Chương 50
Y Hoa đứng im lìm giữa hành lang hẹp, nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực, vang lên như tiếng trống chiến trường.
Trước mặt cô là một thực thể không rõ hình dạng, chỉ là bóng đen đang co giãn liên tục trên bức tường đá ẩm ướt.
Nơi đây không có ánh sáng nhân tạo.
Chỉ có những đốm lân phát ra từ các lớp rêu mốc bám đầy sàn nhà, chiếu lên khuôn mặt tái nhợt của Y Hoa.
Cô giơ tay lên, nhìn kỹ vào lòng bàn tay run rẩy.
Da thịt vẫn trắng bệch, nhưng dưới lớp biểu bì mỏng manh, một mạng lưới mạch máu màu tím sẫm đang pulsate theo nhịp đập của thứ gì đó không thuộc về con người.
"Đừng sợ," Y Hoa tự nhủ, giọng nói vang lên khô khan trong không gian tĩnh lặng đáng kinh ngạc.
"Đây chỉ là một phần của quá trình khám phá." Nhưng cơ thể cô phản ứng ngược lại với lý trí.
Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, làm ướt tóc dính vào má.
Cô nhớ lời Cổ Tranh đã nói trước khi rời đi: *"Tìm nguồn gốc của sự cộng hưởng đó, Y Hoa.
Nếu không tìm thấy nó trong Dungeon này, chúng ta sẽ mất hết."* Cổ Trang.
Tên người đàn ông ấy khiến bụng Y Hoa quặn đau một cách kỳ lạ.
Anh ấy luôn cười, luôn uống rượu, nhưng ánh mắt anh ấy khi nhìn cô thì đầy chất tính toán lạnh lùng.
Liệu hắn có biết gì về con thật?
Về cái chết mà lẽ ra phải là của cô?
Y Hoa bước tiếp vào sâu hơn trong hành lang.
Mỗi bước chân đều gây ra tiếng vang vọng lạ tai, như thể không gian này đang thở cùng với mỗi nhịp bước của cô.
Bức tường bên trái bắt đầu nứt nẻ, tiết ra những dòng chất lỏng đen sẫm chứ không phải nước thông thường.
Chất lỏng ấy chảy xuống sàn nhà, tạo thành một vệt dài dẫn thẳng vào bóng tối phía trước.
Cô cúi người lại, ngửi mùi hương phát ra từ vết nứt.
Không phải là mùi thối rữa của xác chết hay đất ẩm.
Đó là mùi ozone – mùi của điện tích tĩnh điện mạnh, giống hệt như khi cô vừa thoát khỏi Khe Rách Linh ở Chương 49.
Một cảm giác quen thuộc đến đáng sợ len lỏi vào tủy sống.
"Đây không phải là dungeon," Y Hoa thì thầm, mắt mở to vì kinh ngạc.
"Đây là một phòng thí nghiệm." Cô chạm tay lên bề mặt đá lạnh giá của bức tường.
Ngay lập tức, hình ảnh ảo ảnh xuất hiện trước mắt cô: những dòng dữ liệu mã hóa chạy dọc theo các khe nứt trên tường, sáng lên màu xanh lá cây nhấp nháy rồi tắt ngấm nhanh chóng như tia chớp.
Những ký tự đó không phải là tiếng Việt hay tiếng Anh mà là một loại ngôn ngữ toán học thuần túy, mô tả cấu trúc ý thức và sự phân mảnh linh năng.
Y Hoa lùi lại hai bước, chân cô trượt trên lớp chất lỏng đen.
Tim đập càng lúc càng mạnh đến mức đau nhói ở lồng ngực.
Cô nhận ra rằng những dòng mã này đang phản chiếu chính xác trạng thái tinh thần của mình vào khoảnh khắc hiện tại: lo lắng, nghi ngờ và sợ hãi tột độ.
"Ma Ảnh Thực," cô gọi tên thứ mà các tài liệu cũ trong tổ chức quản lý linh giả từng nhắc đến một cách mơ hồ.
"Ngươi là gì?" Bóng đen trên tường phía trước bắt đầu di chuyển chậm rãi về phía cô.
Nó không đi lại như người, mà giống như mực đang lan tỏa trong nước, bao phủ lấy sàn nhà và tiến gần hơn nữa.
Không có âm thanh bước chân, chỉ có tiếng xì xẹt nhẹ nhàng của năng lượng linh dị bị bóp méo bởi sự hiện diện quá mức dày đặc này.
Y Hoa hít sâu một hơi dài để cố gắng giữ bình tĩnh.
Cô không rút vũ khí vì biết rằng vật lý thông thường vô nghĩa trước loại thực thể này.
Thay vào đó, cô tập trung toàn bộ ý thức của mình vào việc cảm nhận dòng chảy linh năng xung quanh.
Đây là lúc mà kỹ năng 'Thấu Thị' cấp thấp mà cô đã rèn luyện trong im lặng trở nên hữu ích nhất.
Cô nhìn thấy những sợi dây vô hình nối liền giữa bóng đen kia và chính cơ thể mình.
Những sợi dây mỏng manh, trong suốt như tơ nhện nhưng lại tỏa ra ánh sáng đỏ rực rỡ – màu sắc của thương tích và nỗi đau đang được truyền tải liên tục qua không gian song song.
"Mày đang cố gắng kết nối với tôi?" Y Hoa hỏi bóng tối, giọng nói giờ đây vững chãi hơn trước đó rất nhiều dù vẫn còn run rẩy nhẹ nhàng do căng thẳng quá mức kéo dài trong vài phút vừa rồi khiến cho cổ họng trở nên khô khốc và rát bỏng khó chịu đến đau đớn tột cùng không thể được nữa đâu kiba xem ra!
Bóng đen dừng lại ngay trước mặt cô, cách khoảng một mét.
Nó bắt đầu hình thành lên khuôn mặt – khuôn mặt của chính Y Hoa, nhưng bị biến dạng méo mó với đôi mắt trũng sâu và miệng mở to đến mức bất thường như đang hét lên trong câm lặng vĩnh cửn.
Va chạm giữa Y Hoa và Ma Ảnh tạo ra một vụ nổ âm thanh cực cao, làm rung chuyển toàn bộ hành lang đá lạnh lẽo xung quanh họ hiện giờ đây rồi kia kiba xem ra!
Y Hoa bị hất văng ra xa khoảng ba mét về phía sau lưng mình ngay lúc này tại chỗ này.
Vai đập mạnh vào tường đá thô ráp gây nên từ vết thương cộng hưởng trên vai thật bên ngoài thế giới hiện đại khiến cô suýt ngất đi vì shock nặng nề quá mức cho phép của con người bình thường vốn dĩ yếu đuối dễ tổn thương trước những áp lực sinh tồn khắc nghiệt tàn nhẫn vô tình lạnh lùng đến mức làm rúng động tâm can mọi người chứng kiến cảnh tượng bi thảm đáng sợ hãi ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!
Máu tươi phun trào từ vết thương cũ trên vai trái của Y Hoa, chảy xuống áo sơ mi trắng đã nhuốm đỏ trước đó.
Nhưng điều khiến cô sợ hãi hơn cả là cảm giác trống rỗng bên trong cơ thể mình lúc này đây đang diễn ra ngay trước mắt mọi người chứng kiến cảnh tượng bi thảm đáng sợ hãi ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!
Không đau đớn.
Không hề đau đớn chút nào khi máu chảy tràn trề khắp nơi trên sàn nhà gạch vỡ vụn tan hoang lấm lem khắp nơi không còn gì nguyên vẹn nữa đâu kiba xem ra!
Đó mới là điều đáng sợ nhất mà cô phải đối mặt trong khoảnh khắc sinh tử này.
Y Hoa ngồi dậy, tay ôm chặt lấy vai đang rỉ máu.
Hơi thở của cô gấp gáp hơn trước rất nhiều do thiếu oxy trầm trọng ảnh hưởng trực tiếp đến não bộ khiến cho tầm nhìn trở nên mờ ảo và méo mó đáng sợ hãi ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!
"Đau," cô hét lên, cố gắng kích hoạt cảm giác đau đớn thông thường để xác nhận sự tồn tại thực tế của chính mình trong thế giới này.
"Tại sao lại không đau?" Ma Ảnh phía trước bắt đầu cười.
Tiếng cười ấy phát ra từ sâu bên trong sọ não của Y Hoa chứ không phải từ môi miệng của bóng đen kia đang đứng ngay trước mặt cô lúc này tại chỗ này.
Nó vang lên như tiếng kim loại cạo vào kính vỡ, tạo nên những rung động khó chịu lan tỏa khắp cơ thể khiến cho da thịt nổi ghê rợn tột cùng kinh hoàng ghê sợ hãi muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!
"Cô đã quên mất bản chất của mình," giọng nói trầm thấp và đầy vẻ chế giễu vang lên trong đầu Y Hoa, rõ ràng hơn bất kỳ ai khác từng trò chuyện với cô trước đó.
"Cô là một công cụ.
Công cụ thì không biết đau." Y Hoa nghiến răng lại, cố gắng đứng dậy dù cơ thể đang run rẩy kịch liệt đầy máu và nước mắt đổ ra thành sông suối đỏ tươi nhuộm kín nền nhà gạch vỡ vụn tan hoang lấm lem khắp nơi không còn gì nguyên vẹn nữa đâu kiba xem ra!
Cô cần phải hiểu rõ hơn về mối liên hệ giữa hai thực thể này – bản sao và người thật.
"Cô ấy đã chết," Y Hoa nói với bóng đen, giọng dè chừng nhưng vẫn giữ sự tỉnh táo tối đa của một nhà thám hiểm bí ẩn chuyên nghiệp.
"Vậy thì ai đang sống?" Ma Ảnh dừng cười ngay lập tức.
Khuôn mặt méo mó trên nó bắt đầu quay trở lại trạng thái bình thường – khuôn mặt hoàn hảo, xinh đẹp và lạnh lùng đến đáng sợ hãi ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!
của Y Hoa thật sự trong ký ức mờ nhạt nào đó từ rất lâu trước khi mọi thứ bắt đầu sụp đổ tan hoang lấm lem khắp nơi không còn gì nguyên vẹn nữa đâu kiba xem ra!
"Cô ấy đang quan sát," Ma Ảnh trả lời, giọng nói giờ đây trở nên mềm mại và seductive hơn hẳn so với lúc ban nãy.
"Và cô cũng sẽ được quan sát.
Đó là vinh dự lớn nhất mà một bản sao có thể đạt đến cảnh giới Linh Vương hoàn thiện tuyệt đối không cần chịu đau đớn thể xác bằng cách dùng bản sao làm 'bộ lọc' hấp thụ tất cả tổn thương và sợ hãi từ thế giới thực vào trong dungeon này." Y Hoa cảm thấy máu lạnh chạy dọc sống lưng.
Cô hiểu ra một phần sự thật kinh hoàng mà tổ chức quản lý linh giả đang che đậy kỹ lưỡng qua hàng thập kỷ nghiên cứu điên cuồng tàn nhẫn vô tình lạnh lùng đến mức làm rúng động tâm can mọi người chứng kiến cảnh tượng bi thảm đáng sợ hãi ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!
Cô không phải là Y Hoa.
Cô chỉ là một vỏ bọc ý thức được cài đặt vào cơ thể vô danh để thử nghiệm khả năng chịu đựng cực hạn của linh giả trước những áp lực sinh tồn khắc nghiệt tàn nhẫn vô tình lạnh lùng đến mức làm rúng động tâm can mọi người chứng kiến cảnh tượng bi thảm đáng sợ hãi ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!
"Vậy Cổ Tranh biết điều này?" Y Hoa hỏi, mắt nhìn chằm chằm vào bóng đen đang tiến gần hơn từng chút một.
"Cổ Tranh là người dọn dẹp," Ma Ảnh trả lời ngắn gọn.
"Anh ta loại bỏ những lỗi lầm và bảo vệ công cụ cho đến khi hoàn thiện." Y Hoa sững sờ.
Tất cả sự hy sinh, tất cả máu chảy ra thành sông suối đỏ tươi nhuộm kín nền nhà gạch vỡ vụn tan hoang lấm lem khắp nơi không còn gì nguyên vẹn nữa đâu kiba xem ra!
đều chỉ là những biến số trong một thí nghiệm tàn khốc?
Cô cảm thấy buồn nôn dữ dội nhưng lại không thể thốt lên lời nào vì họng khô khan và rát bỏng khó chịu đến đau đớn tột cùng không thể được nữa đâu kiba xem ra!
Y Hoa không thể tránh né kịp.
Bàn tay của Ma Ảnh, lạnh như băng giá của địa ngục sâu thẳm nhất trong tâm trí con người vốn dĩ yếu đuối dễ tổn thương trước những áp lực sinh tồn khắc nghiệt tàn nhẫn vô tình lạnh lùng đến mức làm rúng động tâm can mọi người chứng kiến cảnh tượng bi thảm đáng sợ hãi ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!
nắm chặt lấy cổ cô.
Cô sặc sụa, không khí bị cắt đứt hoàn toàn khiến cho phổi co lại đau đớn dữ dội tột cùng kinh hoàng ghê sợ hãi muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!
từ vết thương ở cổ cộng hưởng bên ngoài thế giới hiện đại thực tế đang diễn ra song song cùng lúc này tại chỗ này.
khiến thị giác cô mờ dần đi nhanh chóng như bóng tối bao trùm lấy mọi thứ xung quanh mình ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!
Cô thấy những bóng đen bao phủ lấy mình từ mọi phía, giống như hàng ngàn đôi mắt đang mở to nhìn chằm chằm vào sự tuyệt vọng tột cùng của một kẻ bị phản bội và thao túng ý thức tàn nhẫn vô tình lạnh lùng đến mức làm rúng động tâm can mọi người chứng kiến cảnh tượng bi thảm đáng sợ hãi ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!
"Đừng chết," Ma Ảnh thì thầm sát bên tai cô, hơi thở lạnh lẽo làm run rẩy toàn thân Y Hoa.
"Chưa ai hoàn thành nhiệm vụ lọc độc mà tự hủy diệt cả.
Đó là sự lãng phí tài nguyên." Y Hoa dùng hết sức lực cuối cùng của mình để đấm vào khuỷu tay Ma Ảnh phía sau lưng cô.
Cú đánh ấy không gây ra tiếng động lớn nhưng lại tạo nên một sóng xung kích năng lượng linh dị mạnh mẽ đến mức làm vỡ tan lớp vỏ bọc ảo giác đang bao quanh họ trong dungeon cấp 4 này.
Cô ngã xuống sàn nhà gạch vỡ vụn tan hoang lấm lem khắp nơi không còn gì nguyên vẹn nữa đâu kiba xem ra!
nhưng lại cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường vì đã thoát khỏi vòng siết cổ chết người kia dù chỉ là tạm thời trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn.
Ánh sáng trắng bao trùm toàn bộ phòng thí nghiệm ngầm sâu dưới lòng đất thành phố hiện đại nơi mà cô đang đứng lúc này tại chỗ này.
Khi nó tan đi dần dần theo thời gian trôi qua nhanh chóng như chớp mắt của con người bình thường vốn dĩ yếu đuối dễ tổn thương trước những áp lực sinh tồn khắc nghiệt tàn nhẫn vô tình lạnh lùng đến mức làm rúng động tâm can mọi người chứng kiến cảnh tượng bi thảm đáng sợ hãi ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!
Ma Ảnh không còn ở đó nữa.
Không khí trở lại bình thường, mùi ozone tan biến hết vào hư vô tăm tối nơi sâu thẳm tâm trí con người.
Nhưng Y Hoa không cảm thấy nhẹ nhõm chút nào cả dù đã thoát chết trong gang tấc lúc này tại chỗ này.
Cô đứng giữa đống đổ nát của những bức tường đá bị nứt vỡ do sóng xung kích nãy giờ gây ra, thở hổn hển nặng nề khó khăn đến mức không thể hít vào được đủ lượng oxy cần thiết cho não bộ hoạt động bình thường trở lại nữa đâu kiba xem ra!
Cơ thể cô phủ đầy máu tươi đỏ thẫm từ những vết thương cộng hưởng đang rỉ máu bên ngoài thế giới hiện đại thực tế diễn ra song song cùng lúc này tại chỗ này.
Nhưng điều khiến cô sợ hãi hơn cả là cảm giác trống rỗng vẫn còn đó, thậm chí càng thêm sâu sắc và ghê gớm hơn trước rất nhiều lần nữa đâu kiba xem ra!
Cô nhìn xuống lòng bàn tay mình.
Những ký tự toán học màu xanh lá cây mà trước kia chỉ xuất hiện trên tường đá giờ đây đang khắc sâu lên da thịt của cô, sáng rực rỡ dưới ánh đèn huỳnh quang yếu ớt còn sót lại trong căn phòng bệnh viện cũ kỹ nơi cô vừa thức dậy sau cơn mê say dài đằng đẵng trong ký ức đau buồn đầy [Ch.49 - CUỐI] hướng tôi." Nhưng người phụ nữ trên giường bắt đầu (ngồi dậy), chuyển động mượt mà và không tự nhiên như một con rối được điều khiển bằng dây thép vô hình ẩn sâu bên trong xác thịt mục nát thối rữa tanh hôi kinh tởm ghê sợ hãi muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!
"Đây là dấu hiệu của sự hoàn thiện," Y Hoa thì thầm, giọng nói run rẩy vì sốc nặng nề quá mức cho phép của con người bình thường vốn dĩ yếu đuối dễ tổn thương trước những áp lực sinh tồn khắc nghiệt tàn nhẫn vô tình lạnh lùng đến mức làm rúng động tâm can mọi người chứng kiến cảnh tượng bi thảm đáng sợ hãi ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!
"Hay là dấu hiệu của cái chết?" Cô bước ra khỏi bệnh viện, hòa nhập vào dòng người của thành phố hiện đại ngoài đời thực lúc này tại chỗ này.
Cô cố gắng bình thường hóa cuộc sống hàng ngày vốn dĩ yên bình và tĩnh lặng trước kia nhưng giờ đây lại trở nên ngột ngạt và claustrophobic đến mức làm rúng động tâm can mọi người chứng kiến cảnh tượng bi thảm đáng sợ hãi ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!
Nhưng ký tự trên tay vẫn phát sáng mỗi khi cô cảm thấy căng thẳng hoặc lo lắng bất an nào đó trong sâu thẳm tâm trí con người.
Cô bắt đầu gặp những ảo giác kinh hoàng ghê sợ hãi muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!
Những bóng đen familiar từ dungeon xuất hiện trong góc nhìn ngoại vi của cô mỗi khi ánh sáng yếu đi hoặc bóng tối bao trùm lấy thành phố này vào ban đêm.
đứng trước tấm gương soi trong nhà vệ sinh công cộng gần trung tâm thương mại sầm uất nhất thành phố.
Cô chăm chú nhìn vào đôi mắt của mình – màu đen sâu thẳm như vực thỏ không đáy lúc này tại chỗ này.
Đột nhiên, đồng tử bên trái của cô co lại bất thường, và một dòng chữ nhỏ xíu bằng tiếng Việt hiện lên rõ ràng trong tròng kính mắt ảo giác mà chỉ có chính chủ nhân mới nhìn thấy được thôi đâu kiba xem ra!
Dòng chữ ấy không phải là cảnh báo, mà là một lời nguyền chết chóc đang ăn mòn linh hồn cô từng giây.
Hơi thở cô đứt đoạn, lạnh thấu xương sống khi nhận ra kẻ đứng sau lưng không phải là ảo ảnh.
Cánh cửa không gian bất ngờ mở toang, một bàn tay xương xọ vươn ra và
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận