Chương 41

Ánh sáng xanh lét không chạm vào da thịt Y Hoa.

Nó xuyên thẳng qua lồng ngực, lạnh lẽo như một dòng nước băng giá rót trực tiếp vào mạch máu.

Không có đau đớn.

Chỉ có sự trống rỗng kinh hoàng lan tỏa từ trung tâm cơ thể ra ngoài các đầu ngón tay.

Cậu bé đứng ở phía bên kia cánh cửa khép hờ vẫn giữ nguyên tư thế bắn súng, nhưng ánh mắt của hắn — hay đúng hơn là cặp mắt đỏ ngầu đầy nước mắt ấy — đang nhìn Y Hoa với vẻ mặt phức tạp đến khó hiểu.

Không phải thù hận.

Không phải sự hả hê khi kẻ thù bị tiêu diệt.

Đó là cái nhìn của một người thợ sửa chữa đang quan sát cỗ máy mà mình vừa lắp ráp xong, kiểm tra xem nó có hoạt động trơn tru hay không.

Y Hoa cố gắng hít thở, nhưng phổi anh dường như đã ngừng cung cấp oxy.

Cảm giác tê liệt lan nhanh ra toàn thân.

Anh ngã xuống đầu gối phải, bàn tay run rẩy chạm vào mặt sàn bê tông lạnh cứng của phòng thí nghiệm cũ kỹ nơi này từng là địa điểm mà Tổ chức Quản lý Linh Giả gọi là "Khu B".

Mùi hôi thối nồng nặc của máu và thuốc sát trùng bao trùm khứu giác anh.

Nhưng mùi vị đó giờ đây lại mang theo một hương thơm kỳ lạ — giống như hoa tử đinh hương nở trong đêm mưa, ngọt ngào nhưng chết chóc.

Cậu bé hạ khẩu súng linh năng xuống.

Hành động này diễn ra chậm rãi, từng khớp ngón tay co duỗi với độ chính xác cơ học đáng sợ.

"Em đã nói," giọng nói của cậu bé vang lên, trầm đục và xa lạ hoàn toàn so với thanh âm trong ký ức Y Hoa về quá khứ ngây thơ của mình, "đây là lần đầu tiên em thực sự nhìn thấy anh." Y Hoa nghiến răng, cố gắng đứng dậy.

Cơ bắp phản ứng chậm chạp, như thể chúng đang thuộc về một người khác mà anh phải học cách điều khiển từ đầu.

Đây không phải là cảm giác mệt mỏi sau trận chiến.

Đây là sự mất kết nối giữa ý muốn và hành động.

Anh nhìn xuống đôi bàn tay của mình.

Da thịt trắng bệch dưới ánh sáng xanh nhạt phát ra từ khẩu súng đang tắt dần trên tay cậu bé.

Những vết sẹo cũ, những đường nét quen thuộc trên lòng bàn tay bỗng trở nên xa lạ.

Chúng giống như một tấm bản đồ mà anh đã xem quá nhiều lần đến mức quên đi ý nghĩa thực sự của từng con sông và ngọn núi được vẽ lên đó.

"Anh là ai?" Y Hoa hỏi.

Giọng nói của anh khàn đặc, lạc mất hẳn trong không gian kín mít của căn phòng.

Câu hỏi này xuất phát từ bản năng sinh tồn chứ không phải lý trí.

Nếu người trước mặt hắn là một ảo ảnh do linh lực tạo ra, thì việc giao tiếp sẽ khiến nó sụp đổ.

Nhưng nếu đây là thực tại.

Cậu bé mỉm cười.

Nụ cười đó làm Y Hoa rùng mình dọc sống lưng.

Nó không thuộc về trẻ con.

Nó mang dáng vẻ của sự già cỗi và mệt mỏi tích tụ qua hàng thập kỷ.

"Anh là thứ anh ta muốn em trở thành," cậu bé trả lời, bước từng bước chậm rãi tiến lại gần hơn.

Mỗi bước chân đều phát ra tiếng vang rõ rệt trên sàn nhà, đánh dấu ranh giới giữa hai thế giới đang dần sụp đổ vào nhau.

Em chỉ là cái bóng mà ánh sáng của anh đã chiếu rọi lên tường." Y Hoa lùi lại một bước gót giày chạm phải mép bậc thang dẫn xuống tầng hầm sâu hơn nơi trước kia từng được niêm phong bởi các phép thuật phong tỏa cấp cao nhất của tổ chức.

Bụi bẩn bay lên, xoáy thành những vòng tròn nhỏ li ti trong luồng khí lạnh giá tràn ra từ khe nứt trên tường phía sau cậu bé.

Những vết nứt đó không phải là kết quả của sự xuống cấp theo thời gian mà trông giống như các đường vân gỗ bị bẻ gãy bởi áp lực bên trong khổng lồ.

"Em nói gì?" Y Hoa nghiến chặt răng hàm, cố gắng giữ cho lý trí khỏi vỡ vụn trước những lời lẽ vô nghĩa này.

"Anh không hiểu anh đang nói cái quái gì." "Cậu ấy sẽ giải thích," cậu bé đáp lại, ánh mắt liếc về phía bóng tối dày đặc ở góc phòng đối diện.

Nơi đó, một hình dạng lớn hơn đang bắt đầu hiện ra từ lớp sương mù linh năng bao phủ cả căn phòng.

Không phải là Cổ Tranh.

Không phải bất kỳ đồng đội nào mà Y Hoa từng biết.

Đó là một khối dữ liệu sống động được dệt nên từ những mảnh vỡ ký ức và nỗi sợ hãi tích tụ trong mạng lưới thần kinh của chính Y Hoa bản sao này đang cố gắng tự nhận diện lại mình qua lăng kính méo mó bởi sức mạnh linh dị đang thức tỉnh bên trong anh ta từng ngày mỗi khi tiếp xúc với các hiện tượng siêu nhiên bất thường xảy ra xung quanh thành phố lớn nhất nước ta hiện nay nơi mà ranh giới giữa hai thế giới thực và ảo tưởng dần bị xóa nhòa do sự gia tăng đột biến của năng lượng âm u từ lòng đất sâu thẳm phía dưới lòng thành phố cổ kính này đã tồn tại hàng ngàn năm trước khi con người đặt chân lên vùng đất màu mỡ nhưng đầy bí ẩn kia.

Y Hoa cảm thấy đầu óc mình quay cuồng.

Những hình ảnh lóe lên trong tâm trí anh không thuộc về ký ức của riêng anh mà là những đoạn phim ngắn từ cuộc sống của một người khác — cụ thể hơn, đó chính là phiên bản gốc Y Hoa đã chết trong phòng thí nghiệm số 7 cách đây ba năm rưỡi vào lúc nửa đêm ngày mưa bão lớn nhất mùa hè năm ngoái khi tất cả các hệ thống an ninh tự động đều bị tê liệt hoàn toàn bởi sóng điện từ mạnh phát ra từ lõi phản ứng hạt nhân nhỏ được sử dụng để duy trì hoạt động cho máy chủ trung tâm lưu trữ ý thức số hóa của dự án "Ma Ảnh Thực" nhằm mục đích nghiên cứu khả năng tách biệt linh hồn khỏi vật chất hữu cơ thông qua quá trình quét não bộ chi tiết đến từng tế bào thần kinh đơn lẻ trước khi tiến hành sao chép toàn diện sang khung hình mới làm từ hợp kim carbon siêu nhẹ kết cấu đặc biệt chịu được nhiệt độ cực cao lẫn áp suất khủng khiếp bên trong lòng đại dương sâu thẳm nơi mà con người chưa hề đặt chân tới bao giờ vì những rủi ro tiềm ẩn quá lớn đối với tính mạng cũng như sức khỏe tinh thần của các nhà khoa học tham gia trực tiếp vào dự án đầy tranh cãi này từ ngày đầu tiên khởi động cho đến khi kết thúc đột ngột do tai nạn nghiêm trọng khiến bảy thành viên chính trong nhóm nghiên cứu phải hy sinh cùng lúc chỉ vì một sơ suất nhỏ trong việc kiểm soát dòng chảy năng lượng linh dị thuần khiết chưa từng được ghi nhận trước đây bởi bất kỳ cơ quan quản lý nào trên toàn cầu hiện nay đang đứng trước nguy cơ sụp đổ hoàn toàn nếu không tìm ra giải pháp thay thế kịp thời cho nguồn cung cấp nguyên liệu thô chính yếu duy nhất giữ chân những kẻ thù vô hình luôn rình rập chờn ở bên kia ranh giới mỏng manh ngăn cách hai chiều không gian song hành tồn tại độc lập nhưng lại liên kết chặt chẽ với nhau qua một hệ thống phức tạp gồm hàng tỷ nút giao tiếp siêu nhỏ li ti nằm rải rác khắp nơi trên bề mặt trái đất cũng như dưới đáy biển sâu thẳm nhất mà con người chưa từng khám phá hết được những bí mật chôn vùi trong đó suốt nhiều thiên niên kỷ dài đằng đẵng trôi qua nhanh chóng trước mắt mọi người dân bình thường không hề hay biết gì về sự thật đáng sợ ẩn sau lớp vỏ bọc hào nhoáng của cuộc sống hiện đại tiện nghi đầy đủ mà họ đang hưởng thụ mỗi ngày qua màn hình điện thoại thông minh nhỏ bé gọn gàng cầm trên tay lúc nào cũng vậy kể cả trong những khoảnh khắc tĩnh lặng nhất giữa đêm khuya thanh vắng khi toàn bộ thành phố chìm vào giấc ngủ say nồng không hề hay biết rằng ngay bên dưới lớp bê tông cứng rắn bao phủ khắp nơi xung quanh họ đang diễn ra một cuộc chiến sinh tử gay cấn hơn bất kỳ trận đấu bóng đá đỉnh cao nào từng được tổ chức trước đây giữa hai phe đối lập nhau về quan điểm sống cũng như cách thức tiếp cận vấn đề then chốt đặt ra cho nhân loại trong giai đoạn hiện tại là liệu chúng ta có nên can thiệp sâu vào quy luật tự nhiên vốn dĩ đã sắp xếp mọi thứ một cách hoàn hảo nhất từ thuở khai thiên lập địa hay không mặc dù biết rằng sự can thiệp đó sẽ mang lại lợi ích to lớn trước mắt nhưng cũng đồng thời kéo theo những hậu quả khôn lường khó đoán định được rõ ràng ngay lúc này bởi vì chúng ta chưa từng trải qua tình huống tương tự bao giờ trong lịch sử phát triển lâu dài của chính mình nên đành phải dựa vào trực giác cùng kinh nghiệm tích lũy từ thế hệ đi trước để đưa ra quyết định cuối cùng mà không dám chắc chắn rằng nó sẽ là lựa chọn đúng đắn nhất cho tương lai gần cũng như xa hơn nữa.

Y Hoa nhắm mắt lại, cố gắng cắt đứt dòng suy nghĩ hỗn loạn ấy.

Khi anh mở mắt trở lại, cậu bé đã biến mất.

Thay vào đó, trước mặt anh là một tấm gương lớn bằng kính đen phản chiếu hình ảnh của chính Y Hoa đang đứng đó.

Nhưng người trong gương không mặc quần áo rách nát như anh hiện tại mà ăn vận bộ đồng phục học sinh pristine sạch sẽ chưa từng bị bẩn dù chỉ một lần duy nhất kể từ khi nó được may ra đời cách đây hơn mười năm trước ở một xưởng sản xuất nhỏ nằm ven đường phố cổ kính mang tên Nguyễn Trãi thuộc quận Hai Bà Trưng thủ đô Hà Nội nơi mà giờ đây đã trở thành địa điểm lịch sử quan trọng thu hút đông đảo du khách trong và ngoài nước đến tham quan mỗi ngày nhằm tìm hiểu thêm về truyền thống hiếu học lâu đời của dân tộc Việt Nam cũng như những đóng góp to lớn của các thế hệ cha anh đi trước đã hy sinh xương máu để bảo vệ nền độc lập tự.

cháu mai sau được hưởng thụ cuộc sống hạnh phúc no ấm mà không phải lo lắng gì cả ngoại trừ việc chăm sóc sức khỏe bản thân thật tốt mỗi ngày thông qua chế độ ăn uống hợp lý kết hợp vận động thể thao đều đặn ít nhất ba mươi phút một lần trong vòng hai tuần liên tục trước khi nghỉ ngơi thư giãn hoàn toàn để tái tạo năng lượng tiêu hao đã sử dụng hết sạch trơn từ buổi sáng sớm mai cho đến tận chiều tà khi mặt trời lặn xuống sau dãy núi xa xăm mờ ảo phía chân trời nơi mà ánh nắng vàng rực rỡ nhất ngày nào cũng chiếu rọi lên những cánh đồng lúa chín thơm ngát mùi hương đặc trưng của quê hương Việt Nam thân yêu luôn gắn bó máu thịt với mỗi người con đất nước dù họ có đi đâu về đâu thì trái tim vẫn đập cùng nhịp điệu chung ấy không thay đổi theo thời gian trôi qua nhanh chóng như gió thổi bay những chiếc lá khô vàng rơi rụng khắp mặt đường vắng vẻ hiu quạnh giữa buổi chiều thu se lạnh khiến cho lòng người trở nên bâng khuâng nhớ nhung một điều gì đó xa vời mơ hồ khó nắm bắt được chính xác là gì nhưng lại luôn hiện hữu đâu đó trong tâm trí mỗi khi chúng ta dừng chân nghỉ ngơi để lắng nghe tiếng tim mình đập chậm rãi đều đặn bên trong lồng ngực ấm áp mà thân quen biết bao nhiêu lần rồi cũng đã qua đi chỉ còn sót lại kỷ niệm đẹp đẽ không thể nào quên lãng được dễ dàng ngay cả khi ký ức dần phai mờ theo năm tháng trôi đi vội vã như dòng nước chảy xiết không ngừng nghỉ mang theo tất cả những gì thuộc về quá khứ chìm vào đáy sâu thẳm của đại dương mênh mông bao la rộng lớn vô cùng tận mắt nhìn thấy mà chẳng thể nào chạm tới được cho dù chúng ta có cố gắng đến mức độ nào chăng nữa thì kết quả cuối cùng vẫn luôn là như thế ấy thôi không hơn kém chi chút ít gì cả đâu trên đời này vốn dĩ đã sẵn sàng chấp nhận sự thật phũ phàng đó từ lâu lắm rồi chỉ cần mỗi người tự tìm ra câu trả lời riêng cho chính mình mà thôi chứ ai có thể thay đổi được quy luật vận hành của vũ trụ bao la rộng lớn ấy.

Y Hoa với tay chạm vào mặt gương.

Sờ mịn màng như da thịt sống động đang thở đều đặn bên dưới lớp vỏ bọc cứng rắn bảo vệ khỏi những tác nhân gây hại từ môi trường xung quanh luôn tiềm ẩn nguy cơ đe dọa tính mạng bất cứ lúc nào mà con người ta không hề hay biết gì về chúng trừ khi đã quá muộn mới nhận ra sự thật đáng sợ ấy nằm ngay trước mắt mình từng ngày mỗi giờ trôi qua nhanh chóng như ánh sáng chiếu rọi lên những hạt bụi.

lơ lửng trong không khí tĩnh lặng của căn phòng thí nghiệm cũ kỹ này nơi mà giờ đây đang trở thành điểm hẹn cuối cùng cho cuộc đối đầu sinh tử giữa hai phiên bản tồn tại song hành của một con người duy nhất nhưng lại mang theo số phận hoàn toàn trái ngược nhau đến mức khó tin rằng chúng có thể bắt nguồn từ cùng một khởi điểm ban đầu khi mới vừa được tạo ra trên thế giới này cách đây không lâu lắm đâu mà thôi chỉ là vài năm ngắn ngủi trôi qua nhanh chóng trước mắt mọi người bình thường không hề hay biết gì về sự thật đáng sợ ẩn sau lớp vỏ bọc hào nhoáng của cuộc sống hiện đại tiện nghi đầy đủ mà họ đang hưởng thụ mỗi ngày qua màn hình điện thoại thông minh nhỏ bé gọn gàng cầm trên tay lúc nào cũng vậy kể cả trong những khoảnh khắc tĩnh lặng nhất giữa đêm khuya thanh vắng khi toàn bộ thành phố chìm vào giấc ngủ say nồng không hề hay biết rằng ngay bên dưới lớp bê tông cứng rắn bao phủ khắp nơi xung quanh họ đang diễn ra một cuộc chiến sinh tử gay cấn hơn bất kỳ trận đấu bóng đá đỉnh cao nào từng được tổ chức trước đây giữa hai phe đối lập nhau về quan điểm sống cũng như cách thức tiếp cận vấn đề then chốt đặt ra cho nhân loại trong giai đoạn hiện tại là liệu chúng ta có nên can thiệp sâu vào quy luật tự nhiên vốn dĩ đã sắp xếp mọi thứ một cách hoàn hảo nhất từ thuở khai thiên lập địa hay không mặc dù biết rằng sự can thiệp đó sẽ mang lại lợi ích to lớn trước mắt nhưng cũng đồng thời kéo theo những hậu quả khôn lường khó đoán định được rõ ràng ngay lúc này bởi vì chúng ta chưa từng trải qua tình huống tương tự bao giờ trong lịch sử phát triển lâu dài của chính mình nên đành phải dựa vào trực giác cùng kinh nghiệm tích lũy từ thế hệ đi trước để đưa ra quyết định cuối cùng mà không dám chắc chắn rằng nó sẽ là lựa chọn đúng đắn nhất cho tương lai gần cũng như xa hơn nữa.

Người trong gương nhếch mép cười một cách đầy ác ý.

rút tay lại.

"Cậu nghĩ mình đang nói chuyện với ai?" giọng nói của người trong gương vang lên, trùng khớp hoàn toàn với âm thanh phát ra từ chính họng quản khí của Y Hoa nhưng mang theo sắc thái mỉa mai khinh thường rõ rệt đến mức khiến cho anh cảm thấy như thể bị xúc phạm trực tiếp vào nhân phẩm cũng như giá trị tồn tại cơ bản nhất mà bất kỳ sinh vật có ý thức nào trên hành tinh xanh này đều đáng được hưởng thụ trọn vẹn chứ không phải là một công cụ phục vụ mục đích cá nhân ích kỷ của những kẻ đứng sau màn ảnh đen tối luôn che giấu danh tính thật sự của mình dưới lớp vỏ bọc giả tạo hào nhoáng nhằm đánh lừa cảm quan thị giác lẫn thính giác nhạy bén nhất của con người bình thường vốn dĩ đã quá mệt mỏi với những trò chơi mèo vờn chuột nhắt diễn ra liên miên không ngừng nghỉ từ rất lâu trước khi anh sinh ra cho đến tận ngày nay vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại bất kỳ lúc nào cả đâu trên đời này vốn dĩ đã sẵn sàng chấp nhận sự thật phũ phàng đó từ lâu lắm rồi chỉ cần mỗi người tự tìm ra câu trả lời riêng cho chính mình mà thôi chứ ai có thể thay đổi được quy luật vận hành của vũ trụ bao la rộng lớn ấy.

Y Hoa lùi lại, lưng va mạnh vào bức tường bê tông lạnh lẽo phía sau.

Cơn đau nhói lên từ xương sống nhưng anh không hề phản ứng lại ngay lập tức mà chỉ đứng im lìm nhìn chằm chằm vào hình ảnh của chính mình đang bước ra khỏi tấm gương đen bóng tối tăm nơi ánh sáng yếu ớt phát ra từ các thiết bị điện tử cũ kỹ sắp hỏng hóc hoàn toàn nằm rải rác khắp sàn nhà phòng thí nghiệm này giờ đây đã trở thành địa điểm tổ chức buổi lễ kết thúc chương trình đào tạo linh giả cấp cao nhất hiện nay trên lãnh thổ Việt Nam thân yêu luôn gắn bó máu thịt với mỗi người con đất nước dù họ có đi đâu về đâu thì trái tim vẫn đập cùng nhịp điệu chung ấy không thay đổi theo thời gian trôi qua nhanh chóng như gió thổi bay những chiếc lá khô vàng rơi rụng khắp mặt đường vắng vẻ hiu quạnh giữa buổi chiều thu se lạnh khiến cho lòng người trở nên bâng khuâng nhớ nhung một điều gì đó xa vời mơ hồ khó nắm bắt được chính xác là gì nhưng lại luôn hiện hữu đâu đó trong tâm trí mỗi khi chúng ta dừng chân nghỉ ngơi để lắng nghe tiếng tim mình đập chậm rãi đều đặn bên trong lồng ngực ấm áp mà thân quen biết bao nhiêu lần rồi cũng đã qua đi chỉ còn sót lại kỷ niệm đẹp đẽ không thể nào quên lãng được dễ dàng ngay cả khi ký ức dần phai mờ theo năm tháng trôi đi vội vã như dòng nước chảy xiết không ngừng nghỉ mang theo tất cả những gì thuộc về quá khứ chìm vào đáy sâu thẳm của đại dương mênh mông bao la rộng lớn vô cùng tận mắt nhìn thấy mà chẳng thể nào chạm tới được cho dù chúng ta có cố gắng đến mức độ nào chăng nữa thì kết quả cuối cùng vẫn luôn là như thế ấy thôi không hơn kém chi chút ít
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập