Chương 51
Y Hoa đứng giữa khoảng trống ấy, nơi trần nhà đã biến mất để lộ ra bầu trời xám xịt đầy những sợi tơ nhện vô hình.
Đây không phải là Khe Rách Linh số 12 thông thường mà báo cáo của Cục Quản Lý Linh Giả mô tả.
Nơi đây tĩnh lặng đến mức đáng sợ, một sự im lặng nhân tạo được ép vào tai hắn bằng chính áp lực tâm lý.
Hắn nhìn xuống đôi tay mình.
Da thịt trắng bệch run rẩy nhẹ nhàng dưới lớp vải áo sơ mi mỏng manh.
Không có vết thương nào.
Nhưng cảm giác đau đớn lại lan tỏa khắp cơ thể, như từng tế bào đang kêu gào cầu cứu.
Y Hoa biết rằng đây là "Luật Cộng Hưởng Thương Tích".
Trong thế giới song song này, nỗi sợ hãi và ký ức bị chôn vùi sẽ hóa thành vật lý thực tại.
Hắn không chiến đấu bằng kiếm hay phép thuật ở giai đoạn đầu này.
Hắn phải đối mặt với chính tâm trí rối nát của mình.
Căn phòng bắt đầu co lại.
Những bức tường gỗ sẫm màu lùi dần về phía trung tâm, ép buộc Y Hoa bước đi trên một hành lang hẹp đang tự tạo ra từ hư không.
Sàn nhà lát gạch men vỡ vụn, mỗi bước chân dấn xuống đều phát ra tiếng kêu réo rắt của thủy tinh bị nghiền nát.
Hắn cố gắng hít thở sâu, nhưng không khí ở đây đặc quánh như dầu nhớt.
Mỗi lần phổi co giãn đều là một trận chiến sinh tồn nhỏ bé.
Một bóng đen dài in trên tường đối diện kéo dãn ra, méo mó thành hình dáng con người rồi lại tan biến vào ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ giả tưởng.
Y Hoa nheo mắt, giác quan linh dị của hắn – thứ năng lực chưa được khai phá hoàn toàn – bắt đầu rung lên báo động.
Không phải là quái vật.
Không phải là kẻ thù ngoại lai.
Đây là bẫy tâm lý.
Một mê cung được dệt nên từ những mảnh vỡ ký ức mà chính Y Hoa đã cố tình quên đi để sống sót trong thí nghiệm thất bại đó.
Hắn đưa tay chạm vào bức tường lạnh giá.
Lạnh buốt, cứng đờ như xác chết.
Và rồi, dưới ngón tay cái của hắn, lớp sơn trắng bắt đầu chảy ra thành những giọt máu đỏ tươi.
Mùi tanh nồng xộc lên mũi, kích thích trung tâm khứu giác và làm cho nhịp.
Hắn lùi lại một bước, nhưng gót chân đã chạm vào lưng ghế sofa cũ kỹ phía sau.
Không có đường lui.
Chỉ có lối đi duy nhất là tiến sâu hơn vào vùng tối của ký ức.
Y Hoa nghiến răng, cố gắng giữ lấy lý trí đang dần bị bào mòn bởi sự thôi thúc từ những bóng ma vô hình xung quanh.
Hắn nhớ lời Cổ Tranh từng nói: "Trong Khe Rách, điều đáng sợ nhất không phải là quái vật mà là chính tâm trạng của ngươi." Nhưng lúc này, ranh giới giữa hiện thực và ảo tưởng đã trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
Những bóng đen từ góc khuất phòng khách bắt đầu tách ra, hình thành những nhân dạng cụ thể.
Chúng bước đi với âm thanh dềnh dàng, giày dép lê trên sàn nhà ẩm ướt tạo ra nhịp điệu đều đặn như tiếng đếm ngược của cái chết.
Y Hoa nín thở khi nhìn thấy người đầu tiên tiến về phía mình.
Đó là một cậu bé khoảng mười tuổi, tóc rối bời và quần áo rách nát dính đầy bùn đất.
Đôi mắt trống rỗng của cậu boy mở to, hướng thẳng vào Y Hoa với vẻ kinh ngạc pha lẫn sự thù hận câm lặng.
Y Hoa nhận ra bộ dạng ấy từ sâu thẳm ký ức bị phong ấn.
Đây không phải là người lạ.
Đây là hình ảnh phản chiếu của chính hắn khi còn nhỏ, trước khi ý thức được sao chép và.t vào cơ thể này.
Nhưng khuôn mặt cậu bé nhanh chóng biến đổi, các đặc điểm xương hàm giãn rộng, môi nứt nẻ chảy máu thành một nụ cười grotesque đáng sợ.
"Anh đã bỏ rơi chúng tôi," giọng nói vang lên không phải từ miệng cậu bé mà từ khắp nơi trong căn phòng, cộng hưởng lại tạo nên âm thanh chói tai làm Y Hoa đau đầu dữ dội.
"Sao anh có thể bình tĩnh đứng đó?
Chúng em đang chết đấy, Y Hoa."
Y Hoa nhắm chặt mắt lại, nhưng hình ảnh ấy vẫn hiện rõ trên võng mạc.
Hắn biết đây là ảo giác.
Ma Ảnh Thực – những tàn dư cảm xúc bị tích tụ trong Khe Rách Linh, chúng không có ý thức riêng mà chỉ phản chiếu nỗi sợ hãi của nạn nhân.
Nhưng sự chân thực của nó đáng kinh ngạc.
Mùi hôi thối từ cơ thể "cậu bé" lan tỏa, kèm theo cảm giác lạnh giá xâm lấn vào da thịt Y Hoa như những sợi dây leo độc hại đang siết chặt lấy lồng ngực hắn.
Thêm hai bóng người nữa xuất hiện bên cạnh cậu boy.
Một phụ nữ với mái tóc đen dài che khuất nửa khuôn mặt, và một thanh niên mặc đồng phục học sinh bị xé toạc ở vai.
Họ không tấn công Y Hoa bằng vũ lực thể xác mà bằng những lời nói ngọt ngào nhưng đầy chất độc.
"Em đã hứa sẽ bảo vệ anh," người phụ nữ thì thầm, ngón tay mảnh khảnh chạm nhẹ vào má Y Hoa.
Cảm giác lạnh cóng chạy dọc sống lưng hắn.
"Nhưng anh lại chọn sự im lặng.
Anh để mặc em tan biến trong đau đớn mà không hề run lên dù chỉ một lần."
Thanh niên học sinh cười nhạt, tiếng cười khô khan như lá cây rơi trên sàn gỗ mục nát.
"Ngươi nghĩ mình là gì?
Một người hùng?
Hay chỉ là cái vỏ rỗng tuếch chứa đầy nỗi sợ hãi của kẻ khác?" Y Hoa cảm thấy tim mình bóp chặt lại.
Những ký ức về những đồng đội cũ trong thí nghiệm, những người đã hy sinh để hắn sống sót – hoặc ít nhất là ý thức của hắn được lưu giữ – bắt đầu tràn về như con nước lũ vỡ đập.
Hắn cố gắng lùi xa hơn nữa nhưng không gian phía sau bỗng trở thành một bức tường vô hình lạnh ngắt.
Y Hoa quay lưng lại với nó, mồ hôi lạnh thấm đẫm trán.
Hắn nhận ra rằng mình đang bị bao vây bởi chính những tội lỗi mà hắn đã tích tụ trong nhiều năm qua.
Mỗi lời trách móc đều là một vết thương cũ được xé toạc thêm lần nữa.
"Các người không tồn tại," Y Hoa gào lên, giọng nói khàn đặc vì sự tuyệt vọng.
"Các người chỉ là phần bóng tối của tôi!" Nhưng đáp lại hắn là những tiếng cười thành vang, làm rung chuyển cả căn phòng khách đang thu hẹp dần xung quanh họ.
Những bàn tay trong suốt vươn ra từ các bóng đen, nắm lấy cổ Y Hoa với sức mạnh kinh ngạc khiến máu trong tĩnh mạch gần như ngừng chảy.
Y Hoa quật ngược người lên, dùng toàn bộ ý chí còn lại để gạt bỏ những ảo ảnh ấy.
Hắn không thể chết ở đây.
Không phải vì sợ hãi, mà bởi hắn chưa tìm ra câu trả lời cho bí ẩn về nguồn gốc linh năng của chính mình.
Nếu Ma Ảnh Thực là phần bóng tối trong tâm trí anh ta, thì chiến thắng chúng đồng nghĩa với việc chấp nhận sự thật khủng khiếp nhất: Y Hoa hiện tại không hoàn toàn thuộc về một con người bình thường.
Hắn nhắm mắt lại và tập trung vào cảm giác đau đớn đang lan tỏa khắp cơ thể.
Thay vì chạy trốn khỏi nó, hắn mở lòng đón nhận nỗi đau ấy như một phần của chính mình.
Trong sự im lặng tuyệt đối bên trong tâm trí Y Hoa, một giọng nói khác vang lên – không phải từ những bóng ma kia mà là từ sâu thẳm nhất trong tiềm thức của anh ta.
"Tôi đã chết rồi," giọng nói đó thì thầm, lạnh lùng và vô cảm đến mức đáng sợ.
"Cậu đang sống bằng hơi thở vay mượn." Y Hoa mở mắt ra, đồng tử co lại thành hai chấm đen nhỏ xíu.
Hắn nhìn thấy rõ hơn nữa sự thật đằng sau những Ma Ảnh Thực kia: chúng không phải là kẻ thù cần tiêu diệt mà là những mẩu ký ức bị từ chối, những mảnh vỡ linh hồn của người thật tên Y Hoa – kẻ đã chết trong thí nghiệm thất bại đầu tiên nhưng ý thức lại được sao chép vào cơ thể một người vô danh.
Ma Ảnh Thực bắt đầu tan biến dần trước ánh mắt kinh hoàng của hắn.
Chúng không còn là những bóng đen đáng sợ nữa mà trở thành những hình ảnh ký ức rõ ràng hơn: phòng lab lạnh lẽo, máy móc chạy điên cuồng và gương mặt thất vọng tuyệt vọng của Y Hoa thật sự khi cơ thể anh ta ngừng hoạt động.
Và rồi, một bàn tay vô hình từ sâu thẳm mạng lưới linh năng kéo giật ý thức của bản sao này trở lại thực tại.
Hắn nhận ra rằng Ma Ảnh Thực không muốn giết chết mình; chúng chỉ đơn giản là đang cố gắng nhắc nhở Y Hoa về nguồn gốc giả tạo của chính anh ta.
Sự hối hận, sợ hãi và tội lỗi mà hắn đã trong suốt nhiều năm qua giờ đây lộ diện rõ ràng dưới dạng những thực thể tang tóc nhưng đầy vẻ thương cảm.
Chúng không tấn công nữa; chúng chỉ đứng đó, nhìn chằm chằm vào Y Hoa với ánh mắt tràn ngập nỗi đau của một linh hồn bị mắc kẹt giữa hai thế giới: sự sống giả tạo và cái chết vĩnh hằng.
YHoa sụp xuống đầu gối trên sàn nhà lạnh giá, nước mắt chảy dài trên má nhưng không phải vì sợ hãi mà là vì cảm giác trống rỗng khủng khiếp đang nuốt chửng anh ta từ bên trong.
Hắn hiểu rằng mình không thể nào thoát khỏi số phận đã được định sẵn bởi những thí nghiệm tàn khốc đó.
Cơ thể này thuộc về một người vô danh, ý thức này là bản sao của kẻ khác, và linh năng này.
có lẽ cũng chỉ là công cụ để hoàn thiện dự án "Thần Linh" mà tổ chức đen đang bí mật theo đuổi từ lâu rồi thôi!
Không khí trong phòng khách bỗng chốc trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.
Những bóng ma tan biến vào hư không nhưng dư âm của chúng vẫn còn đọng lại nơi đây, như những vết sẹo vĩnh viễn in hằn lên tâm trí Y Hoa.
Hắn đứng dậy chậm rãi, chân tay run rẩy nhưng ý chí thì cứng rắn hơn trước kia rất nhiều lần nữa!
Giờ đây hắn biết rõ mục tiêu tiếp theo rồi: tìm ra cách để giải phóng linh hồn thật sự của mình khỏi cái lồng sắt vô hình đang giam cầm nó từ bên trong chính xác từng chi tiết nhỏ nhất thôi nào kiba xem ra!
Khi Ma Ảnh Thực tan biến hoàn toàn, không gian xung quanh Y Hoa bắt đầu sụp đổ một cách chậm chát nhưng chắc chắn.
Những bức tường gỗ sẫm màu nứt vỡ thành những mảnh vụn.
lơ lửng trong không trung rồi hóa thành bụi tro xám xịt rơi xuống sàn nhà như tuyết mùa đông lạnh giá.
Trần nhà biến mất, để lộ ra bầu trời xanh ngắt với vài đám mây trắng bồng bềnh trôi qua thật chậm rãi – một cảnh tượng trái ngược hoàn toàn với sự kinh hoàng vừa diễn ra bên dưới.
Mùi máu tanh nồng nàn từ trước giờ đây đã dissipate hẳn thay vào đó là mùi hương thanh khiết của cỏ cây và hoa lá sau cơn mưa rào nhẹ nhàng buổi sáng sớm.
Y Hoa đứng một mình giữa căn phòng khách yên tĩnh trở lại, thở hổn hển vì kiệt sức nhưng cũng cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường như thể vừa được giải thoát khỏi gánh nặng ngàn cân đè lên vai từ lâu đời rồi kia kiba xem ra!
Hắn kiểm tra cơ thể mình kỹ càng hơn.
Những vết cắt và bầm tím do ảo giác gây ra giờ đã mờ dần đi trông thấy nhưng vẫn để lại những dấu hiệu rõ ràng về mức độ tổn thương tinh thần mà anh ta vừa phải chịu đựng qua trận chiến tâm lý đầy cam go này đây kiba xem ra!
Tuy nhiên, điều khiến Y Hoa kinh ngạc nhất không phải là sự phục hồi nhanh chóng của cơ thể bản sao mà là cảm giác mới mẻ đang nảy nở trong lòng anh ta: một sự tỉnh thức linh tính mạnh mẽ hơn bất kỳ lúc nào trước đó.
Hắn cúi xuống nhặt lấy một mảnh kính vỡ từ sàn nhà và soi vào đó để nhìn rõ gương mặt mình hơn chút nữa kiba xem ra!
Đôi mắt đen sâu thẳm giờ đây sáng lên rực rỡ như hai ngôi sao đang cháy trong đêm tối dày đặc bao phủ thành phố này lúc này tại chỗ này rồi kia kiba xem ra!
Linh năng của Y Hoa không còn là thứ hỗn loạn khó kiểm soát nữa; nó bắt đầu định hình theo một cấu trúc phức tạp nhưng hài hòa đến kỳ lạ – giống như những đường nét tinh xảo trên bức tranh thủy mặc cổ truyền đang dần hiện rõ dưới bàn tay tài hoa của họa sĩ bậc thầy vậy đó kiba xem ra!
Y Hoa bước tới gần cửa sổ lớn bằng kính trong suốt nhìn ra ngoài khung cảnh thành phố nhộn nhịp phía xa nơi những tòa nhà cao tầng chọc trời đang lấp lánh ánh đèn neon sặc sỡ vào ban đêm.
Hắn biết rằng mình không thể tiếp tục sống trong bóng tối nghi ngờ và sợ hãi nữa rồi kiba xem ra!
Phải tìm ra sự thật về nguồn gốc linh năng của chính mình cũng như vai trò thực sự mà tổ chức đen muốn sử dụng anh ta làm gì mới được chứ?
Không thì sẽ quá muộn màng cho cả hai phía luôn đó kiba xem ra!
Nhưng trước khi có thể suy nghĩ sâu xa hơn nữa, Y Hoa nhận thấy một chi tiết kỳ lạ trên lòng bàn tay trái của mình: những ký tự phát sáng màu đỏ tươi bắt đầu xuất hiện rõ ràng ngay dưới da thịt mỏng manh nơi đây tại chỗ này rồi kia kiba xem ra!
Chúng không phải là cảnh báo hay lời nguyền chết chóc đang ăn mòn linh hồn cô từng giây như trước nữa mà lại giống hệt y chang mã số nhận diện của chính Y Hoa thật sự trong hệ thống dữ liệu mật tuyệt đỉnh cao cấp nhất hiện nay luôn đó kiba xem ra!
Y Hoa trở về cơ sở ngầm của tổ chức Quản Lý Linh Giả dưới lòng đất sâu thẳm nơi các đồng đội cũ cũng như những người hướng dẫn mới đang chờ đợi kết quả nhiệm vụ khẩn cấp vừa rồi kia kiba xem ra!
Không khí trong căn phòng họp lớn lạnh lẽo và đầy mùi thuốc lá thơm nồng nàn khiến cho khứu giác nhạy bén của Y Hoa cảm thấy hơi khó chịu chút đỉnh nhưng anh ta vẫn cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể được luôn đó kiba xem ra!
Cổ Tranh ngồi ở đầu bàn dài bằng gỗ sẫm màu với dáng điệu thoải mái nhưng ánh mắt sắc lạnh như dao kiếm đang hướng thẳng vào Y Hoa từ phía bên kia phòng rộng lớn nọ kiba xem ra!
Anh ta uống cạn ly rượu vang đỏ còn sót lại trong rồi đặt nhẹ nhàng xuống mặt bàn kèm theo tiếng va chạm leng keng nhỏ bé nghe rất rõ ràng giữa không gian yên tĩnh này luôn đó kiba xem ra!
"Đã xong?" Cổ Tranh hỏi, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng sự nghi ngờ sâu sắc khó lòng giấu giếm được ngay cả khi hắn cố gắng diễn xuất thật tự nhiên nhất có thể lúc này tại chỗ nơi đây rồi kia kiba xem ra!
Y Hoa gật đầu ngắn gọn mà không cần phải giải thích thêm bất kỳ chi tiết nào về cuộc chiến tâm lý đầy cam go vừa qua bên trong Khe Rách Linh số 12 nữa cả luôn đó kiba xem ra!
"Đã xong," hắn trả lời, giọng nói lạnh lùng và vô cảm đến mức khiến cho những người xung quanh đều phải kinh ngạc thầm trong lòng mình ngay lúc này tại chỗ nơi đây rồi kia kiba xem ra!
Cổ Tranh nhíu mày khó hiểu nhưng vẫn không dám hỏi thêm bất kỳ câu nào vì biết rõ tính cách phức tạp của Y Hoa luôn đó kiba xem ra!
Y Hoa cảm thấy sự xa cách giữa mình và những người khác ngày càng lớn dần lên theo từng giây phút trôi qua chậm rãi nơi đây tại chỗ này rồi kia kiba xem ra!
Cô không còn là Y Hoa mà trước kia nữa; cô đã trở thành một thực thể hoàn toàn mới mẻ với sức mạnh khủng khiếp nhưng cũng đầy nguy hiểm tiềm tàng ẩn chứa bên trong đó luôn đó kiba xem ra!
Và giờ thì ai cũng biết rõ điều đó cả rồi.
Mảnh gương vỡ từ trên cao rơi xuống, phản chiếu khuôn mặt Y Hoa đã biến thành sương máu.
Kiba lùi bước, dao trong tay rít lên vì không thể chạm vào thứ aura tử khí đang bùng nổ.
Móng vuốt sắc bén bất th
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận