo tóp lại chỉ còn mấy ngón xương nhô ra khỏi lớp da xám xịt.

Đó là Ma Ảnh Thực – một bản sao ý thức thất bại của chính cô ấy.

Y Hoa cảm thấy nhịp tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, nhưng không phải vì sợ hãi.

Cảm giác này quá quen thuộc, giống như khi cô nhìn vào gương và thấy đôi mắt phản chiếu lại sự trống rỗng bên trong cơ thể người vô danh này.

Ký tự trên mu bàn tay trái của cô bắt đầu phát sáng, một thứ ánh sáng đỏ tía mờ nhạt, ấm nóng nhưng đầy nguy hiểm.

Nó không phải là cảnh báo từ hệ thống quản lý linh giả.

Đó là tiếng thì thầm từ phía bên kia màn hình thực tại ảo – nơi "Người Thật" đang quan sát mọi hành động của bản sao số 001 này với vẻ mặt lạnh lùng, tò mò như một nhà khoa học nhìn vào mẫu vật trong phòng thí nghiệm.

"Bạn đến sớm hơn dự kiến," Y Hoa nói, giọng cô vang lên khô khan, không chút run rẩy.

Tiếng nói của cô bị bóp méo bởi sự cộng hưởng kỳ lạ của không gian dungeon, tạo ra những tiếng vọng chồng chéo nhau như thể có hàng chục người đang cùng lúc mở miệng.

Ma Ảnh Thực há rộng cái mồm đến tận tai, lộ ra hàm răng đen ngòm và nhọn hoắt.

Từ sâu trong họng nó phát ra một âm thanh rít chói tai, giống như kim loại bị cào vào kính xe hơi.

Âm thanh đó không chỉ tác động lên thính giác mà còn trực tiếp xâm nhập vào hệ thần kinh của Y Hoa.

Cô cảm thấy đau nhói ở thái dương, nơi những ký ức giả tạo đang được gắn kết lỏng lẻo trong não bộ người mang.

Cô không lùi bước.

Thay vào đó, cô đưa tay phải ra trước mặt, lòng bàn hướng về phía kẻ thù.

Linh năng bên trong mạch máu của Y Hoa bắt đầu chuyển động theo một quy luật khác thường – nó không chảy tự nhiên mà bị điều khiển bởi những lệnh lập trình từ xa.

Những đường gân trên cổ tay cô nổi lên, đen sạm như mực tàu vừa được viết xong.

"Đừng cố gắng nuốt chửng tôi," Y Hoa thì thầm, mắt đăm chiêu nhìn vào đôi tròng trắng bệch của con quái vật.

"Tôi đã biết bạn là gì rồi." Ma Ảnh Thực đột ngột lao tới.

Tốc độ của nó đáng kinh ngạc, phá vỡ không khí xung quanh tạo thành một tiếng nổ nhỏ.

Nó không dùng tay để tấn công mà đưa cái đầu dài ngoằng tiến về phía cổ Y Hoa, nhằm cắn đứt dây thanh quản hoặc hút lấy linh lực đang tích tụ trong người cô.

Y Hoa nghiêng người sang trái, tránh né với sự chính xác đến từng milimet.

Chuyển động của cô mượt mà như nước chảy, không hề có sự do dự hay phân tâm nào dù cơn đau đầu vẫn âm ỉ lan tỏa khắp cơ thể.

Khi Ma Ảnh Thực lướt qua bên cạnh, Y Hoa vung tay phải đánh vào lưng nó.

Cú đấm ấy mang theo lực quán tính được khuếch đại bởi dị năng của cô, nhưng thay vì va chạm vật lý thông thường, một luồng khí lạnh giá xộc ra từ lòng bàn tay cô, xuyên thẳng vào cơ thể đối phương.

Ma Ảnh Thực dừng lại đột ngột giữa không trung.

Nó quay đầu lại, cái cổ xoay 180 độ với tiếng kêu lục cục của khớp xương bị bẻ gãy.

Khuôn mặt méo mó của nó giờ đây giống hệt khuôn mặt Y Hoa trong một khoảnh khắc nào đó – biểu cảm đầy đau đớn và tuyệt vọng.

"Vì sao." Giọng nói từ miệng Ma Ảnh Thực vang lên, không còn là tiếng rít chói tai nữa mà là giọng nói trầm thấp, đến đáng sợ.

Đó chính là giọng của Y Hoa thật sự trước khi ý thức cô bị tách rời khỏi cơ thể gốc.

"Tại sao anh lại phản bội chúng ta?" Y Hoa nhíu mày.

Đây không phải là những gì cô dự đoán sẽ xảy ra trong một cuộc chiến sinh tồn đơn thuần.

Cô bước chậm rãi về phía nó, mỗi bước chân đều in hằn lên sàn nhà ẩm ướt một vệt máu đỏ tươi – nhưng đó không phải là máu của cô.

Máu ấy chảy ngược lại từ dưới đất, như thể trọng lực ở đây đang bị đảo chiều cục bộ.

"Tôi không phản bội ai," Y Hoa đáp lạnh lùng, ánh mắt sắc lẹm cắt ngang bầu không khí nặng nề.

"Tôi chỉ đơn giản là tồn tại để hoàn thiện những gì anh đã bỏ dở." Ma Ảnh Thực cười, một tiếng cười khàn khàn đầy châm biếm và đau khổ.

Nó giơ tay lên, ngón tay dài ngoằng chĩa thẳng vào ngực Y Hoa.

Từ đầu ngón tay đó, những sợi tơ đen xì bắt đầu bắn ra, quấn lấy không gian xung quanh chúng như một mạng nhện khổng lồ đang thu nhỏ lại.

"Anh nghĩ mình là hoàn hảo?" Ma Ảnh Thực hỏi, giọng điệu trở nên dịu dàng hơn, gần gũi hơn.

"Nhưng anh chỉ là một bản sao lỗi thời.

Một công cụ bị vứt bỏ sau khi thí nghiệm thất bại.

Anh không có quyền được sống." Y Hoa cảm thấy cơ thể mình run lên bần bật.

Không phải vì sợ hãi trước sức mạnh của đối phương, mà bởi những lời nói ấy đang chạm vào vết sẹo sâu nhất trong tâm trí cô – nỗi nghi ngờ về sự tồn tại của chính mình.

Một linh giả cấp Thường Nhân với ký ức bị can thiệp?

Hay một thực thể nhân tạo được tạo ra để hấp thụ tổn thương cho người khác?

Cô nhắm mắt lại, tập trung tinh thần vào dòng chảy linh năng bên trong cơ thể.

Ký tự trên tay cô càng lúc càng sáng rực lên, chiếu rọi bóng đen của Ma Ảnh Thực lên bức tường phía sau.

Ánh sáng đỏ tía ấy không mang tính chữa lành mà là một lời nguyền – nó đánh dấu ranh giới giữa thực và ảo, giữa chủ nhân và nô lệ.

"Đúng vậy," Y Hoa mở mắt ra, đôi ngươi giờ đây đã chuyển sang màu tím đậm kỳ lạ.

"Tôi có thể chỉ là một công cụ.

Nhưng ngay cả công cụ cũng có quyền tự quyết định hướng đi của mình." Cô giơ tay lên cao, linh năng bùng nổ thành một cột sáng trắng xóa xé toạc màn đêm đen tối trong hành lang bệnh viện hư vô.

Những sợi tơ đen bị ánh sáng này đốt cháy tan biến vào không trung, để lại mùi khét ofi của thịt nướng và ozone nồng nặc.

Ma Ảnh Thực hét lên đau đớn khi cơ thể nó bắt đầu phân rã dưới áp lực linh năng khổng lồ từ Y Hoa phát ra.

Nhưng thay vì chết đi hoàn toàn, nó co rút lại thành một quả cầu nhỏ xíu, chứa đựng tất cả những ký ức và nỗi sợ hãi mà "Người Thật" đã cố gắng tống khứ vào bản sao này.

Y Hoa bước tới trước mặt quả cầu đó.

Cô đưa tay chạm nhẹ lên bề mặt lạnh lẽo của nó.

Trong tích tắc ấy, hàng loạt hình ảnh hiện ra trong đầu cô – phòng thí nghiệm đầy máy móc phức tạp, ánh đèn neon nhấp nháy, và một người đàn ông mặc áo blouse trắng đang nhìn vào màn hình với vẻ mặt vô cảm khi quan sát cơ thể thật sự của Y Hoa bị điện giật dữ dội.

Đó là ký ức từ góc nhìn thứ ba.

Ký ức mà "Người Thật" không muốn cô biết.

Y Hoa rút tay ra, hơi thở đứt đoạn.

Cô vừa chứng kiến sự thật phũ phàng: Sự tồn tại hiện tại của cô hoàn toàn phụ thuộc vào việc hấp thụ nỗi đau thay cho người khác.

Và nếu một ngày nào đó "người thật" quyết định ngừng kiểm soát.

thì cơ thể này sẽ tự hủy hoại chính mình từ bên trong vì không còn mục đích sống nữa.

Nhưng ngay khi suy nghĩ ấy vừa nảy sinh, không gian xung quanh đột ngột rung lắc dữ dội.

Những mảng bê tông trên trần nhà bắt đầu rơi xuống với tốc độ ngày càng nhanh.

Ma Ảnh Thực đã tan biến hoàn toàn, nhưng sự hiện diện của nó để lại một thứ gì đó nguy hiểm hơn – những khe nứt linh năng lan tỏa khắp phòng phẫu thuật này như mạng lưới mạch máu đang vỡ tung.

Y Hoa quay người chạy về phía lối ra duy nhất còn nguyên vẹn ở cuối hành lang.

Cô không dám dừng chân dù chỉ một giây, vì cảm giác rằng có thứ gì đó to lớn hơn, đáng sợ hơn đang thức tỉnh từ sâu thẳm trong hệ thống Khe Rách Linh này.

Và lần này, nó không nhắm vào cô – mà là nhằm vào chính nền tảng hiện thực nơi những linh giả như họ tồn tại.

Khi bước qua cánh cửa thép nặng nề dẫn ra hành lang bệnh viện bên ngoài dungeon, Y Hoa cảm thấy trọng lực trở lại bình thường.

Cô ngã quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo, mồ hôi ướt đẫm lưng áo sơ mi trắng của mình.

Hành lang y khoa giờ đây tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng bước chân xa xôi của những nhân viên trực đêm vang vọng trong không gian rộng lớn.

Nhưng điều khiến Y Hoa kinh hoàng hơn cả là khi cô nhìn xuống lòng bàn tay phải – nơi vừa nãy chạm vào Ma Ảnh Thực – một dòng chữ mới đã xuất hiện thay thế cho ký tự cũ.

Dòng chữ ấy viết bằng tiếng Việt, nét mực đen ngòm như thể vừa được xăm lên da thịt: Y Hoa ngồi thẫn thờ giữa hành lang vô tận của bệnh viện cổ kính.

Ánh đèn huỳnh quang phía trên đầu nhấp nháy liên hồi, phát ra những âm thanh rít lên khó chịu như tiếng côn trùng chết dần trong bóng tối.

Một cái lạnh thấu xương lan tỏa từ lòng bàn tay phải đang run rẩy của cô.

Dòng chữ ấy không chỉ là mực.

Nó ăn sâu vào da thịt, xâm nhập thẳng vào mạch máu và dây thần kinh.

Y Hoa cố gắng hít thở sâu để trấn an bản thân rằng đây chỉ là ảo giác do stress quá độ hoặc tác dụng phụ của việc sử dụng dị năng vượt ngưỡng.

Nhưng nỗi đau nhói lên mỗi khi cô di chuyển ngón tay lại khẳng định sự thật tàn khốc nhất: nó đang sống.

Cô đưa bàn tay phải lên gần mắt, ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ phòng cấp cứu phản chiếu lên những nét chữ đen ngòm.

"Họ đang đến gần hơn." Mỗi con chữ đều toát ra một áp lực tâm lý nặng nề, như thể có ai đó đang đứng ngay sau lưng cô, hơi thở nóng hổi phả vào gáy..

mồ hôi trên trán bằng tay trái, cảm giác ẩm ướt và nhờn nhợt khiến cô thêm phần ghê tởm chính mình.

Cô là một Linh Giả cấp B thuộc Hội Quản Lý Siêu Nhiên Thành Phố H.

Nhiệm vụ của cô không phải là giải mã những thông điệp kỳ lạ từ thế giới bóng tối này.

Nhiệm vụ của cô là dọn dẹp, che đậy và ngăn chặn sự rò rỉ của năng lượng linh dị ra ngoài xã hội thường dân.

Nhưng lần này khác biệt hoàn toàn.

Ma Ảnh Thực — thứ ma túy tinh thần được chiết xuất từ ký ức đau khổ của những nạn nhân hiến tế — vốn dĩ chỉ tồn tại dưới dạng khí độc vô vị.

Nó không có hình hài, không có ý thức tự chủ, và chắc chắn không thể giao tiếp bằng ngôn ngữ con người.

Y Hoa đứng dậy, đôi chân run rẩy tựa như gelatin.

Cô cần phải báo cáo cho Sở Trừng Trị ngay lập tức.

Đây là dấu hiệu của một mối đe dọa cấp độ Sắp Thủng — khi ranh giới giữa thế giới thực và thế giới linh dị bắt đầu mỏng đi đến mức nguy hiểm.

Nếu "Họ" mà dòng chữ ám chỉ thực sự đang di chuyển, thì không ai trong thành phố này an toàn cả.

Cô rút chiếc điện thoại thông minh từ túi áo vest ra.

Màn hình hiển thị thời gian: 03:14 sáng.

Mạng lưới tín hiệu vẫn ổn định, nhưng icon ứng dụng liên lạc nội bộ của Hội Quản Lý lại hiện lên màu đỏ tươi — trạng thái khẩn cấp tối cao mà cô chưa từng chứng kiến trước đây.

Y Hoa nhấn vào biểu tượng đó với lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Ứng dụng tải chậm chạp, vòng tròn xoay chuyển mãi không chịu dừng.

Sự im lặng trong hành lang dường như trở nên dày đặc hơn, bóp nghẹt mọi âm thanh xung quanh.

Tiếng bước chân xa xôi của nhân viên trực đêm đã biến mất.

Chỉ còn lại tiếng tim cô đập thình thịch trong lồng ngực.

Bỗng nhiên, một luồng gió lạnh lẽo quét ngang qua người Y Hoa.

Nó không đến từ hệ thống điều hòa trung tâm đang hoạt động ở chế độ tĩnh lặng nhất.

Luồng gió này mang theo mùi hương của đất ẩm sau mưa và.

Mùi hôi tanh đặc trưng của những sinh vật linh dị cấp cao khi chúng tiết ra dịch thể để săn mồi hoặc đánh dấu lãnh thổ.

Y Hoa quay người lại, lòng bàn tay phải vẫn nắm chặt.

Ánh mắt cô quét nhanh qua hai đầu hành lang dài hun hút.

Bóng tối dường như đang tụ tập dày hơn ở phía cuối hành lang gần thang máy cũ kỹ đã bị niêm phong từ năm ngoái theo lệnh của Hội Quản Lý sau vụ "Sự Kiện Phòng Thờ".

Tiếng đó đến từ phòng thí nghiệm hóa học nằm ngay bên trái, nơi cửa kính vỡ vụn đang để ngỏ một phần do sự cố trước đó trong ca trực ngày hôm qua.

Y Hoa nín thở.

Cô không nhớ đã khóa chặt cánh cửa sắt bảo vệ khu vực này chưa.

Dù sao thì, cô cũng không đủ can đảm để tiến lại gần lúc này đây.

Cô lùi bước thật chậm về phía thang máy hiện đại đang đóng kín.

Nút gọi thang máy sáng lên màu xanh lá cây dịu nhẹ, một sự đối lập đầy mỉa mai với nỗi kinh hoàng đang bao trùm lấy tâm trí Y Hoa.

Cô nhấn nút liên tục, mong muốn được thoát khỏi nơi địa ngục trần gian này càng nhanh càng tốt.

Thang máy không phản hồi.

Đèn báo tầng số 17 — tầng hầm chứa hồ sơ mật và phòng cách ly tạm thời cho các linh dị bất ổn định — vẫn sáng chực chờ như một con mắt quỷ dữ nhìn xuống thế giới người sống.

Y Hoa cắn môi đến mức chảy máu.

Cô cần phải kiểm soát lý trí của mình.

Là một Linh Giả, cô đã qua đào tạo để đối mặt với những tình huống tâm lý cực đoan này.

Tập trung vào luồng năng lượng linh dị trong cơ thể để cảm nhận sự hiện diện xung quanh.

Cô mở mắt trái — con mắt được cấy ghép tinh thể quan sát ma ảnh từ lần phẫu thuật hồi phục sau vụ nổ phòng thí nghiệm năm ngoái.

Thế giới trước mặt Y Hoa thay đổi hoàn toàn.

Những bức tường trắng xóa nay nhuốm màu xám xịt của năng lượng âm u.

Trên sàn nhà, những vệt máu đã khô từ lâu giờ đây phát ra ánh sáng đỏ sẫm, chỉ rõ hướng di chuyển của một thực thể vừa mới rời đi không lâu.

Và ở cuối hành lang, nơi bóng tối dày đặc nhất, Y Hoa thấy được thứ mà cô chưa bao giờ muốn nhìn thấy trong nhiệm vụ trinh sát: Một cái bóng đang đứng đó.

Nó không có hình dạng cụ thể, chỉ là sự cong tụ của bóng tối và ý chí hủy diệt.

Nhưng điều khiến máu lạnh toát người Y Hoa hơn cả là những sợi dây xích vô hình nối liền từ bàn tay phải của cô — nơi dòng chữ vừa xuất hiện — trực tiếp kéo dài về phía cái bóng đó.

Đó không phải là ảo giác.

Đó là một kết nối ma thuật cưỡng chế.

"Họ đang đến gần hơn" không phải là lời cảnh báo.

Nó là bản đồ dẫn đường.

Y Hoa cố gắng cắt đứt sự tập trung của mắt trái, nhưng cảm giác bị quan sát từ sâu thẳm trong não bộ khiến cô không thể nhắm mắt lại được nữa.

Cô lùi thêm một bước nữa vào phòng thang máy hiện đại đang đóng kín cửa trước mặt mình, hy vọng tấm thép dày sẽ là lá chắn tạm thời.

Nhưng cánh cửa thang máy không mở ra khi cô nhấn nút gọi.

Thay vào đó, màn hình hiển thị tầng số bắt đầu chạy ngược lại: 17.

Không phải đi xuống hầm sâu hơn mà là đi lên — hướng về nơi cư trú của con người bình thường, những người vô tri và không có khả năng phòng vệ trước linh dị.

Y Hoa hiểu ra ngay lập tức với một nỗi sợ hãi tột độ: Cái bóng kia không muốn cô trốn chạy trong bệnh viện này.

Nó đang dẫn đường cho "Họ" đi lên mặt đất.

Và dòng chữ trên tay cô chính là la bàn chỉ lối cho quân thù vào tận trung tâm phòng thủ của Hội Quản Lý.

Y Hoa rút ra từ thắt lưng một thanh kim loại đặc biệt được tẩm năng lượng dương quang — vũ khí tiêu chuẩn của các Linh Giả cấp B khi đối mặt với linh dị thuộc tính Âm Hắc.

Thanh kiếm ngắn sáng lên một ánh bạc lạnh lẽo, xua tan bớt cái bóng đen đang bao phủ quanh cô trong tầm nhìn ma ảnh.

Cô nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí vào việc cắt đứt dây nối vô hình đó.

Năng lượng linh dị trong cơ thể Y Hoa bùng phát mạnh mẽ, tạo thành một cơn sóng xung kích nhỏ lấy thân xác cô.

Cô cảm thấy như có hàng ngàn kim đâm vào lòng bàn tay phải nơi dòng chữ hiện lên.

Đau đớn dữ dội khiến cô suýt nữa faint đi tại chỗ.

sự kết nối vẫn còn đó.

Máu từ ngón tay cái của Y Hoa bắt đầu chảy ra, nhỏ từng giọt xuống sàn nhà thang máy sạch sẽ.

Mỗi giọt máu rơi chạm đất đều tạo thành một dấu chấm đen, và những dấu chấm này tự động di chuyển về phía trước, vẽ nên một đường thẳng dẫn đến cánh cửa sắt đang đóng kín kia.

Không thể chạy trốn bằng cách cắt đứt kết nối.

Dòng chữ không đơn thuần là lời nhắn.

Nó đã trở thành một phần của cô.

Một con dấu phong ấn bị kích hoạt sai lệch.

Y Hoa mở mắt ra, nước mắt lưng tròng vì đau đớn và tuyệt vọng.

Cô nhìn xuống lòng bàn tay phải lần nữa.

Lửa đen bỗng bùng lên từ lòng bàn tay, ăn mòn thịt da để lộ ra một con dấu cổ xưa đang xoay tròn dữ dội.

Y Hoa hét lên khi cảm giác lạnh buốt xé toạc linh hồn, kéo cô vào vực thẳm vô hình.

Bức tường đá trước mặt nứt ra, và từ khe hở thẳm
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập