Chương 43

Móng vuốt xé toạc không khí, để lại những vệt đen tuyền lơ lửng trong bóng tối.

Y Hoa đứng chết lặng giữa căn phòng hoang tàn của tầng hầm cũ thuộc Khu B — khu vực cấm đoán của Tổ chức Quản lý Linh Giả.

Mùi máu tanh nồng trộn lẫn với mùi ozone chát chúa từ các thiết bị đo đạc linh năng đã tắt nguồn vẫn còn vương vấn, tạo nên một thứ hương vị kỳ lạ mà khó chịu.

Hắn nhìn vào đôi tay mình.

Da thịt trắng bệch, tĩnh mạch nổi rõ dưới lớp biểu bì mỏng manh.

Không có vết xước nào.

Nhưng ở phía sau Cổ Tranh đang co quắp đau đớn trên sàn bê tông, những dấu tích của lực tác động vẫn còn đó — một cái lỗ thủng tường sâu hoắm, nơi bàn tay vô hình vừa mới đập vỡ gạch đá như thể chúng chỉ là giấy bìa cứng.

"Cậu làm gì vậy?" Giọng nói của Cổ Tranh khàn đặc, đứt gãy từng từ một.

Gã cố ngồi dậy nhưng cơ thể run rẩy không kiểm soát được.

Máu tươi nhỏ từ khóe miệng gã tạo thành những giọt đỏ thẫm rơi xuống sàn nhà lạnh giá.

đó là bóng đen của ai?" Y Hoa không trả lời ngay.

Cảm giác trống rỗng trong lồng ngực giờ đây đã chuyển hóa thành một sự rung động nhẹ nhàng, giống như dây đàn guitar bị bởi ngón tay vô hình.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào cảm nhận bên trong cơ thể.

Không phải là linh lực chảy qua các huyệt đạo theo cách thông thường mà những học viên cấp thấp vẫn luyện tập.

Nó sâu hơn.

Mất gốc hơn.

Hắn nhớ lại khoảnh khắc thanh kiếm xuyên qua ngực mình ở chương trước.

Trống rỗng.

Và bây giờ, khi hắn mở mắt ra, thế giới xung quanh dường như bị phân lớp.

Những bức tường bê tông xám xịt không còn là vật thể cứng nhắc nữa mà trở thành những mảng dữ liệu mờ ảo, chồng lên nhau với độ trễ nhẹ nhàng đáng sợ.

"Có ai đó đang quan sát," Y Hoa thì thầm.

Giọng nói của hắn nghe xa lạ đến mức khiến chính bản thân phải rùng mình.

Nó mang theo một sự lạnh lùng tính toán vốn không thuộc về con người bình thường tên là Y Hoa mà gã từng biết trước khi mọi thứ sụp đổ.

Cổ Tranh nheo mắt, ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin sạc cầm tay chiếu vào khuôn mặt tái nhợt của đối phương.

Từ đâu?" "Từ bên trong," Y Hoa đáp lại ngắn gọn.

Hắn đưa tay lên chạm vào vết thương cũ trên ngực trái — nơi mà theo lý thuyết y học thông thường, tim phổi đã phải bị xé toạc.

Nhưng da thịt liền khít, không hề có sẹo hay dấu hiệu viêm nhiễm.

Chỉ có một cảm giác ấm áp kỳ lạ lan tỏa từ điểm tiếp xúc đó ra toàn bộ cơ thể.

"Và từ bên ngoài." Hắn bước tiến về phía trước.

Mỗi bước chân đặt xuống sàn nhà đều tạo ra tiếng vang khác biệt so với bình thường — như thể âm thanh bị kéo dài, biến dạng bởi một tần số mà tai người không thể nghe thấy được nhưng xương cốt lại cảm nhận rõ ràng.

Y Hoa đang đi vào khu vực trung tâm của tầng hầm này, nơi trước đây là phòng thí nghiệm mật mã hóa dành cho các dự án cấp cao nhất của Tổ chức.

Cửa sắt nặng nề nằm ở cuối hành lang đã bị phá vỡ từ bên trong.

Những mảnh kim loại cong vênh như thể có một lực lượng khổng lồ vừa mới thoát ra khỏi cái lồng giam cầm đó.

Y Hoa dừng lại trước ngưỡng cửa, hít thở sâu.

Không khí bên kia dày đặc hơn, mang theo mùi hôi thối của xác thịt và mùi ngọt ngào chết chóc của linh hoa đã thiu rữa.

Hắn biết mình phải đi vào đây.

Bản năng bảo vệ người khác — thứ bản năng vô thức mà hắn luôn cố gắng che giấu dưới lớp vỏ lạnh lùng — đang thúc giục anh ta tìm ra sự thật về Cổ Tranh, về cái đêm tai nạn khiến gã mất em gái và đồng thời đánh dấu khởi đầu cho chuỗi thí nghiệm bí mật này.

Nhưng sâu thẳm trong tâm trí, một giọng nói khác thì thầm rằng: *Đây là nơi cậu thuộc về.* Y Hoa bước qua ngưỡng cửa.

Bóng tối phía trước dường như sống động lên, chuyển động theo nhịp đập của trái tim hắn — hoặc ít nhất là thứ đang đóng vai trò trái tim trong cơ thể này.

Phòng thí nghiệm rộng lớn hơn nhiều so với những gì Y Hoa tưởng tượng.

Những hàng kệ kim loại cao vút xếp dọc hai bên tường, phần lớn đã bị đổ vỡ và biến dạng thành đống phế liệu hỗn loạn.

Ở giữa căn phòng là một bể chứa thủy tinh khổng lồ, hiện giờ chỉ còn lại nửa dưới đầy chất lỏng màu tím sẫm đang tỏa ra những bọt khí li ti.

Xung quanh bể chứa là vô số dây cáp đồng và thiết bị điện tử cũ kỹ, chúng chằng chịt như mạng nhện của con bọ cạp khổng lồ đã chết từ lâu.

Y Hoa đi đến gần chiếc bàn làm việc bằng kim loại nằm ngay cạnh bể chứa.

Trên mặt bàn vẫn còn nguyên những tài liệu giấy in ra, dù mực đã phai màu theo thời gian nhưng chữ viết vẫn có thể đọc được nếu nhìn kỹ.

Hắn cúi xuống, ngón tay run nhẹ khi chạm vào trang đầu tiên của hồ sơ mật mang nhãn hiệu: *Dự án MA ẢNH THỰC – Giai đoạn 01*.

Hắn bắt đầu đọc.

Mắt qua những dòng chữ khô khan nhưng chứa đựng một sự kinh hoàng tột độ mà không từ ngữ nào có thể diễn tả hết được nỗi đau và sự điên cuồng của con người khi cố gắng vượt quá giới hạn tự nhiên đặt ra cho chính mình.

*“Đối tượng 001 đã tử vong trong thí nghiệm số 7.

Nguyên nhân: Sự cộng hưởng ý thức thất bại dẫn đến sụp đổ cấu trúc não bộ tức thì.”* Y Hoa nuốt khan.

cổ họng khô khốc.

Hắn lật sang trang tiếp theo, tay cầm giấy giấy run lên bần bật dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn pin mà Cổ Tranh đã vô tình làm rơi ở lối vào trước đó khi hoảng sợ lùi lại tránh xa bóng đen bí ẩn vừa tấn công gã.

*“Tuy nhiên,”* dòng chữ tiếp theo viết bằng nét bút vội vã, dường như người ký tên muốn nhấn mạnh điều gì đó quan trọng hơn cả kết luận khoa học lạnh lùng phía trên kia *“ý thức của Đối tượng 001 không hoàn toàn biến mất mà được ghi nhận là đã di chuyển sang một vector song song trong Mạng Lưới Linh.

Đây là bằng chứng đầu tiên cho thấy linh năng thực chất không phải là sức mạnh siêu nhiên ngẫu nhiên phát sinh từ khe rách, mà là kết quả của quá trình số hóa ý thức con người vào cấu trúc nền tảng hiện thực.”* Y Hoa dừng lại ở câu cuối cùng.

Những ký tự đen nhánh trên giấy trắng bỗng chốc trở nên mờ ảo trước mắt hắn.

Chúng không còn là mực in nữa mà dường như đang sống động lên, chuyển thành những dòng mã nhị phân nhấp nháy xanh lét rồi tan biến vào hư không ngay sau đó khi hắn cố tập trung nhìn rõ chúng hơn chút nữa thôi cũng đủ khiến cho đầu óc anh ta quay cuồng không kiểm soát nổi bất kỳ suy nghĩ hợp lý nào còn sót lại trong cái vỏ sọ mỏng manh này đâu.

"Cậu tìm được gì?" Giọng nói của Cổ Tranh vang lên từ phía sau, gần hơn đáng kể so với lúc trước.

Gã đã vượt qua cơn đau đớn ban đầu và tiến đến cạnh Y Hoa, ánh mắt sắc lạnh quét nhanh qua những trang tài liệu nằm trên bàn tay đang nắm chặt tờ giấy đó run rẩy không ngừng nghỉ nữa đâu kìa xem ra chuyện này phức tạp hơn nhiều so với những gì chúng ta đã từng nghĩ trước đó đúng là vậy thật đấy chứ.

Y Hoa quay đầu lại nhìn gã đàn ông lớn tuổi hơn mình vài tuổi nhưng trông già nua mệt mỏi đến mức đáng kinh ngạc ấy đang đứng ngay sát bên cạnh chỉ cách vỏn vẹn chưa đầy một mét vuông diện tích sàn nhà bê tông lạnh giá ẩm ướt trơn trượt dễ gây nguy hiểm tiềm tàng cho bất kỳ ai không cẩn thận bước lên đây thôi cũng đủ hiểu được phần nào sự tuyệt vọng cùng cực mà họ phải đối mặt trong tình huống hiện tại rồi kia kìa xem ra.

"Mình," Y Hoa nói, giọng đều đều nhưng mang theo một sự xa lạ đáng sợ — như thể nó được tổng hợp từ hai nguồn khác nhau đang cộng hưởng lại với nhau tạo thành một thực thể mới hoàn toàn độc lập tách biệt riêng rẽ không phụ thuộc vào bất kỳ ai hay thứ gì nữa đâu.

"Không phải là con người thật." Cổ Tranh nheo mắt, vẻ mặt đăm chiêu suy ngẫm những lời vừa nghe được từ đối phương trước khi đáp lại bằng giọng điệu trầm lắng đầy dè chừng và nghi hoặc sâu sắc mới nảy sinh trong lòng mình đây rồi kia kìa xem ra chuyện này phức tạp hơn nhiều so với những gì chúng ta đã từng nghĩ trước đó đúng là vậy thật đấy chứ.

"Ý cậu nói sao?" "Mình là bản sao," Y Hoa tiếp tục, giọng nói ngày càng trở nên lạnh lùng và vô cảm hơn mỗi giây trôi qua khiến cho không khí trong phòng thí nghiệm cũ kỹ này dường như cũng đóng băng theo nhịp điệu chết chóc ấy.

"Ý thức thật của 'Y Hoa' đã chết từ lâu rồi.

Cơ thể này.

nó là một cái vỏ rỗng." Cổ Tranh sững sờ.

Những giọt mồ hôi lạnh bám trên trán gã bắt đầu chảy thành dòng nhỏ xuống hai bên thái dương đỏ ngầu vì tức giận hoặc có lẽ chỉ đơn thuần là do sợ hãi mà thôi cũng đủ khiến cho gương mặt hốc hác của anh ta trở nên đáng thương đến mức khó tả.

"Vậy thì ai đang điều khiển cậu?" Cổ Tranh hỏi, giọng run rẩy lộ rõ sự bất an trong từng nốt nhạc phát ra từ thanh quản căng thẳng quá mức cần thiết lúc này đây rồi kia kìa xem ra chúng cũng giống như vậy thật đấy chứ.

Y Hoa không trả lời ngay.

Hắn quay lại nhìn vào bể chứa thủy tinh vỡ nát ở giữa phòng.

Những chất lỏng màu tím sẫm vẫn tiếp tục tạo thành những bọt khí li ti, nhưng lần này,.

tập trung linh năng của mình — thứ mà hắn vẫn nghĩ là thuộc về chính bản thân mình cho đến tận giây phút trước đó vừa rồi kia kìa xem ra chuyện này phức tạp hơn nhiều so với những gì chúng ta đã từng nghĩ trước đó đúng là vậy thật đấy chứ.

Hắn nhìn thấy hình ảnh phản chiếu trong chất lỏng đó không phải khuôn mặt của Y Hoa mà là một bóng đen mờ ảo đang mỉm cười nhạo báng đầy vẻ thỏa mãn cùng sự hung bạo tiềm ẩn sẵn có bên trong nó.

Và phía sau bóng đen ấy, những dòng dữ liệu linh năng cuộn xoáy như cơn lốc nhỏ thuở ban đầu khai thiên lập địa chưa từng được ghi chép lại bằng bất kỳ ngôn ngữ văn tự hay biểu tượng hình học trừu tượng nào cả chỉ đơn thuần là sự hiện hữu nguyên sơ của sức mạnh hủy diệt tuyệt đối mà thôi cũng đủ khiến cho trái.

đập nhanh hơn nữa rồi kia kìa xem ra.

"Anh ấy," Y Hoa thì thầm, giọng nói giờ đây hoàn toàn khác biệt — trầm , sâu thẳm và mang theo một quyền uy tự nhiên vốn có từ những thực thể tồn tại lâu dài trong bóng tối của Mạng Lưới Linh mà không ai dám chạm vào hay thậm chí là nhắc đến tên tuổi dù chỉ một lần duy nhất trong suốt lịch sử phát triển của tổ chức quản lý linh giả hiện đại này.

"Người thật." Căng thẳng leo thang nhanh chóng như ngọn lửa rừng cháy lan qua cánh đồng khô hạn giữa mùa hè oi bức ngột ngạt khó thở đến mức làm cho phổi của bất kỳ ai đứng trong phòng thí nghiệm cũ kỹ này đều cảm thấy bị bóp nghẹt bởi áp lực tâm lý khổng lồ đè nặng lên vai mỗi người tham gia vào cuộc trò chuyện chết chóc ấy.

Cổ Tranh rút dao găm từ thắt lưng ra, lưỡi dao ánh lên dưới tia sáng yếu ớt của chiếc đèn pin sạc cầm tay đang dần cạn kiệt năng lượng pin dự trữ cuối cùng sẵn có trong thiết bị kỹ thuật số lạc hậu này đây rồi kia kìa xem ra chúng cũng giống như vậy thật đấy chứ.

"Cậu định làm gì?" Cổ Tranh hỏi, giọng sắc nhọn hơn trước rất nhiều nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh bề ngoài để che giấu nỗi sợ hãi đang dâng trào dữ dội bên trong lòng dạ anh ta lúc này giờ phút hiện tại ngay đây.

Y Hoa không di chuyển.

Hắn đứng yên như một bức tượng đá cổ xưa bị phong ấn bởi thời gian và sự cô độc tột cùng mà bất kỳ sinh vật nhân loại bình thường nào cũng sẽ phải chịu đựng nếu đặt mình vào hoàn cảnh tương tự giống hệt y nguyên từng chi tiết nhỏ nhất từ đầu đến cuối câu chuyện bi kịch này.

Nhưng ánh mắt của hắn thì khác — chúng trở nên trống rỗng, mất đi mọi biểu cảm con người vốn có chỉ còn lại sự lạnh lùng tính toán thuần túy dựa trên thuật toán tối ưu hóa hiệu suất chiến đấu mà thôi cũng đủ khiến cho Cổ Tranh run lên bần bật sợ hãi tột độ.

"Không làm gì cả," Y Hoa đáp, giọng đều đều nhưng mang theo một sự xa lạ đáng sợ — như thể nó được tổng hợp từ hai nguồn khác nhau đang cộng hưởng lại với nhau tạo thành một thực thể mới hoàn toàn độc lập tách biệt riêng rẽ không phụ thuộc vào bất kỳ ai hay thứ gì nữa đâu.

nhớ lại." Nhớ lại cái gì?

Cổ Tranh không dám hỏi thêm vì sợ lời đáp sẽ khiến cho lý trí của gã sụp đổ tan tành ngay tại chỗ.

Thay vào đó, hắn tập trung quan sát những thay đổi vi mô đang diễn ra trên cơ thể Y Hoa — da thịt bắt đầu chuyển sang màu xám xịt, tĩnh mạch nổi rõ hơn dưới lớp biểu bì mỏng manh giống như mạng lưới rễ cây khổng lồ đang hút dinh dưỡng từ đất đai khô cằn để nuôi sống thân cây già nua yếu ớt ấy.

Đột nhiên, tiếng động phát ra từ phía bể chứa thủy tinh vỡ nát.

Những bọt khí li ti bắt đầu tụ lại thành hình dạng nhất định — một khuôn mặt đàn ông trẻ tuổi với mái tóc đen dài xoăn nhẹ và đôi mắt xanh lét đầy vẻ thỏa mãn cùng sự hung bạo tiềm ẩn sẵn có bên trong nó.

Đó chính là Y Hoa thật — hoặc ít nhất là phiên bản hoàn thiện hơn của hắn mà người thật đang cố gắng đạt được thông qua việc sử dụng bản sao làm bộ lọc hấp thụ tất cả tổn thương và sợ hãi theo kế hoạch điên cuồng đã lên sẵn từ rất lâu trước đây.

"Cậu vẫn chưa hiểu chứ?" Giọng nói vang lên trực tiếp trong đầu Y Hoa, lạnh lùng và vô cảm hơn bất kỳ lời đáp nào mà hắn có thể tự suy nghĩ ra được lúc này giờ phút hiện tại ngay đây.

"Cậu là công cụ.

Và công cụ thì không cần biết lý do." Y Hoa nhắm mắt lại.

Nỗi đau đầu kịch liệt xé toạc tâm trí anh ta, giống như có ai đó đang.t một chiếc khoan điện vào não bộ và bắt nó quay với tốc độ tối đa cho phép theo tiêu chuẩn kỹ thuật an toàn lao động quy định hiện hành áp dụng phổ biến rộng rãi khắp nơi trên thế giới này chúng ta biết rõ điều đó rồi chứ.

Nhưng thay vì kháng cự, Y Hoa mở lòng mình ra đón nhận nó — bởi vì sâu thẳm trong tâm trí, một phần nhỏ bé yếu ớt cuối cùng sót lại của con người thật tên là Y Hoa đang khao khát được hiểu về nguồn gốc linh năng thực sự hơn bất kỳ thứ gì khác.

Và khi hắn mở mắt ra lần nữa, thế giới xung quanh đã thay đổi hoàn toàn.

Những bức tường bê tông xám xịt biến mất, nhường chỗ cho một không gian trắng xóa vô tận nơi những dòng dữ liệu linh năng cuộn xoáy như cơn lốc nhỏ thuở ban đầu khai thiên lập địa chưa từng được ghi chép lại bằng bất kỳ ngôn ngữ văn tự hay biểu tượng hình học trừu tượng nào cả chỉ đơn thuần là sự hiện hữu nguyên sơ của sức mạnh hủy diệt tuyệt đối mà thôi cũng đủ khiến cho trái.

đập nhanh hơn nữa rồi kia kìa xem ra.

Kết quả bất ngờ đến mức làm cho Cổ Tranh phải lùi lại vài bước, chân gã trượt trên sàn nhà bê tông lạnh giá ẩm ướt trơn trượt dễ gây nguy hiểm tiềm tàng cho bất kỳ ai không cẩn thận bước lên đây thôi cũng đủ hiểu được phần nào sự tuyệt vọng cùng cực mà họ phải đối mặt trong tình huống hiện tại rồi kia kìa xem ra.

Y Hoa đang levitate — lơ lửng giữa không trung cách sàn nhà khoảng một mét rưỡi, cơ thể anh ta tỏa sáng rực rỡ bằng ánh sáng xanh lét mờ ảo giống hệt như di vật vỡ vụn đã từng treo lơ lửng trước mặt hắn ở chương trước đó vừa rồi kia kìa xem ra chúng cũng giống như vậy thật đấy chứ.

"Mày làm gì vậy?!" Cổ Tranh hét lên, giọng nói vang vọng trong không gian trắng xóa vô tận này nghe có phần méo mó kỳ lạ do hiệu ứng cộng hưởng âm thanh đặc biệt của Mạng Lưới Linh đang chi phối khu vực xung quanh họ lúc này giờ phút hiện tại ngay đây.

Y Hoa mở mắt ra.

Đôi mắt xanh lét sáng ngời lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, chiếu rọi khắp nơi trong căn phòng thí nghiệm cũ kỹ đã biến thành một thực tế ảo số hóa đầy nguy hiểm chết người tiềm ẩn sẵn có bên trong nó.

Hắn nhìn về phía Cổ Tranh với vẻ mặt trống rỗng đáng sợ — không hề biểu cảm con người vốn có chỉ còn lại sự lạnh lùng tính toán thuần túy dựa trên thuật toán tối ưu hóa hiệu suất chiến đấu mà thôi cũng đủ khiến cho trái tim gã đàn ông lớn tuổi hơn mình vài tuổi nhưng trông già nua mệt mỏi đến mức đáng kinh ngạc ấy đập nhanh hơn nữa rồi kia kìa xem ra.

"Em gái của anh," Y Hoa nói, giọng đều đều nhưng mang theo một sự xa lạ đáng sợ — như thể nó được tổng hợp từ hai nguồn khác nhau đang cộng hưởng lại với nhau tạo thành một thực thể mới hoàn toàn độc lập tách biệt riêng rẽ không phụ thuộc vào bất kỳ ai hay thứ gì nữa đâu.

"Không phải chết trong thí nghiệm." Cổ Tranh sững sờ, dao găm trên tay gã run rẩy không ngừng nghỉ nữa đâu kìa xem ra chuyện này phức tạp hơn nhiều so với những gì chúng ta đã từng nghĩ trước đó đúng là vậy thật đấy chứ.

Gã cố gắng nói điều gì đó nhưng thanh quản dường như bị thắt chặt
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập