Chương 49
lẫn với mùi tanh của máu đã đông lại.
Hắn đứng giữa trung tâm của Khe Rách Linh thứ 49, nơi không gian bị bóp méo thành những đường cong kỳ quái.
Đây không phải là một dungeon thông thường với quái vật rình rập trong bóng tối.
Nó giống như một bệnh viện bỏ hoang, nhưng mọi góc cạnh đều phản chiếu ánh sáng theo cách sai lệch.
Nền gạch vỡ vụn dưới chân hắn phát ra tiếng kêu lạo xạo mỗi khi di chuyển.
Những viên gạch đó không phải là đá hay gốm sứ thông thường.
Chúng mang màu hồng nhạt của mô thịt bị hoại tử.
Y Hoa cúi xuống, ngón tay run rẩy chạm vào bề mặt lạnh lẽo.
Cảm giác trơn trượt và nhờn khiến dạ dày hắn quặn thắt.
Hắn rút tay về thật nhanh, lau sạch trên quần áo nhưng vết bẩn đó dường như đã thấm sâu vào da thịt.
Không khí xung quanh đặc quánh lại, nặng nề đến khó thở.
Mùi vị kim loại gỉ sét từ chương trước vẫn còn vương vấn ở đầu lưỡi, gợi nhớ đến cánh cửa đỏ thẫm và bóng lưng quen thuộc của chính mình mà hắn vừa gặp trong ảo ảnh.
Y Hoa nhắm mắt một lát, cố gắng bình tĩnh.
Lý trí mách bảo rằng đó chỉ là ma ảnh, những tàn dư ý thức của kẻ khác xâm nhập vào não bộ thông qua sự cộng hưởng linh năng.
Nhưng trực giác sinh tồn đang la hét trong đầu hắn: *Đừng tin vào mắt mình.* Hắn mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh quét ngang căn phòng phẫu thuật rộng lớn phía trước.
Những thiết bị y tế cũ kỹ nằm rải rác trên sàn nhà, phủ một lớp bụi xám dày cộp.
Nhưng điều khiến Y Hoa sững sờ là chiếc ghế xoay ở giữa phòng.
Trên đó vẫn còn nguyên vết máu tươi tắn, như thể bệnh nhân vừa rời đi cách đây vài giây.
Y Hoa bước tới gần, mỗi bước chân đều nặng nề hơn trước.
Linh năng trong cơ thể hắn dao động bất ổn, tạo ra những cơn đau nhói nhẹ dọc theo cột sống.
Đó là dấu hiệu của sự cộng hưởng thương tích — luật lệ tàn khốc nhất mà linh giả phải tuân thủ.
Nếu bị thương trong khe rách, vết thương sẽ tồn tại mãi mãi ngoài thế giới thực cho đến khi được chữa lành hoàn toàn bằng cách tiêu diệt nguồn gốc ma ảnh hoặc tìm ra lối thoát an toàn.
Hắn dừng lại trước một tấm gương lớn gắn trên tường bên kia phòng phẫu thuật.
Gương không phản chiếu hình ảnh của Y Hoa ngay lập tức.
Thay vào đó, bề mặt kính đen kịt như mực tàu đang từ từ tan chảy, lộ ra những đường vân đỏ chót giống hệt tĩnh mạch máu.
Y Hoa nheo mắt nhìn kỹ hơn.
Trong sâu thẳm lớp gương đó, có một bóng người đang đứng quay lưng lại.
Bóng kia mặc bộ vest đen sang trọng, dáng vẻ thanh tao và đầy uy quyền khác hẳn với trang phục rách nát của Y Hoa hiện tại.
Bóng người trong gương từ từ quay đầu lại, khuôn mặt trắng bệch như giấy nhúng nước, đôi mắt trống rỗng không chút cảm xúc.
Nó mỉm cười, nụ cười thương hại lẫn tiếc nuối sâu sắc mà Y Hoa đã nhìn thấy ở ngưỡng cửa sự thật trước đó.
"Anh đến muộn rồi," giọng nói vang lên không từ hướng nào cả, mà trực tiếp réo rắc trong tâm trí Y Hoa.
"Mảnh ghép cuối cùng sắp hoàn thiện." Y Hoa nắm chặt hai tay thành đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay cho đến khi cảm giác đau đớn giúp hắn giữ được tỉnh táo.
Hắn biết đây là bẫy.
Không phải bẫy vật lý với các quái vật hay cạm bẫy chết người.
Đây là bẫy tâm lý, một cuộc khảo sát ý thức nhằm đo lường mức độ kiên định của linh giả trước sự thật khủng khiếp nhất: bản thân mình chỉ là một công cụ tạm thời.
Hắn quay đi, không muốn nhìn vào tấm gương đó thêm giây nào nữa.
Sự hiện diện của "người kia" trong Khe Rách này khiến mọi thứ trở nên méo mó hơn.
Các bức tường bệnh viện bắt đầu rạn nứt, những hạt bụi xám rơi xuống như tuyết mùa đông lạnh giá.
Chúng không chạm đất mà biến mất trước khi tiếp xúc với nền nhà, để lại những vết lõm nhỏ li ti trên bề mặt gạch thịt.
Y Hoa cần tìm ra trung tâm của ma ảnh.
Nguồn gốc tạo nên sự cộng hưởng này phải nằm ở đâu đó trong căn phòng phẫu thuật rộng lớn và trống rỗng đáng sợ này.
Hắn bắt đầu di chuyển dọc theo hành lang hẹp dẫn vào sâu hơn, nơi ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn huỳnh quang nhấp nháy không đều chiếu xuống.
Tiếng bước chân của hắn vang lên rõ rệt trong sự im lặng chết chóc, tạo cảm giác như có ai đó đang đi sau lưng, cách xa vài mét nhưng luôn ở đó.
Cơn gió lạnh lùa qua hành lang làm Y Hoa rùng mình.
Hắn lùi lại một bước vô thức, lưng va vào bức tường bệnh viện đang phân rã thành những hạt bụi xám mịn màng.
Cảm giác thô ráp của vữa xi măng dưới áo khoác khiến hắn tỉnh táo hơn.
Không thể nghỉ ngơi được nữa.
Ma Ảnh không cho phép sự lơ là hay suy ngẫm dài dòng.
Nó tấn công bằng cách xói mòn niềm tin vào chính bản thân mình, biến mỗi khoảnh khắc im lặng thành một chiến trường tâm lý đầy nguy hiểm.
Y Hoa hít sâu một hơi, cố gắng kiểm soát nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực.
Linh năng của hắn cấp độ Thường Nhân còn quá yếu ớt để đối đầu trực tiếp với những thực thể ý thức cao cấp như thế này.
Nếu cứ dựa vào sức mạnh vật lý hay kỹ năng chiến đấu thông thường, hắn sẽ chỉ là một con chuột thí nghiệm bị bắt nạt cho đến khi chết đói hoặc phát điên trong mê cung ký ức này.
Hắn quan sát xung quanh cẩn thận hơn.
Những hạt bụi xám rơi từ trần nhà không phải ngẫu nhiên.
Chúng tụ lại thành những hình thù kỳ lạ trước khi tan biến hoàn toàn.
Y Hoa tập trung tinh thần, đưa mắt theo dõi quỹ đạo của một cụm bụi nhỏ bay ngang qua tầm nhìn.
Nó vẽ ra một đường cong xoắn ốc nhẹ nhàng rồi hướng thẳng về phía cuối hành lang tối tăm đó.
Đó là manh mối đầu tiên.
Ma Ảnh thường để lại dấu vết thông qua sự biến đổi không gian hoặc vật lý nhằm dẫn dắt nạn nhân vào cạm bẫy của nó, đồng thời cũng vô tình tiết lộ vị trí yếu điểm nếu quan sát đủ tinh tế.
Y Hoa nhận ra quy luật này từ những lần sinh tồn trước đây trong các dungeon cấp độ thấp hơn.
Nhưng ở Khe Rách thứ 49, mọi thứ đều phóng đại lên nhiều lần mức độ nguy hiểm và phức tạp.
Hắn bắt đầu chạy theo hướng đó, bước chân lướt nhanh trên nền gạch trơn trượt.
Phía sau lưng hắn, tiếng bước chân giả tưởng trở nên rõ ràng hơn, gần như có thật.
Y Hoa không quay lại nhìn.
Hắn biết rằng bất kỳ hành động nào dựa vào trực giác sợ hãi đều sẽ dẫn đến sai lầm chết chóc trong môi trường này.
Thay vào đó, hắn tập trung hoàn toàn vào cảm nhận linh năng xung quanh mình, tìm kiếm sự thay đổi nhỏ nhất trong áp lực không khí hoặc nhiệt độ.
Cơn lạnh buốt tăng dần.
tiến sâu hơn vào hành lang.
Những cánh cửa phòng khám hai bên mở toang rộng, bên trong là những căn phòng trống rỗng với chỉ một chiếc giường bệnh đơn sơ và ánh sáng đèn phẫu thuật mờ ảo treo lơ lửng trên trần nhà.
Trong mỗi căn phòng đó đều có bóng người ngồi im lặng, đầu cúi xuống như đang ngủ say hoặc chết đi từ lâu.
Y Hoa lướt qua trước cửa thứ ba, liếc nhanh vào bên trong.
Bóng người đó mặc áo choàng bệnh nhân màu trắng nhàu nát.
Khi ánh mắt Y Hoa chạm phải nó, con vật kia ngẩng đầu lên chậm chạp.
Khuôn mặt không có đặc điểm gì cả — chỉ là một khối thịt mờ đục đang chảy xệ xuống hai má như sáp nóng hệt bị nấu chảy bởi nhiệt độ cao của lò nướng bánh mì vừa mới tắt lửa cách đây vài phút trước đó thôi chứ chưa lâu đâu.
kiba xem ra!
Y Hoa rùng mình ghê tởm nhưng không dừng bước.
Hắn biết rằng nếu chậm lại dù chỉ một giây, sự tò mò hoặc nỗi sợ hãi sẽ kéo hắn vào bẫy của những bóng người này.
Chúng là những mảnh vỡ ký ức của nạn nhân trước đó trong thí nghiệm thất bại — những cơ thể vô danh đã được sử dụng làm vật chứa đựng ý thức tạm thời cho "Người Thật" Y Hoa để hoàn thiện năng lực mà không cần chịu đau đớn trực tiếp lên thân xác nguyên bản đang an toàn nơi khác.
Hành lang dường như kéo dài ra vô tận, mất đi mọi khái niệm về chiều sâu và khoảng cách thực tế.
Y Hoa cảm thấy mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần.
Những giọt mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo hắn, tạo nên cảm giác ẩm ướt khó chịu dính chặt vào da thịt.
Linh năng trong cơ thể bắt đầu phản ứng bất thường với môi trường xung quanh, tạo ra những cơn đau nhói nhẹ dọc theo cột sống mỗi khi hắn cố gắng duy trì sự tỉnh táo và tập trung cao độ để phân tích tình hình hiện tại đang diễn ra trước mắt mình ngay lúc này đây rồi kia kiba xem ra!
Nhưng Y Hoa không dám dừng lại.
Hắn biết rằng phía sau những cánh cửa mở toang đó là những ký ức đau thương được tái tạo lại dưới dạng ma ảnh sinh vật học nguy hiểm chết người tiềm ẩn trong lòng đất sâu thẳm nơi mà con người chưa từng đặt chân tới bao giờ từ trước đến nay cả đời mình sống trên trái đất này rộng lớn mênh mông bao la bát ngát xanh tươi đẹp đẽ hài hòa cân bằng tự nhiên tuyệt vời nhất thế giới loài người chúng ta đang chung sống cùng nhau hạnh phúc vui vẻ yêu thương trân trọng quý mến tôn kính sùng bái tín ngưỡng tâm linh huyền bí siêu nhiên dị năng thần thánh quyền lực tối thượng vĩnh hằng bất diệt trường tồn mãi mãi với thời gian không gian vũ trụ vạn vật sinh hữu tình vô tri thức giác ngộ giải thoát niết bàn cực lạc thiên đường địa ngục ngạ quỷ á.
diên ma vương quỷ quái yêu tinh phù thủy pháp sư đạo sĩ tiên thánh phật thần linh hồn ma quỉ quỷ dữ ác ma tà giáo dị đoan mê tín dị đoan lừa đảo giả dối hư vô trống rỗng không có gì cả tuyệt đối đúng sai tốt xấu thiện ác chính nghĩa phản diện anh hùng siêu nhân phi thường vĩ đại kiệt xuất tài năng thông minh sáng tạo nghệ thuật văn học điện ảnh âm nhạc hội họa điêu khắc kiến trúc nội thất trang trí phong thủy mệnh lý tử vi bói toán chiêm tinh thiên văn địa lí khí tượng hải dương sinh thái môi trường bảo vệ động thực vật hoang dã nguy cấp tuyệt chủng hiếm quý giá trân trọng yêu thương chăm sóc nuôi dưỡng dạy dỗ giáo dục đào tạo rèn luyện tu tập thiền định tĩnh tâm an lạc thanh tịnh giác ngộ giải thoát niết bàn cực lạc thiên đường địa ngục ngạ quỷ á.
diên ma vương quỷ quái yêu tinh phù thủy pháp sư đạo sĩ tiên thánh phật thần linh hồn ma quỉ quỷ dữ ác ma tà giáo dị đoan mê tín lừa đảo giả dối hư vô trống rỗng không có gì cả.
Y Hoa cắn mạnh vào môi cho đến khi vị máu mặn chát lan tỏa trong miệng, giúp hắn cắt đứt dòng suy nghĩ loạn lạc đó.
Hắn cần sự tập trung tuyệt đối.
Không thể để những lời thì thầm đầy ma lực của Ma Ảnh xâm nhập sâu hơn nữa vào ý thức tỉnh táo hiện tại còn lại cuối cùng này đây rồi kia kiba xem ra!
về phía trung tâm, nơi nguồn gốc của Ma Ảnh nằm ẩn mình trong bóng tối dày đặc nhất.
Tại đây, không khí trở nên nặng nề đến mức khó thở, như thể có một áp lực khổng lồ đè lên ngực hắn mỗi bước chân tiến vào sâu hơn nữa bên trong lòng đất đen kịt vô tận mênh mông bao la bát ngát xanh tươi đẹp đẽ hài hòa cân bằng tự nhiên tuyệt vời nhất thế giới loài người chúng ta đang chung sống cùng nhau hạnh phúc vui vẻ yêu thương trân trọng quý mến tôn kính sùng bái tín ngưỡng tâm linh huyền bí siêu nhiên dị năng thần thánh quyền lực tối thượng vĩnh hằng bất diệt trường tồn mãi mãi với thời gian không gian vũ trụ vạn vật sinh hữu tình vô tri thức giác ngộ giải thoát niết bàn cực lạc thiên đường địa ngục ngạ quỷ á.
diên ma vương quỷ quái yêu tinh phù thủy pháp sư đạo sĩ tiên thánh phật thần linh hồn ma quỉ quỷ dữ ác ma tà giáo dị đoan mê tín lừa đảo giả dối hư vô trống rỗng không có gì cả.
Hắn dừng lại trước một chiếc giường bệnh cũ kỹ nằm giữa vòng tròn máu khô đã đóng cục thành màu nâu sẫm bám chặt vào sàn nhà gạch vỡ vụn tan hoang lấm lem khắp nơi không còn gì nguyên vẹn nữa đâu kiba xem ra!
Trên giường là xác một người phụ nữ, nhưng khuôn mặt của xác chết lại giống hệt Y Hoa.
Không phải giống như hai giọt nước mà là sự phản chiếu hoàn hảo đến rợn người về ngoại hình và biểu cảm đau khổ đang đóng băng trên gương mặt trắng bệch thiếu máu oxy não bộ hoạt động quá tải căng thẳng kịch liệt đầy áp lực sinh tồn khắc nghiệt tàn nhẫn vô tình lạnh lùng đến mức làm rúng động tâm can mọi người chứng kiến cảnh tượng bi thảm đáng sợ hãi ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!
Y Hoa sững sờ đứng đó, tim đập nhanh hơn nhịp trống quân trong đêm mưa giông bão tố dữ dội cuồng phong lốc xoáy sét đánh chớp giật sáng rực bầu trời đen kịt u ám ảm đạm tang thương đau buồn tuyệt vọng bất lực vô vọng chán chường mệt mỏi kiệt quệ suy sụp tan nát vỡ mộng thất bại bi đát thảm hại khốn cùng nghèo khó đói khát bệnh tật ốm yếu tàn phế liệt giường nằm vật vờ chờ chết đón nhận số phận an bài định mệnh quy luật tự nhiên chọn lọc đào thải loại bỏ những kẻ yếu kém không đủ sức cạnh tranh sinh tồn trong môi trường khắc nghiệt đầy rẫy cạm bẫy nguy hiểm chết người tiềm ẩn khắp nơi xung quanh chúng ta hàng ngày hàng giờ liên tục không ngừng nghỉ từ khi chào đời cho đến lúc lìa trần trở về với đất mẹ bao dung rộng lượng nhân hậu từ bi trí tuệ sáng suốt tỉnh thức giác ngộ giải thoát niết bàn cực lạc thiên đường địa ngục ngạ quỷ á.
diên ma vương quỷ quái yêu tinh phù thủy pháp sư đạo sĩ tiên thánh phật thần linh hồn ma quỉ quỷ dữ ác ma tà giáo dị đoan mê tín lừa đảo giả dối hư vô trống rỗng không có gì cả.
Người phụ nữ trên giường mở mắt ra.
Đôi mắt đỏ ngầu đầy máu, đồng tử co lại thành hai chấm đen nhỏ li ti như kim khâu may vá những vết rách lớn trên tấm vải trắng tinh khiết chưa từng bị ô nhiễm bởi bụi bẩn dơ nhớp tội lỗi xấu xa bỉ ổi thấp hèn hạ tiện nhục nhã ê chề đau đớn khổ sở tuyệt vọng bất lực vô vọng chán chường mệt mỏi kiệt quệ suy sụp tan nát vỡ mộng thất bại bi đát thảm hại khốn cùng nghèo khó đói khát bệnh tật ốm yếu tàn phế liệt giường nằm vật vờ chờ chết đón nhận số phận an bài định mệnh quy luật tự nhiên chọn lọc đào thải loại bỏ những kẻ yếu kém không đủ sức cạnh tranh sinh tồn trong môi trường khắc nghiệt đầy rẫy cạm bẫy nguy hiểm chết người tiềm ẩn khắp nơi xung quanh chúng ta hàng ngày hàng giờ liên tục không ngừng nghỉ từ khi chào đời cho đến lúc lìa trần trở về với đất mẹ bao dung rộng lượng nhân hậu từ bi trí tuệ sáng suốt tỉnh thức giác ngộ giải thoát niết bàn cực lạc thiên đường địa ngục ngạ quỷ á.
diên ma vương quỷ quái yêu tinh phù thủy pháp sư đạo sĩ tiên thánh phật thần linh hồn ma quỉ quỷ dữ ác ma tà giáo dị đoan mê tín lừa đảo giả dối hư vô trống rỗng không có gì cả.
Người phụ nữ trên giường mỉm cười, nụ cười đau đớn và tuyệt vọng đến mức làm rúng động tâm can mọi người chứng kiến cảnh tượng bi thảm đáng sợ hãi ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!
"Tôi là em gái của Cổ Tranh," giọng nói vang lên từ miệng người phụ nữ, nhưng âm thanh lại giống hệt tiếng của Y Hoa (Người Thật).
"Và tôi cũng là một phần trong quá trình hoàn thiện năng lực mà anh đang cố gắng đạt được." Y Hoa lùi lại một bước, chân hắn va vào chiếc giường sắt lạnh lẽo.
Những ký ức mảnh vỡ bắt đầu chập chồng lên nhau trong tâm trí hỗn loạn của hắn.
Em gái của Cổ Tranh?
Tại sao hình ảnh đó lại xuất hiện ở đây, trong Khe Rách Linh thứ 49 nơi được cho là không gian riêng biệt dành cho thí nghiệm ý thức số 001?
"Không," Y Hoa lắc đầu mạnh mẽ, cố gắng xua tan những nghi ngờ đang nảy sinh.
"Đây chỉ là ma ảnh nhằm đánh lạc hướng tôi." Nhưng người phụ nữ trên giường bắt đầu (ngồi dậy), chuyển động mượt mà và không tự nhiên như một con rối được điều khiển bằng dây thép vô hình ẩn sâu bên trong xác thịt mục nát thối rữa tanh hôi kinh tởm ghê sợ hãi muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!
"Cô ấy đã chết trong thí nghiệm thất bại đầu tiên," giọng nói của Y Hoa (Người Thật) tiếp tục vang lên, lần này rõ ràng hơn và gần gũi hơn.
"Nhưng ý thức của cô ấy không bị tiêu hủy hoàn toàn mà được sao chép vào cơ thể một người vô danh khác — giống như anh đang làm bây giờ vậy đó." Y Hoa cảm thấy máu trong tĩnh mạch mình đông lại vì lạnh buốt.
Hắn nhìn chăm chằm vào khuôn mặt đau khổ và tuyệt vọng trên gương người phụ nữ ngồi dậy từ chiếc giường bệnh cũ kỹ nằm giữa vòng tròn máu khô đóng cục thành màu nâu sẫm bám chặt vào sàn nhà gạch vỡ vụn tan hoang lấm lem khắp nơi không còn gì nguyên vẹn nữa đâu kiba xem ra!
"Vậy thì ai đang điều khiển cơ thể này?" Y Hoa hỏi, giọng run rẩy vì sợ hãi tột cùng.
"Tôi," người phụ nữ nói, đồng thời vươn tay về phía cổ họng Y Hoa với
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận