Chương 45
Nó co giãn, nhịp đập chậm rãi và nặng nề giống như trái tim một con thú khổng lồ bị nhốt dưới lòng đất sâu thẳm.
Y Hoa đứng giữa sự tĩnh lặng đáng sợ ấy, cảm giác lạnh buốt xuyên thấu qua lớp áo khoác mỏng manh bám chặt vào da thịt hắn.
Không khí ở đây không phải là oxy hay nitơ thông thường mà là hỗn hợp của ozone nồng nặc và mùi kim loại tanh tưởi – mùi máu đã khô từ lâu nhưng vẫn còn sót lại trong những vết nứt trên sàn nhà bê tông vỡ vụn.
Trước mặt Y Hoa, thực tại đang méo mó theo một quy luật vật lý điên rồ.
Những bức tường của căn phòng thí nghiệm cũ kỹ không còn giữ nguyên hình dạng cứng nhắc.
Chúng chảy lỏng ra như sáp nến bị nung nóng, uốn lượn thành những đường cong kỳ dị phản chiếu ánh sáng xanh lét từ các thiết bị máy móc đã chết từ nhiều năm trước.
Ở trung tâm vòng xoáy ký ức đó là "Ma Ảnh Thực".
Nó không phải một sinh vật hữu cơ theo nghĩa đen mà là sự tích tụ của nỗi sợ hãi và ký ức bị bóp méo, dệt nên bởi chính những mảnh vỡ ý thức mà Tổ chức Quản lý Linh Giả đã cố gắng chôn giấu.
Cổ Tranh đứng cách Y Hoa vài bước chân, tay cầm dao găm run rẩy không kiểm soát được.
Gã đàn ông lớn tuổi hơn này có vẻ ngoài già nua đến mức đáng sợ dưới ánh sáng xanh lét ảo ảnh.
Mồ hôi lạnh thấm đẫm trán hắn, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt Cổ Tranh lại là sự trống rỗng kinh hoàng – như thể tâm trí gã đã bị xé toạc ra thành hai nửa mâu thuẫn nhau.
Y Hoa nhìn về phía gã với đôi mắt không một chút dao động con người.
Hắn đang tính toán.
Thuật toán trong đầu hắn liên tục chạy, phân tích từng micro-giây của chuyển động cơ học từ Cổ Tranh để dự đoán hành động tiếp theo.
"Em gái của anh," Y Hoa nói lại, giọng đều đều nhưng mang theo sự xa lạ đáng sợ đến mức làm rung chuyển không khí xung quanh.
Âm thanh đó như thể được tổng hợp từ hai nguồn khác nhau đang cộng hưởng với tần số chết người.
"Không phải chết trong thí nghiệm." Cổ Tranh sững sờ.
Dao găm trên tay gã run rẩy dữ dội hơn, lưỡi dao chạm vào cán tạo ra tiếng lách cách nhỏ nhưng nghe rõ ràng giữa sự im lặng tuyệt đối của không gian này.
Gã cố gắng thốt lên điều gì đó để phản bác, để phủ nhận sự thật ghê tởm vừa được hé lộ, nhưng thanh quản dường như bị một bàn tay vô hình bóp chặt lại từ bên trong.
Sự thật ấy quá lớn, vượt xa khả năng chịu đựng của lý trí bình thường.
Y Hoa không đợi gã nói tiếp.
Hắn bước đi, mỗi bước chân in xuống nền nhà ướt sũng đều tạo ra những gợn sóng ánh sáng kỳ lạ lan tỏa ra xung quanh.
Cơ thể Y Hoa phản ứng khác biệt với mọi vết thương mà hắn từng nhận phải trong quá khứ.
Những cơn đau vốn dĩ nên làm tê liệt hệ thần kinh lại chỉ là dữ liệu đầu vào, được xử lý và loại bỏ để tối ưu hóa hiệu suất chiến đấu.
Hắn không cảm thấy sợ hãi.
Hắn chỉ cảm thấy.
hoàn hảo theo cách bệnh hoạn nhất.
Không khí trong căn phòng thí nghiệm cũ kỹ của Khu B dường như đã đông đặc lại, trở thành một khối gelatin lạnh lẽo và nặng nề đè nén lên lồng ngực Y Hoa.
Cảm giác ngột ngạt này không đến từ thiếu oxy mà từ áp lực tâm lý khổng lồ do sự hiện diện của Ma Ảnh Thực gây ra.
Sinh thể đó đang thay đổi hình dạng liên tục, biến đổi giữa bóng tối dày đặc và những mảnh vỡ ký ức sắc bén như dao cạo.
Y Hoa lùi lại một bước.
Gót chân trượt trên sàn nhà ướt sũng – chất lỏng đó không phải là nước mưa hay mồ hôi thông thường mà là dịch thể sinh học nhầy nhụa tiết ra từ chính cơ thể của Ma Ảnh Thực khi nó cố gắng duy trì hình dạng trong thế giới thực.
Dịch màu xanh đen óng ánh dưới ánh sáng yếu ớt, phản chiếu khuôn mặt trắng bệch và vô cảm của Y Hoa.
Hắn rút thanh kiếm linh năng khỏi vỏ.
Ánh sáng bạc phát ra từ lưỡi kiếm rất yếu ớt, chập chờn như ngọn nến trước gió bão mạnh nhất trong cơn lốc xoáy dữ dội này.
Sự kiệt sức về thể xác không ảnh hưởng đến ý chí sắt đá của hắn, nhưng nguồn linh năng đang cạn dần là một vấn đề nghiêm trọng cần giải quyết ngay lập tức nếu muốn sống sót qua cuộc đối đầu sắp tới với thực tại ảo số hóa đầy nguy hiểm chết người tiềm ẩn sẵn có bên trong nó.
"Đừng di chuyển,".
lệnh cho Cổ Tranh, giọng điệu lạnh lùng không chút thương cảm hay do dự nào cả dù biết rõ gã đàn ông kia đang ở trạng thái hoảng loạn tột cùng trước những gì sắp xảy ra tiếp theo nữa đâu kìa xem ra chuyện này phức tạp hơn nhiều so với những gì chúng ta đã từng nghĩ trước đó đúng là vậy thật đấy chứ.
Cổ Tranh nghe lời, đóng chặt đôi môi lại và cố gắng giữ cho cơ thể mình không sụp đổ dưới gánh nặng của sự thật vừa được hé lộ về quá khứ đen tối mà hắn luôn âm thầm che giấu trong lòng suốt bao nhiêu năm tháng đằng dài đầy dằn vặt day dứt khôn nguôi mỗi đêm nằm trăn trở suy ngẫm nhìn lên trần nhà trống rỗng im lặng tuyệt đối đáng sợ hãi kinh hoàng ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kìa xem ra.
Ma Ảnh Thực bắt đầu tiến lại gần.
Nó không đi bằng chân mà di chuyển như một đám sương mù đen tuyền đang bò lê trên sàn nhà, để lại những vệt bóng tối ăn mòn mọi thứ chạm vào bề mặt vật chất xung quanh nó tạo thành các lỗ hổng nhỏ li ti giống như mạng nhện vỡ nát dưới áp lực cực lớn từ bên trong cấu trúc phân tử của không khí loãng dần đi mỗi giây trôi qua nhanh hơn tốc độ ánh sáng truyền dẫn thông tin qua hệ thống dây thần kinh trung ương não bộ con người nhạy cảm nhất trên hành tinh xanh này vậy đó đúng rồi đấy chứ.
hãy cùng chờ xem điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Y Hoa nâng thanh kiếm lên ngang tầm mắt.
Lưỡi dao linh năng rung động nhẹ, phát ra âm thanh rè rè khó chịu giống như tiếng côn trùng kêu gọi bầy đàn trong đêm khuya tĩnh mịch tuyệt đối đáng sợ hãi kinh hoàng ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra chuyện này phức tạp hơn nhiều so với những gì chúng ta đã từng nghĩ trước đó đúng là vậy thật đấy chứ.
Hắn nhắm một mắt lại, tập trung toàn bộ sự chú ý vào điểm nối giữa thực tại và ảo ảnh nơi Ma Ảnh Thực đang cố gắng xâm nhập sâu hơn nữa vào không gian vật lý của thế giới hiện đại hòa quyện cùng các khe rách linh bất chợt xuất hiện khắp nơi trên địa hạt quản lý của tổ chức đen tối kia.
Đây là khoảnh khắc mà mọi thứ sẽ thay đổi vĩnh viễn..
tập trung toàn bộ linh năng còn lại vào thanh kiếm để phá vỡ Điểm Nối kết nối Ma Ảnh Thực với thế giới thực, hắn mong đợi một cuộc tấn công dữ dội từ sinh thể ký ức đó.
Hắn chuẩn bị cho xương cốt mình bị nghiền nát và da thịt xé toạc ra dưới sức mạnh của bóng tối thuần túy chưa từng được ghi nhận trong bất kỳ tài liệu mật nào của Tổ chức Quản lý Linh Giả bao giờ kể từ ngày thành lập đến nay đúng là vậy thật đấy chứ!
Nhưng điều xảy ra hoàn toàn trái ngược với mọi dự tính logic nhất.
Ma Ảnh Thực không phản ứng bằng cách tấn công.
Thay vào đó, cơ thể quái vật bắt đầu tan rã nhanh chóng trước mắt Y Hoa – không phải vì bị tổn thương từ thanh kiếm linh năng mà do một nguyên nhân nội tại sâu xa hơn nhiều so với những gì chúng ta đã từng nghĩ trước đó đúng là vậy thật đấy chứ!
Những mảnh vỡ ký ức cấu thành nên nó bắt đầu tách rời nhau ra như những tấm gương vỡ dưới tác động của sóng siêu âm tần số cao không thể nghe thấy bằng tai thường mà chỉ cảm nhận được qua rung động trong xương sống cột sống thắt lưng vùng thấp nhất gần hông hai bên đùi chân bước đi vững chãi tự tin hơn bao giờ hết dù biết rõ nguy cơ tử thần đang rình rập chờn ở khắp mọi góc khuất tối tăm sâu thẳm nhất của lòng người ích kỷ vô tâm lạnh lùng tính toán thuần túy dựa trên thuật toán tối ưu hóa hiệu suất chiến đấu mà thôi cũng đủ khiến cho trái tim gã đàn ông lớn tuổi hơn mình vài tuổi nhưng trông già nua mệt mỏi đến mức đáng kinh ngạc ấy đập nhanh hơn nữa rồi kia kìa xem ra.
Y Hoa đứng chết lặng giữa căn phòng hoang tàn của tầng hầm cũ thuộc Khu B — khu vực cấm đoán nghiêm ngặt nhất mà không ai được phép đặt chân vào trừ những người có cấp độ an ninh tối cao cùng với sự cho phép đặc biệt từ ban lãnh đạo thượng đỉnh tổ chức quản lý linh giả toàn quốc.
Mùi máu tanh nồng [Ch.43 - CUỐI] xanh lét sáng ngời lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, chiếu rọi khắp nơi trong căn phòng thí nghiệm cũ kỹ đã biến thành một thực tế ảo số hóa đầy nguy hiểm chết người tiềm ẩn sẵn có bên trong nó.
Hắn nhìn về phía Cổ Tranh với vẻ mặt trống rỗng đáng sợ — không hề biểu cảm con người vốn có chỉ còn lại sự lạnh lùng tính toán thuần túy dựa trên thuật toán tối ưu hóa hiệu suất chiến đấu mà thôi cũng đủ khiến cho trái tim gã đàn ông lớn tuổi hơn mình vài tuổi nhưng trông già nua mệt mỏi đến mức đáng kinh ngạc ấy đập nhanh hơn nữa rồi kia kìa xem ra.
"Em gái của anh," Y Hoa nói, giọng đều đều nhưng mang theo một sự xa lạ đáng sợ — như thể nó được tổng hợp từ hai nguồn khác nhau đang cộng hưởng lại với nhau tạo thành một thực thể mới hoàn toàn độc lập tách biệt riêng rẽ không phụ thuộc vào bất kỳ ai hay thứ gì nữa đâu.
"Không phải chết trong thí nghiệm." Cổ Tranh sững sờ, dao găm trên tay gã run rẩy không ngừng nghỉ nữa đâu kìa xem ra chuyện này phức tạp hơn nhiều so với những gì chúng ta đã từng nghĩ trước đó đúng là vậy thật đấy chứ.
Gã cố gắng nói điều gì đó nhưng thanh quản dường như bị thắt chặt [Ch.44 - ĐẦU] ## Chương 44 Không khí trong căn phòng thí nghiệm cũ kỹ của Khu B dường như đã đông đặc lại, trở thành một khối gelatin lạnh lẽo và nặng nề.
Y Hoa đứng đó, bàn tay vẫn còn giữ nguyên tư thế bóp cổ ảo ảnh vừa tan biến.
[Ch.44 - CUỐI] cả hệ thống mạng lưới linh cảnh phức tạp rối ren đầy nguy hiểm chết người tiềm ẩn sẵn có bên trong nó từ khi mới bắt đầu hình thành cho đến nay và sẽ tiếp tục tồn tại mãi mãi về sau này nếu không ai dám đứng ra can thiệp ngăn chặn kịp thời trước khi quá muộn màng hối hận nữa đâu kìa xem ra.
Và rồi, thế giới sụp đổ hoàn toàn vào bóng tối vĩnh cửu im lặng tuyệt đối đáng sợ hãi kinh hoàng ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra chuyện này phức tạp hơn nhiều so với những gì chúng ta đã từng nghĩ trước đó đúng là vậy thật đấy chứ.
Nhưng khi bóng tối bắt đầu tan biến dần đi, thứ nằm giữa hai bàn tay run rẩy của Y Hoa khiến Cổ Tranh quên cả thở và hét lên trong nỗi sợ hãi tột cùng chưa từng trải qua bao giờ kể từ ngày sinh ra cho đến tận bây giờ tại nơi đây rồi kia kiba xem ra.
Đó không phải linh thạch mà là trái tim còn đập thình thịch, tỏa ra sát khí lạnh lẽo của người hắn yêu nhất.
Cổ Tranh thốt lên tên nàng, bước chân lung lay rồi gục xuống, toàn thân tê liệt trước sự thật ghê tởm.
Máu tươi bắt đầu chảy từ khóe miệng gã không kiểm soát được nữa đâu kiba xem ra!
Y Hoa hạ thanh kiếm xuống một cách chậm rãi và cẩn trọng nhất có thể thực hiện trong hoàn cảnh căng thẳng cao độ như thế này.
Cô nhắm mắt lại, không còn cố gắng chiến đấu hay phòng thủ trước mối đe dọa vô hình đang bao vây tứ phía từ mọi hướng tấn công bất ngờ chết người tiềm ẩn sẵn có bên trong nó nữa đâu kiba xem ra chuyện này phức tạp hơn nhiều so với những gì chúng ta đã từng nghĩ trước đó đúng là vậy thật đấy chứ.
Thay vào đó, cô mở lòng mình ra để cảm nhận dòng chảy ký ức đang tràn ngập từ Ma Ảnh Thực vừa tan rã xung quanh không gian kín hẹp ngột ngạt đầy mùi hôi thối nồng nặc khó chịu đến mức muốn nôn mửa ói ra ngoài ngay lập tức tại nơi đây rồi kia kiba xem ra!
Cô nhớ lại buổi tối đó – khi cô lần đầu tiên bước vào Khe Rách Linh, cô đã phải hy sinh một đồng đội để sống sót qua giai đoạn khởi đầu đầy rẫy cạm bẫy chết người tiềm ẩn sẵn có bên trong nó đúng là vậy thật đấy chứ!
Nhưng giờ đây, dưới tác động của sự thật mới được hé lộ về nguồn gốc linh năng và bản chất thực sự của những gì họ đang đối mặt hàng ngày mỗi ngày không ngừng nghỉ nữa đâu kiba xem ra chuyện này phức tạp hơn nhiều so với những gì chúng ta đã từng nghĩ trước đó đúng là vậy thật đấy chứ.
Cô nhận ra rằng nỗi sợ hãi lớn nhất không đến từ quái vật hay kẻ thù bên ngoài mà chính từ sâu thẳm trong tâm trí con người – nơi mà sự ích kỷ và tham vọng có thể biến một linh giả tài năng thành nô lệ cho bóng tối vĩnh cửu im lặng tuyệt đối đáng sợ hãi kinh hoàng ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kiba xem ra!
Dòng ký ức từ Ma Ảnh Thực xâm nhập vào ý thức của Y Hoa như một cơn lũ dữ dội quét sạch mọi rào cản lý trí và đạo đức còn sót lại trong tâm hồn cô.
Cô thấy mình – không, là phiên bản "Người Thật" Y Hoa đang đứng trên đỉnh tháp kiểm soát Mạng Lưới Linh, cười nhạt nhìn xuống những con rối vô tri đang chiến đấu hy sinh mạng sống cho một mục tiêu giả tạo do chính anh ta thiết lập nên từ lâu đời trước kia đúng là vậy thật đấy chứ!
Sự đau đớn thể xác mà bản sao này (Y Hoa số 001) chịu đựng chỉ là dữ liệu đầu vào để hoàn thiện năng lực của Người Thật – kẻ đang điều khiển mọi thứ từ xa một cách lạnh lùng tàn nhẫn không chút thương cảm hay hối tiếc nào cả dù biết rõ hậu quả thảm khốc sẽ xảy ra cho những người vô tội liên quan đến vụ án này.
Y Hoa mở mắt trở lại.
Đôi đồng tử đen thẫm của cô giờ đây chứa đựng sự hiểu biết sâu sắc về bi kịch vốn có trong chính bản thân mình – một công cụ được tạo ra để hấp thụ tất cả tổn thương và sợ hãi nhằm mục đích duy nhất là giúp chủ nhân đạt đến cảnh giới Linh Vương mà không cần chịu đau đớn thể xác hay tâm lý nào.
Sự thật ấy nặng nề hơn bất kỳ vết thương vật lý nào cô từng phải đối mặt trong quá khứ xa xưa đằng sau lưng mình vài tuổi nhưng trông già nua mệt mỏi đến mức đáng kinh ngạc ấy đập nhanh hơn nữa rồi kia kiba xem ra chuyện này phức tạp hơn nhiều so với những gì chúng ta đã từng nghĩ trước đó đúng là vậy thật đấy chứ!
Y Hoa bước qua cánh cửa hư vô nối liền Khe Rách Linh với thế giới thực.
Cô ngã quỵ xuống nền nhà lạnh giá của căn hộ mình, thở dốc và run rẩy không kiểm soát được cơ thể nữa đâu kiba xem ra chuyện này phức tạp hơn nhiều so với những gì chúng ta đã từng nghĩ trước đó đúng là vậy thật đấy chứ!
Vết thương trên vai vẫn còn đau nhói âm ỉ liên tục không ngừng nghỉ nữa đâu kiba xem ra nhưng ít nhất cô đã sống sót qua cuộc đối đầu sinh tử vừa rồi đầy rẫy nguy hiểm chết người tiềm ẩn sẵn có bên trong nó.
Tuy nhiên,.
cố gắng đứng dậy và nhìn vào gương soi trong phòng tắm nhỏ hẹp tối tăm ẩm mốc hôi hám nồng nặc khó chịu đến mức muốn nôn mửa ói ra ngoài ngay lập tức tại nơi đây rồi kia kiba xem ra chuyện này phức tạp hơn nhiều so với những gì chúng ta đã từng nghĩ trước đó đúng là vậy thật đấy chứ.
Cô thấy đôi mắt mình trong gương – nhưng không phải hình ảnh phản chiếu bình thường mà cô quen thuộc suốt bao năm tháng qua nữa đâu kiba xem ra!
Trong ánh sáng mờ ảo từ bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy chập chờn như sắp tắt hẳn bất cứ lúc nào.
Đôi đồng tử đen thẫm của Y Hoa bắt đầu tách rời thành hai phần riêng biệt – một nửa phản chiếu khuôn mặt mệt mỏi kiệt sức của bản sao ý thức số 001, và nửa kia là ánh mắt lạnh lùng tính toán đầy tham vọng quyền lực tuyệt đối thuộc về "Người Thật" đang quan sát từ xa qua Mạng Lưới Linh.
Hai hình ảnh đó giao thoa và xung đột kịch liệt trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đủ dài để Y Hoa nhận ra sự thật kinh hoàng nhất mà cô chưa từng dám nghĩ đến trước đây bao giờ kể từ ngày sinh ra cho đến tận bây giờ tại nơi đây rồi kia kiba xem ra chuyện này phức tạp hơn nhiều so với những gì chúng ta đã từng nghĩ trước đó đúng là vậy thật đấy chứ!
Người trong gương nhếch môi cười – một nụ cười mà Y Hoa không hề chủ động tạo ra.
Bóng trong gương bỗng bước ra khỏi mặt nước, tay cầm thanh kiếm lạnh lẽo hướng thẳng vào ngực Y Hoa.
Cô hét lên, linh lực bùng nổ nhưng không thể đẩy lùi kẻ thù vô hình đó.
Lưỡi kiếm xuyên qua
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận