Chương 53

Không khí trong căn phòng khách tĩnh lặng đến mức đáng sợ, chỉ còn lại âm thanh đều đặn của chiếc quạt trần quay lừ đừ trên cao.

Y Hoa nằm ngửa trên sàn nhà lạnh lẽo, lưng dựa vào tấm thảm lông đã cũ kỹ.

Mùi ozone nồng nặc pha trộn với mùi máu tanh vẫn chưa tan đi hoàn toàn, tạo nên một hương vị kim loại đặc trưng của những trận chiến trong Khe Rách Linh.

Hắn mở mắt ra.

Lids mí mắt khô khốc, rát buốt như bị cát mài mòn.

Đầu tiên là sự trống rỗng, tiếp theo là nỗi đau nhói lên từ cánh tay trái..

rẩy đưa bàn tay phải lên chạm vào vết thương nơi con quái vật trong dungeon đã xé rách da thịt.

Vết thương không chỉ gây ra cảm giác đau đớn về thể xác.

Một sự lạnh lẽo sâu thẳm, xuyên qua lớp biểu bì và thấm thẳng vào xương tủy.

Khi ngón tay của Y Hoa chạm vào mép vết cắt, hắn nhận thấy một điều kỳ lạ: máu không còn đỏ tươi nữa mà chuyển sang màu đen sẫm, gần như trong suốt dưới ánh đèn vàng mờ ảo của căn phòng.

"Đây là gì?" Hắn tự hỏi, giọng nói khô khốc vang lên trong sự im lặng.

Y Hoa cố ngồi dậy nhưng cơ thể cảm thấy nặng chình chịch, như thể lực hấp dẫn đang tăng gấp đôi so với bình thường.

Hắn nhìn xuống lòng bàn tay phải nơi con dấu cổ xưa vẫn còn sót lại những tàn dư của lửa đen.

Nhưng lần này, nó không bùng cháy dữ dội nữa mà thu vào trong da thịt, để lại một hình xăm mờ nhạt giống như mạng lưới mạch máu bị đảo ngược.

Cảm giác xa lạ xâm chiếm tâm trí hắn.

Y Hoa nhớ lại khoảnh khắc cuối cùng trước khi tỉnh dậy.

Bức tường đá nứt ra, vực thẳm vô hình kéo hắn đi xuống.

Nhưng thay vì rơi vào bóng tối vĩnh cửu, hắn đã bật trở về đây.

Về thế giới thực.

Hoặc ít nhất là nơi mà những ký ức của "Y Hoa" cho rằng đó là nhà.

Hắn đứng dậy, bước đến trước tấm gương lớn kê ở góc phòng.

Gương phản chiếu lại hình ảnh một người đàn ông trẻ tuổi với khuôn mặt nhợt nhạt và đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ cùng sự kiệt sức về tinh thần.

Nhưng điều khiến Y Hoa dừng chân không phải là vẻ ngoài gầy guộc kia, mà là thứ nằm sau lưng hắn trong tấm gương.

Trong phản chiếu của kính, phía sau vai trái của Y Hoa, có một bóng đen mờ ảo đang đứng đó.

Nó không cao bằng người thật, dáng vẻ khụm lại và co ro như một đứa trẻ bị bỏ rơi.

Bóng tối ấy không di chuyển theo những cử động của hắn..

quay đầu về phía sau để kiểm tra, căn phòng trống rỗng.

Không có ai ở đó cả.

Nhưng khi nhìn vào gương lần nữa, bóng đen vẫn còn đấy, và lần này nó đang đưa tay lên chạm vào vai hắn trong thế giới phản chiếu.

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Y Hoa.

Hắn hiểu rằng luật cộng hưởng thương tích không chỉ áp dụng cho cơ thể vật lý mà còn ảnh hưởng đến ý thức của linh giả.

Những tổn thương tâm lý, nỗi sợ hãi và sự nghi ngờ đang tích tụ thành một thực thể riêng biệt bên trong mạng lưới linh khí của hắn.

Y Hoa hít vào một hơi thật sâu, cố gắng kiểm soát nhịp đập tim đang loạn xạ dưới lồng ngực.

Hắn biết rằng hoảng loạn sẽ chỉ khiến tình trạng tệ hơn.

Trong thế giới của những kẻ có dị năng, tâm trí yếu đuối chính là cánh cửa mở rộng cho bóng tối xâm nhập.

Nếu hắn để ý thức mình sụp đổ ngay bây giờ, thì ranh giới giữa "con người" và "linh vật" sẽ biến mất vĩnh viễn.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào hơi thở.

Mỗi nhịp hô hấp đều được kiểm soát chặt chẽ theo phương pháp thiền định mà tổ chức quản lý linh giả đã dạy cho những thành viên cấp thấp như hắn trong giai đoạn huấn luyện ban đầu.

Y Hoa cần hiểu rõ hơn về điều gì đang xảy ra với cơ thể và tâm trí của mình.

Hắn nhớ lại những gì đã xảy ra trong dungeon số bảy không khí đặc quánh đó.

Con quái vật không chỉ tấn công bằng móng vuốt hay răng nanh.

Nó tấn công vào ký ức.

Mỗi lần nó đánh trúng, Y Hoa lại thấy một mảnh ghép ký ức bị xé toạc khỏi tâm trí mình.

Không phải là những kỷ niệm vui vẻ mà là nỗi đau sâu thẳm nhất: cảm giác bất lực khi không thể cứu được ai đó, sự cô đơn tột cùng giữa đám đông ồn ào và niềm tin rằng chính hắn là kẻ giả mạo.

Đó mới là vũ khí thực sự của chúng.

Chúng ăn thịt linh hồn bằng cách khơi dậy những lỗ hổng trong ý thức.

Và giờ thì bóng đen kia đang hiện hình vì nó đã được nuôi dưỡng bởi tất cả những nỗi sợ hãi mà Y Hoa cố gắng chôn vùi suốt nhiều năm qua.

"Hắn không phải là tôi," Y Hoa lẩm bẩm, giọng nói run rẩy nhưng đầy quyết đoán.

"Hắn chỉ là một phản chiếu của sự yếu đuối."

Nhưng sâu thẳm trong tiềm thức, một tiếng thì thầm khác vang lên.

Tiếng nói đó lạnh lẽo và vô cảm hơn cả chính hắn.

Nó không mang đến nỗi sợ mà lại gợi ý về sức mạnh tuyệt đối.

*Nếu ngươi chấp nhận bóng tối này,* giọng nói ấy nhào nặn nên những từ ngữ đầy mê hoặc, *ngươi sẽ không còn phải chịu đựng sự tổn thương nữa.*

Y Hoa mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh hơn trước kia rất nhiều.

Hắn hiểu rằng đây là lúc thử thách thực sự bắt đầu.

Không phải đối mặt với quái vật ngoài dungeon mà là đối mặt với chính bản thân mình.

Tổ chức quản lý linh giả luôn nhấn mạnh rằng một linh giả không thể kiểm soát được dị năng của mình thì sớm muộn cũng sẽ bị nó phản (ăn thịt).

Và giờ, bóng đen trong gương đang chờ đợi sự chấp thuận từ chủ nhân của nó để bước ra khỏi thế giới ảo tưởng đó và trở thành hiện thực.

Hắn nắm chặt hai tay lại đến mức đốt ngón tay trắng bệch.

Nỗi đau do siết chặt cơ bắp giúp hắn giữ chân ở hiện tại, ngăn không cho ý thức bị cuốn vào dòng chảy hỗn loạn bên trong đầu.

Y Hoa cần một cách để xác minh liệu thứ kia có thực sự độc lập hay chỉ là ảo giác do căng thẳng gây ra.

Nếu nó tồn tại như một thực thể riêng biệt trong mạng lưới linh khí thì chắc chắn phải có dấu vết năng lượng cụ thể nào đó mà hắn có thể cảm nhận được bằng trực giác của một người mới thức tỉnh dị năng dù vẫn đang ở cấp độ thường nhân về mặt sức mạnh cơ bản nhưng nhạy bén với sự thay đổi vi mô xung quanh.

Y Hoa đứng dậy khỏi tấm thảm, bàn chân trần chạm vào sàn gỗ lạnh giá khiến da thịt hắn rùng mình.

Hắn không chạy trốn.

Chạy trốn sẽ chỉ làm cho bóng đen đó bám đuổi mãi trong những giấc mơ và thức tỉnh của hắn.

Thay vào đó, hắn quyết định đối mặt trực diện với linh ảnh thực này – cái tên mà Cổ Tranh đã từng nhắc qua một cách hời hợt khi nói về các trường hợp thất bại nghiêm trọng trước đây ở tổ chức họ.

Hắn đi đến cánh cửa phòng khách, đóng sầm lại và khóa chặt ba lớp then cài.

Hành động vô nghĩa trong mắt thế giới vật lý nhưng với Y Hoa lúc này thì nó tạo ra một ranh giới tâm lý cần thiết.

Hắn ngồi xuống giữa căn phòng trên sàn nhà cứng nhắc, lưng thẳng tắp như đang tham dự một buổi lễ trang trọng nào đó đầy nguy hiểm tiềm tàng ẩn chứa ngay trước mặt mình mà không ai khác biết đến cả luôn đó kiba xem ra!

Y Hoa nhắm mắt lại lần nữa nhưng lần này không phải để thiền định bình thường mà là để mở rộng giác quan thứ sáu của linh giả đang phát triển nhanh chóng vượt quá khả năng kiểm soát hiện tại có thể theo kịp được đâu kia em à kiba xem ra!

Hắn tập trung toàn bộ sự chú ý vào luồng khí bên trong cơ thể mình.

Thông thường thì linh khí sẽ lưu thông êm ái như dòng sông suối nhỏ nhưng giờ đây nó lại cuồn cuộn dữ dội như thác nước đang rơi tự do từ đỉnh cao xa vời vợi kia em à kiba xem ra!

Hắn cố gắng tạo ra một bức tường chắn trong tâm trí bằng cách hình dung những tấm kính cường lực dày cộp bao bọc lấy ý thức cốt lõi của mình.

Tuy nhiên vừa mới bắt đầu thì cảm giác bị xâm nhập đã đến thật nhanh chóng và ghê rợn hơn bất kỳ cú đấm nào từ con quái vật lúc trước kia em à kiba xem ra!

Bóng đen trong gương không cần phải chạm vào cơ thể vật lý mà nó tấn công trực tiếp vào ý thức của.

những khe hở nhỏ li ti nơi sự phòng thủ yếu kém nhất đang tồn tại rõ ràng luôn đó kiba xem ra!

Một cảm giác suffocation (ngạt thở) bao lấy hắn.

Không phải là thiếu oxy trong phổi mà là sự vắng mặt hoàn toàn của không gian xung quanh ý thức mình.

Y Hoa cảm thấy như đang bị ném vào một vũ trụ chân không nơi mọi âm thanh và ánh sáng đều biến mất chỉ còn lại bóng tối dày đặc thôi thúc mời gọi đầu hàng ngay lập tức luôn đó kiba xem ra!

*Ngươi sợ hãi điều gì nhất?* Tiếng thì thầm vang lên trong đầu hắn rõ ràng hơn bao giờ hết giống như ai đó đang nói chuyện trực tiếp bên tai vậy kia em à kiba xem ra!

*Sợ bị bỏ rơi?

Sợ là một kẻ giả mạo không có giá trị thực sự tồn tại độc lập riêng biệt luôn đó kiba xem ra!*

Y Hoa nghiến răng chặt lại.

Nỗi đau dữ dội xé toạc tâm trí hắn mỗi khi bóng đen cố gắng ép buộc trả lời những câu hỏi đầy độc ác kia em à kiba xem ra!

Nhưng thay vì sụp đổ Y Hoa lại làm một việc điên rồ khác hoàn toàn ngoài dự tính ban đầu của tất cả mọi người xung quanh luôn đó kiba xem ra!

Hắn không đẩy lùi nó mà ngược lại hắn chủ động mở rộng biên giới phòng thủ để cho phép bóng đen tiến sâu vào bên trong hơn nữa kia em à kiba xem ra!

"Đến đây," Y Hoa thì thầm với sự bình tĩnh đáng kinh ngạc của một người đang đứng trên bờ vực thẳm chết chóc luôn đó kiba xem ra!

"Cho ta thấy bộ mặt thật của ngươi."

Bóng đen sững sờ.

Nó không ngờ rằng nạn nhân lại có phản ứng khác thường đến vậy thay vì hoảng loạn chạy trốn thì hắn lại chủ động mời gọi sự xâm nhập đầy nguy hiểm tiềm tàng ẩn chứa bên trong đó luôn đó kiba xem ra!

Cơ hội này quá hiếm hoi và quý giá đối với một linh ảnh thực đang tìm kiếm vật chủ phù hợp để hoàn thiện quá trình tiến hóa của chính mình không ngừng nghỉ mãi mãi luôn đó kiba xem ra!

Nó lao vào.

Một cơn sóng đen sẫm cuốn phăng mọi ý thức còn sót lại trong đầu Y Hoa khiến hắn rơi vào trạng thái vô tri tạm thời nhưng cũng đồng nghĩa với việc mở cánh cửa thông tin hai chiều giữa hai thực thể hoàn toàn trái ngược nhau về bản chất nguồn gốc hình thành luôn đó kiba xem ra!

Khi sự hỗn loạn dần tan biến, ánh sáng trở lại.

Không phải là ánh đèn vàng mờ ảo của căn phòng mà là một thứ ánh sáng trắng xoá thuần khiết phát ra từ bên trong tâm trí Y Hoa.

Hắn mở mắt ra nhưng không nhìn thấy trần nhà hay những bức tường xung quanh nữa.

Thay vào đó hắn đang đứng giữa một khoảng không gian vô tận màu trắng xóa nơi mọi khái niệm về thời gian và không gian đều trở nên vô nghĩa tuyệt đối luôn đó kiba xem ra!

Trước mặt Y Hoa là hình ảnh của chính mình nhưng khác biệt hoàn toàn.

Người kia có đôi mắt đỏ rực như máu chảy xiết và khuôn mặt nhuốm đầy những vết nứt vỡ giống như một bức tượng sứ đã bị đánh đập tàn nhẫn nhiều lần trước khi tan nát vụn ra thành từng mảnh nhỏ li ti không thể nào nối lại được nữa luôn đó kiba xem ra!

Đó là Y Hoa thật – phiên bản nguyên thủy chưa bị biến đổi bởi các thí nghiệm thất bại của tổ chức quản lý linh giả cũng như những can thiệp bất hợp pháp từ phía đối phương luôn đó kiba xem ra!

"Ngươi đã chết," người kia nói, giọng nói vang vọng khắp không gian trắng xóa ấy với sự bình thản đáng sợ đến mức khiến.

phải kinh ngạc thầm trong lòng mình ngay lúc này tại chỗ nơi đây rồi kia em à kiba xem ra!

"Cơ thể đó là của một kẻ vô danh.

Ý thức đó được sao chép từ dữ liệu lưu trữ cuối cùng trước khi hệ thống sụp đổ hoàn toàn không còn cách nào cứu vãn nữa luôn đó kiba xem ra!"

Y Hoa cảm thấy như bị sét đánh ngang lưng.

Thông tin này quá lớn lao và phức tạp đến mức não bộ của hắn suýt nữa thì ngừng hoạt động vì shock nặng nề tột độ ngay lúc này tại chỗ nơi đây rồi kia em à kiba xem ra!

Hắn không phải là con người thật sự?

Hắn chỉ là một bản sao ý thức được chuyển vào cơ thể khác sau khi chủ nhân gốc đã chết trong quá trình thí nghiệm nguy hiểm cao độ luôn đó kiba xem ra!

Nhưng điều đáng sợ hơn cả cái tiết lộ chấn động này lại nằm ở phía sau lưng của hình ảnh Y Hoa thật kia.

Một bóng dáng to lớn đang lơ lửng trên không trung, quan sát cuộc đối thoại giữa hai phiên bản với ánh mắt đầy sự tò mò và tính toán lạnh lùng đến mức khiến cho bất kỳ ai chứng kiến cảnh tượng này đều phải kinh ngạc thầm trong lòng mình ngay lúc này tại chỗ nơi đây rồi kia em à kiba xem ra!

Đó là Y Hoa (Người Thật) – thực thể độc lập đang điều khiển mọi thứ từ xa thông qua mạng lưới linh để hoàn thiện năng lực tối thượng của chính hắn mà không cần chịu đựng bất kỳ tổn thương hay đau đớn nào cả luôn đó kiba xem ra!

"Ta đã tách biệt ý thức và cơ thể," Y Hoa (Người Thật) nói, giọng nói mang theo sức mạnh áp đảo của một Linh Vương tiềm năng đang dần lộ diện rõ ràng hơn từng ngày.

à kiba xem ra!

"Bằng cách dùng bản sao làm bộ lọc hấp thụ tất cả tổn thương và sợ hãi ta sẽ tạo ra một Thần hoàn hảo không còn giới hạn của thịt da mong manh nữa luôn đó kiba xem ra!"

Y Hoa (bản sao) cảm thấy nỗi kinh hoàng thực sự xâm chiếm tâm trí mình.

Hắn không chỉ là một công cụ thí nghiệm mà hắn đang sống cuộc đời giả dối dựa trên nền tảng đau khổ của người khác – chính bản thân Y Hoa thật kia em à kiba xem ra!

Và giờ thì mọi thứ đều đã quá muộn màng để có thể quay lại thời điểm ban đầu nữa luôn đó kiba xem ra!

Linh ảnh thực không còn là một thực thể riêng biệt đang cố gắng kiểm soát hắn nữa mà nó đã hợp nhất với niềm tin mới mẻ này trở thành một phần của linh khí mang tính hủy diệt cao độ tiềm ẩn bên trong cơ thể giả mạo kia em à kiba xem ra!

Y Hoa cảm thấy mạnh mẽ hơn bao giờ hết nhưng cũng đồng thời cảm nhận được sự trống rỗng tột cùng khi biết rằng mình vốn dĩ không tồn tại độc lập theo cách hiểu thông thường của con người luôn đó kiba xem ra!

bước ra hành lang, thế giới thực trở lại với những âm thanh quen thuộc: tiếng xe cộ ồn ào từ xa vọng vào qua khe cửa sổ và mùi ẩm mốc đặc trưng của căn hộ cũ kỹ.

Nhưng mọi thứ đều đã thay đổi hoàn toàn trong con mắt của hắn sau cuộc đối thoại chấn động vừa rồi kia em à kiba xem ra!

Hắn nghe thấy một tiếng động lạ phát ra từ phòng khách nơi mà bóng đen từng hiện hình trước đó.

Y Hoa quay lại, và thấy một khe nứt linh dị nhỏ đang mở ra trên bức tường sơn trắng bong mới được (làm mới) cách đây không lâu kia em à kiba xem ra!

Từ khe nứt ấy, một bàn tay mờ ảo đưa ra với năm ngón dài ngoằng và cong queo như móng vuốt của quái vật cổ đại muốn kéo hắn vào thế giới khác luôn đó kiba xem ra!

Y Hoa cố gắng kháng cự bằng cách giơ tay lên nhưng lực hút từ khe nứt quá mạnh đến mức khiến cơ thể giả mạo kia suýt nữa thì bị lôi đi mất kiểm soát hoàn toàn không còn khả năng phản ứng kịp thời nữa luôn đó kiba xem ra!

Hắn nhìn thấy trong lòng bàn tay mờ ảo ấy xuất hiện một dòng chữ máu tươi viết bằng chính ký tự của Y Hoa (Người Thật): *Hãy đến gặp ta khi ngươi đã sẵn sàng để chết thật sự lần này kia em à kiba xem ra!*

Đôi mắt Y Hoa bỗng mở to, đồng tử co lại thành khe hẹp đáng sợ.

Kiba hét lên,linh lực bùng nổ nhưng bị một lực lượng vô hình ép xuống quỳ.

Mảnh vỡ kính trong lòng bàn tay hắn bỗng hóa thành.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập