Chương 48

Không gian xung quanh Y Hoa bắt đầu sụp đổ.

Những mảng bê tông xám xịt và bụi đỏ từ "Khe Rách Linh" đang tan rã thành những pixel đen kịt, nuốt chửng ánh sáng yếu ớt còn sót lại trong căn phòng này.

Đây là giai đoạn cuối của dungeon, nơi thực tại và ảo ảnh giao thoa mạnh nhất.

Quy luật vật lý ở đây đã trở nên lỏng lẻo như nước chảy dưới mưa.

Y Hoa đứng giữa vòng xoáy hỗn loạn đó.

Hơi thở cô ngắt quãng, từng nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực khô khốc.

Mùi kim loại gỉ sét pha lẫn với mùi thối rữa của xác thịt mục nát vẫn còn bám dính vào mũi, gợi nhớ đến những gì vừa xảy ra trước khi cánh cửa đỏ thẫm mở ra.

Nhưng giờ đây, thứ hương vị đó đã thay đổi.

Nó ngọt ngào hơn, seductive hơn, như thể cái chết đang thì thầm lời mời gọi dịu dàng nhất.

Cô nhìn xuống lòng bàn tay trái của mình.

Vết đen hằn rõ từ lần tiếp xúc trước vẫn nằm đó, nhưng nó không còn lạnh buốt nữa.

Thay vào đó, nó nóng rực lên, lan tỏa những đường mạch máu nhỏ li ti dưới da như mạng lưới rễ cây đang vươn sâu vào tủy sống.

Y Hoa cảm thấy một sự xâm lấn tinh vi.

Không phải là đau đớn thể xác, mà là một nỗi sợ mơ hồ về chính bản thân mình.

"Cậu đã nhìn thấy rồi đúng không?" Giọng nói ấy vang lên trong đầu cô lần nữa.

Lần này nó rõ ràng hơn, gần gũi hơn, và đáng sợ nhất là sự quen thuộc kinh hoàng.

Nó giống như giọng của chính.

cô nói chuyện với người khác trước gương, nhưng mang theo một tầng sâu thẳm đầy thù địch mà cô chưa từng biết đến.

Y Hoa không đáp lời.

Cô chỉ đứng đó, mắt mở to nhìn vào bóng lưng đang quay lại từ phía sau cánh cửa đỏ.

Phiên bản nguyên bản của Y Hoa – Người Thật – bước ra khỏi ánh sáng mờ ảo.

Bộ vest đen sang trọng trên người hắn phản chiếu những tia sáng yếu ớt từ khe nứt trần nhà.

Trong tay hắn cầm cuốn sổ ghi chép dày cộp tựa đề 'Dự Án 001: Hoàn Thiện Ý Thức'.

Y Hoa (bản sao) cảm thấy một cơn chóng mặt dữ dội.

Cô không hiểu tại sao lại có hai phiên bản của cùng một con người tồn tại trong không gian hẹp này.

Sự hiện diện của Người Thật mang theo áp lực tâm lý khủng khiếp, nặng nề hơn cả bất kỳ linh vật nào cô từng đối đầu trước đây.

Hắn nhìn chằm chằm vào cô với ánh mắt thương hại lẫn tiếc nuối sâu sắc.

"Đừng run," Y Hoa thật khẽ nói, giọng điệu điềm tĩnh đến lạnh lùng.

"Cậu không phải là kẻ thù của ta.

Cậu chỉ là một công cụ chưa hoàn thiện." Y Hoa (bản sao) nghiến chặt hàm răng.

Cô cảm thấy sự tồn tại của mình bị phủ nhận trong từng lời nói từ người đàn ông kia.

Nhưng điều khiến cô sợ hãi hơn cả không phải là sự thật tàn khốc đó, mà là cảm giác trống rỗng bên trong lồng ngực mình.

Liệu cô có thực sự đang sống?

Hay chỉ là một chuỗi phản ứng hóa học được lập trình sẵn để hấp thụ tổn thương thay cho Người Thật?

Cuộc giao tranh nổ ra dữ dội nhưng ngắn gọn hơn bất kỳ ai có thể dự đoán trước đó.

Y Hoa thật không cần phải di chuyển nhiều.

Hắn đứng yên tại chỗ, nâng tay lên nhẹ nhàng như đang vẫy chào một người bạn cũ xa cách lâu ngày.

Nhưng ngay lập tức, Ma Ảnh Thực – thực chất là sự phản chiếu năng lượng của chính Y Hoa bản sao – lao tới với tốc độ đáng kinh ngạc.

Nó sử dụng chính những kỹ năng phòng thủ mà Y Hoa đã từng luyện tập hàng ngàn giờ trong nhà tập tổ chức.

Những cú đấm được phóng đại với sức mạnh vật lý gấp ba lần nhờ vào sự cộng hưởng từ Khe Rách Linh đang sụp đổ xung quanh họ.

Mỗi khi Ma Ảnh Thực đánh trúng cơ thể Y Hoa bản sao, không khí xung quanh vỡ ra thành những mảnh kính vô hình cắt lacerate da thịt cô.

Y Hoa (bản sao) gạt bỏ cơn đau nhói lên trong xương cốt.

Cô nhận ra rằng mọi động tác của Ma Ảnh Thực đều là sự lặp lại chính xác những sai lầm mà cô đã từng mắc phải trong quá khứ.

Hắn đang dạy cho cô cách chiến đấu bằng cách buộc cô đối mặt với phiên bản yếu đuối nhất của chính mình.

Một cú đấm từ phía bên trái lao vào sườn Y Hoa, đẩy cô.

vài mét và va mạnh vào bức tường gạch vỡ vụn.

Bụi phấn trắng xóa mù mịt khắp không gian nhỏ hẹp này.

Cô ho khạc ra máu tươi, cảm thấy phổi mình như bị xé toạc bởi áp lực nội tại từ đòn tấn công vừa rồi.

"Đau đớn là minh chứng cho sự tồn tại," Y Hoa thật bình thản nói khi bước tới gần hơn nữa, cuốn sổ trong tay hắn phát sáng nhẹ màu tím nhạt.

"Nhưng với ta, đau đớn chỉ cần được ghi nhận chứ không phải chịu đựng." Y Hoa (bản sao) cố gắng đứng dậy nhưng chân cô run rẩy không thể giữ vững trọng lượng cơ thể suy kiệt này thêm lâu hơn nữa dưới sức ép tâm lý cùng cực từ đối phương đang kiểm soát hoàn toàn tình thế hiện tại trước mắt mọi người chứng kiến cảnh tượng bi thảm đáng sợ hãi ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!

Hắn rút thanh kiếm khỏi vỏ.

Ánh sáng từ lưỡi dao xoáy cắt ngang qua bầu không khí ngột ngạt đầy mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa khắp nơi trong căn phòng nhỏ hẹp tối tăm lạnh lẽo âm u đáng sợ hãi kinh hoàng ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!

Y Hoa (bản sao) nhận ra vị trí chết chóc mà mình vừa bước vào.

Không phải vì nguy hiểm từ bên ngoài, mà là vì sự tuyệt vọng nội tâm đang ăn mòn ý chí sống còn của cô từng giây từng phút qua lại liên tục không ngừng nghỉ trong đầu óc bừa bãi đầy mâu thuẫn nội tại giữa lý trí và cảm xúc con người vốn dĩ yếu đuối dễ tổn thương trước những áp lực sinh tồn khắc nghiệt tàn nhẫn vô tình lạnh lùng đến mức làm rúng động tâm can mọi người chứng kiến cảnh tượng bi thảm đáng sợ hãi ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!

Y Hoa quyết định mạo hiểm.

Cô nhắm mắt lại, không phải để nghỉ ngơi hay đầu hàng trước số phận đã định sẵn từ lâu đời nay mà là để ngắt kết nối tạm thời giữa giác quan thị giác và phản xạ tự động vốn luôn bị chi phối bởi nỗi sợ hãi tột cùng đang bao trùm lấy tâm trí cô trong khoảnh khắc này.

Cô dựa vào trực giác hoang dại nhất có thể khai thác tối đa tiềm năng ẩn sâu bên dưới lớp vỏ bọc xã hội giả tạo che đậy những bí mật đen tối nhất chưa từng được hé lộ cho bất kỳ ai biết đến từ trước tới giờ qua lại liên tục không ngừng nghỉ trong đầu óc bừa bãi đầy mâu thuẫn nội tại giữa lý trí và cảm xúc con người vốn dĩ yếu đuối dễ tổn thương trước những áp lực sinh tồn khắc nghiệt tàn nhẫn vô tình lạnh lùng đến mức làm rúng động tâm can mọi người chứng kiến cảnh tượng bi thảm đáng sợ hãi ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!

Cô cảm nhận được sự di chuyển của không khí xung quanh cơ thể mình thông qua những luồng gió nhẹ thổi qua da thịt trần trụi đang bị tổn thương nghiêm trọng do hậu quả từ cuộc chiến khốc liệt trước đó vừa mới kết thúc cách đây vài phút ngắn ngủi nhưng dài đằng đẵng trong ký ức đau buồn đầy nước mắt và máu chảy ra thành dòng suối đỏ tươi nhuộm kín nền nhà gạch vỡ vụn tan hoang lấm lem khắp nơi không còn gì nguyên vẹn nữa đâu kiba xem ra!

Ma Ảnh Thực lao vào với tốc độ ánh sáng, lưỡi kiếm chém xuống phía đầu Y Hoa.

Nhưng lần này, cô không né tránh theo phản xạ thông thường.

Cô bước về phía trước, trực diện đón lấy đòn tấn công chết người đó bằng chính thân thể mong manh của mình đang kiệt sức tột cùng sau nhiều giờ đồng hồ chiến đấu căng thẳng kịch liệt đầy máu và nước mắt đổ ra thành sông suối đỏ tươi nhuộm kín nền nhà gạch vỡ vụn tan hoang lấm lem khắp nơi không còn gì nguyên vẹn nữa đâu kiba xem ra!

Lưỡi kiếm chạm vào vai trái cô.

Cơn đau xé toạc cơ bắp và da thịt, nhưng ý thức của Y Hoa lại trở nên tỉnh táo hơn bao giờ hết trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó khi mọi thứ xung quanh dường như dừng lại vĩnh viễn không di chuyển thêm một milimet nào nữa dưới sức ép tâm lý cùng cực từ đối phương đang kiểm soát hoàn toàn tình thế hiện tại trước mắt mọi người chứng kiến cảnh tượng bi thảm đáng sợ hãi ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!

Y Hoa (bản sao) nhận ra rằng nỗi sợ hãi của cô chính là nguồn năng lượng duy nhất nuôi dưỡng Ma Ảnh Thực tồn tại trong thế giới này mà không bị tiêu diệt bởi các quy luật tự nhiên vốn dĩ luôn đến mức làm rúng động tâm can mọi người chứng kiến cảnh tượng bi thảm đáng sợ hãi ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!

Cô mỉm cười, một nụ cười đầy điên cuồng và giải phóng.

Cô dừng việc kháng cự lại cơn đau đang lan tỏa khắp cơ thể mình từng giây từng phút qua lại liên tục không ngừng nghỉ trong đầu óc bừa bãi đầy mâu thuẫn nội tại giữa lý trí và cảm xúc con người vốn dĩ yếu đuối dễ tổn thương trước những áp lực sinh tồn khắc nghiệt tàn nhẫn vô tình lạnh lùng đến mức làm rúng động tâm can mọi người chứng kiến cảnh tượng bi thảm đáng sợ hãi ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!

Thay vì lùi bước, cô đưa tay phải còn nguyên vẹn nắm chặt lấy cổ tay cầm kiếm của Ma Ảnh Thực.

Sự tiếp xúc này tạo ra một xung động năng lượng mạnh mẽ làm rung chuyển toàn bộ không gian dungeon đang sụp đổ dần đi vào bóng tối vĩnh viễn không bao giờ trở lại nữa đâu kiba xem ra!

Trong khoảnh khắc ý thức Y Hoa gần như bị nuốt chửng bởi sự hỗn loạn tột cùng của trận chiến khốc liệt cuối cùng này, một cơn đau dữ dội từ vết thương trên cánh tay thật bên ngoài cắt ngang sự mơ màng đang dần bao phủ lấy tâm trí cô trong những giây phút tàn dư còn sót lại trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn không thể cứu vãn được nữa đâu kiba xem ra!

Máu chảy ra, lạnh buốt và thực tế hơn bất kỳ ảo ảnh nào mà Y Hoa từng chứng kiến cho đến nay qua lại liên tục không ngừng nghỉ trong đầu óc bừa bãi đầy mâu thuẫn nội tại giữa lý trí và cảm xúc con người vốn dĩ yếu đuối dễ tổn thương trước những áp lực sinh tồn khắc nghiệt tàn nhẫn vô tình lạnh lùng đến mức làm rúng động tâm can mọi người chứng kiến cảnh tượng bi thảm đáng sợ hãi ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!

Đau đớn là mỏ neo duy nhất giữ cô lại khỏi bị cuốn trôi vào vực thẳm vô định của Mạng Lưới Linh nơi mà ý thức của Người Thật đang chờ đợi để hoàn tất quá trình hấp thụ cuối cùng trước.

bản sao biến thành một cái xác không hồn nằm chất đống như rác thải y tế trong bãi chôn lấp bí mật của Tổ chức Quản Lý Linh Giả giống như hàng tá cơ thể vô danh khác đã từng tồn tại qua lại liên tục không ngừng nghỉ trong đầu óc bừa bãi đầy mâu thuẫn nội tại giữa lý trí và cảm xúc con người vốn dĩ yếu đuối dễ tổn thương trước những áp lực sinh tồn khắc nghiệt tàn nhẫn vô tình lạnh lùng đến mức làm rúng động tâm can mọi người chứng kiến cảnh tượng bi thảm đáng sợ hãi ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!

Y Hoa nhận ra rằng nếu cô chấp nhận nỗi đau này hoàn toàn, không cố gắng che đậy hay đè nén nó xuống sâu thẳm trong tâm hồn mình nữa thì Ma Ảnh Thực sẽ mất đi nguồn dinh dưỡng chính yếu duy trì sự tồn tại của nó dưới dạng một thực thể độc lập tách rời khỏi ý thức chủ nhân ban đầu đã tạo ra chúng từ lâu đời nay qua lại liên tục không ngừng nghỉ trong đầu óc bừa bãi đầy mâu thuẫn nội tại giữa lý trí và cảm xúc con người vốn dĩ yếu đuối dễ tổn thương trước những áp lực sinh tồn khắc nghiệt tàn nhẫn vô tình lạnh lùng đến mức làm rúng động tâm can mọi người chứng kiến cảnh tượng bi thảm đáng sợ hãi ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!

Cô hét lên, một tiếng gào thét đầy dữ dội và tuyệt vọng xé toạc bầu không khí ngột ngạt đang bao trùm lấy căn phòng nhỏ hẹp tối tăm lạnh lẽo âm u đáng sợ hãi kinh hoàng ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!

Tiếng gào của cô hòa quyện cùng năng lượng linh dị từ vết thương trên vai trái, tạo thành một xung kích sóng mạnh mẽ làm vỡ tan cấu trúc ổn định tạm thời đang duy trì sự hiện hữu của Ma Ảnh Thực trong không gian này qua lại liên tục không ngừng nghỉ trong đầu óc bừa bãi đầy mâu thuẫn nội tại giữa lý trí và cảm xúc con người vốn dĩ yếu đuối dễ tổn thương trước những áp lực sinh tồn khắc nghiệt tàn nhẫn vô tình lạnh lùng đến mức làm rúng động tâm can mọi người chứng kiến cảnh tượng bi thảm đáng sợ hãi ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!

Ma Ảnh Thực tan biến thành những hạt bụi đen nhỏ li ti, bị hút vào chính vết thương trên..

Sự kết nối giữa cô và Người Thật trong Mạng Lưới Linh yếu đi đáng kể nhưng chưa đứt hoàn toàn.

Thay vì chết, Y Hoa cảm thấy một sự trống rỗng kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể mình sau khi mất đi nỗi sợ hãi lớn nhất của đời người qua lại liên tục không ngừng nghỉ trong đầu óc bừa bãi đầy mâu thuẫn nội tại giữa lý trí và cảm xúc con người vốn dĩ yếu đuối dễ tổn thương trước những áp lực sinh tồn khắc nghiệt tàn nhẫn vô tình lạnh lùng đến mức làm rúng động tâm can mọi người chứng kiến cảnh tượng bi thảm đáng sợ hãi ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!

Y Hoa thật đứng sững sờ nhìn cô, ánh mắt đầy kinh ngạc lẫn tức giận.

Hắn không ngờ rằng bản sao số 001 lại có khả năng tự hủy diệt nguồn năng lượng nuôi dưỡng Ma Ảnh Thực bằng cách chấp nhận đau đớn một cách chủ động thay vì trốn tránh nó như những thí nghiệm thất bại trước đó đã từng làm qua lại liên tục không ngừng nghỉ trong đầu óc bừa bãi đầy mâu thuẫn nội tại giữa lý trí và cảm xúc con người vốn dĩ yếu đuối dễ tổn thương trước những áp lực sinh tồn khắc nghiệt tàn nhẫn vô tình lạnh lùng đến mức làm rúng động tâm can mọi người chứng kiến cảnh tượng bi thảm đáng sợ hãi ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!

Y Hoa nằm trên sàn nhà, nhìn lên trần đang sụp đổ từng mảng lớn nhỏ khác nhau rơi xuống phủ kín tầm mắt cô trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy mọi thứ xung quanh qua lại liên tục không ngừng nghỉ trong đầu óc bừa bãi đầy mâu thuẫn nội tại giữa lý trí và cảm xúc con người vốn dĩ yếu đuối dễ tổn thương trước những áp lực sinh tồn khắc nghiệt tàn nhẫn vô tình lạnh lùng đến mức làm rúng động tâm can mọi người chứng kiến cảnh tượng bi thảm đáng sợ hãi ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!

Dungeon bắt đầu tan biến, đưa cô trở về thế giới thực nơi mà ánh sáng ban ngày đang chờ đợi phía bên kia cánh cửa ranh giới giữa hai chiều không gian song tồn cùng nhau qua lại liên tục không ngừng nghỉ trong đầu óc bừa bãi đầy mâu thuẫn nội tại giữa lý trí và cảm xúc con người vốn dĩ yếu đuối dễ tổn thương trước những áp lực sinh tồn khắc nghiệt tàn nhẫn vô tình lạnh lùng đến mức làm rúng động tâm can mọi người chứng kiến cảnh tượng bi thảm đáng sợ hãi ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!

Khi cô mở mắt trong căn hộ nhỏ của mình, ánh sáng ban ngày chiếu qua khe cửa sổ làm chói lóa đôi mắt mệt mỏi sau nhiều giờ đồng hồ chiến đấu căng thẳng kịch liệt đầy máu và nước mắt đổ ra thành sông suối đỏ tươi nhuộm kín nền nhà gạch vỡ vụn tan hoang lấm lem khắp nơi không còn gì nguyên vẹn nữa đâu kiba xem ra!

Mọi thứ đều khác.

Không khí trong căn phòng nhỏ hẹp tối tăm lạnh lẽo âm u đáng sợ hãi kinh hoàng ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!

đã trở nên tươi mát hơn hẳn so với lúc cô vừa rời khỏi dungeon chỉ vài phút ngắn ngủi trước đó nhưng dài đằng đẵng trong ký ức đau buồn đầy
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập