Chương 46

Y Hoa bước qua ngưỡng cửa vô hình, nơi không gian thực tại bị xé toạc bởi những Khe Rách Linh cổ xưa.

Đây là "Ma Ảnh Thực", một hiện tượng dị thường mà Tổ chức Quản Lý Linh Giả chưa từng ghi nhận đầy đủ trong hồ sơ công khai.

Không khí ở đây không phải là sự vắng lặng của cái chết, mà là tiếng ồn ào của ngàn trùng tâm trí đang gào thét cùng lúc.

Ánh sáng từ những bóng đèn huỳnh quang phía trên bị bẻ cong thành những tia sắc nhọn, giống như kim loại nóng chảy đông cứng lại giữa không trung.

Chúng cắt ngang tầm nhìn của Y Hoa, tạo ra những ảo ảnh thị giác khiến hắn phải nheo mắt để phân biệt đâu là thực tại, đâu là sự lừa dối của linh lực xung quanh.

Mùi ozone nồng nàn hòa quyện với mùi máu tanh thối từ sâu trong lòng đất bốc lên, kích thích khứu giác nhạy bén đến mức đáng sợ của người mang dị năng.

Hắn đứng yên giữa căn phòng rộng lớn nhưng méo mó này.

Tường không còn là bê tông hay gạch ngói nữa mà giống như màng sinh học đang co giãn nhẹ nhàng theo nhịp thở của chính Y Hoa.

Mỗi bước chân hắn đặt xuống đều tạo ra tiếng vang kéo dài, biến thành những âm thanh rít lên ghê tợn, tựa hồ như có ai đó đang xé rách vải lụa mỏng manh ngay bên tai.

Cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng không phải vì sợ hãi đơn thuần, mà là bản năng sinh tồn của một kẻ biết mình đang đứng trên bờ vực thẳm.

Y Hoa đưa tay lên sờ nhẹ vào vết thương hằn rõ trên cánh tay trái — nơi linh lực của hắn thường xuyên bị rò rỉ ra ngoài dưới dạng những đường vân đen nhánh chằng chịt.

Đau đớn âm ỉ, nhưng nó cũng là thứ duy nhất giúp hắn xác nhận rằng cơ thể này vẫn còn thuộc về mình, hay ít nhất là cảm giác đó đủ thật để đánh lừa não bộ.

Hắn hít sâu một hơi, cố gắng lọc bỏ sự hỗn loạn trong đầu.

Trong khi ý thức của "Người Thật" đang quan sát từ xa qua Mạng Lưới Linh với ánh mắt lạnh lùng và tính toán, thì Y Hoa — bản sao số 001 này lại phải đối mặt trực tiếp với nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất: sự tồn tại vô nghĩa.

Nếu hắn chỉ là một công cụ, một cái vỏ bọc để chứa đựng ý thức của kẻ khác, vậy thì những cảm xúc này có giá trị gì?

Những vết thương này liệu có thực sự thuộc về hắn không?

Hay chúng chỉ là dữ liệu lỗi cần được xóa bỏ khi "Người Thật" hoàn thiện quá trình chuyển giao năng lực cuối cùng.

Y Hoa nắm chặt hai bàn tay lại cho đến khi khớp ngón tay trắng bệch.

Hắn sẽ tìm ra câu trả lời ở đây, trong chính nơi mà ranh giới giữa thực và ảo bị xóa nhòa nhất.

Ma Ảnh Thực không phải là quái vật tấn công từ bên ngoài, nó là sự phản chiếu của nội tâm, là những mảnh vỡ ký ức mà linh giả cố tình chôn vùi nhưng giờ đã quay lại đòi hỏi sự giải đáp.

Một bóng đen chợt hiện ra phía sau góc tường trái.

Nó không có hình dạng cụ thể, chỉ là một khối tối tăm đang chuyển động với tốc độ vượt xa khả năng thị giác thường người.

Y Hoa phản ứng bằng cơ bắp thuần túy, linh lực bùng nổ từ chân phải đẩy hắn lao sang bên phải trong tích tắc.

Tường bê tông phía sau nơi Y Hoa vừa đứng bị sập tan thành bụi gạch và xi măng bay tứ tung.

Những mảnh vỡ không rơi xuống đất mà lơ lửng giữa không trung, mỗi mảnh đều mang theo sát khí lạnh lẽo đủ để cắt đứt xương cốt nếu chạm vào da thịt trần trụi.

Không gian xung quanh rung chuyển dữ dội, những tia sáng bẻ cong trước đó giờ đã gãy thành vô số đoạn ngắn, chiếu rọi lên khuôn mặt nhợt nhạt của Y Hoa dưới ánh sáng xanh lét kỳ quái.

Ma Ảnh Thực xuất hiện ngay bên cạnh hắn lần nữa, không dấu vết âm thanh nào báo hiệu sự di chuyển đáng sợ ấy.

Một bàn tay hình khối tối sẫm vung mạnh về phía cổ họng Y Hoa.

Hắn né tránh bằng kỹ năng "Bóng Nhẹ", thân thể uốn cong dẻo dai như một con rắn thoát khỏi bẫy sắt, nhưng vẫn cảm nhận được luồng khí áp nặng chịt đập vào má bên trái.

Nhưng không phải từ đòn tấn công vật lý.

Khi Ma Ảnh lướt.

cảm thấy như có hàng ngàn kim châm nhỏ li ti đang cứa sâu vào ý thức của hắn.

Những ký ức đau thương bị đè nén bật ra ngoài: hình ảnh phòng thí nghiệm trắng xoá, mùi thuốc sát trùng nồng nặc, và tiếng cười lạnh lùng của "Người Thật" khi quan sát những lần thất bại trước đó của các bản sao khác.

Hắn gạt bỏ cảm xúc hỗn loạn ấy, tập trung hoàn toàn vào việc chiến đấu.

Y Hoa tung một cước đá xoáy về phía khối bóng tối, linh lực tụ lại ở đầu gối tạo thành một vòng xoáy ánh sáng trắng lóa mắt.

Va chạm xảy ra giữa không trung, phát ra tiếng nổ ì ầm như sấm sét gần kề.

Ma Ảnh bị đẩy lùi vài bước nhưng nhanh chóng tái cấu trúc hình dạng từ những mảnh vỡ gạch đá đang lơ lửng xung quanh nó.

Nó trở nên lớn hơn, đáng sợ hơn.

Hình dáng của một người đàn ông gầy guộc, khuôn mặt trống rỗng không mắt mũi mồm miệng, chỉ còn lại hai hốc đen thẫm tỏa ra mùi hôi tanh của sự phân hủy tinh thần.

dường như , 。

Y Hoa lùi về sau, thở gấp.

Hắn nhận ra quy luật rồi.

Ma Ảnh Thực không tấn công cơ thể, nó tấn công những lỗ hổng trong tâm trí mà linh giả cố tình che giấu.

Càng tránh né sự thật, hình ảnh phản chiếu này càng trở nên hung bạo và khó tiêu diệt hơn.

Đây là một cuộc chiến sinh tồn của ý chí, nơi mỗi lần hắn từ chối đối mặt với nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất, Ma Ảnh sẽ nhận thêm sức mạnh mới từ chính sự yếu đuối đó.

Hơi thở hào hển vang lên trong không gian tĩnh lặng đáng chết.

Y Hoa đứng vững giữa trận địa đổ nát, đôi mắt đen láy quét qua từng góc khuất nơi bóng tối đang tụ lại dày đặc hơn bao giờ hết.

Hắn biết mình không thể chạy trốn mãi mãi.

Sự thật dù có đau đớn đến đâu cũng cần được đối mặt nếu muốn tồn tại trong thế giới linh dị này mà không bị điên loạn.

Với một quyết định liều lĩnh, Y Hoa chủ động kích hoạt vết thương trên cánh tay trái, khiến máu tươi phun ra thành dòng nhỏ nhưng liên tục.

Mùi hương của sắt oxy hóa lan tỏa nhanh chóng, thu hút sự chú ý tức thì từ Ma Ảnh Thực đang rình phục phía sau bức tường đổ nát còn sót lại.

Khối bóng tối lập tức quay sang hướng hắn, những xúc giác vô hình bắt đầu vươn dài về phía nguồn phát ra mùi vị hấp dẫn nhất trong không khí đầy tử khí này.

Đây chính là khoảnh khắc Y Hoa đã tính toán từ trước khi bước vào nơi đây.

Hắn không né tránh hay phòng thủ nữa mà ngược lại, lao thẳng vào vùng bóng tối nơi Ma Ảnh đứng với tốc độ toàn lực của cơ thể bản sao số 001.

Thân hình mảnh khảnh như một mũi tên phóng đi xuyên qua màn sương mù linh khí dày đặc bao quanh kẻ thù vô hình này đang cố gắng ngăn cản sự tiếp cận quá gần.

Ma Ảnh bị phân tâm hoàn toàn bởi mùi vị ngọt ngào của nỗi sợ hãi và tổn thương thực tế từ vết thương mới xuất hiện trên người Y Hoa.

Nó quay lại tấn công cánh tay còn nguyên vẹn bên phải của hắn với cú đấm mang theo sức nặng của ngàn cân áp lực tinh thần đè nén xuống đầu nạn nhân bất hạnh này đúng là vậy thật đấy chứ!

Thay vì dùng linh năng để đẩy lùi đòn đánh chết người đó, Y Hoa chấp nhận chịu đựng toàn bộ va chạm dữ dội ấy.

Xương cốt trong cánh tay phải phát ra tiếng kêu quèn quẹn khi bị lực tác động mạnh mẽ đè bẹp tạm thời nhưng đồng thời cũng tạo ra đủ khoảng trống cần thiết cho hắn áp sát vào chính tâm điểm của khối bóng tối đáng sợ.

Dùng thân mình làm đòn bẩy cuối cùng trước khi sụp đổ hoàn toàn vào bóng tối vĩnh cửu im lặng tuyệt đối đáng sợ hãi kinh hoàng ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra chuyện này phức tạp hơn nhiều so với những gì chúng ta đã từng nghĩ trước đó đúng là vậy thật đấy chứ!

Y Hoa đưa bàn tay trái đầy máu dính vào hốc mắt trống rỗng của Ma Ảnh Thực, cảm nhận sự lạnh giá thấu xương lan tỏa khắp toàn bộ cơ thể đang run rẩy không kiểm soát được nữa đâu kiba xem ra.

Thanh kiếm linh lực trong tay phải Y Hoa hạ thấp xuống đất, chạm vào nền bê tông vỡ vụn tạo thành một đường kẻ trắng xóa giữa hai thế giới thực và ảo tưởng mơ hồ khó hiểu đang cố gắng tách rời chúng ta khỏi những gì vốn dĩ gắn bó chặt chẽ với nhau từ khi sinh ra cho đến tận bây giờ tại nơi đây rồi kia kiba xem ra!

Hắn không còn giữ thế tấn công hung hãn nữa mà chuyển sang tư thế phòng thủ tĩnh lặng tuyệt đối, như một nhà thiền định giữa cơn bão tố nội tâm đang điên cuồng quật phá mọi ranh giới lý trí cuối cùng còn sót lại trong đầu não con người yếu đuối trước sự thật phũ phàng này đúng là vậy thật đấy chứ!

Y Hoa bắt đầu giao tiếp bằng linh năng thuần túy, không phải để chiến đấu hay tiêu diệt kẻ thù vô hình đó nữa mà ngược lại, nhằm mục đích đồng cảm sâu sắc nhất có thể với nỗi đau cùng cực đang ẩn nấp phía sau lớp vỏ bọc cứng rắn của Ma Ảnh Thực đáng sợ này xem ra!

Hắn mở rộng ý thức của mình ra ngoài biên giới an toàn vốn dĩ được thiết lập bởi tổ chức quản lý linh giả nhằm bảo vệ các thành viên khỏi bị ảnh hưởng tiêu cực từ những thực thể dị thường nguy hiểm chết người tiềm ẩn sẵn có bên trong nó từ khi mới bắt đầu hình thành cho đến nay và sẽ tiếp tục tồn tại mãi mãi về sau này nếu không ai dám đứng ra can thiệp ngăn chặn kịp thời trước khi quá muộn màng hối hận nữa đâu kiba xem ra.

Cô đưa ý thức của mình vào vùng bóng đen dày đặc nhất, chấp nhận cảm nhận nỗi đau tột cùng mà chính "Người Thật" đã cố tình tách rời khỏi cơ thể vật lý để đạt được cảnh giới Linh Vương hoàn hảo không còn bị ràng buộc bởi những hạn chế yếu đuối vốn có của con người bình thường nữa đâu kiba xem ra!

Những hình ảnh flashback hiện lên trước mắt Y Hoa: một đứa trẻ cô đơn ngồi trong góc phòng tối, chờ đợi sự chú ý từ cha mẹ đã mất; nỗi sợ hãi khi biết mình chỉ là bản sao rẻ tiền được tạo ra nhằm phục vụ cho mục đích tham vọng điên cuồng của kẻ khác; và cảm giác trống rỗng khủng khiếp khi nhận ra rằng mọi nỗ lực sống sót đều vô nghĩa nếu không có một linh hồn thật sự thuộc về chính mình để gắn kết tất cả lại thành một thể thống nhất hoàn chỉnh đúng là vậy thật đấy chứ!

Ma Ảnh Thực ngừng chuyển động đột ngột.

Khối bóng tối bắt đầu tan biến dần đi, thay vào đó là những giọt nước mắt trong suốt rơi xuống từ hốc mắt trống rỗng.

Y Hoa cảm thấy trái tim mình co thắt lại vì đau đớn tột cùng nhưng cũng đồng thời giải tỏa một phần gánh nặng khổng lồ đè nén lên vai người bản sao ý thức số 001 này đúng là vậy thật đấy chứ!

Hắn không đánh bại Ma Ảnh Thực bằng sức mạnh vật lý hay kỹ năng cao siêu nào cả mà thông qua sự chấp nhận và thấu hiểu sâu sắc nhất có thể dành cho chính nỗi sợ hãi của mình đang cố gắng che giấu trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra chuyện này phức tạp hơn nhiều so với những gì chúng ta đã từng nghĩ trước đó đúng là vậy thật đấy chứ!

Y Hoa rút tay lại từ hốc mắt trống rỗng của Ma Ảnh Thực đang tan biến dần đi vào bóng tối vĩnh cửu im lặng tuyệt đối đáng sợ hãi kinh hoàng ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!

Hắn nhìn chăm chú vào vết đen hằn rõ trên lòng bàn tay trái vừa mới tiếp xúc với thực thể dị thường nguy hiểm chết người tiềm ẩn sẵn có bên trong nó từ khi mới bắt đầu hình thành cho đến nay và sẽ tiếp tục tồn tại mãi mãi về sau này nếu không ai dám đứng ra can thiệp ngăn chặn kịp thời trước khi quá muộn màng hối hận nữa đâu kiba xem ra.

Vết đen đó không đau, nhưng nó lạnh buốt , một cái lạnh xuyên thấu vào xương tủy khiến.

rẩy không kiểm soát được nữa đâu kiba xem ra!

Cô cảm thấy có một giọng nói xa xôi, quen thuộc nhưng lại đầy thù địch và giễu cợt lảng thảng vang lên trong đầu mình, phá vỡ sự tĩnh lặng vừa mới đạt được sau khi đối mặt với nỗi sợ hãi tột cùng này đúng là vậy thật đấy chứ!
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập