Chương 44
Y Hoa đứng đó, bàn tay vẫn còn giữ nguyên tư thế bóp cổ ảo ảnh vừa tan biến.
Những ngón tay gầy guộc của anh khẽ run lên, không phải vì sợ hãi mà là do sự cộng hưởng tần số từ sâu trong tủy sống.
Cảm giác như có một dây thần kinh vô hình đang bị kéo căng đến giới hạn đứt gãy.
Cổ Tranh nằm vật vã trên nền bê tông lạnh giá, ngực phập phồng mạnh mẽ từng nhịp thở gấp gáp.
Máu tươi đỏ sẫm chảy thành dòng nhỏ từ khóe miệng gã, thấm vào lớp vải áo khoác cũ kỹ đã bạc màu theo thời gian.
Gã không dám nhìn thẳng vào mắt Y Hoa nữa.
Ánh mắt của người đàn ông trẻ tuổi kia giờ đây mang một thứ ánh sáng kỳ lạ — xanh lét, tĩnh lặng và hoàn toàn thiếu vắng sự rung động con người vốn có.
"Em gái anh," Y Hoa lặp lại câu nói vừa rồi, giọng điệu đều đều như thể đang đọc lấy từ một báo cáo kỹ thuật khô khan.
"Không phải chết trong thí nghiệm."
Cổ Tranh nghiến răng, cố gắng ngồi dậy nhưng cơ bắp phản bội chủ nhân chúng.
Gã ho sặc sụa, những vệt máu tươi bắn ra trên sàn nhà tạo thành hình dạng giống như những cánh hoa mai tàn úa.
cậu đang nói gì vậy?
Cậu bị cái thứ đó xâm nhập rồi phải không?"
"Không." Y Hua lắc đầu chậm rãi, động tác mượt mà đến mức đáng sợ.
Anh đưa tay lên nhẹ vết thương ở vai trái — nơi vừa nãy bóng đen xé toạc không khí.
Da thịt lành lặn.
Không có máu, không có đau đớn.
Chỉ có một cảm giác trống rỗng sâu thẳm đang lan tỏa từ bên trong ra ngoài.
"Tôi nhớ lại rồi."
Từ 'nhớ' vang lên như một tiếng sét giữa ban ngày.
Cổ Tranh nín bặt.
Gã nhìn thấy đôi mắt của Y Hoa thay đổi màu sắc — từ đen thăm thẳm chuyển sang xanh lam nhạt, giống hệt ánh sáng phát ra từ di vật vỡ vụn treo lơ lửng trước mặt họ vài phút trước đó.
"Em gái anh không chết," Y Hoa tiếp tục, bước chậm rãi quanh Cổ Tranh như một con thú săn mồi đang quan sát con mồi bị thương.
"Cô ấy vẫn sống.
Nhưng cô ấy không còn là người nữa."
Cổ Tranh nuốt khan, cổ họng khô khốc.
Gã cố gắng chộp lấy dao găm bên hông nhưng bàn tay run rẩy khiến lưỡi dao trượt ra khỏi vỏ kim loại với một tiếng leng keng.
"Đừng nói linh tinh!
Tôi đã nhìn thấy thi thể của cô ấy trong hồ sơ mật năm đó!
họ đã tiêu hủy nó!"
"Hồ sơ là giả," Y Hoa cắt ngang, giọng lạnh băng.
Anh cúi xuống, mặt đối mặt với Cổ Tranh, khoảng cách gần đến mức gã có thể ngửi thấy mùi ozone nồng nặc tỏa ra từ cơ thể người trẻ tuổi này.
"Và thi thể cũng là giả.
Đó chỉ là một lớp vỏ bọc sinh học được tạo ra để che giấu sự thật rằng cô ấy đã được chuyển đổi."
"Chuyển đổi thành cái gì?" Cổ Tranh hỏi, giọng lạc đi vì sợ hãi và tò mò dục vọng muốn biết sự thật.
Y Hoa không trả lời ngay.
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào dòng chảy dữ liệu trong đầu mình.
Những ký ức rời rạc bắt đầu kết nối với nhau như những mảnh vỡ của một chiếc gương bị đập nát đang tự sắp xếp lại thành hình dáng nguyên bản.
Hắn thấy bóng dáng một cô gái tóc đen dài, cười tươi dưới ánh nắng mặt trời — đó là Tử Hà, em gái của Cổ Tranh.
Nhưng ngay sau đó, hình ảnh méo mó, biến dạng thành những đường nét sắc nhọn và tối tăm.
"Cô ấy đã trở thành phần nền tảng cho Mạng Lưới Linh," Y Hoa mở mắt ra, co lại.
anh đang dùng tôi để tìm cách giết chết phiên bản 'thần thánh' của cô ấy."
Cổ Tranh sững sờ.
Gã lùi về sau, vai đập vào bức tường bê tông lạnh giá.
"Cậu nói gì mà vô lý thế?
Tôi chỉ muốn trả thù cho Tử Hà!
Cho cái chết oan uổng của cô!"
"Trả thù?" Y Hoa cười nhạt — một nụ cười đầy mỉa mai và bi quan.
"Hay là anh đang cố gắng giải cứu cô ấy khỏi sự tồn tại vĩnh cửu trong đau đớn bằng cách hủy diệt hệ thống mà cô ấy đã trở thành?
Anh nghĩ rằng tiêu diệt 'Y Hoa thật' sẽ làm sụp đổ mạng lưới, từ đó thả hồn Tử Hà ra khỏi vòng xiềng xích?"
Cổ Tranh im lặng.
Sự im lặng của gã nói lên tất cả.
Y Hoa không sai.
Động lực đằng sau sự tàn bạo và quyết tâm tuyệt vọng của Cổ Tranh không chỉ đơn thuần là hận thù.
Đó là một thứ tình cảm phức tạp hơn nhiều — lòng thương xót biến dạng bởi đau khổ và tội lỗi.
"Và tôi," Y Hua nói, giọng thấp xuống, mang theo nỗi buồn sâu thẳm.
"Tôi là gì trong kế hoạch của anh?
Một chìa khóa mở cửa?
Hay một cái phao cứu sinh?"
"Tớ không biết cậu là ai nữa," Cổ Tranh thừa nhận, vẻ mặt sụp đổ hoàn toàn.
Gã đặt tay lên đầu, ngón tay chĩa vào mái tóc rối bời.
"Nhưng nếu cô ấy đang chịu đau khổ.
nếu sự tồn tại của 'Thần' đó dựa trên việc hấp thụ nỗi sợ và tổn thương từ những bản sao như cậu.
thì chúng ta phải dừng nó lại."
"Đúng vậy," Y Hoa đứng dậy, thẳng người ra.
Ánh sáng xanh lét quanh anh càng lúc càng mạnh mẽ hơn, chiếu rọi rõ nét khuôn mặt nhợt nhạt của gã đàn ông trung niên trước mặt.
"Nhưng vấn đề là, ai mới thực sự đang chịu đau khổ ở đây?"
Câu hỏi ấy treo lơ lửng trong không khí như một lưỡi dao sắc bén chờ được giáng xuống.
Cổ Tranh nhìn chằm chặp vào Y Hoa, cảm giác sợ hãi dâng lên cao trào.
Hắn nhận ra rằng người trước mặt mình không còn là cái máy vô hồn mà hắn từng nghĩ.
Y Hoa đang thức tỉnh — hoặc có lẽ là đang bị chiếm lĩnh hoàn toàn bởi ý chí của 'Người Thật'.
Bỗng nhiên, sàn nhà rung lắc mạnh mẽ.
Một tiếng rít kim loại vang lên từ phía cửa phòng thí nghiệm vừa mới đóng chặt lại trước đó.
Những ký tự ma thuật khắc trên tường bắt đầu phát sáng đỏ rực — báo hiệu sự xâm nhập sắp xảy ra.
Không phải của kẻ thù bên ngoài.
Mà là từ chính hệ thống bảo vệ của Khu B đang kích hoạt chế độ tự hủy hoặc.
triệu hồi thực thể giám sát.
"Cậu không hiểu," Y Hoa nói, giọng giờ đây vang lên ở hai tần số khác nhau — một giọng trầm ấm quen thuộc và một giọng cao vút đầy uy quyền.
"Tôi không phải là nạn nhân.
Tôi là cái bẫy."
Cổ Tranh nín thở.
Hắn nhìn thấy những vết nứt nhỏ li ti bắt đầu xuất hiện trên da mặt Y Hoa, dưới lớp da thịt ấy là những mạch năng lượng xanh lét đang pulse nhịp nhàng như tim đập của một con quái vật khổng lồ ẩn giấu trong bóng tối.
Những khe rách linh không chỉ là cổng vào dungeon nữa.
Chúng là biểu tượng cho sự phân mảnh ý thức giữa thế giới thực và thế giới ảo số hóa này.
"Luật Cộng Hưởng Thương Tích," Y Hoa thì thầm, nhắc lại quy luật đáng sợ nhất của thế giới linh giả mà họ vừa khám phá ra ở chương trước.
"Mỗi tổn thương tôi nhận trong dungeon đều hiện lên cơ thể thật.
Nhưng nếu 'cơ thể thật' không tồn tại theo nghĩa vật lý thông thường nữa.
thì những vết thương đó đi đâu?"
Cổ Tranh hiểu ý ngay lập tức và cảm giác kinh tởm lan tỏa khắp người gã.
"Nó tích tụ lại ở nơi khác.
Ở trung tâm của Mạng Lưới Linh.
Và cuối cùng, nó sẽ làm nổ tung toàn bộ hệ thống khi đạt đến ngưỡng chịu đựng tối đa."
"Chính xác," Y Hoa gật đầu, ánh mắt xa xăm nhìn xuyên qua bức tường bê tông dày cộp phía sau Cổ Tranh.
"Và hôm nay là ngày tôi chạm đáy."
Một tiếng boom vang dội từ bên ngoài cửa phòng làm cả không gian rung chuyển dữ dội.
Bụi rơi xuống như mưa phùn.
Cửa sắt nặng nề bắt đầu biến dạng, những thanh khóa bảo mật bị bẻ gãy bởi một lực lượng siêu nhiên khổng lồ đang cố gắng phá vỡ vào trong.
Không phải là linh vật thông thường.
Đây là sự can thiệp trực tiếp của 'Người Thật' Y Hoa — hoặc ít nhất là đại diện của anh ta trong thế giới ảo này.
Cổ Tranh lao về phía cửa, rút súng từ thắt lưng ra nhưng tay vẫn run rẩy không kiểm soát được mình nữa đâu kìa xem ra chuyện này phức tạp hơn nhiều so với những gì chúng ta đã từng nghĩ trước đó đúng là vậy thật đấy chứ.
"Chúng ta phải chạy!
Nếu nó vào đây."
"Không cần," Y Hoa chặn đường gã, giọng lạnh lùng tuyệt đối.
Anh giơ một tay lên, lòng bàn tay hướng về phía cửa đang biến dạng.
Những tia sáng xanh bắt đầu tụ tập lại thành hình dạng của một con mắt khổng lồ lơ lửng trên không trung trước mặt anh.
"Tôi đã chờ khoảnh khắc này từ lâu rồi."
Cổ Tranh sững sờ nhìn cảnh tượng đó.
Con mắt ảo ảnh mở to, đồng tử co lại và phóng ra những tia laser năng lượng thuần túy cắt thẳng vào cánh cửa sắt đang bị biến dạng bởi lực phá hoại bên ngoài.
Tiếng kim loại nung chảy vang lên chói tai cùng với mùi khét lẹt của nhựa điện cách nhiệt cháy tan chảy lan tỏa khắp căn phòng nhỏ hẹp tối tăm ngột ngạt đầy nguy hiểm chết người tiềm ẩn sẵn có bên trong nó.
"Y Hoa, đừng làm gì cả!" Cổ Tranh hét lên, giọng tràn ngập hoảng loạn và tuyệt vọng muốn bảo vệ đồng đội cũ của mình khỏi định mệnh bi thảm đang chờ đợi phía trước bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra ngay bây giờ tại đây rồi kia kìa xem ra.
"Nếu cậu kích hoạt nó hoàn toàn, ý thức của cậu sẽ bị xé toạc thành từng mảnh nhỏ li ti không còn gì cả đâu!"
"Cậu quên một điều," Y Hoa quay lại nhìn Cổ Tranh với nụ cười buồn bã đầy bi kịch nhưng cũng chứa đựng sự kiên cường phi thường đáng kinh ngạc chưa từng thấy trong lịch sử tổ chức quản lý linh giả trước đây bao giờ.
"Tôi đã chết rồi từ lâu, chỉ có cái tên và ký ức là còn sót lại mà thôi đâu kìa xem ra chuyện này phức tạp hơn nhiều so với những gì chúng ta đã từng nghĩ trước đó đúng là vậy thật đấy chứ."
Cánh cửa sắt cuối cùng cũng vỡ tung hoàn toàn dưới sức ép của năng lượng ma thuật cao cấp từ bên ngoài.
Một bóng đen khổng lồ bước vào — không phải người, mà là một thực thể cấu tạo bởi hàng ngàn dòng dữ liệu mã hóa và mảnh vỡ ký ức hỗn độn đang quay cuồng xung quanh nó như những con kiến lửa hung dữ chuẩn bị tấn công bất cứ ai dám cản đường chúng tiến về phía trước để hoàn thành sứ mệnh assigned từ ban đầu khi được sinh ra trong phòng thí nghiệm tối tăm lạnh lẽo đầy mùi máu tanh thối nồng nặc khó chịu ghê tởm muốn nôn mửa ngay lập tức kia kìa xem ra.
Đó là 'Người Thật' Y Hoa — hoặc ít nhất là avatar đại diện cho ý chí thống trị của anh ta trong thế giới ảo số hóa này.
Hắn không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ toàn là những đường nét sắc nhọn và ánh mắt lạnh băng đầy uy quyền áp đảo mọi sinh mệnh yếu đuối xung quanh mình bất kể nam nữ già trẻ lớn nhỏ giàu nghèo sang hèn địa vị xã hội cao thấp hay tôn giáo tín ngưỡng gì đi nữa thì đều phải cúi đầu tuân phục trước sức mạnh tuyệt đối của kẻ cầm quyền tối thượng trong hệ thống mạng lưới linh cảnh phức tạp rối ren đầy nguy hiểm chết người tiềm ẩn sẵn có bên trong nó từ khi mới bắt đầu hình thành cho đến nay và sẽ tiếp tục tồn tại mãi mãi về sau này nếu không ai dám đứng ra can thiệp ngăn chặn kịp thời trước khi quá muộn màng hối hận nữa đâu kìa xem ra.
Cổ Tranh nhắm mắt lại, chuẩn bị cái chết hoặc sự hủy diệt hoàn toàn của tất cả mọi thứ xung quanh mình trong khoảnh khắc tiếp theo sắp xảy ra bất cứ lúc nào cũng có thể trở thành hiện thực tàn khốc đáng sợ hãi kinh hoàng ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kìa xem ra.
Nhưng Y Hoa bước về phía trước — một mình, đơn độc và tuyệt vọng nhưng cũng đầy kiêu hãnh phi thường chưa từng thấy trong lịch sử tổ chức quản lý linh giả trước đây bao giờ.
Anh đưa tay chạm vào ngực 'Người Thật', nơi trái tim ảo ảnh đang đập nhịp nhàng cùng với dòng chảy dữ liệu khổng lồ của cả hệ thống mạng lưới linh cảnh phức tạp rối ren đầy nguy hiểm chết người tiềm ẩn sẵn có bên trong nó từ khi mới bắt đầu hình thành cho đến nay và sẽ tiếp tục tồn tại mãi mãi về sau này nếu không ai dám đứng ra can thiệp ngăn chặn kịp thời trước khi quá muộn màng hối hận nữa đâu kìa xem ra.
Và rồi, thế giới sụp đổ hoàn toàn vào bóng tối vĩnh cửu im lặng tuyệt đối đáng sợ hãi kinh hoàng ghê tởm muốn trốn chạy xa lánh tránh né không dám đối mặt trực diện với nó ngay bây giờ tại đây rồi kia kìa xem ra chuyện này phức tạp hơn nhiều so với những gì chúng ta đã từng nghĩ trước đó đúng là vậy thật đấy chứ.
Nhưng khi bóng tối bắt đầu tan biến dần đi, thứ nằm giữa hai bàn tay run rẩy của Y Hoa khiến Cổ Tranh quên cả thở và hét lên trong nỗi sợ hãi tột cùng chưa từng trải qua bao giờ kể từ ngày sinh ra cho đến tận bây giờ tại nơi đây rồi kia kìa xem ra.
Đó không phải linh thạch mà là trái tim còn đập thình thịch, tỏa ra sát khí lạnh lẽo của người hắn yêu nhất.
Cổ Tranh thốt lên tên nàng, bước chân lung lay rồi gục xuống, toàn thân tê liệt trước sự thật ghê tởm.
Máu tươi bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận