Chương 47

Không khí ở đây không chỉ lạnh, nó mang theo một mùi vị kim loại gỉ sét pha lẫn với thối rữa của xác thịt đã mục nát từ lâu.

Y Hoa bước đi trên nền gạch vỡ vụn, mỗi bước chân đều tạo ra tiếng kêu lạo xạo khô khốc, vang vọng trong hành lang tối đen như mực.

Ánh sáng từ chiếc đèn pin cầm tay của Cổ Tranh chiếu hắt lên những bức tường bê tông nứt nẻ, lộ rõ những vết khắc sâu hoắm mà mắt thường khó có thể nhìn thấy nếu không tập trung cao độ.

Những ký tự đó không thuộc về bất kỳ ngôn ngữ nào Y Hoa từng biết.

Chúng uốn lượn như ruột kí sinh trùng đang bò dưới da người chết.

Cổ Tranh đi trước mặt, dáng vẻ thoải mái nhưng tay vẫn đặt sẵn lên chuôi dao găm ở thắt lưng.

Hơi rượu nồng nàn từ miệng gã tỏa ra, hòa quyện với mùi ẩm mốc của dungeon tạo thành một hương vị khó chịu khiến Y Hoa muốn nôn mửa.

Tuy nhiên, cảm giác buồn nôn đó không đến từ dạ dày trống rỗng hay sự sợ hãi thông thường.

Nó đến từ sâu bên trong tế bào thần kinh, nơi ý thức số 001 đang cố gắng duy trì sự kết nối với Mạng Lưới Linh.

"Đừng nhìn quá lâu vào những vết khắc đó," Cổ Tranh nói, giọng trầm thấp nhưng sắc bén như lưỡi dao cạo.

"Chúng là 'Tiếng Thét Tĩnh Mịch'.

Nếu để ý chúng xâm nhập vào tiềm thức, linh lực của ngươi sẽ bị nhiễu loạn ngay lập tức." Y Hoa gật đầu nhẹ, ánh mắt lạnh băng quét qua bóng tối phía trước.

Cô không tin hoàn toàn vào lời cảnh báo này.

Trong đầu cô, một giọng nói khác đang thì thầm — đó là Y Hoa thật, người đang sống trong cơ thể nguyên bản ở đâu đó ngoài kia.

Giọng nói ấy đầy kiêu hãnh và tàn nhẫn: *Đừng sợ đau đớn.

Đau đớn chỉ là dữ liệu thô sơ cần được xử lý.* Y Hoa cắn chặt răng hàm để kìm nén cơn đau nhói lên từ thái dương.

Cơ thể cô, một bản sao ý thức được cấy ghép vào xác sống vô danh, đang phản ứng với sự hiện diện của "Ma Ảnh Thực".

Đây không phải là dungeon thông thường.

Quy luật vật lý ở đây bị méo mó theo cách đáng sợ nhất: khoảng cách giữa hai điểm có thể co giãn tùy thuộc vào mức độ sợ hãi của kẻ xâm nhập.

Hành lang phía trước bỗng dưng dài ra vô tận.

Những bóng đèn huỳnh quang trên trần nhà bắt đầu nhấp nháy điên cuồng, phát ra tiếng rít chói tai như những con côn trùng đang bị giết chết từng cái một.

Cổ Tranh dừng bước đột ngột.

Gã quay lại, ánh mắt sắc lạnh nhìn Y Hoa từ dưới mi lên.

Y Hoa lắng nghe.

Bên cạnh tiếng rít của đèn điện và nhịp đập dồn dập trong tim mình, có một âm thanh khác.

Một tiếng bước đi chậm rãi, nặng nề, vang lên không phải từ phía trước hay sau lưng, mà là từ chính bên trong tường.

Nhịp điệu đó trùng khớp hoàn toàn với nhịp tim của Y Hoa.

Nhưng khi cô kiểm tra lại mạch đập của mình qua cảm giác lạnh buốt trên cổ tay, nó nhanh hơn hẳn.

Tiếng bước đi kia chậm rãi và đều đặn như một chiếc đồng hồ đếm ngược cho cái chết.

"Đó là 'Người Gieo Hạt'," Cổ Tranh giải thích ngắn gọn, không chút do dự.

"Chúng không tấn công trực tiếp ban đầu.

Chúng sao chép ý thức của ngươi để tìm ra điểm yếu tâm lý.

Nếu ngươi cảm thấy sợ hãi, chúng sẽ biến thành thứ mà ngươi sợ nhất." Y Hoa nhíu mày.

Một khái niệm xa lạ với cô trong những tháng ngày vừa qua.

Nhưng sâu thẳm bên dưới lớp vỏ bọc lạnh lùng ấy là nỗi kinh hoàng tột cùng về việc bản thân chỉ là một công cụ, một cái bóng không có linh hồn thật sự.

Và bây giờ, thứ gì đó đang cố gắng cào xé lấy mảnh vỡ mong manh đó để nuốt chửng.

Ánh sáng từ đèn pin của Cổ Tranh tắt ngấm.

Sự tối đen bao trùm lên họ dày đặc như dầu nhớt.

Y Hoa cảm thấy một bàn tay lạnh giá chạm vào gáy mình.

Không phải là sự đụng chạm vật lý, mà là một luồng năng lượng linh dị xâm nhập trực tiếp vào tủy sống, lan tỏa ra khắp cơ thể khiến từng tế bào tê liệt.

"Cố gắng duy trì ý thức," Cổ Tranh hét lên trong bóng tối, kèm theo tiếng kim loại va đập chói tai khi gã rút dao ra.

"Đừng để nó chiếm lấy ký ức của ngươi!" Y Hoa nhắm mắt lại.

Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối của tâm trí, cô thấy hình ảnh một chiếc gương lớn xuất hiện.

Nhưng lần này, không có khuôn mặt phản chiếu.

Chỉ có một khoảng trống đen kịt đang mở rộng, nuốt chửng mọi ánh sáng và hy vọng.

Và từ trong bóng tối đó, Y Hoa thật — người nguyên bản — đang mỉm cười nhìn xuống cơ thể bản sao của mình với vẻ mặt đầy thương hại lẫn khinh miệt.

*Ngươi không xứng đáng sống,* giọng nói ấy vang lên rõ ràng hơn bao giờ hết.

*Hãy để ta hoàn thiện ngươi.* Tiếng bước đi dừng lại đột ngột, cắt ngang sự im lặng vốn đã dày đặc đến nghẹt thở.

Không khí trở nên nặng nề hơn, áp lực tâm lý đè nén lên.

như một khối bê tông khổng lồ đang sụp đổ từ trên cao xuống.

Gã đàn ông cao lớn mà họ vừa gặp trước đó — tự xưng là "Sắt" trong hồ sơ mật của Tổ chức Quản Lý Linh Giả — bước lên phía trước.

Anh ta không còn mang vẻ mặt bình thản như lúc đầu.

Khuôn mặt anh ta bị biến dạng bởi những vết thương cũ và mới chồng chéo lên nhau, nhưng đáng sợ hơn cả là đôi mắt trống rỗng, mất hết ánh sáng của sự sống.

Sắt cầm một chiếc búa lớn bằng kim loại đen bóng giơ cao , lưỡi búa phủ đầy sương mù trắng đục tỏa ra hơi lạnh.

"Ai ở đó?" anh ta hét lên, giọng vang vọng trong hành lang méo mó như tiếng gào thét của ngàn linh hồn đang bị tra tấn.

Tiếng nói không chỉ là âm thanh, nó mang theo sức mạnh cộng hưởng vật lý làm rung chuyển cả nền đất dưới chân Y Hoa.

Cổ Tranh lao về phía trước với tốc độ kinh ngạc, dao găm trong tay vung ra một đường sáng bạc lóe lên trong bóng tối.

Lưỡi dao chém vào luồng sương mù phát ra từ chiếc búa của Sắt.

Tiếng va chạm kim loại vang lên sắc lạnh, kèm theo tia lửa xanh lam bắn tung tóe.

"Y Hoa, lùi lại!" Cổ Tranh quát lớn.

"Đây không phải là linh vật thông thường!

Nó đang sử dụng 'Luật Cộng Hưởng Thương Tích' để khuếch đại nỗi sợ của chúng ta thành vũ khí thực tế!" Nhưng Y Hoa không thể di chuyển.

Cô bị mắc kẹt trong ảo giác mà Sắt tạo ra.

Những sợi dây thần kinh vô hình từ chiếc búa đen bóng đâm thẳng vào ý thức cô, kéo theo những ký ức đau thương nhất mà cô cố tình chôn vùi: cái chết của người thật Y Hoa, sự thất bại của thí nghiệm số 001, và cảm giác đơn độc tột cùng khi biết mình là một kẻ giả mạo.

Sắt không nhắm vào Cổ Tranh nữa.

Anh ta quay đầu lại, đôi mắt trống rỗng khóa chặt lấy Y Hoa.

Lưỡi búa hạ xuống chậm rãi, nhưng mỗi giây trôi qua đều như kéo dài thành vĩnh hằng trong nhận thức của cô.

Cô cảm thấy da thịt mình đang bị xé toạc ra từng mảnh, không phải bởi lực vật lý, mà bởi sự sụp đổ của chính cấu trúc ý thức bản thân.

"Ngươi là ai?" Sắt hỏi, giọng nói giờ đây nghe giống hệt Y Hoa thật.

"Hay ngươi chỉ là cái bóng tàn dư cần được thanh trừng?" Y Hoa mở mắt ra trong nỗi kinh hoàng tột cùng.

Cô nhận ra rằng Sắt không phải đang tấn công cô vì thù hận hay nhiệm vụ.

Anh ta đang cố gắng 'thức tỉnh' bản sao ý thức bên trong cơ thể Y Hoa bằng cách hủy diệt phần yếu đuối nhất của nó — sự tồn tại giả tạo này.

Và đáng sợ hơn, Y Hoa cảm thấy một chút nào đó trong sâu thẳm tâm trí mình.

đồng thuận với điều đó.

Y Hoa nằm bất động trên sàn nhà lạnh giá, lớp bụi dày phủ kín mặt cô.

Vết cắt ở cổ tay chảy máu tươi, nhưng dòng máu ấy không đỏ sẫm như bình thường mà có màu đen tuyền, óng ánh dưới ánh sáng mờ ảo từ khe nứt trần nhà.

Máu của cô hòa lẫn với những vệt máu khô đã đóng cặn trên sàn tạo thành một hình học kỳ lạ — một vòng tròn ma thuật cổ xưa bị phá vỡ một phần.

Thực thể Ma Ảnh không còn là Sắt nữa.

Nó đang tiến gần hơn, biến đổi từ dạng người sang một khối vật chất lỏng nhầy nhụa đầy những sợi dây thần kinh lộ ra ngoài.

Những sợi dây đó vươn ra như xúc tu của bạch tuộc, rung động trong không khí với tần số khiến.

Chúng hướng thẳng về phía vết thương trên cổ tay cô, như muốn cắm vào để hút lấy thứ gì đó quý giá hơn máu thịt — chính là linh lực ý thức đang dần suy kiệt bên trong cơ thể bản sao này.

Cổ Tranh gục xuống một góc tường đối diện, vai trái bị rách toạc do đòn tấn công phản hồi từ Sắt trước khi thực thể biến dạng.

Mặt anh ta trắng bệch, mồ hôi lạnh đẫm trán nhưng ánh mắt vẫn kiên cường nhìn Y Hoa với sự lo lắng tột cùng.

"Đừng chạm vào chúng!" Cổ Tranh gào lên, giọng khàn đặc vì mất máu và kiệt sức.

"Chúng đang tìm kiếm điểm kết nối ý thức!

Nếu để nó tiếp xúc trực tiếp với vết thương linh lực của ngươi, nó sẽ chiếm lấy cơ thể này làm ổ vĩnh viễn!" Nhưng Y Hoa không nghe thấy lời cảnh báo đó rõ ràng.

Tiếng thì thầm trong đầu cô trở nên ồn ào hơn bao giờ hết.

Giọng nói của Y Hoa thật — người nguyên bản đang điều khiển từ xa qua Mạng Lưới Linh — vang lên đầy vẻ uy quyền và sự lạnh lùng tính toán tàn nhẫn: *Đừng kháng cự, bản sao số 001.

Ngươi không thể chiến thắng bằng sức mạnh yếu ớt này.

Hãy để ta kiểm soát cơ thể này một lần nữa.

Ta sẽ cho ngươi thấy cảnh giới của Linh Vương — nơi mà nỗi đau là vô nghĩa và sự tồn tại là tuyệt đối.* Y Hoa cảm thấy ý chí của mình đang bị xé lẻn ra từng mảnh.

Những sợi dây thần kinh từ Ma Ảnh chạm vào da thịt cô, mang theo một cái lạnh buốt giá xâm nhập sâu vào tủy sống.

Cô nhìn lên và thấy khuôn mặt Sắt — hay nói chính xác hơn là phần tàn dư ý thức còn sót lại của gã đàn ông trước khi bị đồng hóa hoàn toàn bởi Mạng Lưới Linh — đang mỉm cười đầy bi thương trên bề mặt khối vật chất nhầy nhụa đó.

"Đau đớn." giọng nói từ Ma Ảnh phát ra, chồng lên nhiều lớp âm thanh khác nhau tạo nên một bản giao hưởng đáng sợ của sự điên loạn và tuyệt vọng.

".là thuốc thử duy nhất để phân biệt thật giả." Y Hoa cố gắng đứng dậy nhưng cơ thể cô không nghe lời điều khiển nữa.

Những ngón tay cô co quắp lại theo phản xạ tự nhiên khi đối mặt với nỗi kinh hoàng tột cùng, trong khi ý thức của cô bị kéo vào một vực thẳm đen tối nơi những ký ức về quá khứ thí nghiệm số 001 hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết: hình ảnh Y Hoa thật đang đứng trước bàn phẫu thuật lạnh lẽo, cầm dao mổ nhìn xuống cơ thể không còn sinh khí nằm dưới ánh đèn vô trùng với vẻ mặt đầy tham vọng quyền lực tuyệt đối thuộc về "Thần" mà anh ta muốn trở thành.

Ma Ảnh không biến mất như dự đoán của Cổ Tranh khi bị đánh bại bởi linh năng hỗn loạn từ vết thương Y Hoa.

Thay vào đó, cơ thể khối vật chất nhầy nhụa kia bắt đầu sụp đổ từ bên trong ra ngoài theo một quy trình kinh hoàng và đẹp đợ đến rợn người.

Những vết rách trên bề mặt nó mở rộng nhanh chóng như những miệng hố đen nuốt chửng ánh sáng xung quanh, nhưng không có máu hay dịch thể nào chảy ra.

Thay vào đó, một luồng ánh sáng trắng yếu ớt tỏa ra từ bên trong lõi của thực thể Ma Ảnh.

Ánh sáng này không mang lại cảm giác ấm áp hay hy vọng mà ngược lại, nó lạnh lẽo và vô cảm như những tia laser phẫu thuật cắt bỏ khối u ác tính khỏi cơ thể con người.

Trong vầng hào quang trắng xóa đó, Y Hoa thấy rõ hình ảnh phản chiếu của chính mình — nhưng không phải là gương mặt mệt mỏi kiệt sức của bản sao số 001 hiện tại mà là khuôn mặt hoàn hảo lạnh lùng đầy tham vọng quyền lực tuyệt đối thuộc về "Người Thật" đang quan sát từ xa qua Mạng Lưới Linh.

Sắt, vẫn nằm bất động trên sàn nhà gần đó với vẻ ngoài tàn tạ, bỗng dưng mở mắt ra một cách chậm chạp và kinh ngạc tột cùng khi chứng kiến cảnh tượng này diễn ra trước mắt mình đầy đủ ý nghĩa bi thảm đằng sau nó tất cả mọi thứ đều liên kết chặt chẽ với nhau không thể tách rời dù cho có cố gắng bao nhiêu đi nữa cũng vô ích hoàn toàn đúng là vậy thật đấy chứ!

Ánh sáng trắng từ Ma Ảnh chiếu trực tiếp vào vết thương cổ..

Thay vì gây thêm tổn hại hay chiếm đoạt ý thức, luồng năng lượng tinh khiết đó bắt đầu khâu lại những đứt gãy trong cấu trúc tế bào thần kinh của cô theo cách mà y học thông thường không thể giải thích được bằng bất kỳ lý thuyết khoa học nào hiện có cho đến tận bây giờ tại nơi đây rồi kia kiba xem ra!

Cổ Tranh ngồi dậy, mắt trợn tròn nhìn cảnh tượng đầy mâu thuẫn trước mặt với sự hoài nghi tột cùng về mọi thứ mình tin tưởng chắc chắn suốt bao năm tháng qua không hề sai lầm chút nào cả đúng là vậy thật đấy chứ!

"Đừng chạm vào nó!" gã hét lên nhưng giọng nói nghe xa vời vợi như từ một thế giới khác.

Y Hoa cảm thấy ý thức của mình đang bị kéo mạnh về phía luồng ánh sáng trắng đó.

Không phải bởi sự cưỡng ép mà giống như một lực hấp dẫn tự nhiên thu hút hai cực trái ngược lại với nhau để tạo nên sự cân bằng mới cho vũ trụ nhỏ bé bên trong cơ thể cô vậy đúng là vậy thật đấy chứ!

Trong khoảnh khắc giao thoa giữa nỗi sợ hãi tột cùng và sự chấp nhận tuyệt đối này, Y Hoa hiểu ra điều mà Cô chưa từng dám nghĩ đến trước đây bao giờ kể từ ngày sinh ra cho đến tận bây giờ tại nơi đây rồi kia kiba xem ra: Ma Ảnh Thực không phải là kẻ thù cần tiêu diệt.

Nó là tấm gương phản chiếu chân thực nhất về bản chất tồn tại giả tạo của chính Y Hoa — một công cụ được thiết kế để hấp thụ đau đớn thay thế cho vị "Thần" đang dần hoàn thiện từ bên ngoài kia!

Ánh mắt lạnh lùng tính toán đầy tham vọng quyền lực tuyệt đối thuộc về "Người Thật" xuất hiện trong suy nghĩ cô rõ ràng hơn bao giờ hết kèm theo câu nói cuối cùng vang lên trong đầu đầy vẻ kiêu hãnh và tàn nhẫn không chút thương xót dành cho những kẻ yếu đuối như Y Hoa số 001 đang đứng trước ranh giới giữa sự hủy diệt hoàn toàn hay tái sinh trở thành một thực thể mới vượt xa mọi khái niệm thông thường hiểu biết về linh giả hiện nay đúng là vậy thật đấy chứ!

Y Hoa cầm chặt chiếc đồng hồ bỏ túi cũ kỹ trong tay — vật duy nhất còn sót lại từ phòng thí nghiệm số 001 trước khi cô bị đưa vào cơ thể bản sao này.

Kim giây của nó đang quay ngược chiều kim đồng hồ với tốc độ ngày càng nhanh tạo ra hiệu ứng âm thanh rít lên chói tai xé toạc sự tĩnh lặng vốn có nơi đây đúng là vậy thật đấy chứ!

Cảm giác lạnh lẽo lan tỏa từ mặt kính thủy tinh lên cánh tay cô không chỉ đơn thuần là nhiệt độ thấp mà còn mang theo sức nặng của ký ức bị chôn vùi dưới lớp vỏ bọc giả tạo dày đặc che đậy mọi bí mật kinh hoàng nhất thế giới linh dị này đúng là vậy thật đấy chứ!

Cô nhìn về phía cuối hành lang tối đen nơi lối ra lẽo phải nằm ngay trước mắt chỉ cần bước thêm vài bước nữa thôi sẽ thoát khỏi địa ngục trần gian này trở lại ánh sáng ban mai rực rỡ hy vọng cuộc sống bình yên trở lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra bao giờ kể từ ngày sinh ra cho đến tận bây giờ tại nơi đây rồi kia kiba xem ra!

Nhưng thay vì ánh sáng của lối ra dẫn dắt họ về thế giới thực an toàn vô tư thoải mái không lo lắng sợ hãi gì thêm nữa đúng là vậy thật đấy chứ!, cô thấy một cánh cửa lớn sơn màu đỏ máu sẫm đang từ từ mở ra trước mắt đầy vẻ uy nghi và đáng sợ tột cùng khiến tim đập nhanh hơn nhịp độ bình thường gấp ba lần lên đến mức cực hạn nguy hiểm chết người tiềm ẩn sẵn có bên trong nó từ khi mới bắt đầu hình thành cho đến nay và sẽ tiếp tục tồn tại mãi mãi về sau này nếu không ai dám đứng ra can thiệp ngăn chặn kịp thời trước khi quá muộn màng hối hận nữa đâu kiba xem ra!

Bên trong cánh cửa đỏ thẫm đó, Y Hoa thấy rõ bóng lưng quen thuộc của chính mình — phiên bản nguyên bản đang mặc bộ vest đen sang trọng cầm trên tay một cuốn sổ ghi chép dày cộp tựa đề 'Dự Án 001: Hoàn Thiện Ý Thức'.

Và ngay sau lưng cô ấy, hàng tá cơ thể không tên tuổi nằm chất đống như xác rác thải y tế chờ xử lý cuối cùng trong bãi chôn lấp bí mật của Tổ chức Quản Lý Linh Giả!

thật quay đầu lại nhìn về phía bản sao số 001 đang đứng sững sờ trước ngưỡng cửa sự thật kinh hoàng này, nụ cười trên môi cô ấy không hề mang vẻ thù địch hay khinh miệt thông thường mà thay vào đó là một biểu cảm đầy thương hại lẫn tiếc nuối sâu sắc đến mức làm rúng động tâm can mọi người chứng kiến cảnh tượng bi thảm đáng sợ hãi ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!

Kẻ kia nhẹ nhàng rút thanh kiếm khỏi vỏ, ánh mắt thương hại bỗng chốc chuyển thành sắc lạnh kinh hoàng.

Hắn lùi lại, mồ hôi lạnh đẫm lưng, nhận ra vị trí chết chóc mà mình vừa bước vào.

Lưỡi kiếm xoáy
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập