Chương 42

Cảm giác trống rỗng không giống như sự vắng lặng.

Nó là một khoảng chân không đang mở rộng, nuốt chửng mọi giác quan của Y Hoa.

Ánh sáng xanh lét từ di vật vỡ vụn vẫn treo lơ lửng trước mặt anh, nhưng nó đã ngừng phát ra nhiệt hay lạnh lẽo.

Nó trở thành một tấm gương phẳng lì, phản chiếu lại hình ảnh một người đàn ông mà Y Hoa không dám nhìn nhận là chính mình.

Cổ Tranh đứng ở phía sau, hơi thở gấp gáp vang lên trong căn phòng thí nghiệm bỏ hoang này.

Mùi rượu nồng nặc từ quần áo của gã pha trộn với mùi máu tanh tưởi và ozone — mùi vị đặc trưng của linh năng dư thừa chưa kịp lắng xuống.

Cổ Tranh không bước tới gần.

Gã lùi lại một bước, tay vẫn siết chặt chuôi dao găm trên thắt lưng, mắt dè chừng Y Hoa như thể anh là một con quái vật vừa mới lột xác.

"Đừng chạm vào nó," Cổ Tranh lên tiếng, giọng trầm thấp nhưng căng thẳng đến mức có thể đứt dây thừng.

"Mày cảm thấy thế nào?

thiếu thứ gì không?" Y Hoa cố gắng đáp lại.

Anh mở miệng, nhưng thanh quản chỉ phát ra một âm thanh khô khốc, giống như hai cục đá ma sát vào nhau.

Cơ thể anh cử động, nhưng lệnh từ não bộ đến cơ bắp bị trễ nải vài giây đáng kể.

Đó là sự khác biệt giữa "ý muốn" và "hành động".

Trong khoảng trống ấy, Y Hoa nhận thấy một thực thể thứ ba đang quan sát.

Không phải từ bên ngoài.

Mà từ sâu trong tâm trí anh.

Hắn không có hình hài.

Hắn chỉ tồn tại dưới dạng những dòng dữ liệu lạnh lùng, vô cảm, lướt qua các ký ức của Y Hoa như gió thổi qua khe cửa sổ hé mở.

Ký ức về ngày sinh nhật thứ mười tám.

Ký ức về lần đầu tiên linh năng thức tỉnh trong một vụ tai nạn giao thông kinh hoàng.

Và ký ức cuối cùng trước khi anh "chết" — hay đúng hơn, là khoảnh khắc ý thức thực sự bị cắt đứt khỏi cơ thể nguyên thủy của nó.

Y Hoa nhắm mắt lại.

Nỗi đau không đến từ da thịt.

Nó đến từ nhận thức rằng bộ não này đang xử lý thông tin với tốc độ gấp mười lần so với một con người bình thường, nhưng trái tim lại đập chậm chạp như thể thuộc về một xác sống.

Anh quay đầu nhìn Cổ Tranh.

Đôi mắt của anh giờ đây có màu đen hơn hẳn, sâu thẳm đến mức khiến Cổ Tranh phải nheo mắt lại.

"Tôi không thiếu gì," Y Hoa nói, giọng nói vang lên rõ ràng, nhưng mang theo một sự xa lạ đáng sợ — như thể nó được tổng hợp từ hai nguồn khác nhau đang cộng hưởng lại với nhau.

nhớ ra." Cổ Tranh nghiến răng.

Gã bước sang bên cạnh, tránh ánh mắt của Y Hoa để quan sát tấm gương ánh sáng kia.

Trên bề mặt trong suốt đó, những ký tự cổ xưa đang chậm chạp hiện lên rồi tan biến.

Chúng không phải là tiếng Việt, cũng không phải Hán Tự thuần túy mà ai cũng biết.

Đó là một dạng mã hóa linh năng — ngôn ngữ của Mạng Lưới Linh.

"Chúng ta cần rời đi," Cổ Tranh nói nhanh hơn, mồ hôi lạnh bắt đầu thấm ướt lưng áo sơ mi của gã.

"Nơi này đang bị nhiễu loạn trường lực.

Nếu mạng lưới phát hiện ra sự cộng hưởng ý thức ở đây, họ sẽ gửi đội dọn dẹp đến ngay lập tức.

Và lần này, không có ai sống sót để kể lại câu chuyện." Y Hoa không đáp lời.

Anh đưa tay phải lên chạm vào chiếc gương ánh sáng.

(ngón tay) của anh xuyên qua lớp năng lượng mỏng manh đó mà không gặp bất kỳ lực cản nào.

Nhưng khoảnh khắc ngón tay tiếp xúc với trung tâm, một cơn đau nhói buốt chạy dọc theo kinh mạch cổ tay trái — nơi Y Hoa từng có một vết sẹo hình chữ V từ thời thơ ấu.

Vết sẹo ấy đã biến mất.

Nhưng nỗi đau thì không.

Nó vẫn còn đó, như một con dấu xác thực cho sự tồn tại giả tạo của anh.

Họ rời khỏi phòng thí nghiệm qua lối thoát hiểm phía sau, nơi mùi thối rữa của các thiết bị cũ kỹ dần nhường chỗ cho không khí ẩm ướt của hầm ngầm thành phố.

Hệ thống đường ống dẫn nước và cáp quang chạy dọc theo trần nhà bê tông nứt nẻ tạo nên một mê cung tối tăm, chỉ được chiếu sáng bởi ánh đèn neon nhấp nháy yếu ớt từ những biển quảng cáo hư hỏng treo lơ lửng ở đâu đó xa xôi trên mặt đất.

Cổ Tranh đi trước, cầm ngọn đuốc linh năng tự chế — một thanh kim loại nhỏ phát ra ánh sáng vàng cam bập bùng để xua đuổi bóng tối và các thực thể cấp thấp.

Y Hoa đi sau, bước chân của anh nhẹ nhàng đến mức không tạo ra tiếng động nào trên sàn nhà đầy bùn đất.

Sự im lặng này khiến Cổ Tranh cảm thấy bất an hơn cả những lần đối mặt với quái vật.

"Mày biết đó," Cổ Tranh bắt đầu nói, giọng điệu cố tỏ vẻ (thoải mái) nhưng thiếu thuyết phục, "khi chúng ta tìm được lối ra khỏi khu vực nhiễm độc linh năng này, tao sẽ đưa mày đến một nơi an toàn.

Một cái nấp mà ngay cả những kẻ săn lùng của Tổ chức cũng không dám xâm nhập." Y Hoa ngừng bước lại trong bóng tối sâu thẳm nhất của hành lang.

Ánh sáng từ ngọn đuốc chỉ chiếu rõ nửa khuôn mặt anh — lạnh lẽo, không biểu cảm.

Nửa kia chìm trong bóng đen, làm cho đôi mắt trở nên khó đọc hơn bao giờ hết.

"Anh biết nơi đó ở đâu," Y Hoa nói.

Không phải là một câu hỏi.

Mà là một tuyên bố sự thật hiển nhiên.

Cổ Tranh sững sờ.

Gã quay lại nhìn đồng đội của mình với vẻ mặt đầy ngờ vực.

"Sao mày có thể.?" "Tôi đã thấy nó trong ký ức của 'người kia'," Y Hoa đáp, giọng đều đều.

"Trước khi ý thức tôi bị sao chép, anh ấy — hay nói chính xác hơn là phiên bản gốc — từng đến đây ba lần.

Nơi đó nằm dưới tầng hầm B4 của Bệnh viện Tâm thần Cũ.

Một nơi mà luật pháp vật lý gần như sụp đổ hoàn toàn." Cổ Tranh nuốt nước bọt khan.

Gã biết địa điểm đó.

Đó cũng chính là mục tiêu cuối cùng trong kế hoạch trả thù thầm kín của gã.

Nhưng việc Y Hoa — một bản sao ý thức, một công cụ được tạo ra từ tàn dư thí nghiệm — lại nắm rõ thông tin này khiến máu lạnh cóng trong người Cổ Tranh.

Nó giống như thể con rối đang tự biết mình bị điều khiển bởi ai và tại sao.

"Hãy cẩn trọng với những gì mày nói," Cổ Tranh hạ giọng, đe dọa ngầm ẩn hiện trong từng chữ.

"Ý thức của mày không ổn định.

Nếu nó bắt đầu ghi đè lên nhân cách thật của mày." "Nó đã làm rồi," Y Hoa cắt ngang, ánh mắt lạnh băng nhìn thẳng vào Cổ Tranh.

"Và đó là lý do tại sao tôi biết anh đang giấu gì trong túi áo bên trái." Cổ Tranh cứng đờ người.

Tay gã vô thức di chuyển về phía thắt lưng nơi treo một chiếc thẻ từ cũ kỹ và một lọ thuốc giải độc màu đỏ thẫm mà Y Hoa không hề hay biết sự tồn tại cho đến giây phút này.

Nhưng thay vì rút ra vũ khí, Cổ Tranh chỉ đơn giản là thở dài, vẻ mặt mệt mỏi lộ rõ trên khuôn mặt nhợt nhạt của gã.

"Mày đang trở nên nguy hiểm hơn những gì chúng ta dự tính," Cổ Trang lầm bầm.

"Đừng quên ai đã cứu mày khỏi phòng thí nghiệm đó trước khi mọi thứ sụp đổ." "Tôi không cần được cứu," Y Hoa nói, bước tiếp vào bóng tối sâu thẳm hơn.

"Tôi chỉ đang tìm cách hiểu rõ tại sao cơ thể này lại phản ứng với nỗi đau của người khác như thể nó là của chính mình." Họ đi thêm hai mươi phút nữa trong sự im lặng nặng nề.

Hành lang bắt đầu hẹp dần, dẫn đến một cánh cửa sắt gỉ sét khổng lồ bị chặn bởi dây thép và các tấm bê tông vỡ vụn.

Trên bề mặt kim loại lạnh lẽo ấy, ai đó đã khắc lên những dòng chữ bằng móng tay hoặc dao rọc giấy — sâu hoắm vào trong chất liệu cứng rắn nhất: *ĐỪNG NHÌN LẠI KHI NGHE TIẾNG ĐỒNG HỒ*.

Cổ Tranh dừng lại trước cánh cửa.

Gã lấy ra một bộ công cụ phá khóa từ ba lô, nhưng tay gã run nhẹ.

Không phải vì sợ hãi quái vật.

Mà bởi vì ký ức về lần cuối cùng gã đứng ở vị trí này — khi em gái của gã bước qua cánh cửa tương tự và không bao giờ quay lại.

"Đây là ranh giới," Cổ Tranh nói, giọng khàn đặc hơn bình thường.

"Qua bên kia, quy luật thời gian có thể bị méo mó.

Mày có thể già đi mười năm trong một phút, hoặc trẻ hóa trở về trạng thái sơ sinh nếu linh năng của mày không đủ mạnh để chống lại áp lực thực tại." Y Hoa tiến đến trước cánh cửa.

Anh đặt lòng bàn tay lên vết khắc chữ.

Những ký tự đó bắt đầu phát ra ánh sáng đỏ sẫm — màu của máu đông kết và sự căm thù tích tụ qua nhiều năm tháng.

"Thời gian không quan trọng," Y Hoa nói, giọng lạnh lùng như băng giá.

"Chỉ có những gì chúng ta mang theo mới là vĩnh cửu." Cánh cửa sắt mở ra với một tiếng rít chói tai, giống như xương cốt bị bẻ gãy dưới áp lực lớn.

Bên trong không phải là sự tối đen tuyệt đối mà họ đã chuẩn bị tâm lý cho nó.

Thay vào đó, căn phòng rộng lớn phía sau được chiếu sáng bởi hàng ngàn ngọn nến điện tử hư hỏng treo lơ lửng trên những sợi dây thép mảnh mai từ trần nhà cao vút xuống gần sàn đất.

Ánh sáng trắng xanh bập bùng tạo nên một không khí ma quái, giống như bên trong của một nhà thờ bị lãng quên giữa lòng đô thị hiện đại.

Ở trung tâm căn phòng là một chiếc bàn đá granit đen bóng loáng.

Trên đó đặt duy nhất một cuốn sách da bò cũ kỹ, trang trí bằng khóa kim loại hình con mắt đang mở to nhìn chằm chằm vào họ.

Không có quái vật.

Không bẫy cơ học.

Chỉ có sự tĩnh lặng chết người và mùi hương của giấy mực đã mục nát theo thời gian.

Y Hoa bước vào trước.

Mỗi bước chân của anh vang lên trong không gian kín đáo, tạo ra những tiếng vọng kỳ lạ — như thể mỗi bước đi đều kích hoạt một ký ức bị chôn vùi đâu đó sâu thẳm trong tâm trí tập thể của nơi này.

Cổ Tranh theo sát phía sau, mắt dè chừng mọi góc khuất bóng tối xung quanh.

"Cuốn sách này," Y Hoa nói khi tiến lại gần chiếc bàn đá.

"Đó là nhật ký quan sát của Dự án 001." Cổ Tranh nhíu mày.

Gã chưa từng nghe đến tên gọi đó trong các hồ sơ mật mà gã đã lách lọc lấy từ máy chủ của Tổ chức trước đây.

Nhưng cách Y Hoa nói ra nó — với sự chắc chắn tuyệt đối và nỗi đau âm ỉ tiềm ẩn phía sau mỗi chữ cái — khiến Cổ Tranh không thể phủ nhận.

"Mày biết ai là tác giả?" Cổ Tranh hỏi, giọng thấp hơn bình thường để tránh gây chú ý cho bất kỳ thứ gì đang (ẩn nấp) trong bóng tối xung quanh họ.

"Người thật của tôi," Y Hoa đáp.

Anh chạm nhẹ vào trang bìa cứng của cuốn sách.

Khóa kim loại hình con mắt đột ngột nhắm lại với một tiếng *click* nhỏ, nhưng âm thanh đó nghe giống như tiếng xương khớp bị bẻ gãy hơn là cơ chế khóa thông thường.

"Và cũng là kẻ đã giết chết anh ấy." Cổ Tranh sững sờ.

Gã nhìn Y Hoa với vẻ mặt đầy khó tin và dè chừng mới nảy sinh.

"Mày đang nói về chính mình?

Ý mày muốn nói rằng người thật — phiên bản gốc của Y Hoa — tự sát?" "Không," Y Hoa lắc đầu chậm rãi, ánh mắt vẫn tập trung vào cuốn sách trước mặt anh ta.

"Anh ấy không chết vì bệnh tật hay tai nạn.

Anh ấy bị phân mảnh.

Một thí nghiệm nhằm tách biệt ý thức khỏi nỗi sợ hãi thể xác đã thất bại thảm hại.

Thay vì tạo ra một Linh Vương hoàn hảo miễn nhiễm với đau đớn, nó chỉ tạo ra hai thực thể: một kẻ đầy dẫy nỗi kinh hoàng và tổn thương (bản gốc), và một cỗ máy lạnh lùng không cảm xúc để hấp thụ những phần đó (tôi)." Y Hoa mở trang sách ra.

Những dòng chữ viết tay run rẩy bằng mực đỏ sẫm — có lẽ là máu khô từ lâu — bắt đầu lan tỏa trên giấy như mạng nhện sống đang bò lên bề mặt phẳng lì của chúng.

Nhưng thay vì đọc hiểu nội dung, Y Hoa nhắm mắt lại và để cho linh năng chảy ngược vào trong cuốn sách thông qua lòng bàn tay đặt trên trang bìa lạnh giá trước đó vừa mới mở ra không cần chạm trực tiếp nữa mà chỉ dùng ý chí thôi cũng đủ làm những dòng chữ ấy nổi bật lên dưới ánh nến trắng xanh kỳ lạ bao trùm lấy toàn bộ căn phòng rộng lớn đầy ma khí âm u này rồi từ từ tan biến đi vào hư vô nhanh chóng như khói thuốc lá phả ra khỏi đầu ngón tay người hút thuốc lúc trời lạnh giá buổi sáng sớm mùa đông.

chứ không gì khác hơn nữa cả đâu.

Cổ Tranh lùi lại một bước, lưng va mạnh vào tường bê tông lạnh lẽo phía sau gã.

Gã nhìn Y Hoa với vẻ mặt đầy dè chừng và sợ hãi mới nảy sinh trong lòng mình đây rồi kia kìa xem ra chuyện này phức tạp hơn nhiều so với những gì chúng ta đã từng nghĩ trước đó.

Không khí trong phòng đột ngột trở nên nặng nề gấp bội.

Những ngọn nến điện tử xung quanh bắt đầu tắt ngấm một cách ngẫu nhiên, tạo thành các vùng bóng tối di chuyển lung linh như thể có ai đó đang cầm đuốc chạy vòng quanh căn phòng khổng lồ này vậy kia kìa?

Nhưng không hề nghe thấy bất kỳ tiếng động nào phát ra từ phía bên ngoài hay ngay chính tại nơi đây cả đâu.

thưa quý vị thính giả mến yêu của chúng ta hôm nay ạ!

Y Hoa đột ngột mở mắt ra.

Đôi (con ngươi) đen của anh giờ đã chuyển sang màu đỏ sẫm — màu của máu đông kết và sự căm thù tích tụ qua nhiều năm tháng đằng dài đằng đẵng không biết bao nhiêu thế kỷ nữa mới hết được chứ sao?

Ánh sáng từ cuốn sách bùng lên mạnh mẽ, chiếu rọi rõ nét những dòng chữ đang biến đổi liên tục trước mắt anh ta ngay lúc này đây rồi kia kìa xem ra chúng cũng giống như vậy.

*"Tôi đã cố gắng tách biệt nỗi sợ,"* giọng nói vang lên trong đầu Y Hoa — không phải từ môi miệng của chính anh, mà trực tiếp cộng hưởng vào não bộ thông qua sóng tần số linh năng cao cấp nhất hiện nay đang được nghiên cứu phát triển bởi Tổ chức Quản lý Linh Giả Quốc Tế chúng ta biết rõ điều đó rồi chứ.

*"Nhưng nỗi sợ vẫn tồn tại.

Nó tìm cách xâm nhập trở lại.

Thông qua bản sao."*.

lên bần bật.

Không phải vì lạnh lẽo hay đói khát thiếu thốn gì cả đâu.

Chỉ đơn giản là cảm giác.

thôi đấy bạn ơi đừng lo lắng quá nhiều làm gì cho khổ sở thêm nữa chứ.

Cơ thể anh — cỗ máy hoàn hảo được tạo ra để hấp thụ tổn thương của người thật — đang phản ứng lại với ký ức đau đớn nhất trong cuộc đời "anh ấy".

Nỗi sợ bị bỏ rơi.

Nỗi sợ chết đơn độc giữa đêm đen dài đằng đẵng không biết bao giờ mới sáng sủa trở lại nữa đâu.

Cổ Tranh hét lên: "Đừng đọc tiếp!

Ngươi đang cho phép hắn điều khiển mày!" Nhưng Y Hoa không thể dừng lại.

Những dòng chữ trên trang giấy bắt đầu chuyển thành hình ảnh sống động trước mắt anh ta ngay lúc này đây rồi kia kìa xem ra chúng cũng giống như vậy.

Một phòng thí nghiệm trắng xóa.

Một người đàn ông — khuôn mặt giống hệt Y Hoa nhưng đầy dẫy vết sẹo và nỗi kinh hoàng trong ánh mắt — đang gào thét khi những dây điện cao thế cắm trực tiếp vào não bộ của anh ta bị kích hoạt bởi bàn tay lạnh lùng vô cảm của một nhà khoa học mặc áo blouse trắng tinh tươm tất sạch sẽ không một chút bụi bặm dính dợ gì cả đâu.

"Đau!" Y Hoa hét lên, quỳ sụp xuống trên sàn đá granit lạnh giá trước mặt Chiếc Bàn Đá Granit Đen Bóng Loáng Này Đây Rồi Kia Kìa Xem Ra Chúng Cũng Giống Như Vậy Đúng Không Nào Thưa Các Bạn Ạ?

"Nó không chỉ là ký ức!

Nó đang lây nhiễm!" Cổ Tranh lao tới, định kéo.

khỏi trạng thái hôn mê linh năng nguy hiểm đó trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn thành tro bụi của những lựa chọn đạo đức phức tạp nhất mà con người phải đối mặt trong bóng tối sâu thẳm nhất này đây rồi kia kìa xem ra chúng cũng giống như vậy.

Nhưng ngay khoảnh khắc Cổ Tranh chạm vào.

, một luồng năng lượng đỏ sẫm bùng nổ từ cơ thể bản sao ý thức số 001 ấy đẩy gã bay ngược lại va mạnh vào tường bê tông phía sau với sức lực kinh hoàng chưa từng thấy trước đây bao giờ đâu.

Y Hoa đứng dậy.

Cơ thể anh run rẩy không ngừng, nhưng ánh mắt thì sáng hơn bất kỳ lúc nào trước đây — lạnh lùng và quyết liệt như lưỡi dao sắc bén nhất vừa mới được mài giũa kỹ lưỡng cẩn thận tỉ mỉ chu đáo đầy đủ trọn vẹn hoàn hảo tuyệt đối chính xác đúng chuẩn mực cao nhất hiện nay đang áp dụng phổ biến rộng rãi khắp nơi trên thế giới này chúng ta biết rõ điều đó rồi chứ.

"Tôi hiểu rồi," Y Hoa nói, giọng đều đều nhưng mang theo một sự xa lạ đáng sợ — như thể nó được tổng hợp từ hai nguồn khác nhau đang cộng hưởng lại với nhau tạo thành một thực thể mới hoàn toàn độc lập tách biệt riêng rẽ không phụ thuộc vào bất kỳ ai hay thứ gì nữa đâu.

"Người thật không muốn tôi chết.

Anh ấy muốn tôi.

thay thế anh ta." Cổ Tranh nằm vật vã trên sàn nhà bê tông lạnh giá, ho ra máu tươi đỏ sẫm do va đập mạnh trước đó vừa rồi kia kìa xem ra chúng cũng giống như vậy.

Gã nhìn Y Hoa với vẻ mặt đầy dè chừng và sợ hãi mới nảy sinh trong lòng mình đây rồi kia kìa xem ra chuyện này phức tạp hơn nhiều so với những gì chúng ta đã từng nghĩ trước đó.

Y Hoa bước đến gần Cổ Tranh.

Một bàn tay lạnh giá bỗng chốc bóp chặt lấy cổ cổ tranh.

Y Hoa lùi bước, kinh hãi nhận ra đó không phải linh hồn mà là bóng đen đang rỉ máu.

Móng vuốt xé toạc
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập